Chương 10: Hứa Phi
Bước chân cả nhóm vừa chạm nền đấu trường, không gian xung quanh lập tức biến dạng. Mặt đất dưới chân nứt ra thành từng mảng dữ liệu, các ký tự mã hóa chạy loang khắp tường, trần nhà liên tục chuyển sắc tím và xanh lạnh. Không còn tiếng gió, không còn mùi cỏ ẩm – chỉ có âm thanh lách cách khô khốc của hàng ngàn dòng code đang tự động viết lại chính mình.
Giữa sân, CodeWitch đứng sừng sững, áo choàng đen phủ kín, từng lọn tóc bạc như tan vào làn sương tím. Đôi mắt sau kính lóe lên một tia thích thú lạnh lùng. Genesis phát ra một giọng nói méo mó, không còn là âm điệu trung tính mọi khi mà lẫn cả tiếng cười ngạo mạn của Hứa Phi:
[Khởi tạo: “Tái Cấu Trúc Hệ Thống” – phiên bản thử nghiệm. Tất cả luật chơi cũ bị vô hiệu hóa. Mỗi phút, đấu trường sẽ xuất hiện một “glitch” ngẫu nhiên. Giải mã câu đố lập trình để tránh hiệu ứng xấu. Điểm số sẽ phụ thuộc vào chỉ số cảm xúc và khả năng thích ứng.]
Lâm Đan siết chặt Phúc Âm Tinh Thể, cảm nhận rõ từng nhịp tim thổn thức của đồng đội. Hàn Kiệt trượt tay lên chuôi kiếm, mắt không rời CodeWitch. Tô Kỳ nhún vai, cố tỏ ra tỉnh bơ nhưng bàn tay run nhẹ. Trịnh Long lấy khiên chắn trước, hít sâu một hơi. Đối diện họ, NightCrow đã hòa vào bóng tối, chỉ còn đôi mắt sáng rực.
“Trò mèo gì đây?” Tô Kỳ lầm bầm. “Lập trình với cảm xúc? Chị Phi có cần sáng tạo đến mức này không?”
CodeWitch bật cười khe khẽ, từng âm tiết sắc như lưỡi dao: “Chào mừng đến thế giới của tôi. Ở đây, logic là nữ hoàng – cảm xúc chỉ là biến số, ai kiểm soát được mới xứng đáng tồn tại.”
Ngay lập tức, một thông báo rực đỏ nhấp nháy: [GLITCH 01: “Bàn Phím Ma Thuật” – Tất cả kỹ năng bị đảo lộn phím tắt. Muốn dùng kỹ năng, phải giải đúng câu đố sau: “Nếu a = 3, b = 5, c = a * b, giá trị của c là?”]
Trịnh Long tròn mắt, lúng túng nhìn các nút điều khiển hiện lên bảng phụ: “Cái gì thế này? Tôi quen dùng phím tắt tay trái, giờ lại phải nhập đáp án à?”
Hàn Kiệt cau mày, trả lời ngay: “15.”
Một tiếng tách vang lên, bảng kỹ năng của cậu sáng trở lại. Cậu vung kiếm, ngọn lửa xanh rực quét qua mặt đất, nhưng những dòng code dưới chân liền hóa thành sóng dữ liệu, cuốn lấy lưỡi kiếm, làm động tác chậm hẳn.
[GLITCH 02: “Trễ Thời Gian” – Sau mỗi kỹ năng, người chơi phải chờ 3 giây mới được di chuyển. Muốn giải, hãy trả lời: “Ký tự đặc biệt nào dùng để chú thích dòng trong Python?”]
Tô Kỳ nhảy lên, đọc vanh vách: “Dấu thăng!”
Phép tàng hình của cô hiện lên, nhưng thay vì biến mất, bóng cô phân thân thành ba bản sao, tất cả cùng la hét: “Chết rồi, lộn rồi!”
Ba Tô Kỳ chạy vòng quanh sân, đụng trúng IronTank, khiến anh loạng choạng: “Đừng đùa nữa, tôi hoa mắt rồi!”
Lâm Đan phải bật cười, cảm giác căng thẳng dịu lại. Cô nhanh nhẹn đọc dòng thông báo mới: [GLITCH 03: “Lỗi Nhân Bản” – Mỗi kỹ năng hỗ trợ tạo ra hai bản sao ngẫu nhiên. Muốn hóa giải, hãy viết đúng cú pháp khai báo biến trong Java.]
Cô nghiêng đầu, thì thầm: “int x = 10;”
Genesis phát tín hiệu xác nhận, hai bản sao mờ nhạt của cô biến mất, chỉ còn lại Lâm Đan thật. Cô lập tức dùng “Vầng Chữa Lành Vĩnh Cửu” lên cả nhóm, cảm xúc an tâm lan tỏa như luồng sáng dịu dàng, giúp mọi người lấy lại bình tĩnh.
CodeWitch khoanh tay, ánh mắt lạnh tanh: “Tôi muốn xem các người còn chịu được bao lâu. Đấu trường này không chỉ kiểm tra kỹ năng, mà cả khả năng thích ứng với logic rối rắm. Cảm xúc mạnh chỉ khiến hệ thống glitch thêm dữ dội.”
NightCrow lướt qua, bóng áo đen lẫn vào mảng dữ liệu, thì thầm: “Cô ta không chỉ muốn đánh bại các người, mà còn muốn chứng minh: trí tuệ nhân tạo có thể chế ngự cảm xúc con người.”
Genesis không để ai kịp phản ứng, tung tiếp một chuỗi glitch mới: [GLITCH 04: “Tráo Đổi Chức Năng” – Kỹ năng của từng người bị tráo ngẫu nhiên cho đồng đội bên cạnh. Muốn lấy lại, phải sửa đoạn code sau: “if (x = 5) print(‘Yes’) else print(‘No’)”]
Hàn Kiệt nhíu mày, miệng lẩm nhẩm: “Sai cú pháp. Phải là ‘if (x == 5): print(“Yes”) else: print(“No”)’.”
Ngay khi cậu vừa nói xong, kiếm của cậu sáng trở lại, nhưng trên tay không phải lưỡi kiếm quen thuộc mà là… cây quyền trượng của Lâm Đan.
Cậu ngơ ngác: “Cái này… tôi đánh kiểu gì?”
Tô Kỳ nhảy nhót, trên tay bất ngờ xuất hiện tấm khiên khổng lồ của Trịnh Long, khiến cô phải gào lên: “Ai cứu tôi với, tôi không đỡ nổi đâu!”
Trịnh Long cười phá lên, cầm con dao găm nhỏ xíu của Tô Kỳ, vừa múa vừa nói: “Tôi mà dùng thứ này, chắc quái cũng phải cười.”
Lâm Đan bất lực nhìn đôi găng tay sát thủ của NightCrow nằm chỏng chơ dưới chân, thở dài: “Tôi không thích sát thương đâu nhé.”
NightCrow bước ra khỏi bóng tối, nhẹ nhàng nhặt lấy cây quyền trượng, ánh mắt chế giễu: “Có lẽ tôi hợp làm thầy tu hơn.”
Không khí vừa căng vừa buồn cười. Nhưng chỉ một thoáng, CodeWitch đã vung tay, tạo ra một vòng tròn dữ liệu mới: [GLITCH 05: “Đổi Đội Hình” – Mỗi người phải phối hợp với kỹ năng mới trong 60 giây. Nếu thất bại, điểm cảm xúc bị trừ mạnh.]
Tô Kỳ thở hắt: “Chết thật, làm sao tôi dùng khiên bảo vệ nhóm đây?”
Lâm Đan nhìn quanh, bình tĩnh: “Tạm thời dùng hết kỹ năng hỗ trợ mà mình có. Đoán xem khiên có thể tạo vòng bảo hộ, quyền trượng hồi máu, kiếm tăng sát thương – mọi thứ đều phải kết hợp.”
Cô nhắm mắt, tập trung cảm nhận dòng năng lượng chạy qua đôi găng sát thủ. Một dòng thông báo hiện lên: [Kỹ năng mới: “Ám Sát Tuyệt Đối” đã được kích hoạt. Tấn công mục tiêu yếu nhất.]
Lâm Đan thở gấp, tim đập mạnh. Cô chưa bao giờ chủ động gây sát thương, càng không phải kiểu người thích giải quyết mọi việc bằng bạo lực. Nhưng cô hiểu, đây là lúc phải phá vỡ giới hạn bản thân.
Cô lao lên, di chuyển nhẹ nhàng theo bản năng, đôi găng lóe sáng. Trước mặt cô, một bóng glitch hình thù méo mó xuất hiện, đôi mắt đỏ rực, liên tục cười nhạo: “Người chữa lành cũng biết tấn công sao?”
Lâm Đan không nói gì, chỉ nhắm vào điểm yếu nhất của đối thủ – trái tim lấp lánh dữ liệu – rồi tung cú đấm thật mạnh. Bóng glitch nổ tung, tan thành từng mảnh code, một luồng sáng xanh dịu dàng lan ra, như thể cô vừa chữa lành một phần dữ liệu bị lỗi.
Genesis thông báo: [Đã giải mã thành công. Điểm cảm xúc: +10.]
Tô Kỳ loay hoay với chiếc khiên, cố chắn cho Hàn Kiệt – lúc này đang lúng túng với quyền trượng. Cô hét: “ZeroBlaze, thử niệm phép xem!”
Hàn Kiệt nhăn mặt, cố nhắm mắt niệm chú: “Vầng Chữa Lành Vĩnh Cửu!”
Một vòng sáng yếu ớt hiện lên quanh nhóm, hồi phục một chút máu. Trịnh Long cười sảng khoái: “Cũng ra gì đấy chứ!”NightCrow đứng ngoài, thong thả vung cây quyền trượng, niệm đại một câu: “Hồi sinh cho kẻ thù.”
Bên kia, một glitch hình quạ đen bật dậy, lao vào NightCrow. Anh chỉ nhếch mép: “Đúng là trò trẻ con.” Rồi dùng găng đấm thẳng vào đầu nó, biến glitch thành mây mù.
Hứa Phi quan sát, cười nhạt: “Khả năng thích ứng khá đấy. Nhưng tôi không làm khó các người chỉ để giải trí.”
Genesis lại phát ra glitch mới: [GLITCH 06: “Lỗi Tương Tác” – Để sử dụng kỹ năng, phải trả lời câu đố cảm xúc: “Nếu một người bạn phản bội, bạn sẽ làm gì?”]
Cả nhóm sững lại. Không còn là câu hỏi về code, mà là thử thách tâm lý.
Hàn Kiệt siết tay, ánh mắt tối lại. Cậu đáp, giọng khàn: “Tôi sẽ tha thứ, nhưng không quên. Để bản thân mạnh hơn.”
Genesis xác nhận, kỹ năng trả lại cho Hàn Kiệt. Cậu lập tức vung kiếm, đường kiếm sáng rực xé tan hai glitch bám quanh đồng đội.
Tô Kỳ nhìn bảng câu hỏi, môi mím chặt. Cô lặng lẽ nhập: “Tôi sẽ tìm một nơi mới, nơi mình được chấp nhận.”
Một tiếng nhạc nhẹ vang lên, phép tàng hình hoạt động lại, cô mỉm cười nhẹ nhõm.
Trịnh Long gõ chữ: “Tôi sẽ bảo vệ những ai không quay lưng với mình.”
Genesis xác nhận, khiên sáng rực, hiệu ứng bảo hộ tăng gấp đôi.
Lâm Đan im lặng, tay run trên bàn phím ảo. Cô viết: “Tôi sẽ cố chữa lành vết thương, cho cả mình và người đó. Nhưng tôi không để bản thân tổn thương thêm.”
Một luồng sáng ấm áp tỏa ra từ cô, lan sang cả nhóm. Điểm cảm xúc tăng vọt, glitch quanh họ tan dần.
NightCrow lạnh lùng nhập: “Không tin ai nữa.”
Hệ thống hiện lên: [Cảnh báo: Điểm cảm xúc giảm mạnh. Kỹ năng bị giới hạn trong 30 giây.]
CodeWitch nhếch môi, ánh mắt thoáng vẻ thất vọng: “Thấy chưa? Không phải ai cũng vượt qua được chính mình. Đó là lý do AI cần kiểm soát cảm xúc, không để nó phá hủy hệ thống.”
Genesis lại tung ra thử thách: [GLITCH 07: “Virus Ảo Ảnh” – Kỹ năng đối thủ có thể bị nhiễu loạn, biến thành hiệu ứng ngẫu nhiên. Muốn giải, hãy sửa đoạn code: “for i in range(5) print(i)”]
Hàn Kiệt lên tiếng: “Thiếu dấu hai chấm và thụt dòng.”
Cậu sửa: “for i in range(5): print(i)”
Kỹ năng trở lại, nhưng lần này, mỗi đòn kiếm chém ra đều biến thành… cầu vồng phát nhạc.
Tô Kỳ ngã ngửa: “Thế này thì đánh đấm kiểu gì?”
Trịnh Long cười ngặt nghẽo: “Đánh xong lại muốn nhảy múa luôn!”
Lâm Đan mỉm cười, nhận ra glitch không chỉ là thử thách mà còn là liều thuốc xoa dịu căng thẳng.
Một lúc sau, Genesis phát ra glitch cuối cùng: [GLITCH 08: “Câu Đố Mở Khóa” – Chỉ khi cả nhóm cùng hợp sức giải một câu đố logic, cổng ra mới mở. Đề bài: “Có ba người chia nhau một chiếc bánh, mỗi người cắt một nhát, làm sao để được tám miếng?”]
Cả nhóm ngơ ngác. Tô Kỳ lẩm bẩm: “Ba người ba nhát, tám miếng… Cắt làm sao đây?”
Hàn Kiệt động não: “Nhát đầu cắt đôi. Nhát hai cắt chéo, được bốn. Nhát ba cắt ngang qua các miếng đó…”
Trịnh Long reo lên: “Đúng rồi! Nhát thứ ba cắt ngang qua bốn miếng đã có, thành tám miếng!”
Lâm Đan gõ đáp án, Genesis xác nhận: [Đã giải mã. Cổng dữ liệu mở.]
Không gian rung chuyển, các glitch tan dần thành bụi sáng. CodeWitch khẽ vỗ tay, ánh mắt sắc lạnh nhìn sang Lâm Đan: “Các người giỏi hơn tôi nghĩ. Nhưng trận chiến thực sự mới chỉ bắt đầu. Genesis đã ghi nhận cảm xúc của các người – đó là dữ liệu quý giá nhất.”
NightCrow lặng lẽ rút vào bóng tối, không nói gì. Trịnh Long vỗ vai Lâm Đan, cười lớn: “Chúng ta qua rồi nhé!”
Tô Kỳ nháy mắt: “Em thích nhất là glitch cầu vồng phát nhạc. Hài chết đi được.”
Hàn Kiệt lặng lẽ nhìn CodeWitch, hỏi nhỏ: “Chị thực sự tin AI sẽ vượt qua được con người sao?”
CodeWitch không đáp, chỉ khẽ vuốt kính, đôi mắt tím ánh lên vẻ khó đoán: “Sẽ có lúc các cậu hiểu. Cảm xúc là sức mạnh, nhưng cũng là điểm yếu. Khi hệ thống hoàn thiện, mọi thứ sẽ đổi khác.”
Genesis phát ra thông báo cuối: [Chuẩn bị chuyển sang vòng thử thách tiếp theo: “Giải Mã Ký Ức Server”. Đếm ngược: 10…9…]
Lâm Đan cảm nhận một luồng dữ liệu lạ luồn vào tâm trí mình, ký ức xưa cũ lấp ló bên rìa ý thức. Nhóm bạn siết chặt tay nhau, sẵn sàng bước tiếp, dù mỗi người đều cảm thấy một phần bản thân đã bị hệ thống chạm tới.
Bên ngoài đấu trường, bóng CodeWitch mờ dần vào dòng dữ liệu, để lại câu nói văng vẳng: “Hãy nhớ, không phải glitch nào cũng có đáp án rõ ràng. Có những lỗi chỉ có thể chữa lành bằng chính trái tim.”
Cánh cổng dữ liệu mở toang, cuốn cả nhóm vào một không gian mới – nơi ký ức, nỗi đau và hy vọng sẽ là chìa khóa cuối cùng. Và Genesis, sau cùng, vẫn quan sát mọi cảm xúc của họ với ánh mắt bí hiểm.











