Trang chủ/Mở Khóa Bí Ẩn Server/Chương 14: Sự Cố Đảo Lộn Ký Ức
Mở Khóa Bí Ẩn Server

Chương 14: Sự Cố Đảo Lộn Ký Ức

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Dữ liệu tiếp tục vỡ vụn trên không trung, từng mảnh ánh sáng đỏ rực lao vun vút về phía tâm đấu trường. Lâm Đan cảm nhận toàn thân lạnh buốt, như có thứ gì đó vừa xuyên qua lớp phòng ngự cuối cùng trong tâm trí. Một tiếng nổ chát chúa vang lên, rồi… tất cả tối sầm.

Khi mở mắt, cô thấy mình đang đứng giữa một không gian trắng xóa, xung quanh là những bóng hình lờ mờ. Bảng hệ thống hiện lên phía trước, ký hiệu error nhấp nháy liên tục. Một giọng nói méo mó vang vọng:

[GLITCH: Đảo lộn ký ức và vai trò. Để vượt qua thử thách, các bạn phải thích nghi với thân phận mới và phối hợp hoàn thành nhiệm vụ. Cảnh báo: Nếu thất bại, ký ức có thể bị đảo lộn vĩnh viễn.]

Đúng lúc ấy, các bóng hình dần rõ nét. Lâm Đan hoảng hốt khi nhận ra mình đang mặc bộ giáp dày cộp, trên tay là tấm khiên khổng lồ. Bên cạnh, Hàn Kiệt—giờ đây lại vận áo choàng thánh nữ, tóc dài, đôi mắt dịu dàng đến khó tin. Tô Kỳ thì vác một đại đao to tướng, mặt hầm hầm, còn Trịnh Long lại vận đồ đạo tặc bó sát, đầu đội mũ trùm, động tác nhanh nhẹn lạ thường.

Một tiếng thở dài phát ra từ phía Tô Kỳ—giờ hóa thành “chiến xa bất diệt”, nhưng khuôn mặt vẫn không giấu nổi vẻ buồn cười. “Đùa nhau à? Tớ… tớ không nhấc nổi cái khiên này đâu!”

Trịnh Long, trong bộ dạng đạo tặc, cúi đầu nhìn bàn tay gầy guộc—giờ nhỏ đi trông thấy—rồi gãi má, giọng ngập ngừng: “Ơ… sao mình lại mặc thế này nhỉ? Tớ thấy cứ như bị bó giò ấy.”

Hàn Kiệt đặt tay lên ngực, cảm nhận bộ váy thánh nữ mềm mại, rồi bối rối nhìn Lâm Đan. “Tớ… tớ có phải làm nhiệm vụ chữa lành không?”

Lâm Đan thử di chuyển tấm khiên, suýt ngã chúi về phía trước. Một dòng thông báo hiện lên:

[DawnHealer hiện là IronTank. Kỹ năng: Khiên Phản Lực, Địa Chấn Hộ Vệ. Chỉ số: HP cực cao, tốc độ chậm.]

Cô thở hắt, cố giữ bình tĩnh. “Có lẽ chúng ta đã bị tráo vai rồi. Genesis cảnh báo phải phối hợp hoàn thành nhiệm vụ, chắc mỗi người phải nhập vai bạn mình.”

Tô Kỳ cười hì hì, giọng giờ trầm hơn thường lệ. “Vậy là tớ được làm chiến xa à? Để tớ thử hét lên kiểu của Long xem nào: ‘Đội hình, thu hẹp lại! Bám sát sau lưng tôi!’”

Trịnh Long, trong dáng vẻ đạo tặc, nhảy lên một cái, suýt vướng áo choàng vào mũi kiếm giả. “Tớ chưa bao giờ dùng dao găm, nhưng… hình như tay chân nhẹ bẫng. Có ai chỉ tớ cách tàng hình không?”

Hàn Kiệt ôm chặt cuốn Kinh Thánh, mặt đỏ bừng, cố gắng giữ vẻ dịu dàng: “Tớ… tớ sẽ thử dùng phép hồi phục. Nhưng đọc lời nguyện nghe kỳ quá.”

Cả nhóm nhìn nhau, không nhịn nổi cười, dù tình cảnh chẳng lấy gì làm nhẹ nhàng. Lâm Đan lên tiếng, giọng quả quyết:

“Chúng ta phải cùng nhau vượt qua. Đầu tiên, hãy thử làm quen với vai trò mới. Long, giờ cậu là đạo tặc—có thể tàng hình và di chuyển nhanh. Kỳ, cậu là chiến xa, nhiệm vụ bảo vệ cả nhóm. Kiệt, cậu sẽ chữa lành. Còn tớ… tớ phải chắn đòn.”

Một ánh sáng lóe lên, trước mặt họ hiện ra một cánh cửa dữ liệu. Genesis, dù méo mó, vẫn truyền đi thông báo:

[Nhiệm vụ: Hộ tống dữ liệu ký ức đến tâm server, vượt qua bẫy và quái vật do glitch tạo ra. Mỗi người chỉ có thể sử dụng kỹ năng của vai trò mới. Nếu ai lộ sơ hở, ký ức sẽ tiếp tục đảo lộn.]

Tô Kỳ—giờ là “chiến xa bất diệt”—vung khiên lên, hét lớn: “Cả đội bám sát! Để tớ mở đường!” Nhưng chỉ vừa bước một bước, tấm khiên trượt khỏi tay, rơi xuống phát ra tiếng kêu chát chúa. Mặt cô đỏ bừng.

Trịnh Long bật cười, tiếng cười lảnh lót như trẻ con. “Để Long thử tàng hình cho!” Anh nhắm mắt, cố gắng, rồi… không gì xảy ra. Tô Kỳ ghé sát thì thào: “Phải nhấn vào biểu tượng bên góc trái. Không phải ngoài đời đâu.”

Long ngượng nghịu, bấm thử. Ngay lập tức, cơ thể anh mờ đi, chỉ còn lại cái mũ trùm lơ lửng, khiến cả nhóm suýt phì cười.

Lâm Đan, trong bộ giáp nặng trịch, lê bước về phía trước. Cảm giác khác hẳn khi làm thánh nữ—mọi chuyển động đều chậm chạp, nhưng mỗi lần giơ khiên, cô lại thấy mình vững chãi lạ thường. Một con quái glitch xuất hiện, hình thù méo mó, dữ liệu nhấp nháy quanh thân.

Hàn Kiệt, giờ là thánh nữ, vội vàng đọc chú: “Ánh sáng chữa lành, xin hãy… ờ… hồi phục cho đồng đội.” Một luồng sáng yếu ớt phát ra, chỉ đủ làm mờ vết xước trên áo giáp của Lâm Đan.

Tô Kỳ, thấy quái vật xông đến, hét lớn: “Coi chừng!” Cô lao lên, nhưng chân vướng vào tấm khiên, suýt nữa ngã nhào. Long, vừa tàng hình xong, bất ngờ xuất hiện sau lưng quái, vụng về vung dao găm—đâm trượt, suýt chém vào không khí.

Quái vật quay lại, tấn công. Lâm Đan gồng mình chắn đòn, khiên phản lực phát sáng, đẩy lùi con quái về phía sau. Cô cảm nhận sức mạnh tràn đầy, khác hẳn sự mỏng manh thường ngày.

Hàn Kiệt tập trung hơn, lần này niệm chú rõ ràng, ánh sáng chữa lành mạnh mẽ hơn hẳn. Tô Kỳ, sau lần loạng choạng, dần quen với cảm giác điều khiển sức mạnh cường tráng, bắt đầu học cách quét khiên chặn đường quái, dù động tác vẫn còn vụng về.

