Ngày Cưới Bị Hủy Tiền Cưới 250.000 Tệ (Khoảng 900 Triệu), Tôi Tuyên Bố Ba Điều Khiến Cả Nhà Chồng Tương Lai Hoảng Loạn
Ngày tổ chức hôn lễ, MC trao micro cho mẹ chồng tương lai của tôi.
Trước mặt toàn bộ khách khứa, bà ta tươi cười tuyên bố:
“Để thử thách tình yêu chân thành của hai đứa, gia đình chúng tôi quyết định hủy khoản tiền cưới 250.000 tệ (khoảng 900 triệu).”
Chồng sắp cưới nắm lấy tay tôi, hạ giọng nói:
“Cho anh chút thể diện đi, đừng làm ầm lên.”
Tôi lập tức hất tay anh ta ra.
Không khóc lóc.
Không cãi vã.
Cũng không nổi nóng.
Tôi chỉ bình tĩnh bước thẳng lên sân khấu.
Nhận lấy chiếc micro từ tay MC.
Sau đó, trước ánh mắt của tất cả mọi người, tôi tuyên bố ba việc.
“Thứ nhất.”
“Tôi mang về nhà chồng chiếc BMW trị giá 500.000 tệ (khoảng 1,8 tỷ) làm của hồi môn. Bây giờ em trai tôi sẽ lái xe về ngay lập tức.”
“Thứ hai.”
“Khoản tiền đặt cọc mua nhà cưới 800.000 tệ (khoảng 2,9 tỷ) là do tôi bỏ ra. Tôi yêu cầu gia đình họ hoàn trả đầy đủ cả gốc lẫn lãi trong vòng ba ngày.”
Tôi dừng lại một chút.
Ánh mắt chậm rãi quét qua từng người trong gia đình nhà trai.
“Thứ ba.”
“Cũng là điều quan trọng nhất.”
Vừa nghe đến đây.
Gương mặt mẹ chồng tương lai lập tức trắng bệch.
01
Trong đại sảnh hôn lễ, những chùm đèn pha lê trên cao phản chiếu thứ ánh sáng rực rỡ nhưng giả tạo đến chói mắt.
Không khí ngập tràn hương hoa ly hòa lẫn với mùi champagne ngọt ngấy, ngọt đến mức khiến tôi buồn nôn.
MC dùng chất giọng chuyên nghiệp, trầm ấm và đầy sức hút của mình để đẩy bầu không khí lên cao trào.
“Tiếp theo đây, xin quý vị hãy dành một tràng pháo tay thật nồng nhiệt để chào đón mẹ của chú rể, bà Triệu Mỹ Lan, lên sân khấu gửi những lời chúc chân thành nhất tới đôi tân nhân!”
Tiếng vỗ tay vang dội khắp khán phòng.
Mẹ chồng tương lai của tôi, Triệu Mỹ Lan, mặc một bộ sườn xám màu đỏ sẫm được chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước, gương mặt rạng rỡ bước lên sân khấu.
Lớp trang điểm của bà ta rất tinh tế.
Nhưng sự khôn lỏi và tính toán ẩn nơi khóe mắt đuôi mày thì không cách nào che giấu được.
Bà ta nhận lấy micro, khẽ ho một tiếng rồi hắng giọng.
Cả khán phòng lập tức yên tĩnh.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía bà ta.
Tôi đứng bên cạnh Lục Triết trong bộ váy cưới trắng tinh, cảm giác như một vật tế lễ sắp bị dâng lên bàn thờ.
Lục Triết nắm lấy tay tôi.
Lòng bàn tay anh ta ẩm nóng, mang theo sự căng thẳng khó nhận ra.
Tôi có thể cảm nhận được bàn tay anh ta đang run rất nhẹ.
Khi ấy, tôi vẫn còn ngây thơ cho rằng đó là sự kích động trước ngày trọng đại của đời mình.
Ánh mắt Triệu Mỹ Lan lướt qua toàn bộ hội trường, cuối cùng dừng lại trên người tôi.
Trong ánh mắt ấy có sự dò xét.
Có sự đắc ý của kẻ sắp đạt được mục đích.
Bà ta mỉm cười.
Những nếp nhăn nơi khóe miệng hằn sâu hơn.
“Cảm ơn tất cả người thân, bạn bè đã đến tham dự hôn lễ của con trai tôi, Lục Triết, và con dâu tương lai, Khương Hòa.”
“Hai đứa trẻ này đến được với nhau không hề dễ dàng.”
Bà ta bắt đầu nhắc lại những chuyện cũ, nói những lời xã giao sáo rỗng quen thuộc.
Tôi nghe mà chẳng còn tâm trí đâu.
Ánh mắt vượt qua người bà ta, nhìn về phía bố mẹ đang ngồi ở bàn chính.
Trên gương mặt họ là nụ cười vừa mãn nguyện vừa lưu luyến.
Vì tôi, họ đã hy sinh quá nhiều.
Đúng lúc ấy, giọng điệu của Triệu Mỹ Lan đột nhiên thay đổi.
“Lục Triết nhà chúng tôi là một đứa trẻ thật thà, chất phác. Còn Khương Hòa cũng là một cô gái tốt, hiểu chuyện, không coi trọng những thứ hình thức phù phiếm.”
Tim tôi chợt trầm xuống.
Một dự cảm chẳng lành lập tức bóp nghẹt lồng ngực.
Quả nhiên.
Những lời tiếp theo của bà ta giống như một lưỡi dao băng tẩm độc, đâm thẳng vào tim tôi.
“Vì vậy, sau khi hai bên gia đình bàn bạc kỹ càng, để thử thách tình yêu thuần khiết của hai đứa, đồng thời giúp cuộc sống sau này của chúng không phải gánh thêm áp lực…”
“Gia đình chúng tôi quyết định…”
Bà ta cố ý kéo dài âm cuối.
Trên mặt vẫn là nụ cười giả tạo mang vẻ như đang làm việc thiện.
“Khoản tiền cưới 250.000 tệ này sẽ được hủy bỏ!”
Ầm!
Đầu óc tôi lập tức trống rỗng.
Bên tai là tiếng xì xào bàn tán bùng nổ khắp khán phòng.
Kinh ngạc.
Sững sờ.
Khinh thường.
Chế giễu.
Những ánh mắt hóng chuyện…
Tất cả giống như vô số cây kim đâm lên da thịt tôi.
Tôi cảm nhận rõ máu trên mặt mình trong khoảnh khắc đã rút sạch.
Hủy bỏ?
Vào đúng ngày cưới?
Ngay trước mặt tất cả họ hàng, bạn bè?
Công khai tuyên bố hủy tiền cưới?
Đây không phải thương lượng.
Đây là thông báo.
Là sỉ nhục.
Là giẫm nát thể diện của tôi và bố mẹ tôi dưới chân rồi nghiền đi nghiền lại.
Bàn tay Lục Triết đột nhiên siết chặt tay tôi.
Mạnh đến mức gần như bóp nát xương.
Anh ta ghé sát tai tôi, hạ thấp giọng.
Trong giọng nói là sự cầu xin cùng mệnh lệnh không cho phép từ chối.
“Tiểu Hòa, cho anh chút thể diện được không? Đừng làm ầm lên. Mẹ anh cũng là nghĩ cho tương lai của chúng ta thôi. Về nhà rồi anh sẽ giải thích với em.”
Cho anh ta chút thể diện?
Đừng làm ầm lên?
Tôi chậm rãi quay đầu nhìn người đàn ông mà tôi đã yêu suốt ba năm.
Người mà chỉ vài phút nữa thôi, tôi sẽ trở thành vợ anh ta.
Trên gương mặt ấy đầy vẻ cầu khẩn và hoảng loạn.
Ánh mắt lảng tránh.
Không dám nhìn thẳng vào tôi.
Bất chợt, tôi bật cười.
Thì ra…
Anh ta đã biết từ trước rồi.
Đây vốn không phải ý định nhất thời của riêng Triệu Mỹ Lan.
Mà là một màn kịch được hai mẹ con họ dàn dựng từ trước.
Một bữa tiệc mang danh “thử thách tình yêu”, nhưng thực chất là một âm mưu muốn chiếm đoạt tất cả mà không phải bỏ ra bất cứ cái giá nào.
Họ chắc chắn rằng trong hoàn cảnh này, vì cái gọi là thể diện, tôi sẽ nhịn nhục nuốt cục tức vào bụng.
Họ chắc chắn rằng tôi đã bị tình yêu làm cho mù quáng, vì muốn gả cho Lục Triết mà sẵn sàng từ bỏ mọi tôn nghiêm và giới hạn của bản thân.
Chút ấm áp cuối cùng còn sót lại trong lòng tôi vào khoảnh khắc ấy hoàn toàn nguội lạnh.
Đóng băng thành một khối băng sắc nhọn.
Tôi giơ tay lên.
Dùng hết sức lực hất mạnh tay Lục Triết ra.
“Bốp!”











