Trang chủ/Những Bức Tường Rỉ Máu/Chương 4: Bí Mật Được Phơi Bày
Những Bức Tường Rỉ Máu

Chương 4: Bí Mật Được Phơi Bày

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Căn phòng lặng như tờ sau khi đứa trẻ Vô Diện tan vào bóng tối, chỉ còn lại tiếng máu nhỏ giọt đều đều từ bức tường trung tâm. Hạnh nghiêng người sát tường, bàn tay run lên khi những ký hiệu máu bỗng chuyển động, co giật như có sinh khí. Vũ đứng sau lưng cô, ánh mắt không rời khỏi những dòng máu đỏ sẫm uốn lượn giữa những đường nét loằng ngoằng, vừa giống văn tự, vừa như hình mặt người đang nhăn nhúm trong đau đớn.

Quang ngồi tựa lưng vào tủ gỗ, gương mặt xám ngoét, mắt nhìn chằm chằm vào lá bùa trong tay. Không ai nói gì, chỉ có tiếng th* d*c và nhịp tim đập gấp gáp của ba người vang vọng trong căn phòng đặc quánh không khí tử khí.

Một lúc lâu, Hạnh mới lên tiếng, giọng khàn đặc:

– Các ký hiệu này… chúng thay đổi. Chúng không chỉ là hình vẽ, mà là một chuỗi câu. Có cả mật mã, cả dấu vết thời gian. Những đường máu này là chỉ dẫn.

Vũ hỏi, giọng khẽ như sợ phá vỡ bầu không khí:

– Chỉ dẫn gì?

Hạnh không trả lời ngay. Cô tháo kính, lau vội mồ hôi trên trán, rồi cúi sát tường, lầm rầm đọc từng đoạn. Những chữ ngoằn ngoèo dính máu nhễ nhại, trộn lẫn cả biểu tượng và chữ cái cổ. Ánh mắt cô ánh lên vẻ căng thẳng tột độ.

– Đây là… bản đồ, hay đúng hơn, một lời dẫn xuống dưới lòng đất. Có một căn phòng ẩn dưới nền dinh thự. Nơi đó… – Cô dừng lại, nuốt nước bọt, mắt lấp lánh sợ hãi – … là nơi tổ tiên dòng họ từng thực hiện nghi lễ hiến tế máu.

Quang nhổm dậy, mặt méo xệch:

– Cô chắc chứ? Không ai được phép bước xuống đó từ ngày lĩnh chúa Khải chết. Đó là nơi giam giữ linh hồn và máu tội lỗi!

Vũ nhìn Hạnh, rồi nhìn lại vết máu chảy tràn trên tường. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng anh.

– Chúng ta phải xuống đó. Nếu lời nguyền bắt nguồn từ căn phòng ấy, có lẽ đó cũng là nơi kết thúc.

Quang lắc đầu liên tục, giọng run run:

– Cậu không biết mình đang nói gì đâu, Vũ à. Dưới đó… không còn là thế giới của người sống nữa. Hồi còn bé, tôi từng nghe các bà lão kể, ai xuống đó đều biến mất, chỉ có tiếng khóc vọng lên mỗi đêm trăng máu.

Hạnh ngẩng đầu, giọng dứt khoát:

– Nếu không xuống, chúng ta sẽ chết ở đây, hoặc tệ hơn, linh hồn bị giam mãi trong bức tường này. Tôi sẽ đi. Ai muốn theo thì đi cùng.

Cô lùi lại, tháo trong túi ra một quyển sổ nhỏ, lật nhanh những trang đã chi chít chú giải. Mỗi nét bút như một nhát dao nhỏ, cắt vào mặt giấy thô ráp. Hạnh đối chiếu các ký hiệu trên tường với những dòng trong sổ, vừa đọc vừa gạch gạch xóa xóa, đôi mắt hằn rõ sự căng thẳng.

– Đây, lối vào nằm sau bức tượng đá ở hành lang phía tây. Có một câu thần chú cổ – phải đọc đúng thì cửa mới mở. Nếu sai, máu sẽ chảy ra, nhấn chìm cả hành lang trong bóng tối.

Vũ gật đầu, môi mím chặt, ánh mắt ánh lên quyết tâm. Quang lẩm bẩm niệm chú, tay lôi ra thêm hai lá bùa, nhét vội vào túi áo Vũ và Hạnh.

– Dù gì đi nữa… đừng rời nhau nửa bước. Nếu thấy lạnh bất thường, hoặc nghe tiếng thì thầm, lập tức bịt tai lại, đừng trả lời.

Cả ba đứng dậy, rón rén rời khỏi phòng. Dinh thự chìm trong bóng tối đặc quánh, sương đỏ ngoài cửa sổ dày đặc đến mức ánh đèn dầu cũng chỉ le lói một quầng nhỏ. Tiếng bước chân vang vọng trên nền đá, hòa lẫn tiếng thì thầm r*n r*, xa gần không rõ.

Ở cuối hành lang phía tây, bức tượng đá lĩnh chúa Khải đứng sừng sững, đôi mắt đá như dõi theo từng bước chân. Dưới chân tượng, một vết nứt mờ chạy dài, lẫn trong hoa văn cổ. Hạnh cúi xuống, lần ngón tay lên các ký hiệu, thầm thì đọc đoạn thần chú cổ:

– Máu của kẻ kế thừa, mở ra cánh cửa quá khứ…

– Máu của kẻ phản bội, dẫn đường cho bóng tối…

– Linh hồn còn vương nợ, hãy cho chúng ta thấy sự thật.

Vừa dứt lời, bức tượng rung nhẹ. Đôi mắt đá bỗng rỉ ra hai dòng máu đen đặc, chảy dọc xuống má, hòa vào khe nứt dưới chân. Tiếng r*n r* vang lên, kéo dài như tiếng khóc của trẻ con bị dìm dưới nước.

Quang rít lên khe khẽ, tay siết chặt bùa chú. Vũ lùi lại một bước, nhưng Hạnh vẫn bình tĩnh, ánh mắt không chớp.

Khe nứt mở rộng, lộ ra một cầu thang đá xoắn ốc, tối tăm và lạnh buốt. Mùi máu tanh nồng bốc lên, quyện với khí lạnh, khiến từng người rùng mình. Ánh đèn dầu lắc lư trong tay Vũ, soi xuống những bậc thang phủ đầy vết máu thâm xỉn.

– Xuống thôi – Hạnh nói, giọng khàn khàn nhưng vững vàng.

Ba người lần lượt bước xuống, từng bước chân lún sâu vào bóng tối. Không khí lạnh buốt như ngấm vào tận xương, mỗi nhịp thở đều trở thành hơi nước trắng mờ trong màn tối đặc quánh. Dưới chân, những bậc thang đá như trơn trượt bởi lớp máu đông bám dày. Vũ đi đầu, đèn dầu chao đảo trong tay, đôi mắt không rời khỏi những vệt máu kéo dài xuống đáy.

Dưới sâu, hành lang hẹp mở ra, hai bên tường dày đặc ký hiệu cổ và những vệt máu khô. Những hình người méo mó, đầu không rõ mặt, thân thể như đang bị giằng xé, chồng lên nhau thành một bức tranh địa ngục. Hạnh rùng mình, nhưng vẫn bước tiếp, mắt không rời khỏi những ký hiệu.

Từ sâu trong bóng tối, tiếng thì thầm bắt đầu vang lên, như hàng trăm giọng nói chồng lẫn. Mỗi tiếng thì thầm là một lời cầu cứu, một tiếng khóc, một câu nguyền rủa. Quang vội vàng bịt tai, mắt đảo liên tục, mặt tái mét.

– Đừng nghe. Chúng muốn kéo linh hồn mình xuống – ông lẩm bẩm.

Vũ siết chặt tay, cảm giác như có ai đó bám lấy cổ chân mình, lạnh buốt. Anh bước nhanh hơn, chỉ dám nhìn thẳng phía trước, nơi ánh đèn dầu yếu ớt soi ra một cánh cửa sắt phủ đầy gỉ sét và máu thẫm.

Hạnh dừng lại trước cửa, thở gấp, lật sổ tra cứu. Cô thì thầm đọc lại các ký hiệu trên cửa. Những vết máu trên cánh cửa bỗng chuyển động, dạt sang hai bên, lộ ra ổ khóa hình đầu lâu. Cô đặt tay lên ổ khóa, nhắm mắt, lặng lẽ đọc:

– Máu lĩnh chúa, máu phản bội, máu oan hồn… mở ra.

Ổ khóa bật mở, cánh cửa rít lên, chầm chậm mở hé. Một luồng hơi lạnh phả ra, mang theo mùi máu tanh nồng và x*c th*t phân hủy. Căn phòng ẩn hiện sau lớp sương mỏng, nền nhà phủ đầy máu đông, ở giữa là một bệ đá đen, trên bệ là chiếc chén bạc khắc đầy ký hiệu cổ, bên cạnh là một con dao gỉ sét, lưỡi dao vẫn rỉ máu tươi như vừa mới cắt.

Những bức tường căn phòng được vẽ chi chít hình thù quái dị: người bị trói, trẻ con bị treo ngược, những mặt người méo mó khóc lóc, máu loang lổ thành từng vệt dài nhỏ xuống nền đá. Ở góc phòng, một bộ xương trẻ con nằm co quắp, quanh cổ còn vương sợi dây đỏ đã mục nát.

Vũ choáng váng, chân lảo đảo. Anh nhận ra, mọi hình ảnh anh từng thấy trong những cơn ác mộng – những đứa trẻ bị trói, máu chảy thành dòng, tiếng khóc – đều là thật. Hạnh đứng sững, môi trắng bệch, hai tay run lên khi chạm vào mép bệ đá.

Quang bước vào sau cùng, mắt liếc quanh căn phòng, môi mím chặt, tay không rời lá bùa.

– Đây là nơi mọi nghi lễ máu bắt đầu… – ông thì thào, giọng như vỡ vụn.

Hạnh lật sổ, soi đèn lên từng ký hiệu trên bệ đá, đôi mắt dán chặt vào những dòng chữ. Cô đọc nhỏ, giọng khô khốc:

– Khi máu lĩnh chúa chảy xuống bệ hiến tế, linh hồn chủ nhân được nối lại với bóng tối…

– Khi máu trẻ thơ hòa vào máu lĩnh chúa, cánh cửa bất tử mở ra…– Chỉ có máu phản bội mới phá vỡ được vòng luân hồi.

Cô dừng lại, mắt nhìn Vũ, rồi lại nhìn về phía bộ xương trẻ con.

– Vũ… em hiểu rồi. Vận mệnh của anh gắn liền với dinh thự này. Nếu anh hiến tế máu mình lên bệ đá, lời nguyền sẽ hoàn thiện, linh hồn lĩnh chúa Khải sẽ trở lại với quyền năng bất tử. Nhưng nếu… – Hạnh nuốt nước bọt, giọng lạc đi – … nếu có máu của kẻ phản bội, vòng lặp sẽ bị phá vỡ.

Vũ lặng người, mắt nhìn chén bạc, rồi nhìn về phía bộ xương trẻ con. Anh lùi lại, hơi thở gấp gáp, trong đầu vang lên hàng trăm tiếng khóc, tiếng van xin, tiếng cười điên dại.

– Máu phản bội… là ai? – anh hỏi, giọng khản đặc.

Quang siết chặt lá bùa, ánh mắt tối sầm lại:

– Có lẽ… là tôi. Năm xưa, tôi từng phản bội lời thề trừ tà, để mặc nghi lễ diễn ra… – Ông cúi gằm mặt, giọng run rẩy – … tôi là kẻ đã để đứa trẻ ấy bị hiến tế.

Không khí trong phòng đặc quánh, bóng tối như trườn lên từng lớp da. Ngoài hành lang, tiếng khóc rền rĩ vang lên, dội vào từng vách đá, từng ngóc ngách. Hạnh run rẩy bước về phía bộ xương trẻ con, tay run bần bật. Cô cúi xuống, khẽ chạm vào chiếc dây đỏ đã mục, những ký ức như ùa về: tiếng cười của trẻ thơ, tiếng thét kinh hoàng, tiếng máu nhỏ tí tách xuống bệ đá lạnh.

Đột nhiên, những vệt máu trên tường bắt đầu chuyển động, cuộn xoắn thành hình mặt người. Gương mặt lĩnh chúa Khải hiện lên rõ nét, mắt đỏ rực, miệng nở nụ cười nhếch mép, máu trào ra từ khóe miệng. Từ bệ đá, bóng tối bốc lên dày đặc, cuộn lại thành hình dáng lĩnh chúa Khải, nửa người nửa quỷ, cao lớn sừng sững, đôi mắt đỏ quạch như đốm lửa dưới địa ngục.

– Máu… máu lĩnh chúa… máu phản bội… – Giọng nói vọng ra từ bức tường, dội vào đầu từng người, khiến đầu óc quay cuồng, tim đập loạn xạ.

Vũ lùi lại, bàn tay siết chặt con dao gỉ sét. Hạnh kéo tay anh, giọng run rẩy:

– Đừng! Đừng làm theo lời hắn! Nếu anh hiến tế, mọi thứ sẽ lặp lại, lời nguyền không bao giờ dứt.

Bóng tối tràn ra, cuốn lấy chân Quang. Ông quỵ xuống, mặt vặn vẹo trong đau đớn, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng.

– Tôi… tôi xin lỗi… tha cho tôi… – Quang gào lên, nước mắt giàn giụa.

Đứa trẻ Vô Diện xuất hiện ở góc phòng, lặng lẽ nhìn ba người, mắt đen sâu thẳm không đáy. Nó bước lại gần Quang, cúi xuống, bàn tay nhỏ xíu đặt lên đầu ông. Một luồng khí lạnh tràn ra, Quang run bắn, rồi dịu lại, nước mắt trào ra không ngừng.

Hạnh chợt nhận ra, trong đôi mắt đứa trẻ là cả một trời oan khuất, hận thù và khao khát được giải thoát. Cô thì thầm, như nói với chính mình:

– Đứa trẻ này… là chìa khóa. Nếu giải thoát được linh hồn nó, vòng lặp máu sẽ đứt.

Bỗng nhiên, những linh hồn vất vưởng bắt đầu hiện ra quanh phòng. Có kẻ mặt người thân quỷ, có kẻ chỉ là những bóng mờ, tóc tai rũ rượi, đôi mắt trắng dã. Họ đứng thành vòng tròn quanh bệ đá, lặng lẽ nhìn về phía Vũ. Tiếng thì thầm vang lên, hòa vào nhau thành một cơn sóng âm u:

– Máu… máu lĩnh chúa… trả lại máu cho chúng ta…

– Trả lại máu… trả lại máu…

Vũ run rẩy lùi lại, cảm giác như hàng trăm bàn tay lạnh buốt đang bấu lấy vai mình. Hạnh siết chặt lấy anh, ánh mắt kiên quyết:

– Đừng nghe họ! Anh là người duy nhất có thể lựa chọn. Đừng để máu mình nối tiếp vòng lặp chết chóc này.

Lĩnh chúa Khải cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng, hòa vào tiếng khóc, tiếng thét, tiếng r*n r* của những linh hồn. Ông ta giơ tay, bóng tối từ bệ đá b*n r* như những xúc tu, quấn lấy Vũ, kéo anh lại gần chén bạc.

– Đến đây, con trai dòng họ Trần! Đổ máu ngươi lên bệ đá, ta sẽ ban cho ngươi quyền năng bất tử! – Giọng nói vang lên như sấm, xé toang không gian đặc quánh máu và bóng tối.

Vũ chống cự, cố vùng ra khỏi bóng tối, nhưng càng vùng vẫy, bóng tối càng siết chặt. Anh cảm giác máu trong người như sôi lên, tim đập loạn xạ, mắt hoa lên bởi những ký ức chồng chéo: hình ảnh cha anh bị hiến tế, tiếng khóc của đứa trẻ, nụ cười nhếch mép của lĩnh chúa Khải.

Hạnh lao tới, dùng hết sức kéo Vũ lại. Quang vùng dậy, lôi ra lá bùa cuối cùng, đốt lên, miệng niệm chú. Lửa bùa bùng sáng, rực lên một luồng sáng đỏ, cắt ngang bóng tối. Các linh hồn thét lên, rút lùi về phía tường, chỉ còn lại đứa trẻ Vô Diện đứng giữa phòng, mắt nhìn xoáy vào Vũ.

Trong khoảnh khắc ấy, Hạnh bỗng hiểu ra. Cô lật sổ, chỉ vào một dòng chú thích nhỏ:

– Máu phản bội là máu của kẻ từng phá vỡ nghi lễ! Nếu Quang nhỏ máu lên bệ đá, linh hồn đứa trẻ sẽ được giải thoát, vòng lặp sẽ dừng lại.

Vũ nhìn Quang, ánh mắt tuyệt vọng pha lẫn hy vọng. Quang run rẩy rút con dao, rạch một đường lên cổ tay, máu nhỏ xuống bệ đá. Đứa trẻ Vô Diện tiến lại gần, cúi xuống chạm vào vết máu. Một luồng sáng trắng bùng lên, cuốn lấy nó, rồi tan biến thành hàng nghìn đốm sáng nhỏ, bay vòng quanh phòng.

Lĩnh chúa Khải gào lên, bóng tối vặn vẹo dữ dội. Các linh hồn trên tường òa khóc, tiếng khóc vang dội, rung chuyển cả nền đá. Bệ đá rung lên bần bật, máu trên tường bắt đầu chảy ngược, rút về phía bộ xương trẻ con.

Đứa trẻ Vô Diện tan biến, để lại một khoảng lặng nặng trĩu. Quang ngồi phịch xuống, mặt trắng bệch, máu chảy không ngừng từ cổ tay. Hạnh ôm lấy Vũ, cả hai th* d*c, mắt không rời khỏi bệ đá đang rực lên ánh sáng đỏ rực.

Nhưng ánh sáng ấy không kéo dài. Bóng tối lại ập tới, lần này dày đặc hơn, lạnh buốt hơn. Lĩnh chúa Khải chưa tan biến, gương mặt ông ta hiện ra trên bức tường, mắt đỏ rực, máu rỉ ra từ khóe miệng, giọng nói vang vọng:

– Các ngươi nghĩ có thể phá vỡ lời nguyền sao? Máu đã đổ xuống, nhưng vòng lặp chưa kết thúc. Khi trăng máu l*n đ*nh, máu cuối cùng sẽ vẫn phải chảy. Chỉ khi linh hồn lĩnh chúa được giải thoát, cánh cửa bóng tối mới đóng lại.

Tiếng khóc vang lên từ mọi ngóc ngách, các linh hồn lại tràn ra, lần này đông hơn, dữ dội hơn. Bàn tay lạnh buốt bám lấy từng người, kéo họ vào giữa căn phòng máu. Không khí đặc quánh lại, mỗi hơi thở đều như có máu thấm vào phổi.

Vũ cảm thấy mình chìm dần trong bóng tối, tiếng tim đập chậm lại, mọi hình ảnh mờ dần. Trong cơn mê man, anh nhìn thấy cha mình đứng bên bức tường rỉ máu, mặt không cảm xúc, mắt đẫm lệ. Đứa trẻ Vô Diện hiện ra phía sau, đặt tay lên vai anh, thì thầm:

– Đừng để máu lĩnh chúa rơi xuống. Hãy tìm ra sự thật cuối cùng…

Âm thanh ấy kéo anh trở lại thực tại. Vũ choàng tỉnh, thấy Hạnh đang lay anh, nước mắt lăn dài trên má. Quang nằm bất động bên bệ đá, máu vẫn rỉ ra từ cổ tay.

Ngoài hành lang, tiếng bước chân lệt xệt vang lên. Một bóng người thấp bé xuất hiện ở cửa phòng – Phạm Thị Hồng. Bà lặng lẽ nhìn cả ba, ánh mắt sắc như dao, giọng lạnh như băng:

– Các người đã đánh thức những thứ không nên tỉnh giấc. Lời nguyền chưa kết thúc. Nếu còn muốn sống, hãy chuẩn bị cho đêm trăng máu cuối cùng.

Bà biến mất trong bóng tối, để lại mùi hương lạ lùng, nửa thuốc độc, nửa máu tanh. Bóng tối trong dinh thự dày đặc hơn bao giờ hết. Tiếng khóc, tiếng cười, tiếng thì thầm từ tường đá hòa vào nhau thành một khúc ca rùng rợn. Đèn dầu vụt tắt, chỉ còn lại ánh sáng đỏ lờ mờ của máu đang rỉ ra từ bệ đá.

Vũ siết chặt tay Hạnh, ánh mắt hướng lên trần nhà, nơi từng vệt máu đang thấm ngược lên như có bàn tay vô hình điều khiển. Ngoài kia, trăng máu đã nhô lên khỏi đỉnh Huyết Sơn, chiếu xuống dinh thự một vầng sáng đỏ như lửa cháy.

Ở tận cùng hành lang, tiếng cười lĩnh chúa Khải lại vang lên, vọng tới từ mọi phía, như một lời thách thức không dứt. Cánh cửa bóng tối vẫn mở, máu vẫn chảy, và sự thật cuối cùng vẫn còn ẩn sâu dưới lớp tường rỉ máu chưa ai chạm tới.

Tiếng bước chân của những linh hồn lặng lẽ kéo dài trong bóng tối, hòa cùng tiếng tim đập dồn dập của ba con người đang mắc kẹt giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Và ở đâu đó, đứa trẻ Vô Diện lại hiện ra, đôi mắt sâu hun hút nhìn xoáy vào họ, như nhắc nhở:

– Vòng lặp chưa khép lại. Máu cuối cùng… vẫn chưa rơi xuống.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử