Trang chủ/Ngọc Nát Vàng Phai/Chương 23: Kết Cục Cung Đình
Ngọc Nát Vàng Phai

Chương 23: Kết Cục Cung Đình

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Sương sớm giăng nhẹ trên con đường đất dẫn về quê cũ. Diễm Khanh và Lục Linh lặng lẽ đi giữa cảnh vật mờ ảo, bước chân hòa vào tiếng chim gọi bầy xa vắng. Không ai nói gì, chỉ có tiếng lá khô xào xạc, như nhắc nhở về những ngày cũ đã vĩnh viễn khép lại. Đôi vai Diễm Khanh mảnh mai nhưng cương nghị, còn Lục Linh thì chốc chốc lại ngoái đầu, mắt ánh lên nỗi bất an không giấu được.

Qua khỏi rặng liễu, hai người dừng bên bờ sông nhỏ. Lục Linh thì thầm, giọng khàn đi vì xúc động:

– Tiểu thư, liệu chúng ta có thực sự thoát khỏi bóng tối ấy không?

Diễm Khanh lặng nhìn mặt nước lạnh lẽo, ánh mắt sâu thẳm:

– Thoát hay không, không phải ở nơi này, mà ở trong lòng mình. Oán hận đã trôi qua, chỉ còn lại những vết sẹo không tên.

Một lát sau, tiếng vó ngựa vang lên. Trình Văn Lương xuất hiện, dáng vẻ mạnh mẽ nhưng nét mặt thoáng buồn. Anh dừng ngựa, cúi đầu kính cẩn:

– Nương tử, hoàng thượng truyền tôi hộ tống người ra khỏi kinh thành. Mong người giữ gìn thân thể, đừng để những oán hận cũ chi phối tương lai.

Diễm Khanh dịu giọng:

– Văn Lương, ân nghĩa này ta ghi nhớ. Nhưng từ nay, ngươi hãy sống cho chính mình, đừng để bóng tối năm xưa vướng bận nữa.

Trình Văn Lương im lặng, rồi trao cho nàng một bọc giấy:

– Đây là thư của Lý Cảnh Vũ gửi người. Nếu có khó khăn, chỉ cần nhắn, tôi sẽ đến.

Anh rời đi, bóng dáng khuất dần dưới những tán liễu. Diễm Khanh mở thư, đọc từng chữ nghiêng nghiêng:

“Chuyện cũ đã xong, kẻ ác đã chịu tội. Ta sẽ giữ y quán, mong có ngày gặp lại. Đừng để cô độc làm nguội lòng thiện lương.”

Gấp thư lại, nàng khẽ nhắm mắt, để mặc gió lạnh lùa qua tóc. Dẫu mọi oan khuất đã được rửa sạch, sự trống trải trong lòng vẫn không cách nào lấp đầy.

Hai người tiếp tục lên đường. Qua khu rừng thưa, bất ngờ từ sau bụi cây, Phan Chấn xuất hiện. Anh đứng im, ánh mắt chứa đựng biết bao điều chưa nói.

– Nàng đã chọn rời đi, thật sự không còn gì tiếc nuối?

Diễm Khanh nhẹ lắc đầu:

– Đã không còn gì để lưu luyến. Đường ai nấy đi, mong chàng giữ trọn lời hứa, sống tốt cho bản thân và những người yếu thế.

Phan Chấn khẽ mỉm cười, nỗi đau ánh lên trong mắt:

– Ta hiểu rồi. Chúc nàng an yên.

Bóng anh khuất xa, để lại khoảng lặng mênh mông. Lục Linh lặng lẽ lau nước mắt, còn Diễm Khanh chỉ đứng lặng, lòng lạnh như sương mai.

Mặt trời lên cao, làng xóm quê nhà dần hiện ra giữa đồi cỏ xanh mướt. Dưới gốc đa đầu làng, một bà lão tóc bạc run run nắm lấy tay Diễm Khanh, giọng nghẹn ngào:

– Khanh đó hả con? Ngỡ con đã không còn trở lại…

Ánh mắt bà lão chan chứa yêu thương, xoa dịu tâm hồn Diễm Khanh vốn đã chai sạn vì sóng gió.

Nàng hỏi han sức khỏe dân làng, lắng nghe từng câu chuyện nhỏ, ánh mắt dần ấm lại. Lục Linh dọn dẹp căn nhà cũ, thắp lửa ấm gian phòng, cắm bình hoa dại lên bàn thờ cha. Diễm Khanh quỳ xuống, khấn thầm:

– Cha, con đã trở về, sẽ sống lương thiện, giữ gìn danh dự cho người.

Những ngày bình yên trôi qua lặng lẽ. Dân làng dần tin tưởng, tìm đến y quán nhờ Diễm Khanh chữa bệnh, trẻ con ríu rít học chữ bên hiên nhà. Lục Linh vẫn ở bên, chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ. Không còn cung nữ, phi tần, chỉ còn hai người phụ nữ, sống giản dị giữa đồng quê.

Nhưng yên ổn chẳng kéo dài. Một chiều, khi Diễm Khanh đang sắc thuốc, một bóng dáng lạ xuất hiện ngoài cổng. Tần Hàn – cung nữ từng là gián điệp trong cung – bước vào, đôi mắt sắc lạnh:

– Trịnh cô nương, trong kinh thành, phe mới đã nổi lên. Nhiều người muốn tìm cô nương để trừ hậu họa. Có kẻ còn treo thưởng lớn cho ai bắt được người.

Diễm Khanh điềm nhiên đáp:

– Ta không còn gì để mất. Nếu họ muốn, cứ đến đây.

Tần Hàn nhếch môi:

– Ân oán cung đình chưa bao giờ dứt. Ngay cả hoàng thượng cũng không dám chắc bảo vệ cô mãi mãi.

Lục Linh siết chặt cán chổi:

– Nếu ai dám hại tiểu thư, ta sẽ liều chết bảo vệ!

Tần Hàn nhìn hai người, rồi lặng lẽ rời đi, bóng dáng tan vào cơn mưa bụi ngoài ngõ. Gió nổi lên, mang theo hơi lạnh lạ lùng. Diễm Khanh ngồi bên cửa, ngẫm nghĩ về lời cảnh báo, lòng không gợn sóng nhưng biết rằng, bóng tối ấy vẫn luôn rình rập quanh mình.

Đêm xuống, Diễm Khanh trằn trọc, nhớ về những khuôn mặt đã ngã xuống, từng ánh mắt căm hờn, từng giấc mơ dang dở. Sáng hôm sau, Hà Thục Uyên đến thăm, mang theo giỏ thảo dược và nụ cười hiền hậu:

– Nghe tin chị về làng, ta đến góp chút dược liệu. Được sống yên ổn, với ta đã là hạnh phúc.

Diễm Khanh pha trà, cùng Thục Uyên ngồi trò chuyện về những ngày cũ. Thục Uyên thở dài:

– Trong cung, từng ngày sống trong lo sợ. Chị dám đối mặt, còn ta chỉ biết trốn tránh. Nhưng dù trốn đến đâu, quá khứ vẫn đuổi kịp.

Diễm Khanh đáp:

– Ai cũng có nỗi sợ riêng. Chỉ cần giữ lại chút thiện lương, sẽ không tự làm tổn thương mình.

Ngoài trời nắng nhẹ lên, nhưng trong lòng mỗi người đều có vết thương chưa lành. Những ngày tiếp theo, tin tức dồn dập kéo về. Người ta truyền nhau rằng hoàng đế đã phế truất toàn bộ phe phản loạn: Hoàng hậu Tạ Ngọc Dao bị giam lỏng, Quý phi Vương Yến Nhi bị lưu đày, Thái hậu Trịnh Từ Dung tự vẫn trong ngục, Thục phi Triệu Diễm Ngọc bị tước danh hiệu, Đỗ Nhược Lan và cha là Đỗ Tấn đều chịu kết cục bi thảm, Lục phi Dương Tuyết Mai bị trục xuất khỏi cung.

Kết cục cung đình khép lại trong máu và nước mắt, nhưng Diễm Khanh chẳng thấy lòng nhẹ nhõm. Nàng hiểu, sự thật phơi bày không thể mang lại bình yên tuyệt đối, chỉ khiến những vết thương cũ thêm rỉ máu.

Một đêm, Diễm Khanh ngồi viết thư cho trưởng công chúa Lý Thanh Loan – người đã giúp nàng vượt qua trận chiến cuối cùng. Nét chữ đều đặn, dứt khoát:

“Ta đã rời xa kinh thành, chỉ mong sống những ngày còn lại trong yên bình. Nếu có duyên, mong được gặp lại ngoài vòng oán hận. Mong công chúa giữ gìn sự trong sạch cho hoàng thất, đừng để máu lại đổ xuống chốn cung đình.”Viết xong, nàng thở dài. Ngoài cửa sổ, bóng một người lặng lẽ xuất hiện, rồi biến mất vào đêm tối. Diễm Khanh mở cửa, chỉ thấy bóng đêm sâu thẳm, không một ai.

Sáng hôm sau, Lục Linh mang về một mảnh giấy lạ, nhặt được dưới thềm:

“Người thắng chưa chắc là người sống sót cuối cùng. Hãy cẩn thận, chốn hậu cung vẫn còn nhiều bí mật chưa phơi bày.”

Diễm Khanh lặng lẽ đốt giấy, tro bay theo gió. Nàng biết, vòng xoáy quyền lực chưa hề kết thúc.

Trong kinh thành, câu chuyện về “cô phi họ Trịnh” lan rộng khắp phố phường. Người ta bàn tán về nàng như một truyền thuyết sống: kẻ đã khiến hậu cung Đại Dục đổi thay, nhưng chọn rời đi không một lời từ biệt. Có người thương xót, có kẻ ghen ghét, có thế lực âm thầm chuẩn bị cho cuộc tranh đoạt mới.

Ở quê nhà, Diễm Khanh mở lại y quán, mỗi ngày cứu người, bốc thuốc, dạy trẻ con học chữ. Dân làng yêu mến nàng, nhưng nàng không cho ai lại gần quá mức. Lục Linh vẫn tận tụy ở bên. Đêm về, khi mọi người đã ngủ, Diễm Khanh ngồi một mình bên ngọn đèn dầu, nhớ về cha, về những người đã khuất, về những gương mặt không bao giờ gặp lại.

Một lần nọ, khi khám bệnh cho người lạ, nàng phát hiện trên cổ tay ông ta vết độc chỉ có trong cung. Người đàn ông nhìn nàng, cười nhạt:

– Cô nương không cần ngạc nhiên. Trong cung, đâu phải ai cũng đã nhận hết quả báo. Vẫn còn những kẻ sống sót, vẫn chưa từ bỏ ý định trả thù.

Diễm Khanh bình thản:

– Nếu muốn lấy mạng ta, cứ ra tay. Ta không còn sợ gì nữa.

Người đàn ông bật cười, bỏ đi không ngoái lại. Sau đó, trong làng liên tiếp xảy ra những vụ mất tích kỳ lạ. Dân làng bàn tán về bóng ma cung đình, về lời nguyền chưa dứt.

Lục Linh lo lắng:

– Tiểu thư, hay ta chuyển đi nơi khác?

Diễm Khanh lắc đầu:

– Nếu trốn mãi, cả đời sẽ không yên ổn. Ta muốn đối diện, dù hậu quả thế nào.

Một chiều, Hà Thục Uyên mang tin dữ:

– Có người giả danh ngươi, đi gây thù chuốc oán khắp nơi. Kinh thành lại rộ lên tin đồn mới, phe cũ chưa chết hẳn, đang bí mật tập hợp lực lượng. Họ sẽ không để ngươi yên.

Diễm Khanh mỉm cười:

– Số phận ta, từ lâu đã không còn nằm trong tay người khác. Nếu số trời đã định, ta sẽ đối mặt.

Đêm ấy, trong giấc mơ, Diễm Khanh thấy cha đứng dưới gốc đa già, ánh mắt xa xăm:

– Con đường phía trước, chỉ mình con đi. Đừng mong ai cứu rỗi, cũng đừng trách ai đã bỏ rơi.

Tỉnh dậy, trán nàng lấm tấm mồ hôi. Ngoài kia, trời vừa hửng sáng. Lục Linh ngủ say bên cạnh, nét mặt an yên. Diễm Khanh khoác áo, bước ra vườn, sương sớm phủ trắng lối đi, gió lạnh phả lên mặt. Nàng ngẩng đầu nhìn trời, lòng vừa thanh thản, vừa cô đơn đến tận cùng.

Ngày trôi qua, Diễm Khanh dần quen với cuộc sống mới. Nhưng trong những giấc mơ chập chờn, nàng vẫn thấy mình quay lại hoàng cung, gặp lại những khuôn mặt cũ, nghe tiếng cười ngạo nghễ của Tạ Ngọc Dao, ánh mắt lạnh lùng của Trịnh Từ Dung, nụ cười khinh bạc của Vương Yến Nhi.

Có đêm, nàng viết thư gửi Lý Trường Phong:

“Bệ hạ, hậu cung đã thay đổi, nhưng vòng xoáy quyền lực sẽ không bao giờ kết thúc nếu không thực sự thay đổi luật lệ cũ. Đừng để thêm ai nữa phải chịu cảnh ngọc nát vàng phai. Nếu còn chút lương tri, hãy nhớ đến những người đã ngã xuống.”

Viết xong, nàng đốt thư, nhìn tro bay tan vào đêm tối. Nàng biết, số phận Đại Dục đã không còn liên quan đến mình.

Một ngày, đoàn người lạ xuất hiện đầu làng. Dẫn đầu là một nam nhân mặc áo gấm, dáng uy nghiêm. Lục Linh chạy về báo:

– Tiểu thư, có người lạ đến tìm!

Diễm Khanh ra đón. Nam nhân chắp tay:

– Ta là sứ giả triều đình, mang chiếu chỉ của hoàng thượng.

Anh lấy ra phong thư:

– Bệ hạ triệu người về kinh, phong làm Quốc y, giám sát việc cải tổ hậu cung.

Diễm Khanh lặng lẽ nhận thư, hỏi:

– Nếu ta từ chối thì sao?

Sứ giả đáp:

– Lệnh vua không thể kháng. Nhưng bệ hạ cũng nói, nếu cô nương không muốn, có thể ở lại làng, chỉ cần không rời đi nơi khác.

Diễm Khanh đọc thư, nét chữ quen thuộc của Lý Trường Phong:

“Trẫm biết nàng muốn tránh xa quyền lực, nhưng Đại Dục cần người như nàng để giữ lại chút nhân nghĩa. Nếu không đồng ý, trẫm cũng không ép. Nhưng hãy nhớ, mọi chuyện chưa kết thúc, kẻ thù của nàng vẫn còn đó. Hãy bảo trọng.”

Nàng gấp thư, trả lại cho sứ giả:

– Ta chỉ muốn sống đời yên ổn, không màng chức vị, không muốn dính dáng đến thị phi.

Sứ giả gật đầu, cùng đoàn người rời đi. Dân làng thở phào, Lục Linh nhẹ nhõm.

Nhưng đêm ấy, khi mọi người đã ngủ, một bóng đen len lỏi quanh y quán. Trong phòng, Diễm Khanh vẫn thức, tay cầm dao nhỏ, ánh mắt cảnh giác. Nàng biết, những ngày bình yên sẽ không kéo dài. Ngoài kia, những thế lực mới đang âm thầm chuẩn bị, những bàn tay vấy máu chưa từng buông tha ai.

Gió đêm thổi qua khe cửa, mang theo tiếng thì thầm của quá khứ, tiếng khóc, tiếng cười, cả những lời nguyền chưa tan. Diễm Khanh ngồi lặng, lòng như sóng ngầm dâng lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời xa.

Mưa phùn lất phất. Dưới ánh đèn dầu, bóng nàng in dài trên vách, bất tận. Một chương mới lại mở ra, với bao hiểm nguy, bao ẩn số chưa có lời giải.

Ngọc đã nát, vàng đã phai, nhưng lòng người – liệu còn giữ được chút thiện lương giữa sóng gió trùng trùng?

Trong bóng tối, một đôi mắt bí hiểm vẫn dõi theo từng động tĩnh của nàng, chờ thời cơ, chuẩn bị cho ván cờ tiếp theo…

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 23: Kết Cục Cung Đình - Ngọc Nát Vàng Phai | uTruyện