Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

“Bây giờ còn đến đây bắt nó tiếp tục đổ tiền vào.”

“Rốt cuộc ai mới là người không biết xấu hổ?”

Bố Trình Hạo Nhiên đứng lên.

“Chuyện dự án chúng ta có thể thương lượng.”

Tôi lắc đầu.

“Không cần.”

“Thông báo chấm dứt hợp tác đã gửi.”

“Ba mươi phần trăm vốn chưa giải ngân sẽ không tiếp tục chuyển.”

“Các bản thiết kế thuộc quyền sở hữu trí tuệ của công ty tôi.”

“Nếu phía các người tiếp tục sử dụng, luật sư sẽ xử lý.”

Trình Hạo Nhiên đi đến trước mặt tôi.

“Em muốn dồn anh vào đường cùng?”

Tôi ngẩng đầu.

“Là anh tự chọn con đường này.”

11

Nhà họ Trình rời đi trong tức giận.

Trước khi lên xe, Trình Hạo Nhiên vẫn cố gọi tôi ra ngoài.

Tôi không đi.

Buổi chiều, anh bắt đầu nhắn tin liên tục.

【An Nhiên, chúng ta nói chuyện đi.】

【Anh thừa nhận đã dùng tiền công ty chưa đúng.】

【Nhưng anh và Nhược Đồng thật sự chưa làm gì vượt giới hạn.】

【Cô ấy không có người thân bên cạnh nên anh mới quan tâm nhiều hơn.】

【Em không thể vì ghen mà phủ nhận sáu năm của chúng ta.】

Tôi đọc đến dòng cuối cùng rồi chặn anh.

Sáu năm.

Anh luôn dùng sáu năm ấy để trói buộc tôi.

Giống như chỉ cần thời gian đủ dài, mọi tổn thương đều có thể được tha thứ.

Nhưng thời gian không thể chứng minh một người yêu sâu đậm đến đâu.

Đôi khi, nó chỉ chứng minh người kia đã ngu ngốc chịu đựng lâu đến mức nào.

Ba ngày sau, tôi trở lại công ty.

Cuộc họp cổ đông của dự án khu nghỉ dưỡng được tổ chức vào buổi sáng.

Trình Hạo Nhiên đến rất sớm.

Hai mắt anh đầy tơ máu.

Rõ ràng mấy ngày qua không được nghỉ ngơi tốt.

Lâm Nhược Đồng cũng có mặt.

Cô ta là trợ lý dự án, nhưng hôm nay lại mặc một bộ váy trắng trang trọng, trên cổ còn đeo một sợi dây chuyền rất giống mẫu phiên bản giới hạn hôm trước.

Chỉ nhìn qua cũng biết là hàng nhái.

Vừa nhìn thấy tôi, cô ta lập tức bước tới.

“An Nhiên, cậu chặn số mình rồi sao?”

“Mình đã gọi rất nhiều lần.”

“Tôi không có gì để nói với cô.”

Cô ta cắn môi.

“Chuyện giữa cậu và anh Hạo Nhiên đã ảnh hưởng đến cả công ty.”

“Cậu không thể chỉ nghĩ cho bản thân.”

Tôi nhìn thẻ nhân viên trước ngực cô ta.

“Cô dùng tiền dự án thanh toán chi phí cá nhân.”

“Từ hôm nay cô bị đình chỉ.”

Sắc mặt cô ta trắng bệch.

“Cậu không có quyền!”

“Tôi là giám đốc sáng tạo kiêm đại diện phía đầu tư.”

“Trong hợp đồng, tôi có quyền yêu cầu thay thế nhân sự vi phạm.”

Trình Hạo Nhiên lập tức đứng chắn trước mặt cô ta.

“Chi phí đó đã được anh phê duyệt.”

“Nếu có trách nhiệm, anh chịu.”

Tôi gật đầu.

“Được.”

“Vậy anh cũng bị đình chỉ quyền điều hành dự án cho đến khi hoàn tất kiểm toán.”

Anh nhìn tôi không thể tin nổi.

“Em định cướp công ty của anh?”

“Công ty của anh vẫn là của anh.”

“Tôi chỉ bảo vệ số tiền của mình.”

Cuộc họp bắt đầu.

Kế toán công bố kết quả rà soát sơ bộ.

Trong hai năm, Trình Hạo Nhiên đã sử dụng sai mục đích hơn ba tỷ đồng.

Phần lớn khoản tiền đều liên quan đến Lâm Nhược Đồng.

Bố anh ngồi ở đầu bàn, sắc mặt ngày càng khó coi.

Các cổ đông khác bắt đầu chất vấn.

Trình Hạo Nhiên cố giải thích đây đều là chi phí tiếp khách.

Nhưng không một ai tin.

Bởi danh sách khách hàng hoàn toàn không khớp.

Đến cuối cuộc họp, hội đồng quản trị bỏ phiếu tạm đình chỉ chức vụ tổng giám đốc của anh.

Bố anh sẽ trực tiếp tiếp quản công ty.

Lâm Nhược Đồng bị sa thải ngay lập tức.

Cô ta đứng ngoài phòng họp, khóc đến mức toàn thân run rẩy.

“Anh Hạo Nhiên, em không biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này.”

“Những món đồ đó đều do anh chủ động mua cho em.”

“Em chưa từng yêu cầu.”

Trình Hạo Nhiên nhìn cô ta.

Ánh mắt lần đầu tiên không còn dịu dàng.

“Căn hộ thì sao?”

“Khách sạn thì sao?”

“Em đều không yêu cầu?”

Lâm Nhược Đồng nghẹn lại.

Sau đó, cô ta quay sang tôi.

“An Nhiên, cậu nhất định phải tuyệt tình như vậy sao?”

“Chúng ta làm bạn mười năm.”

Tôi bình tĩnh hỏi:

“Khi cô nằm trên giường trong nhà cưới của tôi, cô có nhớ chúng ta làm bạn mười năm không?”

Cả hành lang im phăng phắc.

Các nhân viên xung quanh lập tức nhìn sang.

Lâm Nhược Đồng đỏ bừng mặt.

“Cậu không có bằng chứng.”

Tôi lấy chiếc khuyên tai trong túi ra.

“Cái này đủ không?”

Cô ta vô thức sờ lên tai.

Ánh mắt hoảng loạn.

Trình Hạo Nhiên nhìn chiếc khuyên tai.

Sắc mặt anh cũng thay đổi.

Tôi tiếp tục nói:

“Camera hành lang của khu căn hộ lưu dữ liệu sáu tháng.”

“Trong ba tháng gần đây, cô vào căn hộ của tôi mười bảy lần.”

“Mười hai lần qua đêm.”

“Có cần tôi công bố thời gian cụ thể không?”

Lâm Nhược Đồng lùi lại một bước.

“Chỉ là ngủ nhờ.”

Tôi bật cười.

“Ngủ nhờ trong phòng ngủ chính của tôi?”

“Còn Trình Hạo Nhiên ngủ ở đâu?”

Cô ta không trả lời được.

Trình Hạo Nhiên vội vàng nói:

“Anh ngủ ở phòng khách.”

“Em có thể kiểm tra camera trong nhà.”

Tôi nhìn anh.

“Camera phòng khách đã bị tháo từ bốn tháng trước.”

“Người đăng nhập tài khoản quản lý để tắt thiết bị là anh.”

Anh lập tức im lặng.

Tôi không biết hai người đã đi đến bước nào.

Cũng không còn muốn biết.

Chỉ cần họ hết lần này đến lần khác lừa dối tôi, mối quan hệ này đã không còn bất kỳ khả năng cứu vãn nào.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử