Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Cho đến khi chết bệnh trong bệnh viện, tôi mới biết, người chồng kết hôn mười năm với mình, chưa từng yêu tôi.

Anh ta ôm lấy bạch nguyệt quang, đứng trước giường bệnh của tôi với ánh mắt lạnh lùng từ trên cao nhìn xuống.

“Lâm Tiêu Ngôn, cuối cùng cô cũng chết rồi, giờ tôi có thể quang minh chính đại  bên Tiểu Tiểu rồi.”

Lúc đó tôi mới bừng tỉnh, hóa ra suốt mười năm qua, tôi vẫn luôn dùng tiền của mình để nuôi anh ta  bạch nguyệt quang của anh ta.

Thậm chí cả cơ thể tàn tạ này của tôi, cũng là do bọn họ bỏ thuốc, chỉ để chiếm trọn sản nghiệp nhà họ Lâm.

Mang theo oán hận  chết, tôi trọng sinh…

1

Ánh nắng chói chang làm tôi không mở nổi mắt, tôi giơ tay lên che, chỉ để hở ra một khe nhỏ.

Xung quanh toàn là những học sinh mặc đồng phục, từng nhóm nhỏ háo hức đi ngang qua tôi, bàn tán rôm rả:

“Nghe tin gì chưa? Soái ca học đường Lục Bính Kiệt đang tỏ tình với hoa khôi Bùi Tiểu Tiểu ở hội trường đó!”

“Chúng ta phải nhanh lên thôi, đến trễ sẽ không kịp xem cảnh tượng kinh điển đâu!”

Cố gắng làm quen với ánh sáng, tôi thả tay xuống, đứng ngây người tại chỗ.

Soái ca học đường Lục Bính Kiệt? Người này tôi quá quen thuộc rồi.

Mười năm hôn nhân mới khiến tôi nhìn rõ, anh ta chỉ là một con sói đội lốt cừu!

Ngay khi vừa khai giảng năm nhất, Lục Bính Kiệt đã nhanh chóng nổi tiếng nhờ thành tích đứng đầu toàn trường và vẻ ngoài điển trai.

Tôi – một đứa học kém lại mê trai đẹp – lập tức bị anh ta thu hút, trở thành một trong vô số người thầm thương trộm nhớ.

Điều khiến tôi bất ngờ là, không lâu sau khai giảng, anh ta lại chủ động tỏ tình với tôi.

Lục Bính Kiệt gia cảnh nghèo khó, nhưng chưa bao giờ tự ti, trong xương tủy anh ta luôn  một sự kiêu ngạo không chịu thua cuộc.

Chính vì điều đó, tôi đã từ chối mối hôn sự  bố tôi sắp đặt, quyết tâm theo anh ta không hề do dự.

Mười năm kết hôn, tôi dùng tiền cho anh ta đi du học, lấy tiền giúp anh ta mở công ty, âm thầm giải quyết hết rắc rối cho anh ta, lấp đầy từng khoản nợ của anh ta…

Một lòng một dạ, cuối cùng lại chỉ đổi lấy sự phản bội đau đớn thấu xương!

Anh ta từng nói Bùi Tiểu Tiểu chỉ là em gái, còn tôi mới là tình yêu đích thực của anh ta.

Thế  anh ta lừa tôi dốc cạn cả đời mình, để họ như  sinh trùng, hút máu trên người tôi!

Đi theo đám đông đến hội trường, Lục Bính Kiệt đang đứng đó, thâm tình tỏ tình với Bùi Tiểu Tiểu.

“Tiểu Tiểu!”

“Anh không muốn trái với lòng mình nữa, người anh yêu là em, anh muốn ngay bây giờ được  bên em!”

“Cho dù bây giờ anh chưa thể cho em cuộc sống tốt hơn, nhưng anh hứa, sau này nhất định sẽ khiến em sống thật hạnh phúc!”

Vừa nghe đến đây, tôi lập tức hiểu ra, Lục Bính Kiệt cũng trọng sinh rồi…

Chỉ là lần này, anh ta chọn Bùi Tiểu Tiểu  người cũng nghèo giống anh ta.

Xung quanh không ngừng vang lên tiếng kinh ngạc, còn có kẻ đứng ngoài cuộc hò hét:

“Lục Bính Kiệt, bạn gái của cậu chẳng phải là đại tiểu thư nhà giàu nổi tiếng trường ta – Lâm Tiêu Ngôn sao?”

“Chẳng nghe nói hai người chia tay mà, sao tự dưng lại chạy đi tỏ tình với hoa khôi vậy?”

“Chẳng lẽ là bị đại tiểu thư đá rồi?”

Tiếng cười trêu chọc vang lên khắp nơi, Lục Bính Kiệt mất mặt đỏ bừng, siết chặt nắm tay, giận dữ gầm lên:

“Không phải!”

“Lâm Tiêu Ngôn ngoài có tiền ra thì còn  nữa? Chỉ là một kẻ học hành dốt nát thôi!”

“Người tôi yêu chỉ có Bùi Tiểu Tiểu! Chờ cô ấy tới, tôi sẽ lập tức chia tay!”

Những lời anh ta nói như từng chiếc đinh ghim thẳng vào tim tôi, đau đến mức cả người run rẩy.

Phải rồi, từ đầu đến cuối, người anh ta yêu chỉ  Bùi Tiểu Tiểu.

Kiếp trước, anh ta tỏ tình với tôi, chẳng qua chỉ là nhắm vào tiền bạc của tôi, coi tôi như cái thẻ ATM di động.

2

Rất nhanh sau đó, có người nhìn thấy tôi, chỉ tay về phía tôi và hét lớn:

“Lâm Tiêu Ngôn tới rồi!”

“Xinh đẹp như vậy, lại còn là nữ thần nhà giàu, đối xử tốt với cậu như thế, cậu thực sự nỡ chia tay à?”

Mấy nam sinh bên cạnh xì xào, giọng điệu đầy khinh thường.

Dưới ánh mắt mọi người, Lục Bính Kiệt cũng nhìn thấy tôi.

Anh ta nắm tay Bùi Tiểu Tiểu, giọng chắc nịch vang lên:

“Lâm Tiêu Ngôn, đã đến thì hôm nay nói  luôn!”

“Tôi muốn chia tay với cô…”

Anh ta còn chưa nói hết câu, tôi đã quay người bỏ đi.

Thuận tiện khóa toàn bộ thẻ ngân hàng và hủy hết những đặc quyền tôi từng cho anh ta.

Phía sau vang lên tiếng kinh ngạc của các bạn học.

“Wow, Lâm đại tiểu thư đổi tính rồi sao? Thấy Lục soái ca bên người khác  không khóc không náo loạn!”

“Biết đâu  bình yên trước cơn bão thì sao?”

Tôi phớt lờ tiếng bàn tán, sải bước dứt khoát và kiên quyết.

Ông trời đã cho tôi một cơ hội trọng sinh, tôi sẽ không phí phạm  trên một kẻ bạc tình như vậy.

Các tiết học ở đại học không nhiều, thời gian cũng tự do, buổi chiều tôi không có lớp nên ngồi xe tài xế về thẳng nhà.

Khi gặp lại bố, tôi mất hết sĩ diện  òa khóc.

Kiếp trước, tôi cố chấp muốn ở bên Lục Bính Kiệt, khiến bố tức đến mức phát bệnh tim, không lâu sau thì qua đời.

Ông trời thương xót, cho tôi một lần nữa được gặp lại người bố khỏe mạnh.

Lần này, tôi nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời, giục bố đi khám định kỳ để ông sống thật lâu.

Trên đường đến lớp, Lục Bính Kiệt chặn tôi lại, dáng vẻ hùng hổ chất vấn:

“Lâm Tiêu Ngôn! Cô dựa vào cái gì  khóa thẻ ngân hàng của tôi?”

Tôi cau mày, không vui đáp:

“Biến.”

Anh ta như không nghe thấy, vẫn lải nhải tiếp:

“Với cả khu biệt thự El, bọn họ to gan thật đấy, dám chặn tôi ngoài cửa, làm tôi không dẫn Tiểu Tiểu vào chơi được, cô phải dạy dỗ lại đám người làm đó cho đàng hoàng.”

Tôi cười lạnh trong lòng, từng thấy người  liêm sỉ, nhưng chưa gặp ai không biết xấu hổ đến mức này.

“Chúng ta đã chia tay rồi, những thứ tôi cho anh trước kia, đương nhiên phải thu hồi lại, chẳng phải nên thế sao?”

Các bạn học xung quanh cũng chú ý đến, ai nấy đều dừng lại hóng chuyện.

“Lâm đại tiểu thư cuối cùng cũng tỉnh ngộ rồi, trước kia cô ấy đối xử với Lục soái ca tốt đến mức khiến người khác ghen tị cơ mà, giờ thấy anh ta bị vả mặt, tự dưng tôi thấy sảng khoái hẳn.”

“Chậc, khí phách của soái ca đâu rồi? Chia tay rồi còn mặt dày vòi tiền người ta?”

“Phì, đúng  đàn ông ăn bám, mất mặt quá!”

“Hôm qua còn tưởng anh ta bỏ đại tiểu thư vì tình yêu, tôi còn khen  đàn ông đích thực, giờ nhìn lại, đúng là  mắt!”

“Xem ra Lâm đại tiểu thư lần này thật sự tỉnh rồi, không thèm nuôi cái mặt bám kia nữa.”

Nghe những lời xì xào bàn tán, mặt Lục Bính Kiệt đỏ bừng, len lén tiến lại gần tôi, kéo tay áo tôi nhỏ giọng nói:

“Thôi nào,  chẳng phải đang giận tôi chia tay cô à?”

“Được rồi, tôi đồng ý quay lại với cô, nhưng cô phải khôi phục lại thẻ ngân hàng và các đặc quyền, còn phải công khai tỏ tình với tôi nữa!”

Anh ta ra vẻ chắc chắn tôi sẽ đồng ý, cứ như thể anh ta nói gì tôi cũng nghe theo.

Cũng vì sự tự tin này mà sau khi trọng sinh, anh ta mới dám rầm rộ ở bên Bùi Tiểu Tiểu.

Dù sao trong lòng anh ta, tôi yêu anh ta đến chết đi sống lại, chẳng bao giờ cản trở quyết định của anh ta, còn sẵn sàng đổ tiền nuôi anh ta không chút do dự.

Tôi liếc anh ta bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc, lạnh lùng đáp:

“Không quay lại.”

“Và, tôi còn phải đi học, anh đang chắn đường tôi đấy.”

Bùi Tiểu Tiểu như không thể tin được tôi lại từ chối, trừng mắt nhìn tôi, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

“Tiêu Ngôn, cậu vẫn còn giận Bính Kiệt sao?”

“Đừng lo, lời tỏ tình của anh ấy tôi chưa nhận lời đâu, hai người vẫn có thể ở bên nhau.”

Không biết từ đâu, Bùi Tiểu Tiểu xuất hiện, liếc mắt với Lục Bính Kiệt rồi mềm mỏng kéo tay tôi.

Chỉ cần dùng đầu ngón chân nghĩ thôi cũng biết cô ta đang bày trò gì.

Hôm qua Lục Bính Kiệt muốn dẫn Bùi Tiểu Tiểu đi hưởng thụ cuộc sống xa hoa mà tôi từng cho anh ta, nhưng lại bị từ chối thảm hại, nhục nhã ê chề.

Bùi Tiểu Tiểu nhớ cuộc sống giàu sang, nên mới lùi bước, muốn xúi anh ta quay lại nịnh nọt tôi, để tôi tiếp tục làm cây rút tiền cho bọn họ.

Tôi không chịu nổi vẻ ngoài giả vờ trong sáng, bên trong thì tính toán như trà xanh của  ta, liền hất tay cô ta ra.

Ngay sau đó, Bùi Tiểu Tiểu liền ngã nhào xuống đất, đôi mắt ngấn nước.

3

Thấy vậy, Lục Bính Kiệt lập tức đau lòng đỡ cô ta dậy, tức tối trừng mắt nhìn tôi.

“Lâm Tiêu Ngôn, có giận thì trút lên đầu tôi, bắt nạt con gái thì hay ho gì?”

Anh ta ôm chặt Bùi Tiểu Tiểu trong lòng, như thể đang bảo vệ một báu vật vô giá.

Tôi đúng là ngốc, tình yêu của anh ta rõ rành rành như vậy, vậy mà trước kia tôi lại chẳng nhìn ra chút nào.

Lục Bính Kiệt tức giận chỉ vào tôi, nghiến răng nói:

“Lâm Tiêu Ngôn, ngoài tiền ra, cô còn có gì?”

“Chẳng phải chỉ là một kẻ học hành kém cỏi sao? Ngoài tôi ra, còn người đàn ông xuất sắc nào thèm để ý cô?”

“Đã cho cô cơ hội quay lại rồi mà còn không biết điều, đừng trách tôi không nể tình cũ!”

Nhìn bộ dạng hung hăng của anh ta, tôi khẽ nhướn mày đầy khinh miệt.

“Tôi cũng muốn xem, anh không nể tình thì định làm được gì.”

Từ khi quen nhau, Lục Bính Kiệt chẳng khác nào con đỉa, từng chút từng chút hút cạn giá trị của tôi.

Ngược lại, tư cách bạn trai của anh ta thì chẳng hề có chút đóng góp nào.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 1 - MƯỜI NĂM KẾT HÔN TÔI CHỈ LÀ CÔNG CỤ NUÔI TÌNH YÊU CỦA CHỒNG | uTruyện