Trang chủ/Ngọc Nát Vàng Phai/Chương 1: Đêm Ngọc Tan
Ngọc Nát Vàng Phai

Chương 1: Đêm Ngọc Tan

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Tiếng mõ canh năm vẳng vang trong làn sương mỏng, từng nhịp trầm lạnh xuyên qua mái nhà lợp ngói cũ. Vườn thuốc sau nhà, những cành cỏ dại đẫm ướt run rẩy trong gió đầu hạ, mùi đất ẩm hòa lẫn hương thảo dược phảng phất quanh hiên. Trong căn phòng nhỏ cuối dãy, Trịnh Diễm Khanh khoác áo vải thô màu tro, gương mặt trắng ngà phảng phất nét mỏi mệt, đôi mắt sâu lặng như đáy giếng mùa đông. Nàng ngồi bên bàn, tay khẽ chạm vào gáy quyển sách y của cha, ngón tay thon run lên nhè nhẹ. Đèn dầu le lói, ánh sáng lay động trên khuôn mặt khắc khổ của Trịnh Đạo. Bên ngoài, tiếng vó ngựa dồn dập bất thường phá vỡ tĩnh lặng của ngôi nhà.

Cửa bật mở. Đám quan binh áo tím ập vào, dẫn đầu là vị quan viên mặt trắng, đôi mắt lạnh như băng, đọc lớn:

– Trịnh Đạo, nhận lệnh triều đình! Ngươi bị cáo buộc đầu độc Thái hậu, mưu hại cung nhân, tàng trữ độc dược cấm. Mau theo chúng ta về phủ thẩm vấn!

Trịnh Đạo ngẩng đầu, ánh mắt đục ngầu vẫn vững vàng. Ông bình tĩnh đáp:

– Lão phu cả đời cứu người, chưa từng động đến độc dược. Oan tình này, trời đất chứng giám.

Diễm Khanh lao tới, chắn trước mặt cha, giọng nghẹn lại:

– Cha ta vô tội! Các ngươi dựa vào đâu mà bắt người? Đâu là bằng chứng?

Một tên lính xốc nách nàng, đẩy ngã xuống nền đất. Gương mặt hắn không chút cảm xúc:

– Đàn bà con gái không được can dự việc quan. Đợi lệnh trên, tự có công lý.

Ngoài sân, trời bất chợt đổ mưa. Đám quan binh thô bạo lục soát từng ngóc ngách, đập vỡ bình sứ, xới tung hòm sách. Một tên lôi ra chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong là túi vải chứa bột đen xám lạ lẫm. Vị quan viên nhấc lên, giọng đanh lại:

– Đây là tang vật! Loại độc này, Thái hậu suýt mất mạng cũng vì nó.

Diễm Khanh gào lên, giằng lấy:

– Nhà ta chưa từng có thứ này! Các ngươi gán tội trắng trợn!

Một bàn tay lạnh ngắt giữ chặt vai nàng. Mẹ kế nàng, mặt tái nhợt, giọng run run:

– Khanh nhi, đừng chống đối nữa. Họ đã quyết ý, càng phản kháng chỉ càng bất lợi.

Đám lính trói giật Trịnh Đạo, kéo lê ông ra sân giữa cơn mưa xối xả. Ông ngoái lại nhìn con, ánh mắt chứa đựng trăm nỗi dằn vặt:

– Khanh nhi, nhớ lời cha. Người ngay không sợ bóng tối. Dù ra sao cũng phải sống, giữ lấy cốt cách.

Mưa quất lạnh buốt, Diễm Khanh ngã quỵ xuống bùn, môi cắn chặt không bật thành tiếng. Mọi thứ trước mắt nhòa đi, chỉ còn tiếng vó ngựa và bóng cha nàng mờ dần sau màn mưa nặng hạt.

Tin dữ đến như sét đánh ngang tai. Ba ngày sau, thi thể Trịnh Đạo được trả về, cổ hằn vết dây thừng, mắt vẫn mở trừng trừng. Người ta xì xào ông tự vẫn trong ngục để giữ thanh danh. Diễm Khanh ôm cha gào khóc đến lạc giọng, rồi lặng lẽ tự tay liệm xác, chôn cất vội vàng dưới gốc đào sau nhà. Mẹ kế nàng ngồi bệt nơi bếp, tiếng nức nở hòa lẫn tiếng quạ kêu não nề ngoài hiên.

Tang chưa kịp xong, một đoàn nội giám áo xanh xám đã tới. Đứng đầu là Tôn Tĩnh, khuôn mặt tròn xoe, đôi mắt hí sắc lạnh. Hắn chìa ra thánh chỉ, giọng the thé:

– Thái hậu ban lệnh: tuyển nữ nhi Trịnh gia vào cung làm phi tần thấp phẩm, thay cha chuộc tội, giữ chút ân điển cho gia tộc.

Mẹ kế nàng quỳ rạp, nước mắt chảy dài, cầu xin:

– Xin đại nhân thương tình, gia cảnh đã tang tóc, xin cho con bé ở lại lo hương khói cho cha…

Tôn Tĩnh hất hàm, cười nhạt:

– Luật lệ Đại Dục, ai dám trái lệnh? Mau đưa Trịnh Diễm Khanh lên xe!

Diễm Khanh không còn nước mắt. Nàng chỉ lặng lẽ cúi đầu, bước lên cỗ xe ngựa phủ vải đỏ úa, lòng trống rỗng. Mái nhà đã mất, cha đã không còn, từ nay nàng chỉ còn một thân một mình, đối diện với số phận nghiệt ngã.

Xe lăn qua cổng làng, bánh xe nghiến lên cỏ dại, tiếng vó ngựa hòa lẫn tiếng khóc thầm của đêm. Đôi mắt Diễm Khanh khô rang, nhưng trong sâu thẳm, một ngọn lửa nhỏ lặng lẽ nhen lên.

Cửa cung mở ra giữa ánh đèn vàng vọt. Hương son phấn và mùi trầm quện cùng hơi ẩm cổ kính lởn vởn khắp hành lang quanh co. Đoàn tân phi lặng lẽ nối đuôi nhau bước vào. Diễm Khanh nổi bật giữa đám thiếu nữ run rẩy: áo xanh nhạt, tóc búi thấp, mặt không son phấn, ánh mắt thẳng thắn, u uẩn.

Tôn Tĩnh dẫn đầu, tiếng nói the thé vang vọng:

– Vào đây, sống chết không do các ngươi định đoạt. Ai phạm lỗi, cứ hỏi ta.

Một cung nữ tóc tết ghé tai bạn thì thầm:

– Nghe nói nàng ấy là con gái Trịnh gia, cha vừa bị hàm oan chết thảm. Đáng thương thật…

Người kia bĩu môi:

– Vào cung mà không dựa được ai thì chỉ có chết sớm.

Diễm Khanh nghe rõ, nhưng không ngoảnh đầu. Tâm nàng như mặt nước đóng băng, lạnh lẽo đến tận xương. Nàng nhớ lời cha: giữ cốt cách, giữ lấy mạng. Chỉ khi còn sống, mới có thể truy tìm chân tướng.

Qua những dãy hành lang dài hun hút, đoàn tân phi được đưa đến Phong Ngọc Viện—nơi dành cho phi tần hạ phẩm. Phòng nhỏ, nền gạch nứt nẻ, giường chăn đơn sơ, mọi thứ xa lạ lạnh lẽo. Ngoài sân, bóng cây khô in lên vách, lay động trong gió đêm.

Một cung nữ nhỏ nhắn tiến đến, cúi đầu lễ phép:

– Tiểu thư, nô tỳ là Lục Linh, xin hầu hạ người.

Diễm Khanh nhìn cô gái, ánh mắt trong veo, lấp lánh nét trung thành hiếm có. Nàng khẽ gật đầu:

– Ngươi không cần đa lễ. Ta chỉ là kẻ bị lưu đày vào đây thôi.

Lục Linh mím môi, giọng nhỏ lại:

– Nô tỳ chỉ mong được chăm sóc tiểu thư. Nếu có gì sai sót, xin người trách phạt.

Diễm Khanh thở dài. Nàng hiểu: nơi này, mọi lời nói đều có thể bị đem ra làm bằng chứng chống lại mình. Niềm tin là thứ xa xỉ nhất giữa cung cấm.

Đêm đầu, Diễm Khanh không ngủ. Nàng ngồi bên cửa sổ, nhìn trăng lờ mờ sau rặng liễu, lắng nghe tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng động lạ từ viện xa. Từ xa, tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã, tiếng khóc nức nở rồi tắt lịm trong bóng tối. Nàng nhớ ánh mắt cha lúc bị dẫn đi: quật cường mà bất lực. Nỗi đau dâng lên, nhưng nàng chỉ siết chặt tay, móng tay bấm sâu vào da thịt, quyết không để nước mắt rơi.

Sáng hôm sau, các tân phi được dẫn đến Từ Ân Điện yết kiến Hoàng hậu Tạ Ngọc Dao. Nền ngọc lạnh dưới đầu gối, mọi người cúi đầu, nghe tiếng cười dịu dàng mà lạnh lẽo:

– Các ngươi đều là tân phi được tuyển chọn khắp nơi. Vào cung phải giữ lễ nghi, sống khiêm nhường. Ai phạm lỗi, xử phạt nghiêm khắc. Hiểu chưa?

Đám tân phi đồng thanh đáp:

– Dạ, thần thiếp hiểu.

Hoàng hậu liếc mắt, dừng lâu ở Diễm Khanh. Đôi mắt phượng mỉm cười:

– Ngươi là Trịnh Diễm Khanh?

Diễm Khanh ngẩng đầu, lễ phép:

– Thần thiếp là Trịnh Diễm Khanh, xin Hoàng hậu chỉ dạy.

Hoàng hậu cười nhạt:

– Con gái danh y, vào cung rồi thì nên quên quá khứ đi. Ở đây, mọi ân oán đều là trò cười cho thiên hạ. Muốn sống yên ổn, tốt nhất đừng dính vào thị phi.

Nói rồi, bà phất tay. Diễm Khanh cúi đầu, môi mím chặt. Ý tứ đã rõ: nàng chỉ là kẻ thế thân, không có quyền lên tiếng. Nhưng ngọn lửa trong lòng nàng chưa từng tắt.

Ra khỏi Từ Ân Điện, Lục Linh ghé tai hỏi nhỏ:

– Tiểu thư, Hoàng hậu nhìn người rất lâu, người không sợ sao?

Diễm Khanh cười nhạt:

– Sợ cũng không thoát. Nhẫn nhịn, chờ thời cơ.

Phía xa, đoàn phi tần nối nhau qua hành lang gấp khúc. Một người áo hồng nhạt, môi đỏ mọng, ánh mắt đa tình—Quý phi Vương Yến Nhi—lướt qua, khẽ liếc nhìn Diễm Khanh, cười nhẹ:

– Nữ nhi Trịnh gia, nổi tiếng hiền lương đất Bắc phải không? Vào cung rồi, nhớ giữ mình. Ở đây, một câu một chữ cũng lấy mạng được đấy.Tiếng cười của Quý phi vang vọng, phảng phất mùi phấn hương nồng nặc. Mấy phi tần trẻ nép mình, không dám nhìn thẳng. Diễm Khanh khẽ nhíu mày, im lặng.

Những ngày đầu trong cung, Diễm Khanh bị xếp vào danh sách phi tần hạ phẩm, chuyên làm việc nặng nhọc: thêu thùa, học lễ nghi, rửa bát, quét dọn vườn thuốc sau hậu viện. Lục Linh luôn theo sát, cố gắng che chở nàng khỏi trò chèn ép của các cung nữ cũ.

Một sáng, khi nàng đang quét sân, Chiêu nghi Đỗ Nhược Lan dẫn hai cung nữ đi ngang, ánh mắt soi mói. Đỗ Nhược Lan cười ngọt:

– Ai bảo con gái y quan thì được sủng ái? Đến quét sân còn chẳng ra hồn.

Diễm Khanh lặng lẽ tiếp tục quét, mặt không đổi sắc. Đỗ Nhược Lan tiến sát, nói nhỏ:

– Biết điều thì an phận. Không thì có ngày mất xác cũng không ai bênh.

Cô ta hất đổ thùng nước, nước bắn lên váy áo Diễm Khanh. Lục Linh vội chạy tới lau chùi. Diễm Khanh chỉ lắc đầu:

– Không sao, rồi cũng quen.

Lục Linh xót xa:

– Tiểu thư cứ nhịn mãi, bọn họ sẽ lấn tới…

Diễm Khanh nhìn lên bầu trời xám xịt:

– Người yếu, không nhịn thì không sống nổi. Nhịn một bước, giữ mạng, chờ ngày phản công.

Bóng hai người in trên nền gạch, nhỏ bé giữa cung cấm lạnh lẽo.

Đêm, Diễm Khanh ngồi soạn lại mấy quyển sách y cũ lén mang theo. Trang giấy nhàu nát, chữ viết của cha còn vương mùi mực cũ. Nàng v**t v* từng nét, lòng dậy lên kỷ niệm: cha dạy bốc thuốc, chỉ thảo dược, dặn dò về nhân tâm, hiểm họa chốn quan trường.

Tiếng động nhẹ ngoài cửa. Lục Linh ghé vào, thì thầm:

– Tiểu thư, vừa rồi có cung nữ lạ mặt quanh viện. Em nghe nói người của Quý phi Vương Yến Nhi.

Diễm Khanh cau mày:

– Họ muốn gì?

– Em đoán họ dò xét người mới. Quý phi ghét nhất ai có xuất thân đặc biệt, lại có chút tiếng tăm.

Diễm Khanh cười nhạt:

– Ở đây, ai chẳng giấu dao sau lưng? Chỉ sợ không biết mình bị đâm lúc nào thôi.

Nàng ngồi lại bên bàn, ánh mắt tối đi. Lục Linh lặng lẽ rót trà, xua bớt không khí căng thẳng.

Sáng hôm sau, các phi tần được triệu đến dự yến tiệc nhỏ tại Tử Vân Đài. Hoàng hậu ngồi trên cao, ánh mắt đảo qua từng người. Quý phi Vương Yến Nhi rực rỡ, môi son đỏ, nụ cười e ấp. Thục phi Triệu Diễm Ngọc ngồi bên, mắt phượng lạnh lùng, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Hoàng hậu.

Giữa bữa tiệc, Hoàng hậu cất tiếng:

– Gần đây Thái hậu sức khỏe bất an, cần người giỏi y thuật trông nom. Trong các ngươi, ai từng học y, hãy tự đứng ra.

Không khí lặng đi. Một số phi tần rụt rè ngẩng đầu rồi lại cúi. Đỗ Nhược Lan liếc nhìn Diễm Khanh, môi cong đầy ẩn ý. Quý phi Vương Yến Nhi cũng nhìn sang, ánh mắt dò xét.

Diễm Khanh bình thản đứng lên:

– Thần thiếp từng học y từ cha, xin hết lòng chăm sóc Thái hậu.

Hoàng hậu mỉm cười, ánh mắt như có như không:

– Tốt. Để xem nữ nhi Trịnh gia làm được gì. Nhớ, một khi đã nhận trách nhiệm, nếu sơ suất, không chỉ ngươi, cả gia tộc cũng không yên.

Lời nhẹ nhàng mà như lưỡi kiếm treo trên đầu. Diễm Khanh cúi đầu nhận mệnh, lòng thầm nghĩ: thử thách hay cái bẫy?

Sau yến tiệc, phi tần tản ra thành từng tốp, bàn tán xì xào:

– Nàng ta nghĩ mình là ai mà dám nhận việc chăm Thái hậu?

– Đợi xem, thất bại một lần thôi là mất đầu.

Diễm Khanh rời đi, bóng dáng cô độc giữa hành lang dài. Từ xa, tiếng đàn ai oán vọng lại, như tiếng lòng nàng lúc này—chỉ có gió và nỗi đau làm bạn.

Tối, Diễm Khanh vào Từ An Cung—nơi Thái hậu Trịnh Từ Dung ở. Không khí nơi đây khác hẳn: lặng lẽ, u ám, cung nhân đi lại như bóng ma. Thái hậu ngồi ghế cao, ánh mắt lạnh lẽo, tóc điểm bạc, mặt không biểu cảm.

– Ngươi là nữ nhi Trịnh Đạo?

– Thần thiếp bái kiến Thái hậu.

– Cha ngươi từng là người của ta, cuối cùng lại phản bội. Ngươi vào cung, nếu dám có ý đồ gì, ta sẽ không nương tay.

Giọng nói lạnh như băng phủ lên người. Diễm Khanh quỳ lạy, cố giữ bình tĩnh:

– Thần thiếp chỉ mong hết lòng phục vụ Thái hậu, không dám có ý khác.

Thái hậu nheo mắt, quan sát hồi lâu rồi phất tay:

– Lui xuống. Từ nay mỗi ngày vào đây kiểm tra sức khỏe cho ta. Nếu sơ suất, tự biết hậu quả.

Ra khỏi Từ An Cung, Diễm Khanh thở phào, bàn tay lạnh toát mồ hôi. Nàng hiểu: mỗi bước đi ở đây đều như đi trên băng mỏng.

Trên đường về, nàng bắt gặp Thục phi Triệu Diễm Ngọc dưới tán cây, mắt phượng liếc qua, cười nhạt:

– Cô nương Trịnh gia, vào cung đừng quá nổi bật. Người sống sót đến cuối cùng không phải kẻ mạnh nhất, mà là kẻ nhẫn nhịn nhất.

Diễm Khanh cúi đầu:

– Đa tạ Thục phi chỉ dạy.

Thục phi nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm:

– Nếu cần giúp đỡ, cứ tìm ta. Ta nợ cha ngươi một mạng.

Nói rồi rời đi, dáng vẻ ung dung. Diễm Khanh đứng lặng hồi lâu, trong lòng dấy lên tia hy vọng mong manh.

Đêm xuống, Diễm Khanh ngồi bên cửa sổ, ánh trăng chiếu lên gương mặt nàng, vệt sáng nhợt nhạt. Nàng nhớ lại tất cả: cha bị vu oan, mẹ kế khóc than, bản thân bị ép vào cung. Những khuôn mặt lạnh lùng, lời nói ẩn ý, ánh nhìn soi mói—tất cả đổ ập lên nàng như sóng dữ.

Lục Linh mang vào bát cháo nguội, đặt lên bàn:

– Tiểu thư ăn chút gì đi, phải giữ sức mới trụ nổi ở đây.

Diễm Khanh gật đầu, nhưng chỉ ăn vài muỗng rồi bỏ dở. Nàng nhìn ra sân, nơi bóng cây lay động, trong lòng dâng lên nỗi lo không gọi tên được.

Tiếng bước chân dừng lại trước cửa. Một cung nữ lạ mặt đưa phong thư nhỏ:

– Có người gửi cho tiểu thư.

Nàng mở ra, bên trong chỉ vỏn vẹn một dòng: “Muốn sống, hãy cẩn trọng. Kẻ thù quanh ngươi không chỉ một người.”

Diễm Khanh siết chặt mảnh giấy, ánh mắt trầm lại. Nàng hiểu, trò chơi sinh tử đã thực sự bắt đầu. Dù chỉ là quân cờ nhỏ, nàng cũng không thể lùi bước.

Ngoài kia, gió đêm lạnh buốt, tiếng vó ngựa xa dần. Đêm ngọc tan, số phận nàng đã rẽ sang một lối khác, nơi mỗi hơi thở đều ẩn chứa hiểm nguy, mỗi nụ cười đều là một lưỡi dao giấu kín. Dưới ánh trăng mờ, Diễm Khanh thầm hứa: “Dù ngọc có nát, ta cũng phải tìm ra chân tướng. Máu cha, nước mắt mẹ, oan khiên của gia tộc, sẽ có ngày ta đòi lại tất cả.”

Bóng đêm nuốt trọn kinh thành, để lại trong nàng một ngọn lửa nhỏ, âm ỉ cháy, chờ ngày bùng lên giữa chốn ngọc vàng này.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử