Trang chủ/Nhất Niệm Khai Thiên/Chương 1: Biển Hỗn Mang Tỉnh Thức
Nhất Niệm Khai Thiên

Chương 1: Biển Hỗn Mang Tỉnh Thức

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Khoảnh khắc ấy, trong bóng tối sâu thẳm không đầu không cuối, ý thức Bàn Nguyên lặng lẽ trôi nổi như một giọt nước giữa đại dương vô hình. Không có trời, không có đất, cũng chẳng có âm thanh nào ngoài tiếng đập thình thịch mơ hồ từ tận cùng hư vô. Chàng không biết mình là ai, càng không biết thế giới này có hình thù gì. Tất cả chỉ là một màu đen đặc quánh, như thể vạn vật chưa từng tồn tại.

Một cơn đau nhức bất chợt xé toang màn sương mù trong tâm trí. Bàn Nguyên tỉnh lại. Thân thể chàng, nếu có thể gọi là thân thể, như đang trôi nổi giữa biển hỗn mang không bờ bến. Dưới chân, trên đầu, xung quanh… đều là dòng khí tức nguyên thủy cuồn cuộn, hỗn loạn mà thâm sâu, vừa lạnh lẽo vừa tràn đầy sinh lực. Đôi mắt chàng mở ra, ánh nhìn sâu thẳm như vực trời, phản chiếu những vệt sáng nhạt nhòa, chập chờn như ký ức mơ hồ về một thời đại đã mất.

Bàn Nguyên đưa tay lên, bàn tay to lớn, trắng ngần như ngọc, những ngón tay thon dài trôi trong làn khí đục ngầu. Trên trán, ấn ký hình xoáy mờ mịt phát ra ánh sáng nhàn nhạt, vừa chạm đến đã khiến dòng khí hỗn độn quanh chàng run rẩy, lặng lẽ nhường đường. Chàng cảm nhận rõ ràng từng làn khí nguyên thủy len lỏi vào tận xương tủy, hòa làm một với ý niệm trong đầu. Thế nhưng, trong tim lại chỉ có cô độc. Cô độc đến tận cùng, như thể bị vứt bỏ giữa biển cả không tên, không ai gọi, không ai nhớ.

Chàng nhớ… điều gì đó. Một cơn gió nhẹ lướt qua ý thức, mang theo bóng hình vĩ đại của một người khổng lồ giơ rìu bổ vào bóng tối, chia rẽ trời đất. Tiếng rìu vang vọng, vầng sáng đầu tiên lóe lên, vạn vật bắt đầu chuyển động, mọi thứ rung chuyển, rồi… tất cả tan vỡ. Ký ức ấy rời rạc, mơ hồ, như áng mây trôi giữa trời chiều, vừa chạm tới đã biến mất. Chỉ còn lại dư âm đau đớn và nhung nhớ, như thể chính mình là một phần nhỏ bé bị bỏ quên của vĩ nhân ấy.

Bàn Nguyên thở dài, hơi thở hóa thành dòng khí trắng cuộn lên rồi tan vào hư không. Chàng thử cử động, thân thể nhẹ như lông hồng, vô hình mà hữu hình. Bước đi giữa biển hỗn mang, mỗi bước chân dẫm lên đều khiến dòng khí nguyên sơ vỡ ra rồi hợp lại, như chưa từng có dấu vết người qua. Cảnh vật xung quanh vẫn vậy—vô sắc, vô thanh, chỉ có dòng chảy bất tận của khí tức đại đạo. Đôi khi, giữa làn sương mù, chàng thấy những bóng hình chập chờn, như tàn tích của những ý niệm chưa thành hình, sớm nở tối tàn trong khoảnh khắc.

Thời gian ở đây không có ý nghĩa. Bàn Nguyên không biết mình đã lang thang bao lâu giữa biển hỗn mang này. Mỗi ngày trôi qua, nếu có thể gọi là ngày, chỉ là sự lặp lại tĩnh lặng đến tận cùng. Chàng thử gọi tên mình, thử hỏi tiếng vọng của chính mình, nhưng tất cả đều chìm vào hư vô. Ấn ký trên trán chàng đôi lúc nóng rực lên, như muốn nhắc nhở về một sứ mệnh nào đó, về cội nguồn sâu xa hơn cả trời đất.

Có lần, chàng ngồi xuống, nhặt một hòn đá nhỏ giữa làn khí đục ngầu. Đá ấy không có hình dạng, không có màu sắc, nhưng khi chạm vào, Bàn Nguyên cảm nhận được một dòng chảy rất nhỏ, yếu ớt như mầm sống giữa mùa đông. Chàng khẽ nhắm mắt, ý niệm dẫn dắt dòng khí hỗn nguyên quanh mình tụ lại, bao bọc lấy hòn đá. Chỉ trong khoảnh khắc, một đóa hoa nhỏ xíu nở ra từ lòng bàn tay. Cánh hoa đơn sơ, màu sắc nhạt nhòa, không hương không vị, song lại khiến lòng chàng ấm lên một chút.

Bàn Nguyên lặng lẽ ngắm đóa hoa, rồi thả nó trôi vào biển khí tức. Đóa hoa tan ra, hòa vào hỗn mang, như chưa từng xuất hiện. Chàng hiểu, ở nơi này, mọi thứ đều có thể sinh ra, cũng có thể mất đi chỉ trong một ý niệm. Sức mạnh ấy, chàng không biết từ đâu mà có, càng không biết dùng để làm gì. Chỉ là, mỗi lần dùng đến, ấn ký trên trán lại sáng lên, nhắc nhở về cội nguồn không thể lãng quên.

Một ngày nọ, giữa biển hỗn mang yên tĩnh, bỗng có tiếng động rất nhỏ vang lên. Bàn Nguyên quay đầu, thấy một luồng sáng mỏng manh đang lặng lẽ di chuyển trong làn khí đục. Luồng sáng ấy không giống bất kỳ thứ gì chàng từng thấy—nó thanh khiết, trong trẻo, như mảnh vụn của một thế giới chưa thành hình. Bàn Nguyên tò mò bước lại gần. Khi chạm tay vào luồng sáng, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp người, xua tan phần nào giá lạnh trong lòng.

Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh về một khuôn mặt mơ hồ hiện lên trong tâm trí chàng—một cô gái tóc trắng, đôi mắt lam nhạt, quanh người lấp lánh cánh hoa sen hư ảo. Hình bóng ấy chỉ thoáng qua, nhưng đủ để trái tim Bàn Nguyên khẽ rung động, như vừa chạm đến một điều gì đó quan trọng mà mình đã quên từ lâu. Chàng đưa tay lên trán, ấn ký hỗn độn run rẩy, phát ra quầng sáng dịu dàng.

Chàng ngồi xuống giữa biển hỗn mang, nhắm mắt lại, để mặc ý niệm trôi theo dòng khí tức. Trong tâm trí, những mảnh ký ức về thời Bàn Cổ khai thiên dần hiện ra—cảnh tượng vĩ đại của trời đất chia lìa, của ánh sáng đầu tiên xé toang bóng tối, của những sinh linh đầu tiên cất tiếng gọi tên mình trong hư vô. Những ký ức ấy vừa xa lạ vừa thân thuộc, như thể chàng là chứng nhân, lại cũng là một phần của lịch sử ấy.

Bỗng nhiên, một luồng khí lạnh lẽo tràn vào tâm thức, khiến toàn thân Bàn Nguyên cứng đờ. Chàng mở mắt, thấy phía xa xa có một bóng đen khổng lồ đang chậm rãi di chuyển. Bóng đen ấy không hình thù rõ ràng, như thể là tập hợp của mọi ý niệm tà ác, mọi nỗi sợ hãi chưa kịp hình thành. Nó lặng lẽ trườn tới, từng đợt khí tức tối tăm đè nặng lên không gian, khiến biển hỗn mang vốn đã trầm mặc càng thêm ngột ngạt.

Bàn Nguyên đứng dậy, nhìn thẳng vào bóng đen. Ấn ký trên trán chàng sáng rực, dòng khí nguyên sơ quanh người tụ lại thành một lớp bảo vệ mong manh. Bóng đen dừng lại, không tiến thêm, chỉ lặng lẽ quan sát, như thể đang dò xét kẻ lạ mặt vừa tỉnh lại từ ngủ quên vĩnh hằng. Chàng không sợ, cũng không lui bước. Cảm giác cô độc vẫn còn đó, nhưng trong lòng lại nhen lên một tia sáng nhỏ—ý niệm rằng mình không hoàn toàn vô dụng, rằng tồn tại của mình, dù nhỏ bé, cũng có thể tạo ra một đóa hoa giữa biển hỗn mang này.

Không biết bao lâu trôi qua, bóng đen tan vào không khí, để lại phía sau một khoảng lặng sâu thẳm. Bàn Nguyên thở ra, cảm thấy tâm trí thanh thản hơn đôi chút. Chàng tiếp tục lang thang, mỗi bước chân đều để lại những làn sóng nhẹ trong biển khí tức, như những vòng tròn lan xa mãi không dứt.

Nhiều khi, chàng tự hỏi: Mình là ai? Vì sao lại tồn tại giữa nơi không có tên gọi này? Ý nghĩa của ấn ký trên trán là gì, và vì sao nó luôn khiến mình đau nhói mỗi khi nghĩ về những ký ức đã mất? Nhưng mỗi lần tự vấn, chàng lại chỉ nhận được sự im lặng của biển hỗn mang, như thể tất cả câu trả lời đã bị chôn vùi ở nơi sâu nhất, nơi không ai có thể chạm tới.

Có lúc, Bàn Nguyên thử dùng ý niệm khai mở không gian, tạo ra một thế giới nhỏ trong tâm thức. Thế giới ấy chỉ là một mảnh đất cằn cỗi, vài ngọn cỏ yếu ớt, một dòng suối nhỏ chảy quanh co. Chàng ngồi đó, lặng lẽ ngắm nhìn, chờ đợi điều gì đó xảy ra. Nhưng thế giới ấy quá mong manh, chỉ cần một ý nghĩ thoáng qua cũng đủ khiến tất cả tan biến như mộng. Chàng thử lại nhiều lần, mỗi lần đều thất bại, nhưng chưa bao giờ từ bỏ.Những ngày sau đó, Bàn Nguyên tập trung vào cảm nhận dòng khí nguyên sơ quanh mình. Chàng học cách điều khiển dòng khí ấy, dẫn dắt chúng theo ý muốn, tạo thành những hình thù đơn giản: một đóa hoa, một cành cây, một tia nước chảy. Mỗi lần sáng tạo, chàng đều cảm nhận được niềm vui nhỏ nhoi, như một đứa trẻ lần đầu biết vẽ lên mặt đất. Nhưng niềm vui ấy chỉ kéo dài trong chốc lát, rồi lại tan biến theo gió.

Trong khoảnh khắc yên tĩnh nhất, Bàn Nguyên thường lắng nghe tiếng đập mơ hồ trong lòng mình. Tiếng đập ấy không đều, lúc nhanh lúc chậm, như nhịp thở của biển hỗn mang. Đôi khi, chàng cảm thấy mình không đơn độc hoàn toàn—dường như ở đâu đó trong biển khí tức này, còn có những ý niệm khác đang trôi nổi, đang chờ đợi được gọi tên, được sống một lần trong ánh sáng.

Một lần, khi đang ngồi thiền giữa biển hỗn mang, Bàn Nguyên chợt cảm nhận được một luồng khí tức khác biệt lướt qua. Luồng khí ấy không lạnh lẽo, cũng không tối tăm, mà tràn đầy sức sống và hy vọng. Chàng mở mắt, nhìn thấy phía xa xa một đốm sáng nhỏ đang dần lớn lên, như mầm non vươn mình giữa mùa đông giá rét. Đốm sáng ấy chậm rãi tiến lại gần, mỗi lần rung động đều khiến biển khí tức xung quanh dịu đi một chút.

Bàn Nguyên đứng dậy, lặng lẽ quan sát. Đốm sáng tiến đến trước mặt chàng, dừng lại, rồi tan ra thành những cánh hoa nhỏ xíu, lấp lánh như sao trời. Trong khoảnh khắc ấy, chàng nghe thấy một giọng nói rất khẽ, như tiếng thì thầm của gió:

“Ngươi… là ai? Vì sao lại ở đây?”

Bàn Nguyên ngạc nhiên, trái tim khẽ run lên. Đã lâu lắm rồi, chàng mới nghe thấy một giọng nói khác ngoài chính mình. Chàng do dự một lúc, rồi nhẹ nhàng đáp lại:

“Ta không biết mình là ai. Chỉ biết mình tỉnh lại giữa nơi này, không tên không tuổi, không người thân thích. Còn ngươi thì sao?”

Câu trả lời chỉ là một tiếng thở dài nhẹ như gió. Đốm sáng tan biến, nhưng trong lòng Bàn Nguyên lại dấy lên một cảm giác kỳ lạ—như thể vừa tìm thấy một tia sáng le lói giữa đêm dài vô tận.

Sau lần gặp gỡ ấy, Bàn Nguyên càng kiên trì hơn trong việc điều khiển dòng khí hỗn nguyên. Chàng tạo ra những mảnh đất nhỏ, những dòng nước, những đốm sáng lấp lánh, hy vọng một ngày nào đó sẽ lại gặp được ý niệm kia, hoặc bất kỳ ai có thể cùng mình trò chuyện, chia sẻ nỗi cô đơn.

Thời gian vẫn lặng lẽ trôi qua, không dấu vết. Một ngày nọ, khi đang ngồi bên dòng suối nhỏ do chính mình tạo ra, Bàn Nguyên bỗng cảm nhận được một sự rung động mạnh mẽ từ ấn ký trên trán. Dòng khí nguyên sơ quanh chàng cuộn lên dữ dội, như báo hiệu điều gì đó sắp xảy ra.

Chàng đứng dậy, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía xa. Giữa biển hỗn mang, một luồng khí tức khổng lồ đang kéo đến, mang theo âm vang của đại đạo, của thời khắc khai thiên lập địa. Bàn Nguyên cảm thấy trái tim mình đập mạnh, ý niệm trong đầu dần trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Có lẽ, thời khắc yên tĩnh này sắp kết thúc. Biển hỗn mang đang tỉnh thức, và cùng với nó, vận mệnh của chàng cũng sẽ thay đổi. Ấn ký hỗn độn trên trán bừng sáng rực rỡ, soi rõ từng đường nét trên gương mặt chàng—kiên định, thâm trầm, nhưng cũng đầy khát vọng được chứng đạo, được tự do, được bảo vệ người mình yêu khỏi vòng luân hồi hỗn loạn.

Một cơn gió lớn cuốn qua, mang theo âm hưởng của thiên địa sơ khai. Bàn Nguyên không quay đầu lại, chỉ lặng lẽ bước về phía trước, về nơi sâu nhất của biển hỗn mang, nơi tất cả câu hỏi sẽ được trả lời, nơi vận mệnh bắt đầu chuyển động.

Xa xa, trong làn sương mù, có bóng dáng một người con gái tóc trắng, đôi mắt lam nhạt như nước hồ mùa thu, đang lặng lẽ dõi theo chàng. Cánh hoa sen hư ảo khẽ rung động trong gió, như một lời hứa chưa nói thành tên.

Biển hỗn mang vẫn cuồn cuộn, đại đạo vẫn lặng lẽ luân chuyển. Ở nơi tận cùng vô danh ấy, một ý niệm vừa chớm nở, chờ đợi ngày khai thiên.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 1: Biển Hỗn Mang Tỉnh Thức - Nhất Niệm Khai Thiên | uTruyện