Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Chương 10: Mọi chuyện ngã ngũ
Khoản tiền đầu tiên được chuyển đến khi tôi đang xếp cặp sách cho con gái.
Điện thoại rung lên, tin nhắn báo từ ngân hàng:
“Tài khoản của quý khách nhận được hai mươi vạn tệ.”
Tôi ngẩn người vài giây, rồi bật cười.
Mọi chuyện thực sự kết thúc rồi.
Con gái ngước lên nhìn tôi:
“Mẹ ơi, mẹ cười gì vậy?”
Tôi ngồi xổm xuống, xoa đầu con.
“Mẹ đang nghĩ, cuộc sống sau này của chúng ta sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.”
Con bé nghiêng đầu suy nghĩ, rồi nghiêm túc nói:
“Thế thì con phải chăm chỉ học, sau này kiếm tiền nuôi mẹ.”
Mũi tôi cay cay, vội ôm con vào lòng.
“Con ngốc này.”
Chúng tôi đã dọn ra khỏi nhà chồng được một tháng rồi.
Hai mẹ con chuyển lại về căn nhà tuyến đầu, vứt bỏ hết những đồ đạc có thể gợi nhớ đến quá khứ.
Tường được sơn lại, rèm cửa thay mới, mua sắm đồ đạc mới tinh.
Phòng của con gái được trang trí màu hồng mà con bé thích, trên tường dán đầy những bức tranh do con vẽ.
Căn nhà này, cuối cùng cũng mang đúng dáng vẻ của một mái ấm.
Về phía công ty, sếp biết hoàn cảnh của tôi nên đặc biệt chuyển tôi sang một vị trí nhẹ nhàng hơn.
“Cứ nghỉ ngơi điều chỉnh đi, đừng gồng mình quá.”
Đồng nghiệp cũng rất quan tâm, thỉnh thoảng có việc tăng ca họ lại chủ động làm giúp phần tôi.
“Em về sớm với con đi, cứ để bọn anh lo.”
Những sự tốt bụng đó khiến lòng tôi ấm áp vô cùng.
Hóa ra khi thoát khỏi môi trường ngột ngạt ấy, tôi mới nhận ra thế giới này còn rất nhiều sự ấm áp.
Cuối tuần, tôi dẫn con gái đi công viên giải trí.
Con bé ngồi trên đu quay ngựa gỗ, cười vô tư lự.
Tôi ngồi trên băng ghế nhìn con, trong lòng vô cùng thanh thản.
Đây mới chính là cuộc sống tôi mong muốn.
Đơn giản, bình dị, nhưng ngập tràn yêu thương.
“Vương Vũ?”
Một giọng nói chợt vang lên.
Tôi quay đầu, thấy một dáng người quen thuộc.
Là Trần Tuấn – đàn anh khóa trên hồi đại học của tôi.
“Đúng là em rồi!”
Anh ấy bước tới, cười rạng rỡ, “Lâu rồi không gặp.”
Tôi cũng mỉm cười.
“Lâu rồi không gặp.”
Chúng tôi trò chuyện một lát, anh ấy kể mình đã ly hôn hai năm, đang làm bố đơn thân.
“Nên anh cũng hay đến công viên này lắm, con trai anh thích chơi ở đây.”
Anh ấy chỉ vào một bé trai ở phía xa.
Chúng tôi cứ thế tán gẫu, từ chuyện trường lớp xưa đến công việc, rồi những biến cố từng trải qua.
Nghe xong câu chuyện của tôi, anh ấy trầm ngâm một lúc lâu.
“Em dũng cảm lắm.”
“Nhiều người rơi vào hoàn cảnh đó sẽ chọn cách nhẫn nhịn.”
“Nhưng em đã phản kháng, đã tự đấu tranh giành lấy quyền lợi cho mình.”
Tôi lắc đầu.
“Không phải dũng cảm đâu, là bị dồn vào bước đường cùng thôi.”
“Con người ai cũng phải vì mình mà sống một lần.”
Anh gật đầu, ánh mắt có chút phức tạp.
“Đúng vậy, sống cho chính mình một lần.”
Lúc chia tay, anh đưa cho tôi danh thiếp.
“Nếu cần giúp đỡ gì thì cứ tìm anh bất cứ lúc nào nhé.”
Tôi nhận lấy danh thiếp, mỉm cười nói:
“Cảm ơn anh.”
Về đến nhà, Tiểu Văn gọi điện.
“Tiểu Vũ, tớ báo cậu tin vui này!”
“Bên nhà gã chồng cũ có chuyện rồi!”
Tôi sững lại.
“Chuyện gì?”
“Hắn ta bị mất việc nên mãi không tìm được chỗ làm mới, mấy hôm trước lại có người phát hiện hắn vay nợ ngập đầu ở ngoài.”
“Nghe bảo đợt bao nuôi tiểu tam có vay tiền qua app.”
“Bây giờ bị chủ nợ siết nợ tận cửa, mẹ hắn tức quá phải nhập viện rồi.”
Tôi im lặng vài giây.
“Ồ.”
Tiểu Văn có vẻ ngạc nhiên:
“Cậu không vui à? Quả báo đấy!”
“Có vui, nhưng cũng chẳng còn cảm giác gì nữa.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, điềm nhiên nói, “Anh ta sống chết ra sao không còn liên quan gì đến tớ nữa.”
“Tớ chỉ quan tâm đến cuộc sống của tớ và con gái thôi.”
Tiểu Văn khựng lại, rồi cười.
“Cậu thực sự buông bỏ được rồi.”
“Đúng thế, buông bỏ rồi.”
Tắt máy, tôi ngồi trên sô pha, ngẫm lại những chuyện đã qua trong suốt nửa năm nay.
Từ ngày phát hiện ra sự thật đến giờ, giống như một giấc mộng dài.
Trong mơ có phẫn nộ, có không cam tâm, có đau đớn, có cả những giằng xé.
Nhưng giờ thì tôi tỉnh giấc rồi.
Những chuyện từng khiến tôi đau đớn tột cùng, bây giờ nghĩ lại chẳng còn thấy nhói buốt nữa.
Những kẻ từng khiến tôi hận thấu xương, giờ cũng chỉ là những người xa lạ.
Tôi cuối cùng cũng ngộ ra một đạo lý.
Sự trả thù tuyệt vời nhất không phải là khiến đối phương sống không bằng chết.
Mà là khiến bản thân mình sống tốt hơn.
Khi bạn tỏa sáng rực rỡ, những kẻ từng tổn thương bạn tự khắc sẽ biến thành cát bụi dưới chân bạn.
Con gái chạy từ phòng ra, ôm một bức tranh.
“Mẹ nhìn này!”
Trong tranh là hai người, một lớn một bé đang dắt tay nhau.
Phía sau là bầu trời xanh mây trắng và một ông mặt trời rực rỡ.
“Đây là con và mẹ!”
Con bé tự hào khoe, “Chúng ta ở bên nhau, vui lắm!”
Tôi nhận lấy bức tranh, hốc mắt rơm rớm.
“Đúng thế, chúng ta ở bên nhau, rất vui.”
Tôi dán bức tranh lên tủ lạnh, ở vị trí dễ thấy nhất.
Từ nay trở đi, đây chính là cuộc sống của chúng tôi.
Không có toan tính, không có dối trá, không có tổn thương.
Chỉ có hai mẹ con nương tựa vào nhau.
Còn những nỗi đau xưa cũ, hãy để gió cuốn trôi.
Vì tôi không còn là người phụ nữ yếu đuối, dễ bị bắt nạt như trước nữa.
Tôi là một người mẹ, một chiến binh, một con người sống cho chính mình.
Tôi xứng đáng với một cuộc đời tốt đẹp hơn, và chắc chắn sẽ có một tương lai tươi sáng hơn.
Đêm đó, tôi nằm trên giường, lướt điện thoại.
Trên mạng xã hội, người thì khoe đi du lịch, người khoe đồ ăn, người khoe con cái.
Mỗi người đều đang nỗ lực sống cuộc đời của họ.
Tôi cũng đăng một bài lên mạng.
Kèm theo bức tranh của con gái, tôi chỉ viết một câu:
“Quãng đời còn lại, chỉ sống vì chính mình.”
Đăng xong, tôi cất điện thoại, nhắm mắt lại.
Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, dịu dàng và sáng trong.
Đêm nay, tôi ngủ một giấc thật bình yên.
Không có ác mộng, không giật mình thon thót, không trằn trọc thâu đêm.
Bởi tôi biết, những áng mây đen đã tan biến hết rồi.
Và cuộc đời của tôi, giờ mới thực sự bắt đầu.
Chương 11: Khởi đầu mới
Mùa xuân đến rất nhanh.
Cây ngô đồng ngoài cửa sổ đã nhú những chồi non xanh mơn mởn.
Mỗi ngày đi học về, con gái đều nán lại trước bồn hoa dưới lầu một lúc để ngắm những bông hoa mới nở.
“Mẹ ơi, hoa này đẹp quá!”
Con bé chỉ vào một nụ hoa hồng phấn, mắt sáng lấp lánh.
Tôi ngồi xuống, ngắm cùng con.
“Ừ, mùa xuân đến rồi, hoa nở hết rồi.”
Con bé nghiêng đầu nghĩ ngợi, rồi nghiêm túc hỏi:
“Thế hai mẹ con mình cũng giống như hoa, bắt đầu một cuộc sống mới rồi đúng không mẹ?”
Tôi sững lại, rồi mỉm cười.
“Đúng rồi, chúng ta cũng bắt đầu một cuộc sống mới rồi.”
Cuộc sống thực sự đang dần tốt lên.
Sau khi nhận được tiền đền bù, tôi đã làm vài việc mà bấy lâu nay muốn làm nhưng chưa thực hiện được.
Đầu tiên là đưa con gái đi Hải Nam một chuyến.
Đó là lần đầu tiên con bé được nhìn thấy biển.
Con bé đứng trên bãi cát, đi chân trần, sóng biển vỗ vào bắp chân.
Nó cười khanh khách, quay lại gọi tôi:
“Mẹ ơi! Nhanh lên! Nước biển mát lắm!”
Tôi bước tới, dắt tay con bé cùng tản bộ trên bãi biển.
Hoàng hôn nhuộm vàng bầu trời, gió biển mằn mặn mơn man trên mặt.
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra đây chính là dáng vẻ của hạnh phúc.
Giản đơn, thuần khiết, không pha chút tạp niệm.
Về nhà, tôi đăng ký một lớp yoga.
Trước đây cứ nghĩ mình không có thời gian, không có sức lực, giờ mới thấy là do tự mình trói buộc chính mình.
Mỗi tuần ba buổi, mỗi buổi một tiếng.
Trong tiếng nhạc du dương, tập từng động tác theo hướng dẫn của giáo viên.
Cơ thể dần trở nên dẻo dai, tâm hồn cũng bình yên trở lại.
Trong lớp yoga tôi quen được vài người chị em, thỉnh thoảng mọi người rủ nhau đi ăn uống trò chuyện.
Có một chị cũng ly hôn, đang một mình nuôi con trai.
“Lúc đầu tưởng trời sập đến nơi, sau này mới thấy, chẳng ai sống mà thiếu ai được cả.”
“Bây giờ con trai chị hiểu chuyện lắm, ngoan hơn trước nhiều.”
Chị ấy cười bảo, “Vì nó biết mẹ nó không dễ dàng gì.”
Tôi gật đầu, đồng cảm sâu sắc.
Dạo này con gái tôi đúng là thay đổi rất nhiều.
Ngày trước còn nhõng nhẽo, động tí là khóc.
Giờ thì ngoan ngoãn hiểu chuyện, còn biết giúp mẹ làm việc nhà.
Có hôm tôi tăng ca về muộn, con bé đã tự nấu mì ăn xong.
Dù bếp hơi bừa bộn một chút, nhưng nhìn bát mì đó, lòng tôi thấy ấm áp lạ thường.
“Con gái mẹ lớn thật rồi.”
Tôi ôm lấy con, khẽ nói.
Con bé gục đầu lên vai tôi, thì thầm:
“Mẹ vất vả rồi, sau này con sẽ chăm sóc mẹ.”
Trong công việc, tôi cũng có những mục tiêu mới.
Sếp gọi tôi vào nói chuyện, bảo có một dự án muốn giao cho tôi phụ trách.
“Dự án này lớn, làm tốt thì thăng chức tăng lương là chuyện nhỏ.”
Tôi có chút do dự.
“Nhưng em còn phải chăm con, sợ không có nhiều thời gian.”
Sếp cười.
“Tôi biết hoàn cảnh của em, nên mới đặc biệt sắp xếp một đội ngũ tốt hỗ trợ em.”
“Em chỉ cần nắm định hướng, việc cụ thể cứ để cấp dưới làm.”
“Năng lực của em đủ, tôi tin em.”
Tôi suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng gật đầu.
“Vâng, em sẽ cố gắng.”
Nhận dự án xong, đúng là bận rộn hơn thật.
Nhưng sự bận rộn này khác hẳn trước kia.
Trước kia là thụ động đối phó, thụ động hi sinh.
Còn bây giờ là chủ động vươn lên, chủ động trưởng thành.
Mỗi ngày đều cảm thấy bản thân đang tiến bộ, cảm giác này thật sự rất tuyệt.
Đồng nghiệp trong nhóm cũng rất xuất sắc, mọi người đồng tâm hiệp lực, tiến độ dự án rất suôn sẻ.
Ba tháng sau, dự án nghiệm thu thành công.
Công ty mở tiệc ăn mừng, sếp tuyên dương tôi trước mặt mọi người.
“Dự án lần này thành công, Vương Vũ là người có công lớn nhất.”
“Sau này công ty rất cần những nhân viên có năng lực, dám làm dám chịu như cô ấy.”
Tiếng vỗ tay vang lên, tôi đứng dậy cúi đầu cảm ơn mọi người.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi thấy mình cuối cùng cũng tìm lại được chính mình.
Không phải là vợ của ai, không phải là con dâu nhà ai.
Mà là chính tôi.
Một con người độc lập, có giá trị, xứng đáng được tôn trọng.
Tan làm, Trần Tuấn nhắn tin tới.
“Nghe nói dự án của em thành công rồi, chúc mừng nhé.”
Mấy tháng nay chúng tôi vẫn giữ liên lạc, thỉnh thoảng lại đưa bọn trẻ đi chơi chung.
Hai đứa nhóc rất hợp nhau, lần nào gặp cũng chơi đùa vui vẻ.
“Cảm ơn anh, còn anh sao rồi? Dạo này thế nào?”
“Cũng tạm, công ty mới nhận dự án mới nên hơi bận.”
Anh dừng một chút, “Cuối tuần rảnh không? Đưa bọn trẻ đi sở thú nhé?”
Tôi nghĩ một lát, nhắn lại:
“Được ạ.”
Cuối tuần, bốn người cùng đi sở thú.
Bọn trẻ chạy nhảy phía trước, tôi và Trần Tuấn chầm chậm đi theo sau.
“Nhìn thần sắc em tốt hơn nhiều rồi đấy.”
Anh đột nhiên nói, “Nhẹ nhõm hơn lần trước gặp nhiều.”
Tôi mỉm cười.
“Vâng, em buông bỏ được nhiều thứ rồi.”
“Con người mà, có những thứ, tưởng chừng như mất đi sẽ đau đớn lắm.”
“Nhưng thực sự mất đi rồi mới nhận ra, chẳng có gì to tát cả.”
Anh gật đầu, đăm chiêu suy nghĩ.
“Anh cũng vậy.”
“Lúc ly hôn, anh thấy mình như một kẻ thất bại.”
“Nhưng nhìn lại, cuộc hôn nhân đó vốn dĩ đã là một sai lầm.”
“Kết thúc nó, ngược lại lại là sự giải thoát.”
Chúng tôi cứ thế vừa đi vừa trò chuyện, rất tự nhiên, thoải mái.
Không có áp lực, không có gánh nặng, cứ như hai người bạn cũ.
Chập tối, lúc đưa hai bố con họ về, Trần Tuấn chợt lên tiếng:
“Vương Vũ này, thật ra anh…”
Anh ngập ngừng, rồi lắc đầu.
“Thôi bỏ đi, để sau hẵng hay.”
Tôi nhìn anh, lờ mờ hiểu anh định nói gì.
Nhưng tôi không đáp lời.
Không phải tôi không thích anh, mà là tôi của hiện tại chưa muốn bước vào một mối quan hệ mới.
Tôi cần thêm thời gian để tận hưởng sự tự do của một người độc thân, để đồng hành cùng con gái, để hoàn thành những mục tiêu sự nghiệp.
Chuyện tình cảm, cứ tùy duyên đi.
Nếu có một ngày gặp đúng người, tự khắc mọi thứ sẽ bắt đầu.
Còn nếu không, một mình cũng vẫn ổn.
Về đến nhà, con gái tắm xong đang ngồi trên giường đọc truyện.
Tôi đến ngồi cạnh, bầu bạn cùng con.
“Mẹ ơi, hôm nay vui quá.”
Con bé gấp sách lại, ngoái đầu nhìn tôi, “Con thích cuộc sống bây giờ.”
Tôi xoa đầu con.
“Mẹ cũng thế.”
“Mẹ ơi, mẹ có lấy chồng nữa không?”
Con bé đột ngột hỏi.
Tôi sững người.
“Sao con lại hỏi thế?”
“Vì hôm nay chú Trần đối xử với mẹ rất tốt.”
Con bé nghiêng đầu, “Con nhìn ra được là chú ấy thích mẹ.”
Tôi bật cười.
“Trẻ con thì biết gì là thích hay không thích chứ.”
“Con biết mà!”
Con bé nói với vẻ vô cùng nghiêm túc, “Cô giáo bảo, khi thích một người, ánh mắt sẽ phát sáng.”
“Lúc chú Trần nhìn mẹ, mắt chú ấy cứ sáng rực lên ấy.”
Tôi bị con chọc cười.
“Thế nếu mẹ lấy chồng nữa, con có buồn không?”
Con bé nghĩ ngợi một lát, rồi lắc đầu.
“Chỉ cần mẹ vui là được ạ.”
“Nhưng con hy vọng người đó cũng thích con, đối xử tốt với con.”
Tôi ôm chầm lấy con.
“Yên tâm, nếu thực sự có ngày đó, mẹ chắc chắn sẽ chọn người đối xử tốt với con.”
“Nhưng bây giờ, hai mẹ con mình là đủ rồi.”
Con bé gật đầu, tựa vào vai tôi.
“Vâng, hai mẹ con mình là đủ rồi.”
Đêm đó, tôi nằm mơ.
Trong mơ, tôi đứng giữa một cánh đồng hoa, ánh nắng chan hòa ấm áp rọi xuống.
Con gái chạy nhảy phía trước, quay đầu lại cười với tôi.
Tôi cũng mỉm cười, cất bước tiến về phía trước.
Phía trước là một con đường rất dài, không thấy điểm cuối.
Nhưng tôi không hề sợ hãi.
Bởi tôi biết, chỉ cần cứ bước tiếp, nhất định sẽ đến được nơi mình muốn đến.
Còn những vết thương trong quá khứ, đã bị bỏ lại phía sau rất xa rồi.
Trở thành những dấu chân trên chặng đường đời của tôi.
Chúng là minh chứng cho việc tôi từng vấp ngã, nhưng cũng đã tự mình đứng dậy.
Và hơn thế nữa, tôi đứng vững hơn, vươn cao hơn và tiến xa hơn trước.











