Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Nhưng bây giờ nhìn lại những đoạn hội thoại đó, bỗng nhiên thấy chỗ nào cũng khác lạ.
Tôi nhớ lại đôi dép anh đưa cho tôi vào ngày cưới.
Nhớ lại câu nói: “Sự hối hận của người trưởng thành chẳng đáng một xu”.
Nhớ lại câu: “Nhận lỗi là chuyện của anh ta, có tha thứ hay không là chuyện của em”.
Và nhớ lại hai chữ “tư tâm” rất nhẹ trước khi cửa thang máy khép lại.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình nửa ngày, cuối cùng cũng gõ một câu gửi đi.
“Bác sĩ Hạ, anh theo đuổi con gái nhà người ta lúc nào cũng điềm tĩnh thế này sao?”
Tin nhắn vừa gửi đi, tôi lập tức hối hận, hận không thể thu hồi lại ngay.
Nhưng đầu bên kia rep lại trong tích tắc.
“Còn tùy người.”
Tôi lập tức ngồi thẳng dậy.
Sau đó lại thêm một tin nhắn nữa.
“Đối với em, không còn được coi là điềm tĩnh nữa rồi.”
Tai tôi nóng bừng bừng, điện thoại suýt nữa thì tuột khỏi tay.
Hai mươi bảy tuổi đầu, không phải tôi chưa từng được ai theo đuổi.
Nhưng chưa từng có lần nào, giống như lúc này, chỉ vì vài chữ mà tim đã tê rần.
—
Ngày hôm sau, tôi đi phỏng vấn một cơ hội việc làm mới.
Đó là một trong những đội ngũ tư vấn thuộc ban thẩm định cho đợt gọi vốn ban đầu của Thừa Việt, họ đã nhìn nhận được năng lực của tôi trong vụ lùm xùm kia, nên trực tiếp mở lời, hy vọng tôi tham gia cùng họ để làm về kiểm soát rủi ro tài chính.
Người phụ trách là một nữ đối tác rất tháo vát, họ Lương, câu đầu tiên khi gặp tôi là: “Bạn trai cũ của cô mù, nhưng chúng tôi thì không.”
Tôi bật cười ngay tại chỗ.
Tôi nhận công việc này.
Không phải để giận dỗi, cũng không phải để trả thù.
Mà là tôi cuối cùng đã nhận ra, tôi không thể trói buộc cuộc đời mình vào bất kỳ ai nữa.
Tôi phải có con đường của riêng mình.
Ngày đầu tiên đi làm, tôi đụng mặt Chu Thừa An dưới lầu.
Anh ta như thể cố tình đến đây chặn tôi, khi nhìn thấy hồ sơ nhận việc trên tay tôi, sắc mặt anh ta lập tức khó coi.
“Em sang chỗ Lương Lam làm rồi à?”
“Liên quan gì đến anh?”
“Trước đây cô ta là đối tác mà anh chuẩn bị hợp tác đấy!” Chu Thừa An nghiến răng, “Khương Vãn, em cố tình đúng không? Em nhất định phải nhìn anh rơi xuống đáy không ngóc đầu lên nổi mới hả dạ phải không?”
Tôi nhìn anh ta, bỗng thấy thật vô vị.
“Chu Thừa An, đến giờ anh vẫn nghĩ rằng cả thế giới này đang xoay quanh anh sao.” Tôi nâng tệp tài liệu trên tay lên, “Không phải tôi cố tình, mà là người ta cần tôi. Những thứ anh không có, người khác nhìn thấy được.”
Sắc mặt anh ta xám ngoét, nửa ngày mới nặn ra được một câu: “Bây giờ em khinh thường anh lắm đúng không?”
“Không phải bây giờ.” Tôi nhàn nhạt đáp, “Mà là từ cái lúc anh động vào tiền phẫu thuật của mẹ tôi kìa.”
Tôi quay lưng định đi, anh ta chợt vươn tay níu tôi lại.
“Nếu lúc trước anh không lấy khoản tiền đó, có phải chúng ta đã kết hôn rồi không?”
Tôi dừng lại, quay đầu nhìn anh ta.
Câu hỏi này nực cười đến mức tôi chẳng buồn trả lời.
“Chu Thừa An, không phải khoản tiền đó đã hủy hoại đám cưới.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng rất nhẹ, “Mà là loại người như anh, không xứng đáng được kết hôn.”
Anh ta như bị ai đó tát mạnh một cái, tay từ từ buông thõng.
Tôi không thèm nhìn anh ta thêm cái nào nữa, sải bước đi thẳng vào tòa nhà.
—
Ba tháng sau, công ty Công nghệ Thừa Việt chính thức bị lập án điều tra.
Chu Thừa An vì tội giả mạo chữ ký, các vấn đề về tài chính và giao dịch dòng tiền bất thường, đã bị đưa đi phối hợp điều tra.
Ngày tin tức nổ ra, tôi đang mở họp cùng đội dự án.
Lương Lam đẩy điện thoại về phía tôi, nhướn mày nhìn tôi: “Người yêu cũ vừa nhận vòng tay bạc, tâm trạng cô thế nào?”
Tôi lướt qua tin tức, bình thản gập tài liệu lại.
“Rất tốt, hợp với anh ta lắm.”
Cả phòng họp cười rộ lên.
Nhưng cười xong, trong lòng tôi lại có chút trống rỗng.
Không phải là lưu luyến.
Mà là cuối cùng cũng kết thúc rồi.
Những thứ mà tôi từng tưởng rằng sẽ giam cầm mình nhiều năm tới, hóa ra thực sự có một ngày, tôi sẽ từng bước vượt qua được.
Lúc tan làm, ngoài trời vừa vặn đổ mưa.
Dưới lầu công ty đậu một chiếc xe màu đen, cửa kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt trắng trẻo, thanh tú lạnh lùng của Hạ Trầm.
Tôi hơi sững người, đi tới: “Sao anh lại đến đây?”
“Đón em đi ăn.”
“Sao anh biết hôm nay em tan làm sớm?”
“Đoán.”
Tôi kéo cửa xe ngồi vào, thắt dây an toàn xong mới phát hiện trên ghế phụ có đặt một hộp bánh kem nhỏ.
Là hãng bánh mà trước đây tôi chỉ vô tình nhắc qua một lần, bảo là hồi nhỏ bị ốm, mẹ tôi thường mua cho tôi.
Nhìn hộp bánh, trái tim tôi nhũn ra.
“Hạ Trầm.”
“Hửm?”
“Anh có phải là người rất hay nhớ vặt không?”
Anh khởi động xe, góc nghiêng trong màn mưa dưới ánh đèn vàng nhạt trông thật tĩnh lặng.
“Còn tùy người.”
Tôi lại bị chặn họng, không nhịn được bật cười.
“Sao anh cứ nói mãi hai chữ này thế.”
“Bởi vì nó là sự thật.” Anh nói.
Xe chạy đến ven sông, mưa đã ngớt.
Chúng tôi ăn tối trong một nhà hàng gia đình rất yên tĩnh, ngoài cửa sổ là ánh đèn thành phố vừa được gột rửa sau cơn mưa.
Ăn được một nửa, Hạ Trầm bỗng hỏi tôi: “Tin tức của Chu Thừa An, em đọc chưa?”
“Đọc rồi.”
“Cảm giác thế nào?”
Tôi ngẫm nghĩ một chút, thành thật nói: “Không hả hê như em tưởng tượng.”
“Bình thường thôi.” Anh rót cho tôi nửa ly trà nóng, giọng trầm ổn, “Điều thực sự khiến con người ta nhẹ nhõm, trước giờ không phải là nhìn thấy kẻ khác ngã xuống, mà là thấy bản thân mình đã bước ra được.”
Tôi nhìn hơi nóng bay lên nghi ngút từ ly trà, bỗng chốc im lặng.
Đúng vậy.
Sự thay đổi rõ rệt nhất của tôi dạo gần đây, không phải là báo thù thành công, không phải là người yêu cũ gặp quả báo.
Mà là tôi rốt cuộc cũng bắt đầu sống lại cuộc đời của riêng mình.
Tôi bắt đầu ăn uống tử tế, ngủ nghỉ đúng giờ, mua cho mẹ chiếc khăn lụa mà bà thích, sẽ vui cả ngày vì hoàn thành xong một dự án ở chỗ làm mới.
Và cũng sẽ vào một ngày mưa, được một người đàn ông nhớ rõ mình thích ăn loại bánh kem của tiệm nào.
Cái cảm giác được người ta nâng niu chân thành đặt vào trong tim này, hoàn toàn khác hẳn với cảm giác “em là người hiểu chuyện nhất, em nhường nhịn một chút đi” trước kia.
Tôi ngước nhìn Hạ Trầm.
“Tại sao anh lại thích em?”
Anh dừng lại hai giây.
“Muốn nghe nói thật không?”
“Vâng.”
“Hôm đám cưới, vốn dĩ anh chỉ đến hội chẩn.” Anh kể, “Lúc dưới sảnh nhìn thấy em đi chân trần lao ra khỏi khách sạn, váy cưới lê lết dưới đất, lớp trang điểm không trôi nhưng ánh mắt lại như muốn đi liều mạng với ai đó. Sau đó em ở phòng làm việc xin anh phẫu thuật trước cho mẹ em, anh nhìn ra được em rất sợ, nhưng em không nói nửa lời thừa thãi, chỉ một lòng muốn giải quyết vấn đề.”
Tôi nhìn anh, không nói gì.
“Khương Vãn, anh đã gặp rất nhiều người sụp đổ. Gào khóc có, phát điên có, quỳ lạy có, cam chịu cũng có. Nhưng em thì không. Em đang lao về phía trước, dù trên người đầy vết thương, em cũng không hề lùi lại.” Ánh mắt anh dừng trên mặt tôi, giọng rất trầm, “Anh hiếm khi gặp một người như vậy.”
Tim tôi như căng ra, hồi lâu mới hỏi: “Nên lúc đó anh đã thích em rồi?”
“Một chút.”
“Vậy còn bây giờ?”
Hạ Trầm nhìn tôi, chút cảm xúc luôn bị đè nén dưới đáy mắt anh, rốt cuộc cũng hiện rõ.
“Rất nhiều.”
Tôi chợt không biết nói gì nữa.
Có những lời quá thẳng thắn, thẳng thắn đến mức khiến người ta không có chỗ nào để né tránh.
Nhưng chính sự chân thành không vòng vèo ấy, lại là thứ đâm trúng tim người ta nhất.
Tôi cúi đầu nhấp một ngụm trà nóng, hai tai nóng bừng.











