Trang chủ/Ngọc Nát Vàng Phai/Chương 3: Cầm Kỳ Thi Họa
Ngọc Nát Vàng Phai

Chương 3: Cầm Kỳ Thi Họa

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Ánh nắng rọi qua mái ngói cung Minh Quang, soi rõ từng làn bụi mỏng lơ lửng trong không gian yên tĩnh mà căng thẳng. Tin về cái chết của cung nữ vẫn âm ỉ trong lòng mọi người, chưa kịp lắng xuống thì buổi yến thưởng tài do Hoàng hậu chủ trì đã được truyền xuống, khiến không khí vốn ngột ngạt lại càng đặc quánh hơn. Trong cung, bất cứ cuộc vui nào cũng chỉ là màn dạo đầu cho những toan tính ẩn sau lớp mặt nạ dịu dàng.

Trong phòng nhỏ, Lục Linh lặng lẽ giúp Diễm Khanh chỉnh lại búi tóc, tay run nhẹ không giấu nổi lo lắng. Bên ngoài, tiếng bước chân gấp gáp, tiếng gió lạnh lùa vào, tất cả như báo hiệu một ngày không yên.

– Tiểu thư, người định đi thật sao? Hay là… giả bệnh, tránh mặt cho yên?

Diễm Khanh nhìn mình trong gương đồng, ánh mắt điềm tĩnh nhưng sâu thẳm hiện lên ý chí kiên định. Nàng mặc áo váy xanh nhạt, tóc búi gọn, chỉ cài một cây trâm ngọc đơn sơ. Vẻ ngoài khiêm nhường, nhưng trong đáy mắt, sự cứng cỏi sáng lên rõ rệt.

– Ta không thể lùi bước. Nếu hôm nay không xuất hiện, người khác sẽ nắm thóp, càng dễ bị loại trừ. Phải đối mặt mới có đường sống.

Lục Linh im lặng, chỉ biết siết chặt tay áo. Ra khỏi phòng, hai chủ tớ đi dọc hành lang dài, Lục Linh ghé sát thì thầm:

– Nghe nói, Hoàng hậu muốn nhân dịp này chọn người vào hầu Hoàng thượng. Bên ngoài gọi là thưởng tài, bên trong toàn là mưu tính.

Diễm Khanh chỉ khẽ cười, ánh mắt không hề dao động:

– Cứ để họ quan sát. Nhưng ai dám bước ra ánh sáng, mới có cơ hội thay đổi vận mệnh.

Sảnh chính Minh Quang điện đã chật kín người. Các phi tần ngồi thành hàng, xiêm áo rực rỡ, mỗi người đều cố giấu đi tâm tư thực sự. Quý phi Vương Yến Nhi chọn áo đỏ thắm, môi tươi như hoa nhưng ánh mắt sắc như lưỡi dao. Hoàng hậu Tạ Ngọc Dao ngồi trên cao, dung nhan rạng rỡ, liếc qua mọi người bằng ánh nhìn lạnh lẽo mà điềm tĩnh.

Thái hậu Trịnh Từ Dung cũng có mặt, dáng uy nghiêm, mắt nhắm hờ như không màng sự đời nhưng ai cũng biết bà đang nghe ngóng từng lời. Thục phi Triệu Diễm Ngọc, Lục phi Dương Tuyết Mai, Chiêu nghi Đỗ Nhược Lan... mỗi người một vị trí, mỗi người một toan tính.

Hoàng đế Lý Trường Phong xuất hiện sau cùng. Chỉ khoác áo bào đơn giản, thần sắc bình thản. Khi ánh mắt lướt qua Diễm Khanh, chàng chỉ dừng lại thoáng chốc, không để lộ cảm xúc gì.

Hoàng hậu cất tiếng, dịu dàng mà đầy uy quyền:

– Đầu xuân, bản cung muốn các muội muội cùng nhau thưởng tài nghệ, giải ưu phiền cho bệ hạ. Ai có tài, xin mời lên biểu diễn.

Không gian chợt lặng như tờ. Ai cũng đắn đo, bởi mỗi lần phô bày tài nghệ trước mặt Hoàng hậu chẳng khác gì tự vạch trần bản lĩnh, để người khác nắm điểm mạnh điểm yếu của mình.

Thục phi Triệu Diễm Ngọc là người đầu tiên bước ra. Nàng bưng đàn tỳ bà, ngón tay thon dài gảy lên những âm thanh trong trẻo, dịu dàng rồi mạnh mẽ, như kể một câu chuyện buồn giấu kín. Ánh mắt nàng kín đáo lướt qua Hoàng đế, môi khẽ cong lên, tất cả đều toát lên sự tự tin và từng trải.

Hoàng đế chỉ khẽ gật đầu, không nói gì, nhưng ánh mắt có phần trầm ngâm. Quý phi Vương Yến Nhi đứng dậy tiếp lời, giọng nói êm như gió xuân:

– Ngày lành, chẳng thể thiếu thi ca. Thiếp xin kính bệ hạ một bài thơ.

Nàng cất giọng ngâm, từng câu từng chữ như rắc lên không khí một lớp sương mềm. Bài thơ vừa ca ngợi cảnh xuân vừa kín đáo nhắc đến nỗi niềm chốn thâm cung, khiến người nghe phải động lòng.

Hoàng hậu nhã nhặn vỗ tay, mỉm cười khen ngợi:

– Quý phi quả là tài hoa, lời thơ tinh tế khiến người nghe như lạc vào mộng.

Các phi tần khác lần lượt lên biểu diễn: người múa, người thêu, người vẽ tranh, mỗi tiết mục đều được chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng không ai dám bộc lộ quá mức, sợ thành cái gai trong mắt người khác.

Đến lượt Chiêu nghi Đỗ Nhược Lan, nàng chọn múa kiếm. Thân hình nhỏ nhắn, từng bước di chuyển vừa mềm mại vừa sắc sảo, nhưng ánh mắt luôn liếc về phía Hoàng hậu, Quý phi, cố dò xem sắc mặt của họ.

Khi mọi tiết mục đã qua, Hoàng hậu quay đầu nhìn xuống, ánh mắt dừng lại trên người Diễm Khanh:

– Trịnh tài nhân, nghe nói ngươi tinh thông cầm kỳ thi họa, lại giỏi y thuật. Hôm nay bản cung muốn xem tài nghệ của ngươi, có dám bước ra không?

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Diễm Khanh. Không chút bối rối, nàng đứng dậy, nhẹ giọng đáp:

– Thần thiếp xin tuân chỉ.

Nàng bước ra, dáng điềm đạm, không kiêu ngạo, không rụt rè. Ngồi xuống bên chiếc đàn cổ, Diễm Khanh khẽ nhắm mắt, đầu ngón tay lướt trên dây đàn. Tiếng đàn ngân lên, đầu tiên là những âm thanh trầm ấm như dòng suối mùa xuân, dần chuyển sang mạnh mẽ, dồn dập như thác đổ. Mỗi nốt nhạc ẩn chứa tâm sự, vừa mềm mại vừa kiên cường, từng hồi từng khắc như kể câu chuyện của chính nàng.

Không khí trong điện trở nên căng như dây đàn. Hoàng đế từ thờ ơ chuyển sang chăm chú, ánh mắt sáng lên. Quý phi lặng lẽ quan sát, môi mím lại. Hoàng hậu vẫn cười, nhưng ngón tay đã siết chặt chiếc khăn lụa trong tay.

Bản đàn dứt, dư âm còn ngân mãi. Một tiếng thở dài nhẹ vang lên từ phía Thái hậu. Hoàng hậu lên tiếng, giọng không rõ vui buồn:

– Quả không hổ là con gái Trịnh gia, tài nghệ xuất chúng.

Quý phi tiếp lời, môi mỉm cười:

– Tiếng đàn này, nếu không có tâm sự, sao lay động lòng người đến vậy?

Hoàng đế nhìn thẳng vào Diễm Khanh, hỏi:

– Bản đàn này tên gì?

Diễm Khanh cúi đầu:

– Tâu bệ hạ, bản đàn gọi là “Lệ Ngọc”. Khúc nhạc cha thần thiếp sáng tác, kể về người lữ khách lạc giữa nhân gian, khát khao tìm về cố hương mà chẳng thể.

Hoàng đế lặng đi một thoáng, rồi gật đầu:

– Hay lắm. Tâm nghệ như thế, trong cung hiếm ai sánh kịp.

Một số phi tần sắc mặt biến đổi. Hoàng hậu cười nhạt, ánh mắt sắc như dao quét qua Diễm Khanh.

– Ngoài cầm nghệ, không biết Trịnh tài nhân còn sở trường nào nữa không? Họa, kỳ, y thuật… hậu cung vốn nhiều bệnh lạ, nếu thật tinh thông, bản cung cũng muốn xem thử.

Diễm Khanh nhẹ nhàng đáp:

– Thần thiếp chỉ dám múa bút góp vui.

Một dải lụa trắng được đưa tới. Diễm Khanh cầm bút, vài nét phác đã hiện lên cành mai đơn sơ, dẻo dai vươn mình giữa trời đông. Không cầu kỳ, nhưng từng đường nét toát lên khí chất kiên cường bất khuất.

Bức họa hoàn thành, Quý phi liếc nhìn, cười dịu dàng:

– Vẽ mai giữa đông, ý chỉ gì đây? Chỉ là cảnh vật, hay gửi gắm tâm tư?

Diễm Khanh nhìn thẳng:

– Mai gặp bão tuyết càng thơm, ý chí càng lớn. Trong cung, chữ “nhẫn” là quan trọng nhất.

Hoàng đế bật cười, ánh mắt tán thưởng:

– Lời hay, tranh đẹp, ý càng sâu.

Hoàng hậu mỉm cười, nhưng trong đáy mắt ánh lên tia lạnh lùng:

– Bản cung cũng từng nghe Trịnh tài nhân giỏi kỳ nghệ. Ván cờ hôm nay, bản cung muốn thử tài.

Quý phi chen vào:

– Nếu được, thiếp cũng muốn góp vui.

Ba người ngồi vào bàn cờ. Hoàng hậu khai cuộc chậm rãi, từng bước ép sát. Quý phi đi nước hiểm, tạo thế rối. Diễm Khanh bình thản, nước đi mềm mỏng nhường nhịn, nhưng đến phút cuối, bất ngờ chuyển thế phản công, phá vây hai phía, lật ngược cục diện.

Hoàng hậu hơi cau mày, Quý phi cười gượng. Diễm Khanh thắng sát nút, không kiêu ngạo, chỉ khẽ cúi đầu.

Hoàng đế nhìn bàn cờ, ánh mắt rạng rỡ:

– Trẻ tuổi mà mưu lược thâm sâu, biết tiến biết lui. Người như vậy, hậu cung có thêm cũng tốt.

Không khí trong điện càng trở nên căng thẳng. Hoàng hậu cười nhạt:

– Tài nghệ là một chuyện, giữ mình trong cung lại là chuyện khác. Mong Trịnh tài nhân nhớ kỹ.

Quý phi dịu dàng nhưng lời nói sắc lạnh:

– Tài nữ càng nhiều, hậu cung càng náo nhiệt. Nhưng tài quá dễ bị đố kỵ, ngươi nên tự biết bảo trọng.

Trưởng công chúa Lý Thanh Loan ngồi phía xa, im lặng quan sát, ánh mắt thâm trầm không để lộ cảm xúc.

Buổi yến kết thúc, các phi tần lần lượt lui ra. Hoàng hậu rời điện trước, không quên liếc xéo Diễm Khanh, ánh mắt lạnh như băng. Quý phi ghé sát, thì thầm:

– Tài năng như cô, không phải ai cũng thích. Đừng để bản thân rơi vào thế cô lập.Diễm Khanh cúi đầu:

– Đa tạ quý phi chỉ giáo.

Quý phi bật cười, rảo bước rời đi.

Lục Linh vội tiến lại, mắt đỏ hoe:

– Tiểu thư, vừa rồi nguy hiểm quá. Hoàng hậu và Quý phi đều không có ý tốt.

Diễm Khanh nhẹ giọng:

– Nếu không bộc lộ tài năng, sớm muộn cũng bị loại bỏ. Giờ họ chú ý, ta mới có cơ hội sống sót.

Trên đường về, ánh chiều tà đổ dài trên những dãy hành lang. Nhóm cung nữ lén lút thì thầm, ánh mắt liên tục liếc về phía hai người.

Về đến phòng, một bóng người ngồi đợi. Là trưởng công chúa Lý Thanh Loan, áo bào trắng, mặt lạnh lùng.

– Công chúa có điều chi chỉ dạy?

Lý Thanh Loan nhìn thẳng:

– Hôm nay ngươi đã lộ mặt, không còn đường lui. Trong cung, ai cũng muốn loại bỏ kẻ tài giỏi. Nếu cần giúp đỡ, cứ tìm ta. Nhưng nhớ, ta không cứu người vô dụng.

Diễm Khanh đáp dứt khoát:

– Đa tạ công chúa. Ta sẽ không phụ lòng tin của người.

Công chúa đứng dậy, bóng lưng dứt khoát. Khi cửa khép lại, Lục Linh thì thào:

– Tiểu thư, công chúa vốn lạnh lùng, nay lại chủ động giúp. Có phải…

Diễm Khanh đáp nhỏ:

– Công chúa là người duy nhất không ham quyền lực. Nếu nàng muốn giúp, ta nên trân trọng. Nhưng không thể dựa dẫm. Chỉ có tự mạnh lên mới tồn tại được.

Tối đến, một cung nữ lạ mặt mang đến chiếc hộp nhỏ, nói là quà thưởng của Hoàng hậu. Lục Linh cẩn trọng kiểm tra. Trong hộp là chiếc vòng ngọc và một tờ giấy nhỏ: “Tài nữ như ngọc, nhưng cũng dễ vỡ. Kính tặng.”

Lục Linh hoảng hốt, đưa cho Diễm Khanh. Nàng chỉ cười nhạt:

– Quà của Hoàng hậu, dù là độc cũng không thể từ chối. Nhưng lời này rõ ràng là cảnh báo.

Đêm xuống, Diễm Khanh ngồi trước bàn, ngắm cành mai vừa vẽ, lòng trĩu nặng. Ngoài sân, gió lạnh rít qua hành lang. Lục Linh dọn dẹp, chốc chốc lại nhìn trộm chủ nhân.

– Tiểu thư, người định làm gì tiếp theo?

– Đêm nay, ngươi canh cửa. Ta cần yên tĩnh.

Lục Linh dạ nhỏ, lui ra.

Diễm Khanh lấy từ hộc bàn một gói giấy nhỏ, mở ra xem. Bên trong là vài hạt dược liệu màu đen, thứ nàng đã lén lấy từ kho thuốc ngự y viện. Đôi mắt nàng ánh lên tia suy tư. Trong đầu hàng loạt câu hỏi: Ai đã cảnh báo nàng bằng hoa ngọc lan? Cái chết của cung nữ kia liên quan đến ai? Liệu mình có đang bị ai đó nhắm tới?

Bất ngờ, ngoài cửa sổ vang lên tiếng động khẽ. Diễm Khanh bước đến, hé cửa. Một mảnh giấy nhỏ rơi xuống chân. Trên giấy chỉ vỏn vẹn một câu: “Coi chừng người bên cạnh.”

Tim nàng khựng lại. Người bên cạnh là ai? Lục Linh, hay một kẻ nào khác vẫn ẩn mình trong bóng tối?

Nàng siết chặt tờ giấy, ánh mắt càng thêm sắc lạnh. Không gian xung quanh như dày đặc mùi nguy hiểm. Đêm ấy, Diễm Khanh ngồi lặng bên bàn, không rời mắt khỏi cửa sổ.

Bên ngoài, ánh trăng lạnh lẽo soi rõ những bóng người lặng lẽ lướt qua. Có tiếng chân ai dừng trước cửa, rồi biến mất. Trong gió, như có tiếng cười lạnh buốt chạy dọc hành lang.

Sáng hôm sau, Lục Linh mặt mày tái nhợt:

– Tiểu thư, vừa rồi có người truyền chỉ của Quý phi, mời người đến Cảnh Hoa điện. Nghe nói Quý phi muốn đích thân hỏi chuyện đêm qua.

Diễm Khanh sửa lại y phục, dặn dò:

– Ngươi ở lại, đừng để ai vào phòng. Nếu có việc bất thường, báo ngay cho trưởng công chúa.

Lục Linh dạ nhỏ, mắt hoe đỏ.

Trên đường đến Cảnh Hoa điện, hành lang vắng lặng lạ thường. Vừa bước vào, đã thấy Quý phi Vương Yến Nhi ngồi trên ghế cao, áo đỏ rực, môi cười tươi nhưng mắt lạnh như băng.

– Trịnh tài nhân, mời ngồi.

Diễm Khanh cúi đầu, ngồi xuống chiếu đối diện.

– Đêm qua, bản cung nghe nói có người lạ quanh điện của ngươi. Ngươi biết là ai không?

– Thưa nương nương, thần thiếp không rõ. Đêm qua thần thiếp thức suốt, ngoài Lục Linh không ai vào được.

Quý phi cười nhạt:

– Ngươi thông minh, chắc cũng biết trong cung này, không chuyện gì giấu được lâu. Bản cung muốn hỏi thật, ngươi có liên hệ với ai ngoài trưởng công chúa không?

Diễm Khanh đáp bình thản:

– Thần thiếp vào cung chưa lâu, ngoài Lục Linh và vài người hầu không quen biết ai. Chỉ từng gặp trưởng công chúa một lần, được người chỉ giáo.

Quý phi nhìn xoáy vào mắt nàng:

– Hậu cung không an toàn. Kẻ được Hoàng hậu chú ý thường không yên ổn. Nếu cần chỗ dựa, bản cung sẵn lòng giúp, nhưng đừng bao giờ phản bội bản cung.

Diễm Khanh cúi đầu:

– Đa tạ nương nương quan tâm. Thần thiếp tự biết phận mình.

Quý phi phất tay cho lui. Ra khỏi điện, Diễm Khanh vừa đi vừa ngẫm nghĩ. Những lời Quý phi nói, vừa là dụ dỗ vừa là cảnh cáo.

Trên đường về, một cung nữ lạ mặt lướt qua, nhét vào tay nàng một mảnh giấy rồi biến mất. Trên giấy chỉ có hai chữ: “Mai độc.”

Diễm Khanh giật mình, nhớ đến cành mai mình vừa vẽ hôm qua. Nàng vội trở về phòng, kiểm tra kỹ bức tranh. Quả nhiên, ở cuối cành mai có một vết mực đậm lạ thường, như ai cố ý để lại dấu hiệu.

Nàng lấy kính lúp soi kỹ. Trong vệt mực ấy, có hòa trộn một loại bột xám nhạt rất mịn. Diễm Khanh cau mày, nhớ lại những gì cha từng dạy. Đó là một loại độc cực hiếm, chỉ phát tác khi gặp nhiệt độ cao, ai đốt tranh sẽ hít phải độc mà chết không kịp kêu.

Nàng thở dài, lòng vừa lạnh vừa giận. Rõ ràng có kẻ muốn mượn tay người khác giết nàng hoặc đổ tội lên đầu nàng.

Lục Linh thấy chủ nhân khác lạ, vội hỏi:

– Tiểu thư, có chuyện gì sao?

– Không sao, chỉ là chút việc nhỏ. Nhưng từ nay, không ai được động vào thứ gì trong phòng khi chưa có lệnh của ta.

Lục Linh gật đầu, lặng lẽ rút lui.

Đêm xuống, ngoài hành lang lại vang lên những tiếng bước chân khe khẽ. Diễm Khanh ngồi trong bóng tối, mắt không rời cửa. Bao nghi vấn chưa có lời đáp: Ai là kẻ thực sự muốn lấy mạng nàng? Có phải chỉ là tranh đoạt thông thường, hay còn ẩn giấu bí mật nào khác?

Một bóng người lặng lẽ xuất hiện trước cửa, đặt xuống một phong thư rồi biến mất. Diễm Khanh đợi cho bóng người khuất hẳn mới bước ra nhặt.

Bên trong chỉ một câu: “Kẻ ngồi cao nhất cũng sợ bóng tối. Đừng tin bất cứ ai.”

Nàng đọc đi đọc lại, ánh mắt càng thêm kiên định. Tất cả những gì diễn ra chỉ là màn dạo đầu cho một trận chiến dài. Trong đầu nàng, từng gương mặt, từng ánh mắt, từng câu nói của Hoàng hậu, Quý phi, Thái hậu, Thục phi… hiện lên rõ ràng như một bàn cờ lớn. Mỗi người đều giữ bí mật, không ai thực sự đứng về phía ai.

Gió đêm thổi qua, mang theo mùi hương hoa ngọc lan nhè nhẹ, lạnh lẽo như báo hiệu điềm gở. Trong bóng tối, Diễm Khanh ngồi bất động, tay siết chặt phong thư, mắt sáng như lưỡi dao vừa mài.

Ngoài kia, tiếng chân người lướt qua, bóng tối càng dày đặc. Trong đêm, từ xa vọng lại tiếng thì thào lạnh buốt: “Đêm mai, sẽ có máu đổ.”

Bóng tối lại nuốt chửng cung thành. Trên bàn, bức họa cành mai lặng lẽ nằm đó, như một dự báo cho trận phong ba sắp ập đến.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử