Trang chủ/Nhất Niệm Khai Thiên/Chương 15: Linh Cơ Lựa Chọn
Nhất Niệm Khai Thiên

Chương 15: Linh Cơ Lựa Chọn

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Bóng hình khổng lồ phủ xuống, khiến mọi thứ xung quanh như bị thu nhỏ lại trong tích tắc. Không khí nặng nề, từng hơi thở cũng dường như chậm lại, kéo dài thành vô tận. Tiếng động bên ngoài căn nhà nhỏ tan biến, chỉ còn lại tiếng mạch máu chảy khẽ trong lòng người.

Bàn Nguyên khẽ siết tay Vân Tịch, mắt không rời bóng tối trước mặt. Hạo Thiên đứng dậy, long bào khẽ lay động, ánh mắt sắc như đao, miệng mím chặt. Linh Cơ Thánh Tử lặng lẽ buông chén trà, sống mũi phập phồng, lòng đã biết trận này không thể lùi.

Bóng hình kia không nói nữa, chỉ lặng lẽ nhìn xuống, khí tức như muốn cuốn sạch mọi vật. Trong khoảnh khắc, những bức tường bếp lửa cũng mờ đi, sàn đất nứt rạn, mọi thứ như sắp cuốn vào vực thẳm hỗn độn.

Thái Sơ Ma Quân bước tới, bóng đen quấn quanh người, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười lạnh. Hắn không thèm che giấu sát khí, ánh mắt chỉ dừng lại trên Bàn Nguyên và Vân Tịch:

– Đến lúc rồi. Tam giới này, ai còn muốn giữ lấy, hãy tự mình chứng minh.

Hạo Thiên hít sâu, từng luồng thần lực hội tụ quanh thân. Ông nhìn Linh Cơ, giọng trầm đục:

– Nếu ngươi còn đứng giữa, e rằng sẽ bị cuốn trôi cùng tất cả.

Linh Cơ không đáp, chỉ nhìn ra ngoài cửa. Ánh sáng cuối cùng của buổi sớm bị bóng tối nuốt chửng, nhưng gương mặt y vẫn bình thản. Thanh kiếm cổ trên lưng rung nhẹ, như cảm nhận được nguy cơ.

Bàn Nguyên ngồi yên, ánh mắt trầm lặng. Chàng không dùng lực, cũng không bày trận. Chỉ nhặt một hạt sen, đưa cho Vân Tịch. Nàng mỉm cười, đặt hạt sen vào lòng bàn tay, ngón tay run lên rất nhẹ.

– Ngươi định làm gì? – Thái Sơ hỏi, giọng đầy giễu cợt.

– Sống, – Bàn Nguyên đáp, – Như mọi người vẫn sống. Không tranh, không đoạt.

Thái Sơ cười phá lên, tiếng cười vang vọng trong bóng tối. Hạo Thiên lại không cười, chỉ lặng lẽ nhìn Bàn Nguyên, trong mắt dường như có điều gì khó nói.

Ngay khoảnh khắc đó, bóng hình khổng lồ vươn tay, phủ bóng lên cả căn nhà nhỏ. Mọi người chỉ cảm thấy tâm thần chao đảo, ý niệm bị kéo về phía vực sâu. Vân Tịch ngã khuỵu xuống, sắc mặt trắng bệch, hơi thở mong manh như sương sớm.

– Đủ rồi! – Hạo Thiên gầm lên, thần lực bùng nổ, một vòng hào quang vàng óng vây lấy mọi người, tạm thời chặn lại áp lực vô hình kia.

Thái Sơ cũng bước ra trước, thân thể tản ra khí hỗn độn, chống lại sức mạnh đang xâm lấn. Linh Cơ nhanh chóng dựng lên một đạo trận pháp mỏng như sương, che chắn quanh bếp lửa, giữ lại chút ấm áp còn sót lại.

Nhưng bóng tối không dừng lại. Nó như một dòng nước lớn, cứ lặng lẽ ngấm vào từng lớp ý niệm, từng kẽ hở nhỏ nhất. Không ai nói gì, chỉ nghe tiếng tim đập dồn dập.

Linh Cơ chợt đứng bật dậy, ánh mắt quét qua ba người còn lại. Y nói, giọng khàn đặc:

– Nếu không có lựa chọn nào khác… ta sẽ cùng các ngươi phá vòng vây này. Dù phải trả giá.

Hạo Thiên nhìn y, ánh mắt phức tạp. Thái Sơ chỉ nhếch môi, không đáp.

Linh Cơ ngước nhìn bóng hình khổng lồ ngoài kia, lòng bàn tay nắm chặt chuôi kiếm. Trong khoảnh khắc, mọi ký ức xưa ùa về: những ngày cùng Bàn Nguyên du ngoạn đại hoang, những đêm ngồi bên bếp lửa luận đạo, tiếng cười, nước mắt, cả những lần tranh luận bất đồng, rồi lại cùng nhau nấu một nồi cháo nhạt.

Y hít sâu, xoay người nhìn Bàn Nguyên:

– Nếu ta dẫn đường, các ngươi sẽ đi chứ?

Bàn Nguyên gật đầu, ánh mắt không gợn sóng.

Vân Tịch cắn môi, nhìn Linh Cơ, trong mắt ngập tràn tin tưởng.

Chỉ duy nhất Hạo Thiên do dự. Ông nhìn quanh, như cân nhắc điều gì đó rất nặng nề, rồi cuối cùng cũng khẽ gật đầu.

Linh Cơ quay ra ngoài, thanh kiếm cổ trên lưng rút ra, vẽ một đường ánh sáng mờ. Y niệm chú rất khẽ, chỉ đủ cho người bên cạnh nghe:

– Linh Cơ hợp đạo, dẫn đường vạn vật, phá mê khai lối…

Một trận pháp ngầm mở ra, đường nét run rẩy như sợi tơ mỏng, len lỏi giữa bóng tối dày đặc. Không ai lên tiếng, chỉ lặng lẽ theo sát sau lưng y.

Bóng hình khổng lồ dường như cảm nhận được ý đồ, nó gầm lên, khiến đất trời rung chuyển. Một luồng áp lực dội xuống, Linh Cơ chợt khụy gối, máu trào ra nơi khóe miệng. Nhưng y không dừng lại, ánh mắt chỉ càng sáng hơn.

Hạo Thiên lập tức giơ tay, thần lực tụ lại, đẩy lùi một phần sức mạnh kia. Thái Sơ cũng đưa tay, khí hỗn độn hóa thành tấm chắn, ngăn bóng tối tiến vào trận pháp.

Mỗi bước đi, Linh Cơ như đang đạp trên dây mỏng treo giữa vực thẳm. Y biết, nếu sai một bước, tất cả sẽ bị bóng tối nuốt chửng. Nhưng y không dừng lại, cũng không ngoái đầu nhìn lại.

Vân Tịch dìu Bàn Nguyên, đôi tay lạnh toát nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Bàn Nguyên chỉ lặng lẽ nắm lấy tay nàng, truyền qua một luồng ý niệm ấm áp.

Trận pháp dẫn mọi người xuyên qua từng lớp không gian, mỗi bước là một lần sinh tử. Có lúc mọi thứ trở nên mờ ảo, như đang bơi trong biển sương. Có lúc lại thấy mình lạc giữa đồng cỏ rộng lớn, nơi từng bước chân để lại dấu vết sáng mờ.

Bóng hình khổng lồ ngoài kia không ngừng đổi hình, khi thì hóa thành núi cao, lúc lại như biển lửa, nhưng trận pháp của Linh Cơ vẫn giữ nguyên một lối đi nhỏ hẹp, không cho bóng tối tràn vào.

Đến khi mọi người vừa vượt qua một khe hở cuối cùng, Linh Cơ dừng lại, hơi thở dồn dập, sắc mặt tái nhợt. Y quay lại, nhìn Bàn Nguyên, giọng khàn đặc:

– Ta… không thể đi tiếp. Sức ta chỉ đủ đến đây.

Bàn Nguyên bước tới, đặt tay lên vai Linh Cơ, ánh mắt dịu lại:

– Ngươi đã làm quá đủ rồi.

Vân Tịch cũng gật đầu, mắt ươn ướt:

– Cảm ơn huynh.

Linh Cơ mỉm cười, định nói gì đó, nhưng đột nhiên sắc mặt y biến đổi. Một luồng khí lạnh buốt xuyên qua trận pháp, quấn lấy y, kéo ngược về phía bóng tối.

Hạo Thiên hét lên, vung tay định giữ lại, nhưng đã muộn. Bóng tối cuốn lấy Linh Cơ, chỉ còn lại tiếng cười lanh lảnh.

Ngay lúc ấy, một luồng sáng b*n r* từ bóng tối, xuyên thẳng vào ngực Vân Tịch. Nàng khụy xuống, sắc mặt tái nhợt, một cánh hoa sen hư ảo rơi khỏi vai áo, tan vào hư không.

Bàn Nguyên hoảng hốt, ôm lấy nàng, truyền ý niệm vào người nàng. Nhưng sức mạnh bóng tối đã ăn sâu vào linh hồn Vân Tịch, hút dần sinh khí như chiếc lưới vô hình.

Hạo Thiên bước tới, hai tay kết ấn, thần lực tụ lại thành một đạo hào quang, bao lấy thân thể Vân Tịch. Ông nhìn Bàn Nguyên, giọng trầm:

– Nếu muốn cứu nàng, chỉ còn cách hiến tế linh hồn. Một trong hai phải chịu mất hết đạo hạnh, bị trục xuất khỏi tam giới.

Bàn Nguyên siết chặt tay, ánh mắt lóe lên tia u ám. Chàng nhìn Vân Tịch, rồi lại nhìn Hạo Thiên, lòng dậy sóng. Vân Tịch mở mắt, nắm lấy tay chàng, lắc đầu rất nhẹ.

– Không… Ta không muốn huynh vì ta mà mất tất cả. Nếu phải hiến tế, hãy để ta tự quyết.Hạo Thiên nhìn hai người, thần sắc phức tạp. Ông biết, nếu Vân Tịch chết đi, Thiên Luật sẽ sụp đổ, tam giới chìm trong hỗn loạn. Nhưng nếu Bàn Nguyên hiến tế bản thân, sức mạnh khai thiên sẽ biến mất, không còn ai có thể dựng lại trật tự sau cùng.

Linh Cơ lúc này từ trong bóng tối vọng ra, giọng yếu ớt:

– Không cần ai phải chết. Ta… ta sẽ gánh thay.

Một luồng sáng le lói giữa bóng tối, Linh Cơ vận hết tàn lực, dùng “Linh Cơ Đại Đạo” chuyển hóa ý niệm, ép bản thân thành vật dẫn, lôi kéo bóng tối rời khỏi thân thể Vân Tịch.

Ánh sáng và bóng tối giao tranh dữ dội, thân thể Linh Cơ run rẩy, máu tươi trào ra từ miệng, đôi mắt vẫn ánh lên tia quyết liệt. Bàn Nguyên định lao tới ngăn lại, nhưng bị trận pháp vô hình cản lại.

Thái Sơ ở ngoài quan sát, khóe miệng nhếch lên, ánh mắt lạnh như sương:

– Một kẻ yếu đuối, nghĩ rằng hy sinh có thể cứu được tất cả sao?

Hạo Thiên nắm chặt tay, thần lực hội tụ, nhưng cuối cùng vẫn không dám ra tay. Ông nhìn Linh Cơ, vẻ mặt đau đớn, ánh mắt đầy giằng xé.

Bóng tối dần dần bị ánh sáng của Linh Cơ đẩy lùi, nhưng cái giá là từng mảnh hồn phách của y tan biến, hòa vào hư không. Y nhìn Bàn Nguyên, khóe môi mỉm cười, giọng thì thào:

– Ta đã chọn rồi… Đừng trách ta… Ngươi nhất định phải sống, vì tất cả…

Bàn Nguyên nắm chặt tay Vân Tịch, nước mắt lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay nàng. Vân Tịch cũng khóc, nước mắt long lanh như sương mai, nhưng nàng không nói gì, chỉ gật đầu thật khẽ.

Bỗng dưng, bóng tối rút lại, thân thể Linh Cơ rơi xuống, ngã gục trong lòng trận pháp. Y thở hổn hển, sắc mặt tái xanh, máu loang đỏ áo bào trắng. Hạo Thiên vội lao tới, truyền thần lực cứu mạng, nhưng chỉ giữ lại được một tia sinh khí mong manh.

Vân Tịch gượng dậy, quỳ xuống bên cạnh, đôi tay run rẩy đặt lên ngực Linh Cơ, truyền vào một luồng sinh khí dịu nhẹ. Bàn Nguyên cũng ngồi xuống, dùng ý niệm hỗn nguyên bồi bổ hồn phách cho y.

Nhưng Linh Cơ chỉ mỉm cười, lắc đầu:

– Đừng phí sức. Ta đã quyết… Dù có trở thành phế nhân, dù không còn đạo hạnh, ta cũng không hối hận.

Hạo Thiên nhìn y, trong mắt đầy tiếc nuối. Ông khẽ nói:

– Vì sao ngươi làm vậy? Ngươi từng có cơ hội làm chủ một giới, tại sao lại chọn hi sinh?

Linh Cơ nhìn mọi người, ánh mắt lấp lánh như sương mù buổi sớm:

– Vì ta từng muốn cân bằng, từng ham sống, từng sợ hãi hỗn loạn. Nhưng đến cuối cùng, ta nhận ra, thứ giữ tam giới không phải là trật tự, cũng chẳng phải quyền lực, mà là những điều nhỏ bé… như một bát cháo sen, một bếp lửa ấm, một lời cảm ơn chân thành. Ta chọn vì ta muốn giữ những điều đó.

Bàn Nguyên cúi đầu, nước mắt rơi trên bàn tay Linh Cơ. Vân Tịch cũng khóc, nước mắt thấm vào vạt áo trắng.

Thái Sơ đứng ngoài, bóng tối lay động, nhưng không dám bước vào trận pháp. Hắn nhìn Linh Cơ, ánh mắt dần hiện lên vẻ kiêng dè.

Bên ngoài, bóng hình khổng lồ vẫn lơ lửng, nhưng ánh sáng quanh trận pháp mỗi lúc một mạnh hơn. Vết nứt trên bầu trời dần khép lại, bóng tối bị đẩy lùi từng chút một.

Linh Cơ dựa vào vai Bàn Nguyên, giọng yếu dần:

– Nếu còn cơ hội, hãy sống thật bình yên… Đừng để tam giới lại chìm vào tranh đấu…

Hạo Thiên siết chặt tay y, giọng run run:

– Ta sẽ không quên ngươi. Tam giới cũng sẽ không quên.

Linh Cơ mỉm cười, ánh mắt dần nhắm lại. Nhưng y không chết, chỉ chìm vào giấc ngủ sâu, linh hồn yếu ớt như ngọn gió thoảng.

Vân Tịch lau nước mắt, nhẹ nhàng đắp áo cho y. Bàn Nguyên ngồi bên, lặng lẽ canh chừng, không rời mắt khỏi bạn cũ.

Thái Sơ vẫn đứng ngoài, ánh mắt tối sầm lại. Hắn nhìn Hạo Thiên, giọng lạnh lẽo:

– Các ngươi nghĩ chỉ một chút cảm động đã thay đổi được vận mệnh sao? Trò chơi này còn lâu mới kết thúc.

Hạo Thiên không đáp, chỉ lặng lẽ quay vào trong, ánh mắt thâm trầm. Ông biết, trận chiến thực sự vẫn còn phía trước.

Bóng tối ngoài kia lùi lại, nhưng vẫn lẩn khuất quanh vườn sen. Không khí trong căn nhà nhỏ trở nên ngột ngạt, ai nấy đều mệt mỏi rã rời.

Vân Tịch bưng một bát nước, nhẹ nhàng lau mặt cho Linh Cơ. Bàn Nguyên ngồi bên, thỉnh thoảng lại nhặt một hạt sen, thả vào bếp lửa, để mùi thơm lan tỏa khắp không gian.

Bên ngoài, trời bắt đầu hửng sáng. Ánh bình minh rọi qua khe cửa, chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của Linh Cơ, khiến sắc trắng càng thêm mờ ảo.

Bàn Nguyên ngẩng đầu nhìn ra ngoài, ánh mắt sâu thẳm, trong lòng dậy lên muôn vàn suy nghĩ. Chàng biết, hi sinh của Linh Cơ chỉ là bước khởi đầu. Tam giới vẫn chưa thể yên bình.

Thái Sơ không rời đi, chỉ im lặng đứng ngoài hiên, ánh mắt tối lại như vực sâu không đáy.

Hạo Thiên ngồi xuống, lặng lẽ rót trà cho mọi người. Ông không nói gì, chỉ nhìn từng người một, như muốn khắc sâu hình bóng vào tâm khảm.

Vân Tịch khẽ hát một khúc ca xưa, giọng nhẹ như gió thoảng, khiến không khí trong nhà nhỏ dịu lại đôi phần.

Bàn Nguyên đặt tay lên vai nàng, mỉm cười:

– Chỉ cần còn bên nhau, dù thế giới có ra sao, ta cũng không sợ.

Vân Tịch gật đầu, ánh mắt ấm áp như tia nắng đầu ngày.

Bên ngoài, bóng tối vẫn rình rập, nhưng trong căn nhà nhỏ, mọi người lặng lẽ quây quần bên bếp lửa, cùng nhau chờ đợi một ngày mới.

Xa xa, tiếng sấm động, báo hiệu một cơn giông mới đang kéo đến. Nhưng trong lòng mỗi người, đã có thêm một tia sáng hy vọng, nhỏ bé mà bền bỉ, không dễ dàng bị dập tắt.

Căn nhà nhỏ vẫn còn đó, giữa vườn sen rực rỡ, là nơi duy nhất còn giữ được chút ấm áp giữa biển trời bão tố.

Bàn Nguyên nhìn ra xa, ánh mắt trầm ngâm. Trong lòng chàng, một ý niệm vừa lóe lên, như tia sáng xuyên qua màn đêm dày đặc, mở ra một lối đi mới cho tất cả.

Trận chiến chưa kết thúc. Nhưng bên bếp lửa, giữa những người thân yêu, ai cũng biết: chỉ cần còn giữ được niềm tin và tình thương, mọi bóng tối rồi sẽ phải lùi xa.

Ngoài hiên, gió thổi qua, mang theo hương sen dịu nhẹ, hòa vào tiếng thở dài của đất trời, báo hiệu cho một khởi đầu khác đang đến rất gần.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử