Trang chủ/Ngọc Cốt Hận Tình/Chương 15: Hẹn Ước Giữa Bão Tố
Ngọc Cốt Hận Tình

Chương 15: Hẹn Ước Giữa Bão Tố

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mưa đã trút xuống từ lâu, ngấm qua từng lớp ngói, lùa vào khung cửa sổ hé mở. Ngoài kia, sân đá phủ một lớp nước mỏng, phản chiếu ánh đèn vàng nhạt nhòa từ trong phòng hắt ra. Tiếng gió gào rít, hòa cùng tiếng mưa, dội vào lòng người những hồi chuông bất an.

Trong phòng, Tạ Ngọc Cẩn đứng bên cửa sổ, sống lưng cao lớn như một tấm chắn giữa thế gian và người con gái đang ngồi lặng lẽ ở góc bàn. Đèn lồng chao đảo trước gió, bóng dáng Ngọc Cẩn in dài trên nền nhà, vừa vững chãi vừa cô liêu. Đôi mắt bạc sâu thẳm của chàng nhìn ra màn đêm, lặng lẽ như đã nhìn thấu tất cả sóng gió đang chực chờ ngoài kia.

Lục Trinh Nhi ngồi bên án thư, ngón tay khẽ xoay chén trà đã nguội. Mùi trà nhạt lạnh, hòa vào mùi mưa đất ẩm, gợi lên trong nàng ký ức của những đêm dài không ngủ ở kiếp trước. Đôi mắt phượng u uẩn nhìn xuống, lặng lẽ đếm từng giọt nước rơi ngoài mái hiên.

Im lặng kéo dài, như thể cả hai đều đang chờ một cơn bão lớn ập đến.

Cuối cùng, Trinh Nhi lên tiếng, giọng nàng nhẹ mà rõ, không vướng chút run sợ:

– Đêm nay trời giận dữ, gió đã đổi chiều. Mọi thứ đã không còn như trước.

Ngọc Cẩn vẫn không rời mắt khỏi màn mưa, giọng trầm tĩnh mà lạnh lùng:

– Sóng gió rồi sẽ qua. Ta chỉ sợ, người bên cạnh lại không còn muốn cùng ta đi tiếp.

Nàng khẽ cười, nụ cười dịu dàng nhưng ánh mắt ẩn chứa biết bao sóng ngầm:

– Đã đi đến đây, ta còn gì để mất nữa? Người đời đồn đại, ta từng một lần chết đi sống lại, còn sợ gì thêm một trận bão tố?

Ngọc Cẩn xoay người lại, ánh mắt bạc ánh lên tia sáng sâu xa. Chàng bước đến gần, không quá vội vã, nhưng mỗi bước chân đều vững chắc như thể đã quyết định điều gì từ rất lâu.

– Nếu nàng muốn rời khỏi, ta tuyệt đối không giữ. Nhưng nếu nàng ở lại, ta sẽ dùng cả đời để bảo vệ.

Trinh Nhi ngẩng đầu, mắt phượng trong suốt nhìn thẳng vào chàng. Trong đôi mắt ấy, không còn e ngại, chỉ còn lại dũng khí và sự dịu dàng đã được nung rèn trong lửa đau thương.

– Có những chuyện, không cần lời hứa. Chỉ cần một ánh mắt, một bàn tay không buông, đã đủ để ta đi hết con đường.

Ngọc Cẩn đứng im lặng hồi lâu, rồi khẽ giơ tay, ngón tay chạm nhẹ lên cổ tay nàng, lực rất nhẹ, như sợ sẽ làm vỡ mất điều gì quý giá.

– Lời thề đêm nay, nàng có dám giữ trọn cả đời không?

Nàng không né tránh, chỉ khẽ gật đầu, giọng nói bình thản như nước hồ thu:

– Nếu đã định cùng nhau đi qua bão tố, thì dù phía trước là vực sâu, ta cũng không lùi bước.

Bên ngoài, tiếng sấm vang vọng, như nhắc nhở về những hiểm nguy đang chờ đợi phía trước. Trong căn phòng nhỏ, hai người lặng lẽ nắm tay nhau, hơi ấm truyền qua da thịt, như muốn đốt cháy mọi giá lạnh của nhân gian.