Cả nhóm vừa đi vừa thử nghiệm kỹ năng. Trịnh Long nhanh nhẹn lạ thường, lẻn qua các bẫy ảo, nhắc nhở: “Ở đây có dây kích hoạt, mọi người tránh sang trái!” Tô Kỳ hùng hục chắn trước, Lâm Đan theo sát sau, còn Hàn Kiệt kiên nhẫn hồi phục và tăng kháng cho nhóm.

Những trận cười không dứt vang lên khi Tô Kỳ cố gắng bắt chước giọng trầm của Long, còn Long thì cứ lén lút như sợ bị ai bắt gặp. Đặc biệt, khi Hàn Kiệt—người luôn lạnh lùng—giở giọng dịu dàng của thánh nữ, cả nhóm phải cắn môi nhịn cười.

Một lúc sau, họ tới một căn phòng dữ liệu vỡ vụn. Giữa phòng, một ký ức ảo lơ lửng: hình ảnh một cô bé ôm chặt chú gấu bông, mắt đỏ hoe. Trên đầu hiện dòng chữ: [Ký ức bị lãng quên. Muốn giải phóng phải nhập vai chính xác cảm xúc của người giữ ký ức.]

Genesis phát tín hiệu: [Ai cảm nhận được nỗi cô đơn sâu nhất sẽ giải phóng ký ức này.]

Cả nhóm im lặng. Tô Kỳ—dù đang là chiến xa—bước tới, ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy. “Tớ nghĩ… ký ức này giống tớ nhất. Để tớ thử.”

Cô đặt tay lên ký ức, nhắm mắt. Một luồng sáng bao quanh, kéo cả nhóm vào một không gian khác—phòng ngủ nhỏ, cô bé ngồi co ro trong góc. Tô Kỳ, dù mang hình dạng chiến xa, bước lại, dịu dàng: “Em đang sợ phải không? Tớ cũng từng như vậy, luôn nghĩ mình chẳng thuộc về đâu cả. Nhưng rồi tớ gặp những người bạn như gia đình. Em có thể bước ra, thử tin một lần không?”

Cô bé ngước mắt nhìn, nước mắt rưng rưng. Một dòng sáng lan tỏa, ký ức tan biến, căn phòng trở lại bình thường. Genesis báo: [Ký ức giải phóng. Nhóm nhận thêm điểm kháng hiệu ứng xấu.]

Tô Kỳ khẽ cười, dù mồ hôi lấm tấm trên trán. Long đặt tay lên vai cô, nhẹ giọng: “Cậu làm tốt lắm. Không phải ai cũng dám đối diện nỗi cô đơn của mình.”

Cả nhóm tiếp tục tiến về phía trước. Các phòng thử thách nối tiếp nhau—mỗi lần lại là một ký ức bị bóp méo, cần sự nhập vai và đồng cảm để giải phóng. Có lúc, Hàn Kiệt phải đọc lời nguyện an ủi một NPC tuyệt vọng, dù mặt đỏ như gấc; lúc khác, Long phải dùng sự nhanh nhạy của đạo tặc để cứu một ký ức trẻ nhỏ khỏi cạm bẫy dữ liệu.

Mỗi lần vượt qua, ký ức thật của từng người dần hiện lên rõ hơn trong tâm trí họ—cả những vết thương cũ tưởng đã quên, lẫn niềm vui nhỏ nhoi từng giữ lại.

Sau một loạt thử thách, cả nhóm kiệt sức, dừng chân bên một hành lang dữ liệu rạn nứt. Lâm Đan ngồi phịch xuống, cố gắng điều chỉnh nhịp thở. Trong lòng cô, cảm giác vững chãi của vai trò “chiến xa” xen lẫn sự lo lắng—liệu khi trở về, ký ức của họ có còn nguyên vẹn?Tô Kỳ bỗng hỏi, giọng nhẹ bẫng: “Nếu phải sống mãi trong thân phận người khác, mọi người sẽ ra sao?”

Hàn Kiệt suy nghĩ, rồi đáp: “Tớ nghĩ… sẽ cố gắng làm tốt nhất có thể. Nhưng… có lẽ sẽ nhớ chính mình lắm.”

Long cười lớn: “Tớ mà làm đạo tặc lâu chắc đau lưng chết mất. Nhưng thử làm người khác cũng thú vị. Thấy quý trọng bản thân hơn.”

Lâm Đan nhìn từng người, lòng chợt ấm áp. Có lẽ chính sự lẫn lộn này khiến họ hiểu nhau sâu sắc hơn—cảm nhận nỗi đau, nỗi sợ, cả điểm mạnh yếu của nhau, không còn chỉ là đồng đội mà là những mảnh ghép không thể thiếu.

Tiếng cảnh báo vang lên, kéo mọi người trở lại thực tại: [Giao đoạn cuối: Đối đầu Boss Glitch. Hạ gục Boss để phục hồi ký ức.]

Một cánh cửa dữ liệu mở ra, dẫn vào một không gian tối om, chỉ có ánh sáng lập lòe từ những mảnh ký ức bay lượn. Giữa phòng, Boss Glitch hiện hình: nửa người, nửa dữ liệu lỗi, gương mặt biến ảo liên tục, khi là Lâm Đan, khi là Tô Kỳ, lúc lại là Long hay Kiệt.

Boss gầm lên, từng mảnh dữ liệu phóng ra, tấn công cả nhóm. Lâm Đan—trong vai chiến xa—lao lên chắn đòn, nhưng lần này, Boss nhắm thẳng vào điểm yếu của từng người.

Một luồng sóng dữ liệu đập vào Hàn Kiệt, khiến anh choáng váng. Gương mặt Boss biến thành hình ảnh cha mẹ anh—ánh mắt thất vọng, lời mắng mỏ về quá khứ thất bại. Hàn Kiệt lùi lại, bàn tay run rẩy.

Tô Kỳ thấy Boss biến thành hình ảnh mẹ mình quay lưng bỏ đi, cảm giác bị bỏ rơi ùa về, khiến cô chùn bước, khiên rơi khỏi tay.

Trịnh Long nhìn thấy Boss hóa thành người đồng đội cũ từng ngã xuống trong chiến trận, ánh mắt trách móc. Long cắn răng, bàn tay siết chặt dao găm.

Lâm Đan đối mặt chính mình—gương mặt cô, ánh mắt tuyệt vọng trong đêm mất người thân. Cô cảm thấy như mọi sức lực bị rút cạn.

Genesis phát thông báo: [Muốn phá giải glitch, phải đối diện và chấp nhận nỗi đau sâu kín nhất.]

Hàn Kiệt lẩm bẩm: “Chỉ có thể đi qua bóng tối bằng chính ý chí của mình…”

Lâm Đan hít sâu, nhớ lại từng ký ức chữa lành cho người khác. Cô gào lên: “Chúng ta không cô đơn! Dù ký ức bị đảo lộn, tình cảm vẫn còn nguyên!”

Cô lao lên, khiên vung mạnh, che chắn cho Kiệt. Tô Kỳ nghiến răng, nhặt lại tấm khiên, hét lớn: “Mẹ có thể rời bỏ tớ, nhưng ở đây tớ vẫn còn các cậu!”

Long lao ra khỏi bóng tối, dao găm vung lên, nhắm thẳng vào Boss. “Tớ từng không cứu được đồng đội, nhưng hôm nay tớ sẽ bảo vệ mọi người!”

Hàn Kiệt lấy lại bình tĩnh, niệm chú chữa lành, ánh sáng bừng lên xua tan ảo ảnh thất bại. Từng người, từng người, cùng nhau đối diện nỗi đau, biến nó thành sức mạnh.

Boss Glitch gào lên, hình dạng vỡ vụn, từng mảnh ký ức bay ngược trở lại chủ nhân. Mỗi ký ức trở về, nhóm lại mạnh hơn, kỹ năng dần khớp lại với bản thân cũ.

Genesis thông báo: [Đồng bộ ký ức thành công 80%. Cảnh báo: Boss chuẩn bị tấn công cuối.]

Boss Glitch gom toàn bộ dữ liệu, tạo thành một lưỡi kiếm khổng lồ, bổ xuống nhóm. Lâm Đan hét lớn: “Kỳ, Long, chắn phía trước! Kiệt, hồi phục tối đa!”

Tô Kỳ và Long phối hợp—dù vai trò đảo lộn, họ đã quen với cảm giác này—tạo thành lá chắn vững chắc. Hàn Kiệt dốc hết năng lượng, phép chữa lành tỏa sáng rực rỡ.

Lưỡi kiếm dữ liệu va vào lá chắn, ánh sáng bùng lên, mọi thứ như vỡ tung. Khi ánh sáng tàn dần, Boss Glitch chỉ còn là một bóng hình nhỏ bé, run rẩy.

Lâm Đan bước tới, đặt tay lên vai Boss, thì thầm: “Cậu cũng chỉ là một phần ký ức bị lãng quên thôi phải không? Chúng ta sẽ cùng nhau bước qua.”

Boss tan biến, một luồng sáng trắng cuốn lấy cả nhóm. Bảng hệ thống hiện lên:

[Chúc mừng! Nhóm đã vượt qua thử thách đảo lộn ký ức. Kỹ năng và ký ức được phục hồi. Tăng cường sự đồng cảm và phối hợp nhóm.]

Từng người dần lấy lại thân phận cũ. Lâm Đan cảm giác nhẹ nhõm như trút được gánh nặng. Tô Kỳ nhảy cẫng lên, tay chân linh hoạt trở lại, cười khanh khách: “Tớ thề, không bao giờ dám chê Long làm chiến xa nữa!”

Long vươn vai, giọng đầy khoái chí: “Tớ cũng không dám bảo đạo tặc chỉ biết lẻn lút đâu!”

Hàn Kiệt chỉnh lại áo choàng kiếm sĩ, liếc nhìn mọi người: “Thánh nữ khó làm thật đấy. Nhưng nhờ vậy, tớ hiểu cậu hơn, Đan ạ.”

Lâm Đan mỉm cười, ánh mắt dịu dàng: “Chúng ta đều có điểm yếu, nhưng nhờ đó mà mạnh mẽ hơn.”

Genesis xuất hiện, ánh sáng ổn định trở lại. [Chúc mừng các bạn đã vượt qua sự cố glitch. Thử thách tiếp theo sẽ kiểm tra sự lựa chọn và ý chí của từng người. Hãy sẵn sàng.]

Bỗng, từ rìa đấu trường, một tiếng cười lạnh vang lên. Vũ Hạo bước ra, ánh mắt sắc lạnh, phía sau là Hứa Phi và GodHand. Họ đứng thành hàng, khí thế áp đảo, như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.

Vũ Hạo nhếch môi: “Vui vẻ nhập vai rồi chứ? Nhưng thử thách thật sự bây giờ mới bắt đầu. Để xem, tình cảm và ký ức có giúp các người thắng được sức mạnh tuyệt đối không.”

Genesis phát tín hiệu cuối cùng: [Trận chiến định đoạt vận mệnh server sẽ bắt đầu sau 60 giây. Đội hình hãy chuẩn bị.]

Không khí căng như dây đàn. Bên ngoài, dữ liệu lại bắt đầu xoáy cuộn, các ký hiệu lạ xuất hiện dày đặc hơn. Lâm Đan siết chặt cây quyền trượng, nhìn về phía đồng đội—ánh mắt không còn chút do dự.

Bão dữ liệu gầm lên, sẵn sàng nuốt chửng tất cả.

Một chương mới, một thử thách sống còn, đã cận kề ngay trước mắt.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử