Trang chủ/Ngọc Nát Vàng Phai/Chương 15: Dây Leo Chằng Chéo
Ngọc Nát Vàng Phai

Chương 15: Dây Leo Chằng Chéo

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Tiếng trống canh ba vừa dứt, bầu trời Đại Dục còn mờ sương, nhưng cả hậu cung đã bừng lên những đợt sóng ngầm dữ dội. Mệnh lệnh của Thái hậu Trịnh Từ Dung truyền đi khắp các lối đi lát đá lạnh giá: “Toàn thể phi tần từ tứ phẩm trở lên tức khắc tới điện Chiêu Nghi, không được chậm trễ.” Tin này như lưỡi dao lạnh xuyên qua mọi tầng cung, khiến từng hơi thở cũng nặng nề, ai nấy đều vội vã sửa sang y phục mà lòng không khỏi hoang mang.

Trịnh Diễm Khanh ngồi trước bàn gỗ, đôi mắt sâu lặng lẽ quan sát từng lớp sương phủ ngoài cửa sổ. Lục Linh thấp giọng: “Tiểu chủ, người có chắc nên đi không? Mọi người đồn đoán đêm qua trong cung đã xảy ra biến lớn.” Nàng chỉ lắc đầu, giọng nhẹ mà quyết liệt: “Nếu không đi, chẳng khác nào tự xóa tên mình khỏi ván cờ này. Hãy nhắn Trình Văn Lương cảnh giác, chú ý mọi động tĩnh quanh điện Chiêu Nghi, tuyệt đối không để kẻ lạ tiếp cận.” Lục Linh gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng nét lo âu, rồi lập tức rời đi.

Diễm Khanh khoác thêm áo choàng, bước ra khỏi điện, hòa vào dòng người lặng lẽ tiến về nơi triệu tập. Không khí buổi sớm lạnh lẽo, từng phi tần nối nhau, gương mặt ai cũng dán kín một vẻ bình thản giả tạo, nhưng ánh mắt đầy ngờ vực. Vương Yến Nhi - Quý phi, yểu điệu sóng đôi cùng Thục phi Triệu Diễm Ngọc, thỉnh thoảng thì thầm điều gì rồi đảo mắt về phía Hoàng hậu Tạ Ngọc Dao đang đi trước. Lục phi Dương Tuyết Mai lặng lẽ đi cuối, sắc mặt trắng nhợt, môi mím chặt, trên đôi mắt là bóng tối không ai đoán nổi. Chiêu nghi Đỗ Nhược Lan bước thấp bước cao, tay run, cứ nhìn quanh như tìm kiếm chỗ dựa.

Khi đoàn người dừng lại trước cửa điện Chiêu Nghi, cảnh tượng bên trong càng khiến người ta rùng mình. Hai hàng cột chạm khắc rồng uốn lượn, ánh sáng từ những chậu đồng đỏ hắt lên các tấm rèm dày, càng làm nổi bật vẻ uy nghi của Thái hậu ngồi trên cao. Bà khoác áo lụa thêu phượng, tóc vấn gọn cài trâm ngọc, sắc mặt không lộ chút cảm xúc. Bên phải, Hoàng hậu Tạ Ngọc Dao yên lặng ngồi, ánh mắt sắc như lưỡi dao, môi cong lên nụ cười nhạt. Dưới bệ, các thái giám và cung nữ đứng thành hàng, không ai dám thở mạnh.

Thái giám tổng quản Tôn Tĩnh cất giọng lanh lảnh: “Các vị phi tần đã có mặt.” Thái hậu phất tay: “Ngồi xuống.” Không khí như đông cứng. Tất cả đồng loạt quỳ, rồi lần lượt ngồi vào chiếu theo thứ tự phẩm vị. Ánh mắt Thái hậu quét qua từng người, dừng lại lâu nhất ở Lục phi, Thục phi và Diễm Khanh.

“Gần đây hậu cung rối ren, lòng người bất ổn, phép tắc lỏng lẻo,” Thái hậu cất lời, giọng đều đều như mặt hồ mùa đông, “bổn cung tuổi cao sức yếu, nay tạm giao quyền quản hậu cung cho Hoàng hậu Tạ Ngọc Dao. Ngọc Ấn này, từ giờ sẽ do Hoàng hậu cất giữ, thay mặt ta xử lý mọi việc lớn nhỏ trong cung.” Bà lấy từ hộp ngọc ra một vật bọc vải đỏ, tháo ra để lộ chiếc ấn sáng lạnh. Không khí càng đặc lại, mọi ánh mắt đồng loạt dồn về phía Hoàng hậu. Tạ Ngọc Dao khẽ cúi đầu nhận Ngọc Ấn, vẻ ngoài khiêm nhường nhưng trong mắt bừng lên tia kiêu hãnh.

Thái hậu ngừng lại, nhìn từng người, giọng bỗng lạnh lẽo: “Nhớ cho rõ, Ngọc Ấn này là bảo vật của Hoàng gia, Hoàng hậu chỉ tạm giữ thay ta, không ai được phép tự tiện động vào. Kẻ nào toan tính mưu đồ, dù là ai, cũng sẽ bị xử theo quốc pháp.” Lời nói vừa dứt, bà lặng lẽ liếc qua Quý phi, Thục phi, Lục phi rồi dừng ở Diễm Khanh, ánh nhìn sâu thẳm, lạnh lẽo.

Không khí trong điện đặc quánh như sáp đông. Mỗi người đều tự hiểu, quyền lực trao đi cũng là một cái bẫy. Tạ Ngọc Dao ngồi thẳng lưng, môi chỉ nhếch lên một nét cười nhạt, ánh mắt đảo qua các phi tần như cân nhắc từng người một.

Thái hậu không nói thêm, phất tay ra hiệu giải tán. Các phi tần rời khỏi điện, ai cũng giữ vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng lòng rối như tơ vò. Khi bước ra ngoài, Quý phi Vương Yến Nhi kéo Thục phi Triệu Diễm Ngọc lại, thì thào: “Ngọc Ấn rơi vào tay Tạ Ngọc Dao, chẳng phải chúng ta đều bị bóp cổ sao?” Thục phi cười nhạt, đôi mắt lấp lánh ánh giảo hoạt: “Quyền lực trong cung như dây leo, càng chằng chịt càng dễ siết cổ kẻ yếu. Đừng vội tuyệt vọng.”

Lục phi Dương Tuyết Mai đứng bên hành lang, lặng lẽ dõi theo bóng Thái hậu khuất dần. Chiêu nghi Đỗ Nhược Lan nấp sau cột, cố lắng nghe, nhưng chỉ bắt được mấy lời lửng lơ. Không khí trong cung dường như đặc lại, mọi phe phái bắt đầu vận động ngầm.

Diễm Khanh thong thả trở về điện Dưỡng Tâm. Mỗi bước đi, nàng đều cân nhắc kỹ càng. Trong đầu, từng câu nói của Thái hậu vang lên rõ rệt: “Nếu trao Ngọc Ấn mà không thực sự trao quyền, khác nào nhốt mãnh thú vào lồng, chỉ chờ xem ai là kẻ đầu tiên dám khiêu khích.” Nàng biết rõ, từ đây, các dây leo quyền lực sẽ chằng chịt bủa vây, chỉ cần một sơ sẩy là bị siết nghẹt.

Về đến điện, Lục Linh vội chạy ra, thì thầm: “Tiểu chủ, vừa rồi có người lạ quanh quẩn ngoài điện. Trình Văn Lương đã kịp đuổi đi, nghe bảo là người của Tôn Tĩnh.” Diễm Khanh gật đầu, không lộ vẻ ngạc nhiên. “Từ nay, mọi người phải cẩn trọng, không được rời khỏi điện nếu không có lệnh ta.”

Nàng ngồi xuống, mở cuộn giấy ghi danh sách bí mật, ánh mắt dừng lâu ở cái tên Dương Tuyết Mai. “Lục phi vừa được thăng vị, nay lại kín tiếng bất thường. Nàng ta biết gì hơn chăng?” Lật sang tên Đỗ Nhược Lan, Diễm Khanh nhíu mày: “Chiêu nghi nóng vội, dễ bị kích động. Nếu Ngọc Ấn là mồi nhử, sẽ có kẻ không ngồi yên.”

Ánh nắng xiên qua cửa sổ, chiếu lên những tán lá. Diễm Khanh biết, ngày hôm nay chỉ là khởi đầu cho một vòng xoáy mới.

---

Trong tẩm điện của Hoàng hậu, không khí trầm lặng mà căng thẳng. Tạ Ngọc Dao ngồi tựa ghế, tay vuốt nhẹ chiếc Ngọc Ấn như vuốt cánh chim quý. Cung nữ thân cận cúi đầu, không dám thở mạnh. Tạ Ngọc Dao mỉm cười nhạt: “Ngọc Ấn vào tay ta, các phi tần sẽ phải cúi đầu. Nhưng người thực sự đáng sợ lại chính là kẻ đã trao nó.”

Cung nữ khẽ nói: “Nô tỳ nghe Quý phi cùng Thục phi vừa thầm bàn điều gì ở hành lang phía tây.” Hoàng hậu khoát tay: “Không cần dò la. Ai cũng muốn Ngọc Ấn, nhưng chỉ kẻ ngu ngốc mới vội vàng lộ mặt. Họ sẽ tự bộc lộ dã tâm thôi.”

Tạ Ngọc Dao nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo. Nàng ta hiểu rõ, quyền lực trao đi cũng là thử thách cho lòng người. Chỉ cần ai sơ sẩy, dây leo quyền lực sẽ siết cổ chính chủ nhân.

---

Ở một góc kín, Quý phi Vương Yến Nhi và Thục phi Triệu Diễm Ngọc đối diện nhau, tách trà nóng bốc khói. Vương Yến Nhi nhấp môi, ánh mắt đầy ẩn ý: “Tạ Ngọc Dao tưởng rằng giữ được Ngọc Ấn là có thể thao túng hết thảy. Nhưng trong cung này, ai cũng có quân bài riêng.”

Triệu Diễm Ngọc chăm chú nhìn ngọn lửa trong lò hương, giọng trầm: “Muốn lấy lại Ngọc Ấn, phải khiến Thái hậu đổi ý, hoặc để Hoàng hậu tự vấp ngã. Ngươi có kế gì không?” Vương Yến Nhi khẽ cười, mắt lóe lên tia hiểm độc: “Ta đã cài người trong điện của Thái hậu. Chỉ cần có biến, tin sẽ đến tai ta đầu tiên.”

Thục phi cười nhạt: “Tin tức không đủ. Muốn lật đổ Hoàng hậu, cần một đòn chí mạng. Ngọc Ấn là mồi ngon, nhưng cũng là bẫy. Nếu Tạ Ngọc Dao sơ suất, chúng ta sẽ khiến nàng ta không thể ngóc đầu lên nổi.” Yến Nhi gật đầu: “Ta sẽ bảo Tần Hàn tiếp cận Lục phi. Dương Tuyết Mai từng chịu ơn ta, biết đâu sẽ đồng lòng.” Hai người nhìn nhau, ánh mắt đều lộ quyết tâm lạnh lùng.

---

Trong phòng nhỏ, Chiêu nghi Đỗ Nhược Lan ngồi thừ người, mặt tái nhợt. Nàng ta liên tục sai cung nữ dò la tin tức. Vừa nghe tin Hoàng hậu nắm quyền, Nhược Lan mừng mà cũng lo: “Nếu lấy lòng Hoàng hậu, may ra được thăng vị. Nhưng Hoàng hậu từng không ưa mình, liệu có thừa cơ trừ khử?” Cung nữ thân tín khẽ thì thào: “Chiêu nghi, hay người kết thân với Quý phi? Nghe nói nàng ấy đang kéo phe.” Nhược Lan lắc đầu, ánh mắt tham lam: “Quý phi nguy hiểm, nhưng đứng ngoài chẳng khác nào cá nằm trên thớt.” Cuối cùng nàng quyết: “Trước mắt giữ im lặng, chờ xem phe nào mạnh rồi mới chọn.”

---

Tại điện Phượng Nghi, Lục phi Dương Tuyết Mai lặng lẽ ngồi bên bàn, mắt nhìn chậu lan trắng. Nàng cầm kéo tỉa lá, động tác nhẹ mà dứt khoát. Cung nữ vào bẩm: “Thục phi mời người đến uống trà, nói có chuyện quan trọng.” Tuyết Mai đặt kéo xuống, giọng lạnh lùng: “Nói ta mệt, không tiếp khách.”

Khi cung nữ lui ra, nàng thở dài, ánh mắt tối lại: “Hoàng hậu nắm Ngọc Ấn, Quý phi lại muốn kéo ta về phe mình. Nếu không cẩn trọng, sớm muộn cũng thành con cờ hy sinh.” Tuyết Mai đứng dậy, lặng lẽ mở tủ lấy ra bình sứ nhỏ, rót vài giọt chất lỏng lên lá lan, rồi ngồi lặng, ánh mắt đầy toan tính.

---

Ở hành lang vắng, Tôn Tĩnh, thái giám tổng quản, thì thầm với thuộc hạ: “Ngọc Ấn đã vào tay Hoàng hậu, nhưng Thái hậu vẫn chưa buông. Chúng ta cứ giữ cân bằng, phe nào mạnh quá cũng không tốt.” Thuộc hạ hỏi: “Nếu Hoàng hậu cứng rắn, có cần động thủ?” Tôn Tĩnh cười nhạt: “Chỉ hành động khi có lệnh của Thái hậu. Càng loạn càng có lợi cho ta.”

---

Trong phòng riêng, Diễm Khanh trầm ngâm. Lục Linh pha trà, mắt không rời nàng: “Tiểu chủ, người nghĩ Hoàng hậu sẽ làm gì tiếp?” Diễm Khanh khẽ đáp: “Tạ Ngọc Dao không dễ đoán. Càng nắm quyền, càng dễ bộc lộ sơ hở. Chỉ cần một điểm yếu, tất cả sẽ sụp đổ.”Có tiếng gõ cửa. Lục Linh ra mở, rồi trở lại thì thầm: “Hà Thục Uyên xin gặp riêng tiểu chủ.” Diễm Khanh gật đầu, ra hiệu lui xuống.

Hà Thục Uyên bước vào, gương mặt hiền lành, đôi mắt lo lắng. Nàng cúi đầu: “Diễm Khanh tỷ, hậu cung rối ren, muội sợ bị cuốn vào tranh đấu. Nghe nói Quý phi lôi kéo tài nhân, có người dọa hãm hại ai không theo phe.” Diễm Khanh dịu dàng: “Muội chỉ cần giữ mình, đừng dính vào vòng xoáy quyền lực. Nếu có gì nguy hiểm, báo ta.” Thục Uyên rưng rưng: “Muội sẽ nghe lời tỷ. Chỉ mong yên ổn sống qua ngày.”

Khi Hà Thục Uyên rời đi, Diễm Khanh ngồi lặng, lòng nặng trĩu: “Nếu không tìm ra chân tướng, chẳng ai có thể yên ổn trong cung này.”

---

Đêm đến, trong hậu cung dấy lên những cuộc gặp bí mật. Tần Hàn, cung nữ gián điệp của Quý phi, len lỏi tới gần điện Phượng Nghi, thì thầm với Dương Tuyết Mai: “Quý phi nhắn, nếu muốn an toàn, hãy đứng về phía chúng ta. Hoàng hậu nắm Ngọc Ấn chỉ là tạm thời, người thông minh sẽ biết chọn bên nào.” Tuyết Mai lạnh lùng: “Ta không đứng về phía ai. Nói với Quý phi, nếu muốn hợp tác, hãy đưa ra điều kiện rõ ràng.” Tần Hàn nhếch môi, lặng lẽ rút lui. Trong bóng tối, ánh mắt Tuyết Mai lóe lên tia hiểm độc.

---

Cùng lúc ấy, Trưởng công chúa Lý Thanh Loan bất ngờ xuất hiện ở điện Dưỡng Tâm. Nàng mặc áo vải thô, tóc búi cao, ánh mắt lạnh lùng. Diễm Khanh vội đứng dậy: “Công chúa giá lâm, xin mời vào.” Thanh Loan đi thẳng vào vấn đề: “Thái hậu thử lòng các phe. Hoàng hậu cầm Ngọc Ấn nhưng chưa thực sự nắm quyền. Sơ suất là có người bị diệt trừ.” Diễm Khanh hỏi nhỏ: “Công chúa định làm gì?” Thanh Loan đáp dứt khoát: “Ta không tranh đấu, nhưng nếu ngươi gặp nguy, ta sẽ ra tay. Bí mật của Trịnh đại nhân còn lớn hơn những gì ngươi biết.”

Diễm Khanh gật đầu, lòng cảm kích mà cũng lo âu: “Ta sẽ cẩn trọng, nhưng không thể dừng lại khi sự thật chưa sáng tỏ.” Thanh Loan rời đi, dáng cao gầy khuất dần trong bóng tối.

---

Sáng hôm sau, tin Hoàng hậu nắm Ngọc Ấn lan khắp hậu cung. Các phe phái bắt đầu lộ mặt, công khai lôi kéo đồng minh. Quý phi Vương Yến Nhi tổ chức tiệc trà, mời các phi tần thân thiết, dò ý từng người. Thục phi Triệu Diễm Ngọc âm thầm gặp gỡ các cung nữ, cài cắm tai mắt. Lục phi Dương Tuyết Mai giữ thái độ lạnh nhạt, không tiếp ai, càng khiến mọi người dè chừng.

Ở điện Phượng Nghi, Dương Tuyết Mai tập hợp cung nữ thân tín, dặn: “Từ nay, mọi tin tức từ nội cung phải báo lại cho ta trước khi truyền ra ngoài. Ai làm lộ bí mật, sẽ bị trừng trị nặng.” Cung nữ run rẩy vâng dạ, biết thời thế đã thay đổi, chỉ cần một sai lầm cũng mất mạng.

Tại điện Chiêu Nghi, Hoàng hậu tiếp các phi tần đến chúc mừng, nhưng ánh mắt dò xét, không bỏ qua ai. Khi Đỗ Nhược Lan đến, Hoàng hậu cười nhạt: “Chiêu nghi nên nhớ, ai biết giữ mình mới sống lâu. Đừng để lòng tham làm mờ mắt.” Nhược Lan run rẩy: “Thần thiếp không dám.” Nhưng trong lòng nàng ta thầm nghĩ: “Nếu không leo lên, sẽ bị đào thải.”

Tôn Tĩnh, thái giám tổng quản, lặng lẽ ghi chép mọi động tĩnh, báo lại cho Thái hậu. Trong phòng riêng, Thái hậu ngồi trầm ngâm, ánh mắt sâu thăm thẳm: “Dây leo càng chằng chịt, càng dễ siết chết những kẻ tham vọng.”

---

Đêm buông xuống, cung truyền tin đồn: “Có phi tần muốn ám hại Hoàng hậu, cướp Ngọc Ấn.” Các cung nữ xì xào, ai nấy đều sợ hãi. Tạ Ngọc Dao nghe tin, chỉ cười lạnh: “Cứ để bọn họ tự đấu đá. Khi cần, ta sẽ ra tay quét sạch.”

Diễm Khanh nghe tin, càng cảnh giác hơn. Nàng dặn Lục Linh: “Từ nay, chỉ tin người thân cận.” Lục Linh gật đầu, ánh mắt kiên quyết.

Bên ngoài, Trình Văn Lương đi tuần quanh điện Dưỡng Tâm, mắt không rời khỏi những bóng đen lảng vảng trong đêm: “Tiểu chủ, chỉ cần thổi sáo hiệu, ta sẽ tới ngay.”

---

Một buổi chiều, Phan Chấn bí mật gặp Diễm Khanh trong vườn hoa. Chấn nhìn nàng, giọng trầm: “Khanh, hậu cung sắp loạn lớn. Nếu nàng muốn rời khỏi vòng xoáy này, ta sẽ giúp.” Diễm Khanh lắc đầu, mắt ánh lên nỗi đau: “Ta chưa thể đi khi mọi bí mật chưa sáng tỏ. Chỉ khi sự thật phơi bày, ta mới yên lòng.”

Chấn nắm tay nàng, thì thầm: “Nếu gặp nguy, hãy nhớ tới ta.” Diễm Khanh gật đầu, tia hy vọng le lói trong đáy mắt.

---

Tối đó, Diễm Khanh đang xem lại cuộn giấy thì nghe tiếng động ngoài cửa. Lục Linh hoảng hốt chạy vào: “Tiểu chủ, có người lạ đột nhập!” Diễm Khanh vội giấu tài liệu, cầm trâm bạc thủ sẵn. Cửa bật mở, một bóng đen lao vào, nhưng ngay lập tức bị Trình Văn Lương chặn lại.

Tiếng binh khí va chạm vang lên, ánh lửa loé lên trong đêm. Văn Lương quát lớn: “Người của ai?” Bóng đen không đáp, vùng vẫy dữ dội. Lục Linh chạy đi gọi người, Diễm Khanh lạnh lùng quan sát.

Bóng đen cuối cùng bị khống chế, lộ ra là cung nữ lạ mặt, trên tay có dấu hiệu của Quý phi. Diễm Khanh trầm giọng: “Đưa lên cho Thái hậu xử lý. Đây sẽ là món quà ra mắt cho vòng đấu mới.”

---

Tin về vụ ám sát thất bại lan khắp hậu cung. Hoàng hậu nổi giận, lập tức tăng cường cảnh vệ, ra lệnh lục soát các điện của Quý phi và Thục phi. Quý phi nổi trận lôi đình, ngoài mặt vẫn giả vờ vô tội. Thục phi ngồi lặng, mắt lạnh băng. Lục phi Dương Tuyết Mai nghe tin, chỉ cười nhạt: “Dây leo đã siết cổ, chỉ chờ kẻ yếu gục ngã.”

---

Đêm ấy, Diễm Khanh ngồi trước bàn, ánh mắt sáng lên tia quyết liệt. “Cục diện đã thay đổi. Mỗi bước đi đều là lưỡi dao.” Nàng lặng lẽ viết lên mảnh giấy: “Bắt đầu từ Ngọc Ấn, kết thúc ở máu và nước mắt.”

Ngoài hành lang, gió lạnh thổi qua, mang theo mùi hương lan nhè nhẹ. Ở một nơi khác, Thái hậu ngồi trước bàn cờ, tay cầm quân mã, mắt dõi về phía điện Dưỡng Tâm.

Bầu trời đêm phủ một màu xám lạnh, tiếng chuông báo canh ngân dài trong gió. Những dây leo quyền lực vươn ra, chằng chịt, chờ đợi ai sẽ là kẻ đầu tiên bị siết nghẹt dưới bàn tay vô hình của ngọc và máu.

Không ai biết, rạng sáng mai, hậu cung Đại Dục sẽ còn bao nhiêu bí mật bị phơi bày, và ai sẽ là người đầu tiên ngã xuống trong ván cờ sinh tử vừa được Thái hậu lật mở.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử