Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

“Lễ đính hôn của Hứa Nhược Lam và Tần Mặc Xuyên diễn ra vào thứ Bảy.”

Trần Minh nhìn tôi.

Tôi tiếp tục:

“Bọn họ đã mời gần như toàn bộ lãnh đạo và nhân viên chủ chốt của bệnh viện.”

“Nghe nói cùng ngày, Minh Đức cũng sẽ công bố dự án hợp tác với Tạ Thị.”

“Đúng vậy.”

“Viện trưởng Hứa muốn mượn danh tiếng Tạ Thị để nâng giá trị bệnh viện.”

“Ông ta đã thông báo với truyền thông rằng hôm ấy sẽ có đại diện cấp cao của Tạ gia đến dự.”

Trần Minh hơi do dự.

“Tiểu thư, chủ tịch muốn hỏi ý cô.”

“Thỏa thuận đầu tư này có tiếp tục hay không?”

Tôi nhìn cảnh vật lướt qua ngoài cửa xe.

Tôi từng làm việc tại Minh Đức suốt năm năm.

Ở đó có những đồng nghiệp chân thành.

Có những y tá tận tụy.

Có những bác sĩ trẻ vì cứu người mà sẵn sàng trực liên tục nhiều ngày.

Một vài kẻ tham lam không đại diện cho toàn bộ bệnh viện.

Nếu Tạ Thị đột ngột rút khỏi dự án, những người chịu ảnh hưởng đầu tiên không phải viện trưởng Hứa hay Tần gia.

Mà là những bệnh nhân và nhân viên bình thường.

“Tiếp tục.”

Tôi nói.

“Nhưng phải thay đổi điều kiện.”

“Tạ Thị không chỉ nắm quyền tài chính.”

“Tôi muốn quyền bổ nhiệm ban điều hành, quyền kiểm toán độc lập và quyền xử lý toàn bộ các giao dịch có xung đột lợi ích.”

Trần Minh gật đầu.

“Còn một việc nữa.”

Tôi mở lại tập hồ sơ.

“Trước khi ký thỏa thuận, hãy kiểm tra kỹ toàn bộ thành tích nghiên cứu, hồ sơ phẫu thuật và quy trình thăng chức của những người thuộc ban lãnh đạo bệnh viện.”

“Bao gồm cả trưởng khoa Ngoại, Tần Mặc Xuyên.”

Trần Minh nhìn tôi một lúc.

“Cô muốn điều tra anh ta vì chuyện tình cảm?”

“Không.”

Tôi bình tĩnh đáp.

“Nếu anh ta hoàn toàn trong sạch, cuộc điều tra sẽ không gây tổn hại đến anh ta.”

“Nếu anh ta có vấn đề, cho dù không liên quan đến tôi, anh ta cũng phải chịu trách nhiệm.”

Tôi chưa bao giờ muốn dùng quyền lực của Tạ gia để trả thù một cuộc tình thất bại.

Nhưng tôi càng không có ý định vì từng yêu anh mà che giấu sai phạm.

Công tư phải phân minh.

Đây là bài học đầu tiên bố dạy tôi khi bắt đầu tiếp xúc với việc kinh doanh của gia đình.

Trần Minh cất tài liệu.

“Đã hiểu.”

“Ngày thứ Bảy, chủ tịch và phu nhân sẽ đến Nam Thành.”

“Tạ Thị cũng sẽ chính thức công bố người đại diện quản lý dự án Minh Đức.”

Tôi nhìn con dấu người thừa kế trong tay.

“Không cần giấu thân phận của cháu nữa.”

4

Buổi chiều, tôi quay lại căn hộ để lấy một số giấy tờ còn sót lại.

Không ngờ người mở cửa lại là một phụ nữ trung niên.

Bà ta ăn mặc sang trọng, trên cổ đeo chuỗi ngọc trai, ánh mắt nhìn tôi từ đầu đến chân đầy soi xét.

Tôi từng nhìn thấy bà ta trong ảnh gia đình của Tần Mặc Xuyên.

Mẹ anh, Lâm Tú Vân.

Bà ta nhận ra tôi ngay lập tức.

“Cô chính là Tạ Thanh Dao?”

Tôi gật đầu.

“Vâng.”

“Cô đến thật đúng lúc.”

Lâm Tú Vân tránh sang một bên.

“Vào đi.”

Trong phòng khách, hai người giúp việc đang thu dọn đồ đạc của tôi.

Những món quần áo và vật dụng tôi chưa kịp mang đi bị chất thành một đống trên ghế.

Tôi nhìn cảnh tượng trước mắt.

“Bà đang làm gì vậy?”

Lâm Tú Vân ngồi xuống ghế, không hề có ý định che giấu.

“Nhược Lam sắp chuyển vào đây.”

“Những đồ vật không cần thiết đương nhiên phải dọn đi.”

“Vốn dĩ tôi định cho người mang đến bệnh viện trả lại cô.”

“Không ngờ cô tự mình đến.”

Tôi nhìn quanh căn hộ.

Bức ảnh chung của tôi và Tần Mặc Xuyên đã bị tháo xuống.

Chiếc cốc của tôi cũng biến mất.

Mọi dấu vết liên quan đến tôi đều được xóa sạch.

Tôi không đau lòng.

Chỉ cảm thấy hiệu suất của Tần gia thật cao.

Tần Mặc Xuyên còn chưa chính thức đính hôn, mẹ anh đã vội vàng dọn chỗ cho con dâu tương lai.

Lâm Tú Vân lấy từ trong túi ra một tấm séc.

“Trong năm năm qua, cô chăm sóc Mặc Xuyên cũng khá chu đáo.”

“Nhà họ Tần chúng tôi không thích nợ người khác.”

“Đây là hai triệu.”

“Đủ để cô mua một căn nhà nhỏ ở huyện rồi.”

Tấm séc được đẩy đến trước mặt tôi.

“Từ nay về sau, cô không được tiếp tục dây dưa với Mặc Xuyên.”

“Càng không được xuất hiện trong lễ đính hôn.”

“Tần gia và Hứa gia đều là gia đình có danh tiếng.”

“Nếu cô làm lớn chuyện, cuối cùng người mất mặt vẫn là cô.”

Tôi cầm tấm séc lên.

Lâm Tú Vân khẽ nhếch môi, dường như đã sớm đoán tôi sẽ nhận tiền.

“Cô là người thông minh.”

“Biết mình nên lựa chọn thế nào là tốt.”

Tôi nhìn con số trên tấm séc.

Sau đó chậm rãi xé thành bốn mảnh.

Sắc mặt bà ta lập tức thay đổi.

“Cô làm gì vậy?”

“Tôi không cần tiền của Tần gia.”

Tôi đặt những mảnh giấy lên bàn.

“Cũng không cần bà nhắc nhở.”

“Tôi và Tần Mặc Xuyên đã chia tay.”

“Căn hộ này vốn thuộc về anh ta. Tôi sẽ mang hết đồ của mình đi.”

“Sau này, cho dù Tần gia quỳ xuống mời, tôi cũng sẽ không bước vào.”

“Cô nói chuyện với trưởng bối bằng thái độ đó sao?”

Lâm Tú Vân tức giận đứng dậy.

“Quả nhiên là người không có giáo dưỡng.”

“Không biết bố mẹ cô đã dạy cô thế nào.”

Ánh mắt tôi lạnh xuống.

“Bà có thể nói tôi.”

“Nhưng bà không có tư cách nhắc đến bố mẹ tôi.”

Đúng lúc ấy, cửa căn hộ lại mở.

Tần Mặc Xuyên bước vào.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử