Trang chủ/Nhất Niệm Khai Thiên/Chương 3: Gặp Gỡ Dưới Trăng Thanh
Nhất Niệm Khai Thiên

Chương 3: Gặp Gỡ Dưới Trăng Thanh

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Ánh trăng dọi xuống mặt hồ, trải một dải bạc lấp lánh kéo dài đến tận bìa rừng xa thẳm. Bàn Nguyên ngồi bên bậc cửa, tay ch*m r** v**t v* tấm gỗ thô ráp, đầu óc lặng lẽ, lòng cũng yên tĩnh như mặt nước đêm nay. Chim nhỏ đã rúc vào tổ ngủ từ sớm, những cánh hoa mộc linh khép lại, chỉ còn mùi hương dịu nhẹ vương trong không khí.

Chàng khép mắt, định trầm tư một lát thì bất chợt có tiếng động lạ vọng lại từ phía con suối bên kia rừng. Tiếng nước róc rách hòa lẫn vào tiếng khóc nhỏ, yếu ớt như tiếng mèo con lạc mẹ. Bàn Nguyên khẽ cau mày, đứng dậy, tay nắm lấy cây gậy bằng nhánh mộc linh, bước chân nhẹ nhàng lướt qua bãi cỏ ướt sương.

Con suối chảy quanh co dưới tán cây rậm rạp, ánh trăng rọi qua kẽ lá, hắt xuống mặt nước những vệt sáng đan xen. Đến gần, chàng dừng lại, hơi thở cũng chậm lại. Trên bờ suối, một thiếu nữ nằm bất động, tóc trắng rối bời phủ lên khuôn mặt nhợt nhạt, thân thể mỏng manh co lại như chiếc lá giữa bão.

Máu thấm đỏ vạt áo, cánh hoa sen mờ ảo rủ xuống vai nàng, lay động theo gió. Tiếng khóc chỉ còn là hơi thở ngắt quãng, đôi môi tái nhợt khẽ run. Bàn Nguyên tiến lại gần, ngồi xuống, đưa tay chạm nhẹ lên cổ tay nàng. Mạch đập yếu ớt, linh khí quanh thân nàng dao động không yên, như ngọn đèn trước gió.

Chàng nhìn kỹ, thấy một vết thương lớn ở vai, máu thấm xuống tận bãi cỏ, quanh vết thương có dấu vết pháp lực, như bị đạo chú trấn áp. Bàn Nguyên cau mày, khẽ thở dài, cởi áo khoác choàng lên người thiếu nữ, rồi nhẹ nhàng bế nàng lên, quay về nhà nhỏ bên hồ.

Trong suốt đoạn đường, thân thể nàng nhẹ như sương, hơi thở yếu dần, mi mắt khép hờ. Mùi máu tanh hòa cùng hương hoa sen phảng phất. Bàn Nguyên bước qua từng gốc cây, lòng dấy lên cảm giác xót xa lạ lẫm. Từ khi tỉnh lại giữa biển hỗn mang đến nay, chưa từng có ai yếu ớt đến mức khiến chàng muốn che chở như thế.

Về đến nhà, chàng đặt thiếu nữ lên chiếc giường gỗ cạnh cửa sổ, lấy khăn sạch thấm nước ấm lau sạch vết máu, rồi cẩn thận bóc lớp vải rách quanh vết thương. Nhìn kỹ, vết thương không chỉ do vật sắc gây ra, mà còn có dấu vết pháp chú ăn sâu vào thịt, từng sợi linh khí tối tăm len lỏi, ngăn cản quá trình hồi phục.

Bàn Nguyên nhíu mày, đặt tay lên vết thương, nhắm mắt dẫn hỗn nguyên chi lực vào. Luồng khí ấm áp tràn qua, những sợi pháp chú dần tan biến, máu ngừng chảy, da thịt khép lại từng chút một. Cánh hoa sen quanh thân nàng khẽ run, ánh sáng nhạt dần tỏa ra, như cảm nhận được sự bảo hộ.

Chàng thay áo sạch cho nàng, đắp chăn, ngồi bên giường lặng lẽ trông chừng. Đêm khuya, ánh trăng in bóng hai người xuống nền nhà, kéo dài đến tận góc vườn, nơi mộc linh lặng im đứng gác.

Thiếu nữ vẫn chưa tỉnh, hơi thở nhẹ như tơ, khuôn mặt bình yên dưới làn tóc trắng rối. Bàn Nguyên ngồi bên, thi thoảng vén tóc cho nàng, lòng dậy lên nhiều cảm xúc kỳ lạ. Đã bao lâu rồi chàng chưa từng gần gũi một ai như thế? Những năm tháng đơn độc, chàng chỉ biết trò chuyện cùng cỏ cây, chim chóc, chưa từng nghĩ sẽ có ngày chăm sóc một sinh linh yếu ớt, nhỏ bé đến vậy.

Chim nhỏ thức giấc, bay đến đầu giường, nghiêng đầu quan sát. Bàn Nguyên khẽ xua tay, ra hiệu cho nó yên lặng. Ngoài cửa sổ, gió đêm đưa mùi hoa cỏ vào phòng, không khí trở nên ấm áp lạ thường.

Gần sáng, thiếu nữ bắt đầu cử động. Hàng mi dài khẽ run, đôi mắt lam nhạt mở ra, ánh nhìn mơ hồ. Nàng nhíu mày, cố gắng ngồi dậy, nhưng sức lực chẳng còn bao nhiêu. Bàn Nguyên đặt tay lên vai nàng, nhẹ nhàng nói:

– Đừng vội, vết thương còn chưa lành. Ta đã giúp nàng hóa giải pháp chú, nghỉ ngơi một lát sẽ ổn thôi.

Thiếu nữ ngước lên nhìn, ánh mắt pha lẫn ngỡ ngàng và cảnh giác. Nàng khẽ hỏi, giọng yếu ớt như tiếng gió:

– Đây là đâu? Ngươi… là ai?

– Đây là nhà ta, ven hồ hỗn nguyên. Ta tên Bàn Nguyên, chỉ là một kẻ cô độc sống giữa nơi này. Đêm qua nghe tiếng khóc, ta đến suối và gặp nàng.

Nàng im lặng một lúc, rồi chợt nhớ ra điều gì, vội đưa tay sờ lên cổ, ánh mắt hoảng hốt. Bàn Nguyên vội trấn an:

– Đừng lo, ta không lấy gì cả. Chỉ thấy nàng bị thương, không đành lòng bỏ mặc.

Thiếu nữ thở nhẹ, vẻ mặt giãn ra đôi chút, rồi lại chìm vào cơn mệt mỏi. Chàng rót bát nước đặt vào tay nàng, dịu giọng:

– Uống chút nước, rồi nghỉ ngơi thêm đi. Ta sẽ nấu chút cháo, nàng ăn rồi hãy nói chuyện.

Nàng khẽ gật đầu, bàn tay run rẩy nâng bát nước, uống từng ngụm nhỏ. Đôi mắt lam nhạt nhìn quanh căn nhà, ánh nhìn dừng lại nơi mộc linh ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn về phía Bàn Nguyên. Đôi môi mím lại, dường như muốn hỏi điều gì, nhưng rồi lại thôi.

Bàn Nguyên ra bếp, nhóm lửa, lấy gạo từ hũ nhỏ, vo sạch rồi nấu thành nồi cháo loãng. Hơi ấm lan tỏa, mùi thơm dịu nhẹ dần tràn ngập căn phòng. Chim nhỏ bay quanh bếp, thỉnh thoảng lại sà xuống mổ vài hạt gạo rơi vãi.

Đợi cháo sôi, chàng thêm chút rễ mộc linh, vài cọng rau non hái từ vườn. Từng động tác đều chậm rãi, tỉ mỉ, như thể nấu ăn cho chính mình. Đến khi cháo nhừ, chàng múc ra bát, mang đến bên giường.

Thiếu nữ đã tỉnh táo hơn, tựa lưng vào thành giường, ánh mắt dịu lại. Nhận bát cháo từ tay Bàn Nguyên, nàng thì thầm cảm ơn, tay cầm thìa múc từng miếng nhỏ. Mỗi lần nuốt xuống, sắc mặt lại hồng lên đôi chút, tinh thần cũng khá hơn.

Ăn xong, nàng đặt bát xuống, khẽ hỏi:

– Vì sao ngươi lại cứu ta? Ta… có thể sẽ mang đến phiền phức cho ngươi.

Bàn Nguyên ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, chậm rãi đáp:

– Ở đây không có ai ngoài ta và các sinh linh nhỏ bé. Ta chưa từng sợ phiền phức, chỉ không muốn thấy ai đau đớn mà thôi. Nếu nàng không chê, có thể ở lại đến khi lành hẳn.

Nàng cúi đầu, im lặng rất lâu, đôi mắt như phủ sương. Đột nhiên, hai giọt nước mắt lăn xuống má, nàng vội đưa tay lau đi, giọng nghẹn lại:

– Ta… cảm ơn ngươi.

Bàn Nguyên không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đứng dậy, rót thêm nước cho nàng. Trong lòng chàng, cảm giác ấm áp lạ lẫm lan ra, như dòng suối nhỏ chảy qua lớp đá lạnh giá, dần dần phá vỡ băng tuyết cô độc bấy lâu.

Ngoài vườn, chim nhỏ cất tiếng hót khẽ, ánh nắng đầu tiên len qua khe cửa, chiếu sáng căn phòng. Mùi cháo, mùi cỏ non, mùi gỗ mới hòa quyện, tạo nên một không khí bình yên, giản dị.

Vài ngày sau, sức khỏe thiếu nữ dần hồi phục. Bàn Nguyên chăm sóc nàng như chăm sóc mộc linh ngoài vườn: sáng dậy sớm nhóm lửa, nấu ăn, xách nước, tối đến cùng ngồi ngắm trăng bên cửa sổ. Nàng ít nói, chỉ lặng lẽ quan sát mọi thứ xung quanh, đôi khi giúp chàng nhặt rau, quét nhà, tưới cây.

Một hôm, khi Bàn Nguyên đang tưới nước cho mộc linh, thiếu nữ bước ra vườn, mái tóc trắng xõa dài như dải ngân hà chảy xuống vai. Nàng cúi xuống nhổ mấy cọng cỏ dại, đôi tay nhỏ nhắn thoăn thoắt, động tác tuy vụng về nhưng chăm chú lạ thường.

Chàng ngẩng lên, hỏi nhẹ:

– Nàng đã khỏe hơn chưa?

Nàng gật đầu, mỉm cười nhạt:

– Đỡ nhiều rồi. Ở đây yên bình quá, khác hẳn nơi ta từng sống.

– Nơi nàng từng sống thế nào?

Thiếu nữ cúi đầu, im lặng, mãi sau mới đáp:

– Chỉ toàn phong ấn và xiềng xích. Ta chưa từng thấy hoa nở tự do, chưa từng nghe chim hót bình yên như ở đây.

Bàn Nguyên nhìn nàng, ánh mắt dịu lại. Chàng không hỏi gì thêm, chỉ lặng lẽ nhổ cỏ cùng nàng. Mỗi khi tay hai người chạm nhau, nàng khẽ rụt lại, rồi lại mỉm cười, ánh mắt lấp lánh dưới nắng.

Bữa cơm trưa, hai người ngồi đối diện nhau bên bàn gỗ nhỏ. Bàn Nguyên chia phần rau, phần cháo, lấy thêm một quả dại chín mọng làm món tráng miệng. Thiếu nữ ăn rất chậm, mỗi miếng đều nhai kỹ, như muốn giữ lại hương vị ấy thật lâu trong lòng.

Ăn xong, nàng rửa bát, lau bàn, rồi ngồi bên cửa sổ, tay mân mê cánh hoa sen hư ảo quanh cổ tay. Bàn Nguyên ngồi cạnh, hỏi nhỏ:

– Ta chưa biết tên nàng.Nàng ngẩng lên, ánh mắt lam nhạt nhìn chàng, ngập ngừng một lúc rồi đáp:

– Ta tên Vân Tịch.

Cái tên vang lên nhẹ như mây bay, nhưng trong lòng Bàn Nguyên lại dội lên âm vang lạ lẫm. Chàng lặp lại:

– Vân Tịch… Tên đẹp.

Nàng mỉm cười, đôi mắt trong veo ánh lên tia sáng dịu dàng. Không khí giữa hai người trở nên gần gũi hơn, như thể chỉ cần vài lời đã xóa nhòa mọi ngăn cách.

Từ hôm đó, Vân Tịch dần quen với cuộc sống chậm rãi nơi căn nhà nhỏ. Nàng học cách nhóm lửa, nấu cháo, hái quả, tưới cây. Thỉnh thoảng, nàng kể cho Bàn Nguyên nghe về những giấc mơ xa xưa: có lần nàng mơ thấy biển mây cuộn sóng, có lần lại thấy những bông hoa sen nở trên trời cao, từng cánh rơi xuống phủ kín mặt đất.

Bàn Nguyên lắng nghe, không cắt ngang, chỉ mỉm cười, đôi lúc hỏi vài câu nhỏ nhẹ. Chàng kể cho nàng về cây mộc linh, về những ngày đầu tiên nơi biển hỗn nguyên, về những ý niệm khai thiên còn dang dở trong lòng. Vân Tịch chăm chú lắng nghe, đôi mắt lam nhạt ánh lên vẻ tò mò, hứng thú.

Có chiều, hai người cùng ngồi bên bậc cửa, Vân Tịch khẽ hát một khúc ca cổ xưa, tiếng hát nhẹ như gió thoảng, mang theo mùi hương hoa cỏ. Chim nhỏ đậu trên vai nàng, vỗ cánh ríu rít như hòa nhịp. Bàn Nguyên nhắm mắt, cảm nhận nhịp đập bình yên trong lòng, lần đầu tiên trong đời thấy thời gian trôi chậm đến vậy.

Đêm xuống, trăng lên cao, ánh sáng bạc trải khắp vườn. Vân Tịch ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, ánh mắt xa xăm. Bàn Nguyên bước đến, đặt tay lên vai nàng, hỏi khẽ:

– Có chuyện gì khiến nàng bận lòng?

Nàng lắc đầu, nhưng khóe miệng khẽ mím lại. Một lát sau, nàng thì thầm:

– Ta sợ phải rời khỏi nơi này. Sợ những xiềng xích ngoài kia sẽ tìm đến.

Bàn Nguyên nhìn nàng, ánh mắt kiên định:

– Nếu nàng muốn, ta sẽ bảo vệ. Ở đây, không ai có thể làm hại nàng.

Nàng ngước lên nhìn chàng, ánh trăng phản chiếu trong đôi mắt lam nhạt, như biển trời sâu thẳm. Một giọt nước mắt lăn trên má, nàng không lau đi, chỉ lặng lẽ mỉm cười.

Sáng hôm sau, Vân Tịch chủ động dậy sớm, cùng Bàn Nguyên ra vườn hái rau, nhặt củi, nhóm bếp. Căn nhà nhỏ trở nên náo nhiệt hơn, tiếng cười nói vang lên giữa vườn hoa, xua tan mọi bóng tối từng vây lấy lòng chàng.

Một hôm, khi cả hai đang ngồi bên bậc cửa, Vân Tịch hỏi:

– Ngươi không sợ ta sẽ mang phiền phức đến sao? Những kẻ truy đuổi ta… không dễ đối phó.

Bàn Nguyên nhìn nàng, ánh mắt điềm tĩnh:

– Ta từng đứng giữa biển hỗn mang, đối mặt với bóng tối lớn nhất. So với nỗi cô độc ấy, mọi phiền phức đều nhỏ bé.

Nàng lặng im, rồi bật cười khẽ. Tiếng cười trong trẻo vang lên, như giọt sương rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng. Chàng cũng cười, lần đầu cảm nhận được niềm vui giản dị khi có người đồng hành.

Tối đến, hai người ngồi bên nhau, ngắm trăng, nghe tiếng chim hót xa xa. Vân Tịch kể cho Bàn Nguyên nghe về những truyền thuyết xưa, về Nữ Oa tạo nhân, về những linh hồn bị trói buộc bởi thiên mệnh. Chàng kể lại cho nàng về đại đạo khai thiên, về ý niệm tự do, về khát vọng phá vỡ mọi xiềng xích.

Hai tâm hồn như hai dòng suối nhỏ, chảy song song rồi dần hòa làm một. Mỗi lời nói, mỗi nụ cười, mỗi cái nhìn đều trở thành sợi dây nối kết, xóa nhòa mọi khoảng cách xa lạ.

Một đêm, khi mọi thứ đã chìm trong tĩnh lặng, Bàn Nguyên ngồi thiền dưới gốc mộc linh, cảm nhận linh khí quanh nhà. Đột nhiên, chàng nghe tiếng động khẽ ngoài vườn, mở mắt nhìn ra, thấy Vân Tịch đứng lặng dưới ánh trăng, mái tóc trắng bay nhẹ trong gió.

Chàng bước đến, hỏi nhỏ:

– Không ngủ được sao?

