Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Hai người từng hợp tác ăn ý nhất bây giờ tranh nhau chứng minh người còn lại mới là kẻ chủ mưu.

Luật sư nói với tôi:

“Chứng cứ họ cung cấp cho nhau giúp vụ việc tiến triển rất nhanh.”

Tôi lật báo cáo.

“Đây có tính là họ đang lập công không?”

“Có thể được xem xét.”

Phó Duy An cười nhạt.

“Nhưng số tiền liên quan quá lớn. Lập công chỉ giúp họ trả giá ít hơn, không thể giúp họ không trả giá.”

Tôi ký vào giấy xác nhận.

“Vậy là đủ.”

Tôi không cần họ chịu kết cục thê thảm nhất.

Tôi chỉ cần pháp luật đưa ra kết quả xứng đáng.

Tháng thứ sáu của thai kỳ, tôi nhận được giấy triệu tập tham gia phiên hòa giải dân sự liên quan đến phần tài sản bị chiếm dụng.

Trình Hoài Cảnh đề nghị bán toàn bộ tài sản cá nhân để hoàn trả một phần.

Đổi lại, anh muốn tôi ký giấy xác nhận sẽ không phản đối quyền thăm nom con sau này.

Tôi từ chối gắn hai chuyện với nhau.

“Tiền anh phải trả là nghĩa vụ của anh.”

“Đứa trẻ có gặp anh hay không phải dựa trên lợi ích của đứa trẻ.”

“Không phải điều kiện giao dịch.”

Anh ngồi phía đối diện, đôi mắt đỏ ngầu.

“Anh chỉ muốn làm bố.”

“Tại sao lúc tôi chưa biết mình có thai, anh không muốn làm một người chồng tử tế?”

Anh cúi đầu.

“Anh biết mình không có tư cách.”

“Nhưng con không có lỗi.”

“Đúng.”

Tôi đặt tay lên bụng.

“Cho nên tôi sẽ không để lỗi lầm của anh phá hỏng cuộc đời con.”

“Sau khi đứa bé ra đời, nếu anh thực hiện đầy đủ nghĩa vụ, có thái độ ổn định và việc gặp mặt không gây ảnh hưởng xấu, tôi sẽ tuân theo quyết định pháp lý.”

Anh ngẩng đầu, dường như nhìn thấy hy vọng.

Tôi nói tiếp:

“Nhưng anh đừng nhầm.”

“Tôi không cho anh cơ hội quay lại.”

“Tôi chỉ không dùng đứa trẻ để trả thù.”

Ánh sáng trong mắt anh chậm rãi tắt đi.

“Minh Châu, em thật sự không còn yêu anh sao?”

Tôi suy nghĩ.

“Có lẽ vẫn còn một chút.”

Anh ngẩn ra.

“Tình cảm bảy năm không thể biến mất trong vài ngày.”

“Nhưng tôi không cần hết yêu mới có thể rời đi.”

“Người trưởng thành không nên chỉ hỏi mình còn yêu hay không.”

“Còn phải hỏi người đó có xứng đáng để mình tiếp tục yêu hay không.”

“Anh không xứng.”

10

Tháng thứ bảy, vụ án được đưa ra xét xử.

Tôi không đến phiên tuyên án.

Luật sư gọi điện thông báo kết quả.

Trình Hoài Cảnh bị tuyên bốn năm sáu tháng tù vì các hành vi liên quan đến chiếm đoạt tài sản, nhận lợi ích bất chính và làm giả hồ sơ.

Tống Nhược Vy nhận ba năm tám tháng.

Toàn bộ tài sản đứng tên họ và những người thân có liên quan bị phong tỏa để khắc phục hậu quả.

Studio của Tống Nhược Vy tuyên bố phá sản.

Các giải thưởng thiết kế từng trao cho cô ấy cũng bị rà soát lại.

Trong quá trình điều tra, ban tổ chức một cuộc thi cũ phát hiện bản thiết kế giúp cô ấy giành giải năm đại học có nhiều phần trùng khớp với tác phẩm của người khác.

Vụ việc năm đó không phải cô ấy bị vu oan.

Cô ấy thật sự đạo ý tưởng.

Chỉ vì tôi tin tưởng cô ấy vô điều kiện, bỏ công sức tìm bằng chứng theo hướng có lợi, cuối cùng giúp cô ấy thoát khỏi nghi ngờ.

Khi nghe tin, tôi ngồi rất lâu trước bàn làm việc.

Hóa ra tình bạn của chúng tôi đã có vết nứt từ nhiều năm trước.

Chỉ là tôi luôn chọn nhìn về phía tốt đẹp.

Tôi không hối hận vì đã từng giúp cô ấy.

Người làm sai là cô ấy.

Không phải tôi.

Nếu vì bị phản bội mà từ nay không dám tin tưởng bất cứ ai, vậy người phải sống trong bóng tối vẫn là tôi.

Một buổi chiều, tôi nhận được thư của Tống Nhược Vy gửi từ trại tạm giam.

Bức thư chỉ có hai trang.

Cô ấy viết:

【Minh Châu, mình từng nghĩ người mình hận nhất là cậu.】

【Sau này mới nhận ra người mình hận là chính mình khi đứng cạnh cậu.】

【Mình ghét cảm giác cậu luôn làm tốt hơn. Ghét cậu giúp mình nhưng không cần mình trả lại. Ghét cậu có thể tự tin bước vào bất cứ nơi nào, còn mình phải dùng đủ cách để người khác nhìn thấy.】

【Khi Hoài Cảnh nói anh ấy mệt mỏi vì cậu, mình cảm thấy cuối cùng cũng có thứ mình thắng được cậu.】

【Mình biết anh ấy không tốt. Nhưng chỉ cần anh ấy chọn mình thay vì cậu, mình đã thấy thỏa mãn.】

【Đến bây giờ mình mới hiểu, một người đàn ông phản bội cậu để đến với mình cũng có thể phản bội mình để quay về với cậu.】

【Mình không xin cậu tha thứ.】

【Mình chỉ muốn hỏi, những năm chúng ta làm bạn, có lúc nào cậu thật lòng xem mình là người nhà không?】

Tôi đọc xong, gấp bức thư lại.

Mẹ hỏi tôi có trả lời không.

Tôi nói:

“Không.”

Không phải vì tôi chưa từng xem cô ấy là người nhà.

Mà vì đã từng xem nên mới không thể trả lời.

Có những mối quan hệ kết thúc không cần một cuộc đối thoại cuối cùng.

Cũng không cần lời tha thứ.

Chỉ cần từ nay không còn liên quan.

Tôi đặt bức thư vào cùng chiếc hộp ảnh cũ.

Sau đó khóa kho lại.

Tháng thứ tám, tôi bán căn nhà ở Vân Đình.

Môi giới hỏi tại sao tôi không giữ lại.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 13 - Ngày đầu tiên chuyển hành lý | uTruyện