Ngọc Cẩn siết nhẹ cổ tay nàng, giọng nói trầm xuống, từng chữ như khắc vào tâm khảm:

– Ta hứa, dù tương lai có ra sao, dù thế gian quay lưng, ta cũng không buông tay nàng.

Trinh Nhi nhìn bàn tay chàng, mắt phượng bỗng ánh lên tia sáng:

– Ta cũng hứa, nếu một ngày tất cả đều rời bỏ chàng, ta vẫn sẽ đứng bên cạnh, cùng chàng đối diện tất cả.

Mưa mỗi lúc một lớn, gió giật từng hồi, nhưng trong phòng, hơi ấm giữa hai bàn tay siết chặt đủ để xua đi mọi lạnh lẽo. Đã từng trải qua một kiếp chết đi sống lại, Trinh Nhi hiểu rõ giá trị của lời thề. Nàng không cần hứa hẹn xa vời, chỉ cần một người nguyện cùng mình chống lại số phận.

Ngọc Cẩn buông lỏng tay, nhưng vẫn giữ lấy cổ tay nàng, dịu giọng:

– Con đường này, không có lối quay về. Nàng đã nghĩ kỹ chưa?

Nàng cười, nụ cười dịu dàng mà kiên định:

– Có những con đường, một khi đã bước, dù phía trước là vực sâu, cũng không thể quay đầu.

Chàng nhìn nàng rất lâu, trong mắt ánh lên sự dịu dàng hiếm thấy. Đêm nay, những tổn thương, những hiểu lầm, những nghi ngờ đều tan ra trong hơi ấm của một lời hẹn ước.

Một lát sau, Ngọc Cẩn lên tiếng, giọng trầm thấp:

– Ta từng nghĩ, chỉ cần nhẫn nhịn, mọi chuyện rồi sẽ qua. Nhưng càng nhẫn nhịn, kẻ khác càng lấn tới. Nếu không thể bình yên, chi bằng cùng nhau nghênh đón sóng gió.

Trinh Nhi gật đầu, ánh mắt trong veo, không chút vướng bận trần thế:

– Từ nay về sau, chuyện của chàng cũng là chuyện của ta. Oan khuất của chàng, ta sẽ cùng gánh. Kẻ hãm hại chàng, ta sẽ cùng đối mặt.

Trong khoảnh khắc ấy, giữa tiếng mưa gió ngoài kia, hai người như tách biệt khỏi thế gian. Lời thề đêm mưa, khắc sâu vào tâm khảm, hóa thành sợi dây vô hình nối hai trái tim từng tổn thương sâu sắc.

Ngọc Cẩn khẽ cúi đầu, giọng khàn đặc:

– Nàng biết không, cô độc là thứ độc dược ngấm vào máu. Gặp được nàng, ta mới biết hóa ra vẫn còn người sẵn sàng nắm tay ta bước qua hận thù.

Trinh Nhi không đáp, chỉ khẽ tựa đầu lên vai chàng, lần đầu để mình yếu đuối, để mình tin tưởng vào một người, dù chỉ là trong khoảnh khắc mong manh này.

Ngoài kia, mưa vần vũ, lá vàng rơi rụng, nhưng trong phòng, hai người dựa sát vào nhau, im lặng lắng nghe tiếng mưa, nghe nhịp tim hòa làm một. Thời gian trôi qua chậm chạp, mỗi khoảnh khắc đều khắc sâu vào ký ức, như thể đêm này dài hơn mọi đêm khác.

Bóng đèn dần mờ nhạt, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt lay động trên vách tường. Ngọc Cẩn khẽ siết tay nàng, giọng trầm lắng:

– Yêu, vốn là một thứ xa xỉ. Nhưng nếu phải đánh đổi tất cả, ta cũng muốn giữ lấy nàng.

Trinh Nhi thì thầm, như sợ gió cuốn mất:

– Ta không cần chàng hứa cho ta tương lai, chỉ cần chàng không buông tay, dù là lúc tận cùng hiểm nguy.

Trong căn phòng nhỏ, mưa gió ngoài kia dường như xa xôi, chỉ còn lại hai người đối diện nhau, bình yên trong cơn bão tố sắp ập đến.

Đêm đã khuya, mưa vẫn chưa dứt. Ngoài sân, từng đợt gió rít qua, cuốn theo những chiếc lá cuối cùng của mùa thu. Trong phòng, ánh đèn lụi dần, hai bóng người dựa vào nhau, cùng đối diện với tương lai mịt mù phía trước.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài hành lang, kéo hai người trở về thực tại. Một nha hoàn hấp tấp chạy vào, sắc mặt tái nhợt:

– Đại thiếu gia, tiểu thư, ngoài cửa có người lạ, nói muốn gặp hai người.

Ngọc Cẩn khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh đi:

– Đưa họ vào.

Nha hoàn vâng lời, lui ra. Trinh Nhi nắm lấy tay Ngọc Cẩn, thì thầm:

– Đừng quên lời hẹn ước đêm nay. Dù có chuyện gì, ta cũng không buông tay.

Chàng gật đầu, ánh mắt kiên định như sắt đá:– Ta sẽ không để nàng phải đơn độc nữa.

Cánh cửa bật mở, bóng người lạ xuất hiện trong màn mưa, mang theo tin dữ và hiểm họa mới. Cơn bão ngoài trời vẫn chưa dứt, nhưng cơn bão trong lòng người đã bắt đầu cuộn trào, cuốn cả hai vào vòng xoáy không lối thoát.

*

Trong một gian phòng khác của phủ Quốc công, Tạ Uyển Cơ ngồi trước gương đồng, ánh mắt sắc như dao. Ngọc bội khắc hình hoa mai lặng lẽ nằm trong tay nàng, tỏa ra hơi ấm lạnh lẽo. Môi đỏ cong lên, nàng nhìn bóng mình trong gương, ánh mắt lạnh hơn cả gió đêm.

Một cung nữ rón rén bước vào, cúi đầu thấp giọng:

– Tiểu thư, người phủ Thái phó đã chuyển lời. Gần đây, trong phủ Quốc công có người ngoài ra vào bất thường, lại có bóng dáng Lục tiểu thư.

Uyển Cơ nhếch môi cười nhạt, ánh mắt lóe lên tia hiểm độc:

– Cứ để cho lời đồn lan rộng. Khi lửa đã bùng lên, ai còn dám đứng vững giữa bão tố này?

Cung nữ vâng dạ, lui ra. Uyển Cơ lặng lẽ v**t v* ngọc bội, ánh mắt càng thêm lạnh lùng. Nàng thì thầm:

– Nếu huynh trưởng đã chọn một kẻ hèn mọn, vậy thì để ta dạy cho họ biết, tình nghĩa là gì, quyền lực là gì, cái giá của phản bội là gì.

Ngoài trời, mưa vẫn không ngớt, tiếng gió cuốn qua mái ngói, xô nghiêng bóng cây ngoài cửa sổ. Trong lòng Uyển Cơ, ngọn lửa ghen và tham vọng hòa làm một, hóa thành quyết tâm không gì lay chuyển.

*

Ở phủ Thượng thư, Dương thị ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn ra màn mưa trắng xóa. Gương mặt bà bình thản nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa nỗi lo canh cánh. Một nha hoàn bước vào, khẽ thưa:

– Phu nhân, ngoài cửa có người hỏi thăm tiểu thư. Họ nói là người của phủ Quốc công, mang theo thư tay.

Dương thị gật đầu, nhận lấy phong thư, ngón tay run nhẹ. Bà mở thư, đọc qua vài dòng, sắc mặt càng lúc càng trầm trọng. Lặng lẽ, bà đặt thư xuống, ánh mắt nhìn về phía xa xăm ngoài cửa sổ, nơi mưa đang rơi không dứt.

Bà khẽ lẩm bẩm, giọng nói chỉ mình bà nghe được:

– Trinh Nhi, con gái của ta, liệu có đủ vững vàng để vượt qua cơn bão này?

Ánh đèn trong phòng lặng lẽ lay động, in bóng người mẹ cô đơn lên nền tường lạnh.

*

Trong một góc sâu của hậu cung, Hạ Tinh Nhi ngồi trước án thư, sắc mặt bình tĩnh đến lạnh lẽo. Trên bàn là một chiếc hộp nhỏ khảm ngọc, bên trong lấp ló những viên dược hoàn xanh lục, ánh sáng hắt lên mặt nàng vẻ u ám.

Một cung nữ trẻ tuổi rón rén báo tin:

– Nương nương, phủ Thượng thư và phủ Quốc công gần đây qua lại thân mật. Trong cung cũng có lời đồn về Lục tiểu thư và Tạ đại công tử.

Hạ Tinh Nhi mỉm cười, nụ cười lạnh như sương sớm:

– Chuyện càng loạn, ta càng có lợi. Truyền lệnh, để ý mọi động tĩnh của Uyển Cơ. Đừng để nàng ta làm hỏng việc lớn.

Cung nữ vâng dạ lui ra. Hạ Tinh Nhi mở hộp, lấy ra một viên dược hoàn, ngón tay thon dài xoay nhẹ, ánh mắt lóe lên tia hiểm ác.

Nàng thì thầm, giọng lạnh như băng:

– Chỉ cần một chút hỗn loạn nữa, ván cờ sẽ nghiêng về phía ta.

*

Trong phòng, Trinh Nhi và Ngọc Cẩn ngồi đối diện nhau, cùng lặng lẽ chờ đợi bình minh. Ánh nến chập chờn, bóng hai người đổ dài lên vách tường, hòa vào nhau không tách rời. Họ mang trong lòng một ngọn lửa nhỏ, chống chọi với bóng tối và bão tố ngoài kia.

Trinh Nhi chậm rãi lên tiếng, giọng trầm lắng:

– Chàng có bao giờ nghĩ, nếu kiếp này chúng ta không gặp lại, mọi bi kịch liệu có thể tránh được không?

Ngọc Cẩn nhìn ra màn mưa, ánh mắt sâu thẳm:

– Tránh được bi kịch này, lại rơi vào bi kịch khác. Đời người vốn là một ván cờ, lùi một bước ván cờ đổi thế, tiến một bước lại thành quân cờ trong tay người khác. Nếu đã không thể làm chủ ván cờ, chi bằng cùng nhau phá vỡ nó.

Trinh Nhi khẽ cười, trong mắt dâng lên một nỗi bi thương dịu dàng:

– Ta từng nghĩ, chỉ cần nhẫn nhịn, lùi bước, sóng gió sẽ qua. Nhưng càng lùi, càng bị cuốn vào sâu hơn. Lần này, ta không muốn lùi nữa.

Ngọc Cẩn nhẹ nhàng chạm lên má nàng, giọng khàn đặc:

– Ta từng thề, sẽ không để ai bước vào tim mình nữa. Nhưng nàng thì khác. Nàng là người duy nhất ta không thể dứt bỏ.

Hai người lặng lẽ nắm tay, nghe tiếng mưa ngoài trời hóa thành tiếng lòng. Đêm dần tàn, mưa vẫn chưa ngừng. Trên mái ngói, lá vàng rụng lả tả, cuốn theo gió về một phương trời xa lạ.

Tiếng bước chân lại vang lên ngoài hành lang, lần này nặng nề hơn, như báo hiệu cho một biến cố đang đến gần.

Một nha hoàn vội vã bước vào, sắc mặt trắng bệch:

– Đại thiếu gia, tiểu thư, có người lạ muốn gặp.

Ngọc Cẩn siết chặt tay Trinh Nhi, ánh mắt lạnh lùng:

– Đưa họ vào.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Trinh Nhi khẽ thì thầm:

– Đừng quên lời hẹn ước đêm nay, cho dù phía trước là vực sâu, ta cũng không buông tay.

Cánh cửa bật mở, một bóng người lạ xuất hiện, ướt sũng trong màn mưa, mang theo tin dữ và hiểm họa chưa rõ hình hài. Cơn bão ngoài trời chưa dứt, nhưng cơn bão trong lòng đã bắt đầu nổi lên, cuốn cả hai vào vòng xoáy định mệnh không thể tránh né.

*

Trong bóng tối, Uyển Cơ ngồi một mình, ánh mắt rực lên như lửa. Nàng thì thầm:

– Lời hẹn ước chỉ là trò cười. Khi gió lớn nổi lên, ai còn nhớ đến lời thề đêm mưa?

Tiếng cười của nàng vang lên, lạnh lẽo hòa vào tiếng mưa dồn dập ngoài trời, như điềm báo cho một trận cuồng phong sắp sửa cuốn trôi tất cả những gì mong manh nhất, quý giá nhất trên đời này.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử