Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Tôi lười tiếp tục vòng vo với họ, trực tiếp lật bài.
“Thứ nhất, học phí của con trai Hứa Gia Nhu.”
“Thứ hai, các người cảm thấy quyền uy của mình bị khiêu chiến nên muốn tới dựng lại uy nghiêm của trưởng bối.”
“Về chuyện thứ nhất, thái độ của tôi rất rõ ràng.”
“Một xu tôi cũng không bỏ.”
“Đó là chuyện của nhà họ Hứa các người, phiền tự mình giải quyết.”
“Về chuyện thứ hai…”
Tôi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống họ.
“Trong căn nhà này, tôi là người quyết định.”
“Nếu các người không chấp nhận được, sau này có thể không cần tới nữa.”
“Còn Hứa Gia Ngôn có muốn hiếu thuận với các người hay không, đó là chuyện của anh ấy.”
“Dùng tiền của chính anh ấy, tôi tuyệt đối không can thiệp.”
Nói xong, tôi không để ý tới họ nữa mà quay sang bảo bảo mẫu chăm trẻ đứng bên cạnh:
“Dì Vương, đưa tiểu thiếu gia vào phòng đi, đừng làm phiền thằng bé ngủ.”
“Còn nữa, tiễn khách.”
“Vâng, thưa cô.”
Dì Vương cũng là người từng va chạm xã hội, lập tức hiểu ý, làm động tác “mời” với Hứa Kiến Công và Trương Quế Phân.
“Các người… các người…”
Trương Quế Phân tức đến không nói nổi thành lời, chỉ có thể run run chỉ vào tôi, ngón tay rung như lá khô trong gió thu.
Hứa Kiến Công kéo mạnh bà ta lại, sắc mặt xanh mét nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt âm u đáng sợ.
Ông ta nghiến răng nghiến lợi nặn ra từng chữ:
“Được! Rất được!”
“Thẩm Thanh Từ, cô giỏi lắm!”
“Chúng ta cứ chờ xem!”
Nói xong, ông ta kéo Trương Quế Phân vẫn còn đang làm loạn rời đi, đóng sầm cửa lại.
Tiếng cửa vang lên cực lớn giữa phòng khách trống trải, chấn động đến mức những viên pha lê trên đèn chùm cũng phát ra tiếng rung khe khẽ.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.
Tôi thở dài một hơi.
Cảm giác uất nghẹn đè nặng trong lồng ngực suốt nhiều ngày cuối cùng cũng tan đi hơn nửa.
Tôi biết, những lời vừa rồi đã hoàn toàn xé bỏ lớp hòa bình giả tạo cuối cùng giữa tôi và nhà họ Hứa.
Tiếp theo, nhất định sẽ là giông tố dữ dội.
Quả nhiên, tối hôm đó Hứa Gia Ngôn trở về.
Vừa bước vào cửa, anh đã mang theo một luồng tức giận bị đè nén, ném mạnh cặp công văn lên tủ ở huyền quan.
“Thẩm Thanh Từ! Rốt cuộc em muốn làm gì?”
Anh lao tới trước mặt tôi, hai mắt đỏ ngầu chất vấn.
“Em làm bố mẹ anh tức đến sắp phát bệnh tim rồi! Họ là trưởng bối, cho dù có chỗ nào không đúng, em không thể nói chuyện tử tế được sao? Nhất định phải làm mọi chuyện tuyệt tình như vậy à?”
Tôi đang ngồi chơi với Thanh Gia trên tấm thảm trải sàn.
Nghe vậy chỉ ngẩng đầu lên, bình tĩnh nhìn anh.
“Tôi chỉ nói sự thật.”
“Nếu anh cảm thấy sự thật khó nghe, vậy chỉ có thể chứng minh bản thân sự thật vốn đã rất xấu xí.”
“Sự thật? Em gọi đó là sự thật sao?”
“Đó là sỉ nhục!”
“Em đuổi bố mẹ anh ra ngoài ngay trước mặt bảo mẫu, em để mặt mũi hai người già biết để đâu hả?”
Anh càng nói càng kích động, giọng cũng ngày càng lớn.
Thanh Gia bị tiếng quát của anh dọa đến “òa” một tiếng khóc lớn.
Sắc mặt tôi lập tức lạnh xuống.
“Hứa Gia Ngôn, anh quát tôi với con trai tôi cái gì?”
Tôi bế con lên, vừa nhẹ giọng dỗ dành vừa lạnh lùng nhìn anh.
“Họ có mặt mũi chạy tới nhà tôi gây chuyện thì không nghĩ xem mặt mũi mình nên để ở đâu sao?”
“Anh chỉ biết đau lòng cho thể diện của họ.”
“Vậy anh có từng nghĩ cho tôi chưa?”
“Hôm tiệc trăm ngày của Thanh Gia, mặt mũi của tôi, mặt mũi của bố mẹ tôi, đã bị nhà họ Hứa các người đặt ở đâu?”
“Chuyện đó chẳng phải qua rồi sao! Tại sao em cứ nhất quyết bám lấy không buông?”
“Qua rồi?”
“Trong mắt anh là qua rồi.”
“Nhưng với tôi, đó là chuyện khắc cốt ghi tâm.”
Tôi bế con đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt anh.
“Hứa Gia Ngôn, anh làm cho rõ đi.”
“Là bố mẹ anh chủ động gây hấn, không phải tôi vô cớ gây chuyện.”
“Tôi chỉ đang bảo vệ giới hạn và lòng tự trọng của chính mình.”
“Nếu anh cảm thấy tôi sai, vậy chỉ có thể chứng minh tam quan của chúng ta vốn dĩ không cùng một thế giới.”
“Anh…”
Anh bị tôi chặn đến cứng họng, lồng ngực kịch liệt phập phồng.
“Tôi mệt rồi, không muốn tiếp tục cãi nhau với anh vì những chuyện này nữa.”
Tôi bế Thanh Gia, xoay người chuẩn bị về phòng.
“Nếu anh còn muốn tiếp tục sống trong căn nhà này, vậy thì xử lý cho tốt người nhà anh, bảo họ đừng tới quấy rầy cuộc sống của tôi nữa.”
“Nếu anh không làm được.”
“Hoặc anh cảm thấy người sai là tôi.”
“Vậy luật sư của tôi lúc nào cũng có thể nói chuyện với anh.”
Hai chữ “luật sư” giống như một chậu nước đá, dội thẳng lên cơn giận của Hứa Gia Ngôn.
Anh đứng sững tại chỗ, nhìn bóng lưng quyết tuyệt của tôi, trong mắt lần đầu tiên xuất hiện sự hoảng loạn thật sự.
Có lẽ cuối cùng anh cũng nhận ra.
Tôi không hề nói đùa.
Con thuyền hôn nhân này, bởi vì người nhà anh không ngừng tự tìm đường chết, đã va phải tảng băng ngầm.
Mà anh, vị thuyền trưởng nhu nhược ấy, nếu còn không đưa ra lựa chọn, chờ đợi anh chỉ có tan thuyền nát người.
05
Sau lần ngả bài ấy, Hứa Gia Ngôn yên tĩnh suốt một khoảng thời gian rất dài.
Anh không còn cố thuyết phục tôi nữa.
Cũng không còn biện hộ thay người nhà.
Chỉ là trở nên trầm mặc hơn.
Mỗi ngày đi sớm về muộn, về đến nhà liền nhốt mình trong phòng làm việc.
Giao tiếp giữa chúng tôi hoàn toàn rơi xuống điểm đóng băng.
Tôi biết anh đang trải qua một cuộc giằng xé nội tâm đau đớn.
Một bên là bố mẹ sinh anh nuôi anh lớn, tư tưởng cũ kỹ nhưng máu mủ ruột rà.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 5 - Mùa Hè Đầy Sao | uTruyện