Chương 2
Chỉ vì Liễu Y Y làm nũng vài câu mà thành công lao của cô ta.
Bát canh tôi đích thân nấu cho anh.
Chỉ vì Liễu Y Y chê không thích mùi vị đó, anh đã không do dự đổ thẳng vào thùng rác.
Tôi hết lần này đến lần khác nhẫn nhịn.
Đổi lại chỉ là sự quá đáng ngày một hơn của anh.
Tôi từng nghĩ chỉ cần mình đủ ngoan.
Đủ nghe lời.
Sẽ có một ngày anh nhìn thấy điểm tốt của tôi.
Đến giờ tôi mới hiểu.
Người không yêu bạn.
Cho dù bạn vì họ mà chet.
Họ cũng chẳng thèm liếc nhìn lấy một lần.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
Cửa mở.
Cố Thần mang theo mùi rượu bước vào.
Thấy tôi ngồi trong bóng tối, anh ta khó chịu chặc lưỡi.
“Đêm hôm không ngủ, ngồi đây giả thần giả quỷ cho ai xem?”
Anh ta bật đèn.
Ánh sáng chói mắt khiến tôi vô thức nheo mắt lại.
Khi nhìn rõ gương mặt sưng vù của tôi, ánh mắt anh ta khẽ dao động.
Nhưng cũng chỉ trong thoáng chốc.
Anh ta đi đến trước mặt tôi, ném cho tôi một tuýp thuốc.
“Bôi vào đi.”
“Ngày mai đừng mang cái mặt này tới công ty.”
Tôi không nhận.
“Cố Thần.”
Tôi cất tiếng, giọng khàn đặc.
“Chúng ta ly hôn đi.”
Cố Thần như vừa nghe được chuyện nực cười nhất thế gian.
“Tô Thấm, cô lại giở trò gì nữa?”
Anh ta cúi xuống, bóp cằm tôi, ép tôi ngẩng đầu nhìn mình.
“Tôi cảnh cáo cô.”
“Đừng hòng lấy chuyện ly hôn ra uy hiếp tôi.”
“Vị trí bà Cố có khối người muốn ngồi.”
“Cất ngay mấy suy nghĩ không nên có đi.”
“Yên phận mà sống.”
“Nếu không, những gì cô phải chịu hôm nay mới chỉ là bắt đầu.”
Từng lời của anh ta như từng nhát dao lăng trì tôi.
Tôi nhìn khuôn mặt tuấn tú ở ngay trước mắt.
Trong lòng chỉ còn một mảnh bi thương.
Rất lâu sau.
Tôi nhắm mắt lại.
Khẽ gật đầu.
“Được.”
“Tôi hiểu rồi.”
Anh ta tưởng tôi đã chịu khuất phục.
Hài lòng buông tôi ra, xoay người đi vào phòng tắm.
Tôi mở mắt.
Nhìn bóng lưng cao lớn ấy.
Trong mắt đã không còn sót lại chút yêu thương nào.
Tôi lấy điện thoại ra.
Gọi đến một số điện thoại đã rất lâu không liên lạc.
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nam trầm ổn, đầy quan tâm.
“Thấm Thấm?”
Nước mắt tôi cuối cùng cũng vỡ òa.
Tôi che miệng, không để mình bật khóc thành tiếng.
Tôi sợ Cố Thần nghe thấy.
Dùng hết sức lực của mình, tôi chỉ nói một câu.
“Anh.”
“Em không muốn nhịn nữa.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Ngay sau đó, giọng anh trai tôi, Tô Minh, lại vang lên.
Đầy phẫn nộ.
Cũng đầy xót xa bị đè nén.
“Nó lại bắt nạt em nữa phải không?”
Tôi hít sâu một hơi, cố giữ giọng mình bình tĩnh.
“Anh.”
“Anh đừng xen vào.”
“Em chỉ muốn nói với anh…”
“Em quyết định rồi.”
Tô Minh lập tức hiểu ý tôi.
“Được.”
“Em muốn làm gì thì cứ làm.”
“Nhà họ Tô.”
“Mãi mãi là chỗ dựa của em.”
Sau khi cúp máy, tảng đá đè nặng trong lòng tôi suốt ba năm cuối cùng cũng được nhấc đi.
Đúng vậy.
Tôi chưa bao giờ là một dây leo không nơi nương tựa.
Cố Thần vẫn luôn cho rằng nhà mẹ đẻ của tôi chỉ là một gia đình nhỏ đã phá sản, còn tôi là kẻ trèo cao mới lấy được anh ta.
Anh ta không hề biết.
Nhà họ Tô mới chính là cổ đông nắm quyền chi phối lớn nhất đứng sau tập đoàn Cố thị.
Năm đó, chính ba tôi nhìn trúng năng lực của Cố Thần.
Cũng vì muốn chiều theo chút si mê ngốc nghếch của tôi.
Ông mới đích thân nâng đỡ anh ta ngồi lên vị trí tổng giám đốc.
Điều kiện duy nhất là anh ta phải cưới tôi.
Và phải đối xử tốt với tôi.
Còn tôi.
Vì chút lòng tự trọng đáng thương của anh ta.
Đã cam tâm phối hợp diễn vở kịch ấy suốt ba năm.
Cam tâm cùng anh ta sống trong căn biệt thự nhỏ này.
Chứ không trở về trang viên của nhà họ Tô.
Cam tâm làm một nhân viên bình thường trong công ty của anh ta.
Lặng lẽ nhìn anh ta diễn trò tình cảm với hết người phụ nữ này đến người phụ nữ khác.
Tôi từng cho rằng.
Chỉ cần mình hy sinh đủ nhiều.
Nhẫn nhịn đủ lâu.
Rồi sẽ có một ngày đổi được chút chân tình từ anh ta.
Nhưng tôi đã sai.
Sai đến mức không còn gì để nói.
Hôm sau.
Tôi vẫn mang theo gương mặt còn chưa tan hết sưng đến công ty làm việc như bình thường.
Ánh mắt đồng nghiệp nhìn tôi tràn ngập thương hại.
Nhưng cũng chẳng hề che giấu vẻ chế giễu.
Liễu Y Y thì càng đắc ý hơn.
Cô ta giẫm đôi giày cao gót bước đến bàn làm việc của tôi.
Rồi “vô tình” làm đổ một cốc cà phê nóng hổi lên xấp tài liệu.
“Ôi, xin lỗi chị Tô Thấm nhé.”
“Lỡ tay mất rồi.”
Miệng nói xin lỗi.
Nhưng trên mặt cô ta chẳng có lấy một chút áy náy.
Đó là bản báo cáo tôi đã thức trắng mấy đêm liền mới hoàn thành.
Tôi ngẩng đầu.
Lạnh lùng nhìn cô ta.
“Cô cố ý.”
Liễu Y Y bật cười.
Cô ta cúi người xuống.
Hạ thấp giọng đến mức chỉ hai chúng tôi nghe thấy.
“Đúng thì sao?”
“Bây giờ cô chẳng khác gì con chó bên cạnh Cố tổng.”
“Tôi muốn giẫm đạp thế nào thì giẫm.”
“Biết điều thì tự cút khỏi công ty đi.”
“Nếu không, sau này còn nhiều chuyện để cô chịu lắm.”
Tôi không nổi giận như cô ta mong đợi.
Cũng chẳng thấy tủi thân.
Tôi chỉ bình tĩnh nhìn cô ta.
“Liễu Y Y.”
“Cô đã bao giờ nghĩ.”
“Nếu một ngày nào đó Cố Thần chẳng còn là gì nữa.”
“Thì cô sẽ làm thế nào?”
Liễu Y Y như vừa nghe được một câu chuyện cười.
“Tô Thấm.”
“Cô bị tát đến ngốc rồi à?”











