Tôi ngẩng đầu lên, thấy Hạ Trầm đang đứng đó, phía sau là mấy người bảo vệ.
Sắc mặt anh rất nhạt, giọng không lớn, nhưng lại mang một sự áp đảo khó hiểu.
“Đây là khu vực phòng bệnh, còn làm loạn tôi sẽ báo cảnh sát.”
Bà Chu vẫn muốn giở thói chanh chua, nhưng nhìn thấy thẻ tên trên ngực anh, lại thấy bảo vệ phía sau, cuối cùng cũng tém lại một chút, miệng vẫn làu bàu: “Cái loại đàn bà này ai dính vào thì xui xẻo, bệnh viện các người còn bao che cho nó…”
“Đưa ra ngoài.” Hạ Trầm thậm chí không thèm nhìn bà ta lấy một cái.
Hai người bảo vệ lập tức tiến lên, “mời” hai mẹ con ra khỏi phòng bệnh.
Cửa đóng lại, thế giới cuối cùng cũng thanh tịnh.
Tôi dựa lưng vào giường bệnh, lúc này mới phát hiện lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi.
Hạ Trầm liếc nhìn tôi, ánh mắt rơi vào mớ phụ kiện tóc vẫn chưa kịp tháo, khựng lại.
“Có cần tôi liên hệ phòng nghỉ giúp cô không?”
Tôi lắc đầu: “Không cần đâu, lát nữa tôi vào nhà vệ sinh tự tháo là được.”
Anh “ừ” một tiếng, đặt một tờ đơn lên bàn tôi.
“Đây là thủ tục ứng tiền từ quỹ hỗ trợ, trong vòng nửa năm sau phẫu thuật bù lại là được. Còn nữa, nếu ban nãy đám người đó quay lại, cứ gọi điện trực tiếp cho tôi.”
Tôi nhìn tờ giấy đó, hơi ngẩn người.
“Trưởng khoa Hạ, trước đây chúng ta có quen nhau không?”
Anh nhấc mí mắt: “Không quen.”
“Vậy tại sao anh lại…”
“Tôi đang cứu bệnh nhân, chứ không phải đang giúp cô giải quyết việc nhà của bạn trai cũ.” Giọng anh đều đều, giống như đang trần thuật một sự thật, “Cô không cần phải ôm đồm quá nhiều thứ vào người.”
Tôi bị câu nói này chặn họng.
Một lúc sau, tôi chợt bật cười.
Đúng vậy.
Không phải ai đưa tay ra kéo bạn một cái, cũng đều có mưu đồ khác.
Cũng không phải người đàn ông nào cũng cho rằng, phụ nữ thì phải hiểu chuyện, phải biết nhẫn nhịn.
Hạ Trầm nhìn tôi cười, dường như hơi khựng lại.
“Tự xử lý được không?”
“Được.” Tôi gật đầu, “Cảm ơn anh.”
“Cảm ơn hơi sớm đấy.” Anh nói, “Ngày mai phẫu thuật thuận lợi rồi hẵng cảm ơn.”
Nói xong, anh quay người rời đi.
Tôi nhìn bóng lưng anh khuất sau cuối hành lang, lần đầu tiên cảm thấy, thì ra hai chữ “đáng tin cậy” lại mang một dáng vẻ cụ thể đến thế.
—
Ca phẫu thuật ngày hôm sau rất thuận lợi.
Tôi ngồi ngoài phòng phẫu thuật suốt bốn tiếng đồng hồ, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh, đến nước cũng không uống nổi.
Khi Hạ Trầm bước ra, khẩu trang kéo xuống dưới cằm, trán lấm tấm mồ hôi.
Anh nhìn tôi, nói bốn chữ: “Phẫu thuật thành công.”
Khoảnh khắc đó, tôi như người vừa được vớt lên từ dưới nước, chân mềm nhũn, suýt thì ngồi sụp xuống đất.
Hạ Trầm đưa tay đỡ lấy tôi.
Lòng bàn tay anh rất vững chãi, cũng rất ấm.
“Đừng ngã.” Anh nói, “Bệnh nhân còn cần cô chăm sóc.”
Hốc mắt tôi lập tức đỏ hoe.
Nhưng tôi vẫn cố kìm nén, ngẩng lên nhìn anh: “Trưởng khoa Hạ, tiền của quỹ tôi sẽ cố gắng bù lại sớm nhất có thể. Còn nữa, chuyện hôm qua, cảm ơn anh.”
“Tiền không vội.” Anh buông tay, giọng nhạt nhẽo, “Chăm sóc người bệnh cho tốt đã.”
Khựng lại một chút, anh nói tiếp: “Sáng nay cảnh sát có gọi điện báo, phía nhà họ Chu đang muốn hòa giải, nhưng cô đừng vội ký tên. Của cô không phải là tranh chấp vay mượn thông thường, mà là chuyển khoản trái phép, tính chất hoàn toàn khác nhau.”
Tôi nhìn anh: “Sao anh biết?”
“Tôi có một người bạn làm luật sư chuyên xử lý mấy án này.” Anh dừng một chút, bổ sung thêm, “Nếu cô cần, tôi có thể cho cô số liên lạc.”
Tôi im lặng hai giây, gật đầu: “Tôi cần.”
Luật sư mà Hạ Trầm giới thiệu cho tôi tên là Thẩm Nghiên, là một người nói chuyện rất nhanh, và não nảy số còn nhanh hơn.
Anh ta nghe xong toàn bộ câu chuyện, chỉ hỏi tôi ba câu.
“Mã OTP chuyển khoản có phải do chính cô nhập không?”
“Không.”
“Bên kia có biết rõ số tiền đó là tiền phẫu thuật của mẹ cô không?”
“Có biết.”
“Cô có bằng chứng việc bọn họ thừa nhận đã nhận tiền, thừa nhận chuyển khoản, thừa nhận bắt mẹ cô lùi lịch phẫu thuật không?”
“Có một phần, tối qua tôi đã lén ghi âm thêm rồi.”
Thẩm Nghiên cười: “Vậy thì dễ xử lý rồi. Cô Khương à, nếu chuyện này cô thực sự muốn làm tới cùng, thì đừng có mềm lòng. Tiền phải lấy lại được, và người cũng phải trả giá để cho nhớ đời.”
Tôi cầm điện thoại, không nói gì.
Mềm lòng.
Trước đây tôi đúng là quá mềm lòng.
Cứ nghĩ rằng những người đã cùng mình vượt qua những ngày tháng gian khổ, sẽ không bao giờ cắm con dao vào chỗ đau nhất của mình.
Nhưng con dao đã đâm vào rồi.
Muốn rút ra, thì phải thấy máu.
—
Ngày thứ ba sau ca phẫu thuật, tôi quay lại công ty một chuyến.
Công ty của Chu Thừa An tên là Công nghệ Thừa Việt, cái tên do tôi đặt, hồi đó anh ta bảo, lấy tên của anh và tương lai của chúng ta.
Bây giờ nghĩ lại, buồn nôn đến mức tôi muốn nôn ra.
Tôi có quyền ra vào, lễ tân thấy tôi bước vào, ánh mắt cứ lấm la lấm lét.
Bầu không khí vốn đang ồn ào trong văn phòng, bỗng chốc im bặt.
Tôi có thể cảm nhận được mọi người đều đang nhìn mình.
Dù sao thì đám cưới của tôi làm ầm ĩ đến thế, video đã lan truyền điên cuồng trong các hội nhóm cùng ngành rồi.
Chu Thừa An từ trong phòng làm việc lao ra, túm lấy tôi kéo vào trong.
Cửa vừa đóng, vẻ ôn hòa trên mặt anh ta biến mất sạch.
“Rốt cuộc em muốn làm cái gì?”
“Lấy lại những thứ thuộc về tôi.”
“Anh đã nói là sẽ trả lại cho em cơ mà!” Anh ta nén giận, “Khương Vãn, em có biết vì em báo cảnh sát mà bây giờ em trai anh không dám bước ra khỏi nhà không? Còn nữa, nhà đầu tư vốn dĩ hôm nay sẽ đến ký biên bản ghi nhớ, vì vụ ầm ĩ ở đám cưới mà người ta bây giờ có ấn tượng rất xấu với công ty. Em làm loạn đủ chưa?”
Tôi liếc nhìn đống tài liệu Thẩm định tài chính trên bàn, bỗng chốc hiểu ra.
Hóa ra đây mới là điều anh ta lo lắng nhất.
Tiền không phải là trọng điểm, danh tiếng cũng không phải là trọng điểm.
Gọi vốn mới là quan trọng nhất.
Tôi mỉm cười: “Nên điều anh sợ nhất hôm nay, không phải là tôi không tha thứ cho anh, mà là tôi làm ảnh hưởng đến việc lấy tiền của anh.”
“Em có thể đừng nghĩ người khác thực dụng thế được không?” Chu Thừa An trừng mắt nhìn tôi, “Anh thực sự muốn sống tốt với em mà. Nhưng em cũng phải nghĩ cho anh chứ, bên mẹ anh, bên em trai anh, anh đứng ở giữa khó xử nhường nào em có biết không?”
“Tôi không biết.” Tôi nhìn anh ta, “Tôi chỉ biết, lúc mẹ tôi đang nằm trên bàn mổ, anh lại đang đi nộp tiền cọc nhà cho em trai anh.”
Câu nói này như một nhọn kim đâm trúng anh ta.
Nét mặt anh ta cứng đờ, sau đó lạnh lùng đáp trả: “Được, em cứ thích lôi chuyện cũ ra tính toán, thì chúng ta tính toán. Khương Vãn, mấy năm nay em giúp anh, anh thừa nhận. Nhưng anh đâu có bạc đãi em? Công ty đi đến ngày hôm nay, đồ ăn thức mặc của em có thứ gì không phải do anh chu cấp? Mẹ em nằm viện nửa năm nay, có lần nào anh không chạy vạy cùng em? Bây giờ em tỏ vẻ như mình là nạn nhân, có ý nghĩa gì không?”
Tôi nhìn chằm chằm anh ta, chậm rãi cất lời: “Anh thực sự nghĩ rằng, công ty đi đến ngày hôm nay là công sức của một mình anh sao?”
“Chẳng lẽ không phải?”
Tôi gật đầu.
Được thôi.
Vậy thì đừng trách tôi.
Tôi đi đến bàn làm việc, lấy chiếc laptop thuộc về mình, rồi mở hệ thống quản trị, bắt đầu xuất toàn bộ bản sao lưu sổ sách mà tôi đã tổng hợp trước đó.
Sắc mặt Chu Thừa An biến đổi: “Em làm gì thế?”
“Nghỉ việc.”
“Em điên rồi?” Anh ta tiến lên một bước, “Khương Vãn, em đi rồi, tháng sau ai làm kiểm toán? Ai theo dõi thẩm định tài chính để gọi vốn?”
“Đó là việc của anh.”