Nàng gật đầu, ánh mắt xa xăm:

– Đôi khi ta vẫn nghe tiếng gọi trong gió. Như có ai đó chờ ta trở về, hoặc như một ký ức xa xưa chưa thể dứt.

Bàn Nguyên nhìn nàng, nhẹ nhàng nói:

– Nếu nàng không muốn, ta sẽ không để ai đưa nàng đi. Dù là thiên mệnh, dù là đại đạo, ở đây chỉ có ta và nàng.

Nàng quay lại, nhìn thẳng vào mắt chàng. Trong khoảnh khắc, giữa ánh trăng và mùi hoa cỏ, hai tâm hồn như hòa làm một. Nàng khẽ mỉm cười, đôi mắt lấp lánh ánh nước.

– Ta muốn ở lại, ít nhất là đến khi quên hết những xiềng xích ngoài kia.

Chàng gật đầu, không nói thêm, chỉ lặng lẽ đứng cạnh nàng, cùng ngắm trăng, cùng lắng nghe tiếng gió thổi qua vườn hoa.

Những ngày sau đó, cuộc sống chậm rãi trôi qua. Hai người cùng gieo hạt, chăm sóc vườn cây, nấu ăn, trò chuyện. Vân Tịch ngày càng tươi tắn, nụ cười thường trực trên môi, ánh mắt sáng hơn mỗi khi nhìn Bàn Nguyên. Chàng cũng dần quen với cảm giác có người bên cạnh, mỗi sáng thức dậy đều thấy lòng tràn đầy sinh khí.

Một lần, khi đang nấu bữa tối, Vân Tịch hỏi:

– Ngươi chưa từng nghĩ đến chuyện rời khỏi nơi này sao? Ra ngoài, nhìn thế giới rộng lớn hơn?

Bàn Nguyên lắc đầu, chậm rãi đáp:

– Thế giới ngoài kia có thể rộng lớn, nhưng với ta, mọi thứ đều trống rỗng nếu không có người đồng hành. Ở đây, chỉ cần có nàng, đã đủ rồi.

Nàng ngẩn người, rồi mỉm cười, đôi má ửng hồng. Không khí giữa hai người trở nên ngọt ngào, lặng lẽ mà sâu lắng.

Đêm ấy, khi trăng lên cao, hai người ngồi bên bậc cửa, lặng lẽ nhìn nhau. Không cần lời nói, chỉ ánh mắt thôi cũng đủ để hiểu lòng nhau. Bàn Nguyên khẽ nắm lấy tay Vân Tịch, bàn tay mềm lạnh run lên trong tay chàng, nhưng không rút lại.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi đau đớn, cô độc, sợ hãi đều tan biến. Chỉ còn lại hai con người, hai tâm hồn lần đầu biết đến sự ấm áp của đồng hành, của sẻ chia, của niềm tin vào một ngày mai tươi sáng.

Bên ngoài, gió đêm mang theo mùi hương hoa cỏ, tiếng chim hót xa xa, tiếng nước suối róc rách. Mộc linh ngoài vườn lặng lẽ nở thêm một bông hoa trắng, cánh hoa rơi xuống phủ kín gốc cây, như chứng kiến cho một khởi đầu mới.

Trong đêm tĩnh lặng, Bàn Nguyên và Vân Tịch ngồi bên nhau, lặng lẽ ngắm trăng, lòng ngập tràn bình yên. Nhưng sâu trong lòng đất, một luồng khí tức lạ đang âm thầm lan ra, mạch linh khí quanh vùng hồ bắt đầu dao động nhẹ, như báo hiệu cho một cơn sóng ngầm sắp nổi lên.

Bàn Nguyên khẽ nhíu mày, cảm nhận ấn ký hỗn độn trên trán nóng lên từng nhịp. Chàng nắm chặt tay Vân Tịch, ánh mắt trở nên sâu thẳm. Dường như bình yên nơi căn nhà nhỏ sắp phải đối mặt với thử thách đầu tiên, một thử thách đến từ bên ngoài, hoặc có lẽ từ chính sâu thẳm trong tâm thức mỗi người.

Ánh trăng vẫn sáng, nhưng bóng tối dưới chân mộc linh dường như dày thêm một tầng, nhẹ nhàng bao phủ lên mọi thứ, để lại một câu hỏi lặng lẽ trôi theo gió: Liệu hạnh phúc mong manh này sẽ kéo dài bao lâu, giữa biển hỗn mang chưa từng ngừng dậy sóng?

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử