Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Chương 3: Gông cùm đạo đức

Phòng làm việc yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng thở của nhau.

Chồng tôi né tránh ánh mắt, gân xanh trên cổ giật liên hồi.

“Tôi không giấu cô, là tự cô không bao giờ hỏi.”

Câu này nói ra rất hùng hồn, như thể người sai là tôi vậy.

Tôi tức đến bật cười.

“Ồ, vậy ra tôi phải ngày nào cũng hỏi anh: hôm nay anh lại lén lút chuyển cho em gái bao nhiêu tiền?”

“Nó là em gái tôi! Tôi giúp nó mua nhà thì có sao?”

Giọng anh ta bỗng cất cao, mang theo sự thẹn quá hóa giận.

“Anh giúp cô ta mua nhà, dùng tiền của gia đình này.”

Tôi nhấn mạnh từng chữ: “Anh đã hỏi qua ý kiến tôi chưa?”

“Đó là tiền tôi kiếm được!”

“Tiền anh kiếm được thì phải dùng để nuôi gia đình, chứ không phải mua nhà cho em gái anh!”

Giọng hai người ngày càng lớn, cuối cùng gần như là gào lên.

Trong phòng ngủ vọng ra tiếng khóc của con gái.

Tôi hít sâu một hơi, nén cơn giận xuống.

“Chúng ta ly hôn đi, không cần phải dây dưa thêm nữa.”

Anh ta sững lại vài giây, bỗng đổi sang bộ mặt đáng thương.

“Vợ à, anh sai rồi được không?”

“Anh chỉ vì thương em gái quá nên nhất thời hồ đồ.”

“Em cho anh một cơ hội, từ nay thẻ lương anh sẽ đưa hết cho em.”

Tôi nhìn màn lật mặt như lật bánh tráng của anh ta, chỉ thấy buồn nôn.

“Muộn rồi.”

Nói xong tôi quay người định đi, anh ta liền tóm chặt lấy cổ tay tôi.

“Cô đừng có rượu mời không muốn lại thích uống rượu phạt!”

“Cô có tin tôi bắt cô ra khỏi nhà tay trắng không?”

Tôi hất tay anh ta ra, cười khẩy.

“Anh cứ thử xem.”

Từ phòng làm việc bước ra, đám người ở phòng khách vẫn chưa giải tán.

Mẹ chồng ngồi trên sô pha, em chồng lại nằm xuống, bày ra dáng vẻ thoi thóp sắp chết.

Mấy bà cô thấy tôi ra, lập tức bu lại.

“Tiểu Vũ à, cháu cũng thật là, người một nhà hà cớ gì phải làm lớn chuyện thế này.”

“Đúng đấy, Tiểu Vân vất vả lắm mới tìm được đối tượng, người ta yêu cầu phải có nhà.”

“Nhà cháu to thế kia, chia một nửa cho Tiểu Vân thì có sao đâu?”

Tôi mặt không cảm xúc nghe những lời hoang đường này.

“Cháu không đồng ý.”

“Thế cô muốn thế nào? Trơ mắt nhìn Tiểu Vân đi chết à?”

Bà dì chói lói gào lên, ngón tay suýt chọc vào mặt tôi.

“Nếu cô ta thực sự muốn chết, thì ba ngày trước đã chết rồi.”

Câu nói của tôi khiến tất cả sững sờ.

Em chồng đột ngột mở mắt, trong mắt lóe lên sự hoảng loạn.

“Chị có ý gì? Chị trù ẻo tôi hả?”

“Tôi chỉ nói sự thật.”

Tôi bước đến trước bàn trà, bưng bát cháo đã nguội ngắt lên.

“Người thực sự tuyệt thực, ba ngày không một giọt nước vào bụng thì môi phải nứt nẻ tróc vảy, hốc mắt trũng sâu.”

“Nhưng môi cô hồng hào, hai má phúng phính, đến khóe mắt cũng không có lấy một nếp nhăn khô.”

Tôi đặt mạnh bát cháo xuống bàn, lạnh lùng nhìn cô ta.

“Cô lừa được người khác, chứ không lừa được tôi đâu.”

Mặt em chồng đỏ bừng lên, muốn cãi lại nhưng không nói được lời nào.

Mẹ chồng nhảy dựng lên bảo vệ con gái.

“Cô nói bậy bạ gì đó? Tiểu Vân ba ngày nay không ăn gì rồi!”

“Thế à? Vậy chuyện cô ta ăn mì tôm trong bếp lúc 2 giờ sáng, mẹ có biết không?”

Tất cả mọi người đều ngây ra.

Tôi nói tiếp: “Rạng sáng hôm qua, con dậy rót nước cho con gái, thấy trong bếp có ánh đèn.”

“Cô em chồng đang ngồi xổm trên mặt đất, ăn rất ngon lành.”

“Trong thùng rác còn có hai hộp mì trống không, đều là của ba ngày nay.”

Sắc mặt em chồng chuyển từ đỏ sang trắng bệch, môi run rẩy không thốt nên lời.

Mẹ chồng vẫn cố cãi chày cãi cối, bị tôi ngắt lời.

“Camera quay lại rõ mồn một.”

Tôi chỉ vào chiếc camera góc phòng khách.

Cái đó là lắp từ năm ngoái để chống trộm, chĩa thẳng ra cửa bếp.

Sắc mặt mẹ chồng cũng biến đổi.

“Cô, cô giám sát chúng tôi?”

“Đây là nhà tôi, tôi muốn lắp camera thì lắp.”

Tôi lấy điện thoại ra, mở một đoạn video.

Trên màn hình hiện rõ hình ảnh em chồng đang ăn mì gói trong bếp.

Cô ta ăn rất vội, vừa ăn vừa lướt điện thoại.

Căn bản không giống người sắp chết đói.

Cô dì chú bác đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không biết nói gì.

Môi mẹ chồng run lẩy bẩy, cuối cùng nghẹn ra được một câu:

“Cho dù Tiểu Vân không tuyệt thực, nhưng nó thực sự cần nhà!”

“Nhà bạn trai nó yêu cầu có nhà mới cho cưới, lẽ nào cô muốn nhìn nó không lấy được chồng?”

“Cô có nhà, chia cho nó một nửa thì làm sao?”

“Chúng ta có phải là người một nhà không?”

Những lời này nói ra đầy vẻ nghĩa khí, như thể tôi mới là kẻ ích kỷ, độc ác.

Tôi nhìn mẹ chồng, bỗng thấy thật mệt mỏi.

“Nếu chia nhà mới chứng minh được là người một nhà, vậy con hỏi mẹ.”

“Khoản tiền tài trợ ba vạn để con gái vào mẫu giáo, mẹ có bỏ ra một đồng nào không?”

“Năm ngoái con nằm viện phẫu thuật, mẹ có đến thăm con một lần nào không?”

“Mẹ con mất, mẹ nói bận chăm sóc Tiểu Vân, đến đám tang cũng không dự.”

“Bây giờ mẹ lại nói với con chuyện người một nhà?”

Giọng tôi không lớn, nhưng từng chữ như daoa cứa.

Mẹ chồng há miệng, nhưng không nói được gì.

Chồng tôi từ phòng làm việc xông ra, chắn trước mặt mẹ anh ta.

“Cô đủ rồi đấy!”

“Mẹ tôi cực khổ nuôi chúng tôi khôn lớn, sao cô dám nói bà như vậy?”

Tôi nhìn anh ta, chút do dự cuối cùng trong lòng cũng tan biến.

“Vậy gia đình các người cứ sống vui vẻ bên nhau đi.”

“Tôi và con gái, rút lui.”

Nói xong tôi quay người về phòng ngủ, bắt đầu dọn đồ.

Con gái ôm con gấu bông, rụt rè nhìn tôi.

“Mẹ ơi, chúng ta phải chuyển nhà ạ?”

Tôi ngồi xổm xuống, xoa đầu con bé.

“Đúng rồi, chúng ta sẽ chuyển đến một chỗ mới.”

“Thế còn bố thì sao?”

Tôi khựng lại, khẽ nói: “Bố phải ở lại đây, ở cùng bà nội và cô út.”

Con gái gật đầu, không hỏi thêm.

Dù mới sáu tuổi, nhưng con bé hiểu hết mọi chuyện.

Tôi vừa kéo tủ quần áo ra, cửa phòng đã bị tông mạnh.

Mẹ chồng xông vào, giật phăng chiếc vali trong tay tôi.

“Cô định đi hả? Mơ đi!”

“Cái nhà này là của con trai tôi, cô đi thì được, nhưng phải để đứa bé lại!”

Tôi cười khẩy một tiếng.

“Trên sổ đỏ chỉ có tên tôi, không liên quan gì đến con trai bà.”

“Con cũng là do tôi đẻ ra, tòa xử cho ai còn chưa biết đâu.”

Mẹ chồng tức điên lên, vung tay định đánh tôi.

Tôi chụp lấy cổ tay bà ta, ánh mắt lạnh như băng.

“Bà đụng vào tôi thử xem.”

Đúng lúc đó, điện thoại của tôi reo lên.

Là luật sư gọi tới.

Đầu dây bên kia vang lên một giọng nam trầm ổn:

“Cô Vương, việc cô nhờ tôi điều tra đã có kết quả rồi.”

Tôi liếc nhìn mẹ chồng, bước ra cửa sổ nghe máy.

“Dưới tên chồng cô, ngoài căn nhà đứng tên chung với em gái anh ta, còn một tài khoản bí mật khác.”

“Số tiền tiết kiệm trong đó, e là sẽ khiến cô rất bất ngờ.”

Ngón tay tôi siết chặt, các đốt ngón tay trắng bệch.

“Bao nhiêu?”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

“Tám trăm ba mươi ngàn tệ.”

Chương 4: Khối tài sản bị che giấu

Ngón tay đang cầm điện thoại của tôi run lên.

Tám trăm ba mươi ngàn tệ.

Con số này vang vọng trong đầu tôi hết lần này đến lần khác, như tiếng búa tạ nện vào ngực.

“Cô Vương? Cô còn nghe không?”

Giọng nói của luật sư kéo tôi về thực tại.

“Tôi nghe đây, anh nói tiếp đi.”

“Tài khoản này do chồng cô mở ba năm trước, người đứng tên là mẹ anh ta.”

“Nhưng người thao tác thực tế là chồng cô, mỗi tháng đều đặn chuyển vào một đến hai vạn tệ.”

“Lần chuyển khoản gần nhất là năm ngày trước, số tiền ba vạn.”

Tôi tựa lưng vào cửa sổ, chân có chút bủn rủn.

Ba năm.

Tròn ba năm, anh ta giấu tôi cất giữ hơn tám mươi vạn.

Trong khi tiền lương hàng tháng của tôi đều dồn hết vào chi tiêu gia đình, số dư trong thẻ của tôi chưa bao giờ vượt quá năm con số.

Năm ngoái tôi muốn đổi chiếc xe, nhắm một chiếc mười hai vạn, đắn đo mãi ba tháng trời không dám mua.

Vì tôi nghĩ gánh nặng gia đình lớn, nên tiết kiệm thì hơn.

Hóa ra kẻ ngốc lại chính là tôi.

“Cô Vương, còn một việc nữa.”

Giọng điệu của luật sư trở nên nghiêm trọng hơn.

“Tôi điều tra được nguồn gốc số tiền trả trước cho căn nhà đứng tên chung của chồng cô và em gái có vấn đề.”

“Sao kê ngân hàng cho thấy khoản ba mươi vạn đó được chuyển từ chính tài khoản bí mật này.”

“Nhưng lúc đăng ký ở cục quản lý nhà đất, họ lại điền là mẹ đẻ tặng cho.”

Tôi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.

“Nếu ra tòa kiện, số tiền này có được tính là tài sản chung của vợ chồng không?”

“Hoàn toàn được. Tuy người đứng tên là mẹ chồng, nhưng hồ sơ chuyển khoản có thể chứng minh tiền đó là tích lũy từ tiền lương của chồng cô sau khi kết hôn.”

“Theo Luật Hôn nhân, đây là tài sản chung của vợ chồng, cô có quyền yêu cầu phân chia.”

Tim tôi đập rất nhanh.

“Thế còn căn nhà kia?”

“Cũng có thể đòi quyền lợi. Tiền trả trước đến từ tài sản chung, cô có quyền yêu cầu bồi thường.”

Cúp điện thoại, tôi quay người lại.

Mẹ chồng vẫn đứng trong phòng, ánh mắt đầy cảnh giác chằm chằm nhìn tôi.

“Ai gọi đấy?”

Tôi không thèm đoái hoài, đi thẳng ra khỏi phòng ngủ.

Ngoài phòng khách, chồng và em chồng đang thì thầm to nhỏ chuyện gì đó.

Thấy tôi ra, cả hai đồng loạt im bặt, vẻ mặt đều có chút không tự nhiên.

Tôi bước đến trước mặt chồng, bình tĩnh hỏi:

“Tài khoản đứng tên mẹ anh, bên trong có bao nhiêu tiền?”

Sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch.

“Tài khoản nào? Anh không biết em đang nói gì.”

“Không biết?”

Tôi lấy điện thoại ra, mở bức ảnh chụp sao kê ngân hàng mà luật sư vừa gửi.

“Vậy mấy lịch sử chuyển khoản này giải thích thế nào đây?”

“Mỗi tháng một đến hai vạn, từ thẻ lương của anh chuyển sang tài khoản của mẹ anh.”

“Trong vòng ba năm, tám trăm ba mươi ngàn tệ.”

Năm chữ cuối cùng, tôi nhấn rất mạnh.

Cả phòng khách im phăng phắc đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Sắc mặt mẹ chồng biến hóa liên tục, cuối cùng cứng cổ nói:

“Đó là tiền con trai tôi hiếu kính tôi, thì sao nào?”

“Hiếu kính?”

Tôi cười khẩy thành tiếng.

“Bà mỗi tháng lấy của tôi ba ngàn tệ sinh hoạt phí, còn đòi con trai đưa thêm hai vạn nữa à?”

“Mỗi tháng bà tiêu hết hai vạn ba cơ đấy?”

Mẹ chồng nghẹn lời, mặt đỏ gay.

“Tôi… tôi cất giữ để dưỡng già không được sao?”

“Đương nhiên là được, nhưng số tiền đó phải chia cho tôi một nửa.”

Tôi quay sang nhìn chồng: “Luật Hôn nhân quy định, tiền lương sau khi kết hôn thuộc về tài sản chung của vợ chồng.”

“Khoản tiền anh giấu tôi gửi này, tôi có quyền đòi chia.”

Trán chồng tôi bắt đầu rịn mồ hôi.

“Cô… cô điên rồi sao? Đó là tiền của mẹ tôi!”

“Là tiền của anh, chỉ mượn danh nghĩa mẹ anh đứng tên thôi.”

Tôi gằn từng chữ, “Anh tưởng tôi là đồ ngốc à?”

Em chồng bỗng nhảy dựng lên, chỉ vào tôi chửi bới:

“Sao chị lại ích kỷ thế hả? Đó là tiền anh tôi hiếu kính mẹ tôi!”

“Thế mà chị cũng muốn cướp? Chị có còn là con người không?”

Tôi nhìn vẻ mặt tức tối của cô ta, bỗng nhiên hiểu ra chuyện gì đó.

“Khoản tiền này, cô cũng biết đúng không?”

Vẻ mặt em chồng cứng đờ, ánh mắt né tránh.

Tôi nói tiếp: “Không, không phải chỉ là biết.”

“Tiền cọc căn nhà của cô, cũng là từ tài khoản này mà ra phải không?”

Mặt cô ta trắng bệch ngay lập tức.

Mẹ chồng định che đậy, liền bị tôi ngắt lời:

“Đừng diễn nữa, tôi đã điều tra rõ ràng cả rồi.”

“Ba mươi vạn tiền cọc, chuyển từ tài khoản này ra vào tháng 9 năm ngoái.”

“Nhưng khi đăng ký ở cục nhà đất, các người lại ghi là mẹ tặng cho.”

Tôi nhìn chằm chằm vào chồng: “Tại sao không dám ghi sự thật?”

“Bởi vì anh có tật giật mình.”

“Anh biết khoản tiền đó có một nửa của tôi, nên không dám để lại dấu vết trên giấy tờ chính thức.”

Sắc mặt chồng tôi lúc xanh lúc trắng, môi run lẩy bẩy không nói nên lời.

Bà cô họ không ngồi yên được nữa, ra mặt hòa giải:

“Ây da, đều là người một nhà, tính toán rõ ràng thế để làm gì?”

“Tiểu Vân sắp lấy chồng, làm anh trai giúp đỡ mua cái nhà thì không phải là chuyện nên làm sao?”

“Nên làm?”

Tôi nhìn thẳng vào bà ta: “Vậy lấy tiền của vợ đi mua nhà cho em gái, cũng là nên làm à?”

“Tôi mỗi tháng lấy tiền lương nuôi gia đình, anh ta lại lén giấu tiền đi mua nhà cho em gái.”

“Đây gọi là nên làm?”

Bà dì cũng xen mồm vào: “Cháu sao mà keo kiệt thế hả?”

“Phụ nữ đi lấy chồng, thì phải biết lo cho nhà chồng chứ.”

“Tiểu Vân là em chồng cháu, cháu giúp nó thì có làm sao đâu?”

Tôi tức đến bật cười.

“Vậy còn nhà bạn trai cô ta thì sao? Sao không giúp cô ta?”

“Người ta dựa vào cái gì mà phải giúp?” – Bà dì đáp lại tỉnh bơ.

“Đúng rồi, người ta dựa vào cái gì.”

Tôi gật đầu: “Cháu cũng muốn hỏi, cháu dựa vào cái gì?”

“Chỉ vì cháu lấy chồng vào nhà này, là phải tán gia bại sản để hầu hạ cả nhà các người à?”

“Cháu về làm dâu, chứ không phải về làm máy rút tiền.”

Mẹ chồng tức đến run người, lao vào đòi túm lấy tôi.

“Đồ ăn cháo đá bát!”

“Nhà chúng tôi nuôi cô năm năm nay, bây giờ cô trở mặt không nhận người hả?”

Tôi lùi lại một bước, lạnh lùng nói:

“Nuôi tôi?”

“Năm năm qua, chi phí trong nhà ai là người bỏ ra?”

“Tiền học, tiền sinh hoạt của con gái ai là người đưa?”

“Tiền mừng tuổi, quà cáp dịp Tết hàng năm ai là người mua?”

“Bà tự vỗ ngực tự hỏi xem, bà đã nuôi tôi được lấy một ngày nào chưa?”

Mẹ chồng bị hỏi vặn đến cứng họng.

Chồng tôi đột nhiên bước lên một bước, túm lấy vai tôi.

“Đủ rồi đấy! Rốt cuộc cô muốn thế nào?”

“Tiền tôi có thể trả lại cho cô, nhưng cô đừng làm loạn nữa!”

Tôi hất tay anh ta ra.

“Muộn rồi.”

“Tôi muốn ly hôn, nhà thuộc về tôi, con gái thuộc về tôi.”

“Còn nữa, tám trăm ba mươi ngàn tệ đó, chia cho tôi một nửa.”

“Cộng thêm phần giá trị tăng lên của căn nhà kia sau kết hôn, cũng phải tính toán cho rõ.”

Mặt chồng tôi tối sầm lại hoàn toàn.

“Cô nằm mơ!”

Tôi không thèm đoái hoài đến anh ta nữa, rút điện thoại ra gọi cho luật sư.

“Tôi quyết định đệ đơn ly hôn, ngày mai sẽ đến văn phòng anh ký giấy ủy quyền.”

Đầu dây bên kia vang lên giọng của luật sư:

“Vâng, cô Vương. À đúng rồi, còn một chuyện cần xác nhận với cô.”

“Tôi kiểm tra nhật ký cuộc gọi của chồng cô, phát hiện một số lạ liên lạc với tần suất rất cao.”

“Thời gian gọi thường vào đêm khuya, mỗi cuộc đều rất dài.”

“Cô có muốn tiếp tục đào sâu không?”

Tim tôi đánh thịch một cái.

Nhìn sang chồng, sắc mặt anh ta đã trở nên cực kỳ khó coi.

“Tiếp tục điều tra đi.”

Tôi cúp máy, chầm chậm thở ra một hơi.

Bởi vì tôi chợt nhận ra, những bí mật trong cuộc hôn nhân này, có lẽ không chỉ đơn giản là tiền bạc.

Và vở kịch ép buộc nhường nhà của em chồng, e rằng cũng không phải là chuyện bộc phát.

Đằng sau tất cả những thứ này, đang cất giấu một âm mưu lớn hơn.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử