Chương 8: Bức Tường Trung Tâm và Chìa Khóa Máu
Tiếng trống ngừng bặt đột ngột, để lại một khoảng lặng rền rĩ giữa bốn bức tường nhuốm máu. Trong ánh trăng đỏ quạch, từng vệt máu trên tường dường như rung lên khe khẽ, như những gân máu khổng lồ sắp nứt toác. Hạnh nhắm mắt lại, hít sâu, lắng nghe tiếng thì thầm của các lớp đá, nơi bao thế hệ lĩnh chúa đã từng để lại dấu vết của mình.
Một dòng khí lạnh quét qua, làm Hạnh run lên. Cô lặng lẽ lùi sát vào tường, tay lần tìm ký hiệu chìm dưới lớp máu sậm. Những ký tự cổ xưa lẩn khuất như đang ngoi lên từ trong đá, mỗi nét cong, nét móc đều rỉ máu. Cô lấy khăn tay chấm nhẹ, lau đi lớp máu vừa rỉ ra, để lộ một vòng tròn lớn bao quanh chính giữa bức tường. Trong vòng tròn ấy, hình ảnh một chiếc chìa khóa thấm đẫm máu được khắc tỉ mỉ.
– Đây là... – Hạnh thốt lên, giọng khản đặc.
Quang tiến lại gần, mắt ông đảo liên tục như dò tìm thứ gì đó vô hình. Ông đặt tay lên vai Hạnh, giọng trầm đục:
– Cô thấy rồi chứ? Đó là bức tường trung tâm. Nơi này giữ linh hồn của tất cả các lĩnh chúa đã ngã xuống. Máu phải chảy tràn ở đây thì nghi lễ mới hoàn tất.
Vũ đứng cách đó không xa, hai tay siết chặt, đôi mắt sâu thẳm dõi vào lớp đá nhuốm đỏ. Anh không nói gì, chỉ cảm nhận nhịp tim mình đập dồn dập, như muốn thoát khỏi lồng ngực.
Đứa trẻ Vô Diện ngồi xổm dưới chân Hạnh, ngước mắt nhìn lên. Khuôn mặt nó vẫn mờ nhòe, không rõ nét, nhưng ánh mắt đen sâu thẳm lại sáng rực trong bóng tối.
– Chìa khóa máu... – Hạnh lẩm bẩm, mắt không rời khỏi ký hiệu. – Chỉ ai mang dòng máu lĩnh chúa mới mở được. Không phải ai cũng có thể hoàn thành nghi lễ này.
Quang nhìn quanh, vẻ mặt đăm chiêu. Ông rút ra một lá bùa đã sờn mép, miệng lầm rầm đọc chú. Không khí trong phòng chợt trĩu nặng, như vừa có hàng trăm linh hồn kéo về, dõi mắt qua từng khe nứt trên tường.
– Lễ hiến tế năm xưa đã thất bại – Quang khàn khàn – vì thiếu một linh hồn trong trắng. Đứa trẻ đó... nó chưa từng được giải thoát.
Ông nhìn sang đứa trẻ Vô Diện. Nó né tránh ánh mắt Quang, lặng lẽ quay mặt đi, hai bàn tay gầy guộc siết lấy vạt áo rách. Tiếng gió hú rít ngoài hành lang, cuốn theo mùi tanh của máu loang lổ.
Hồng lặng lẽ đứng nơi góc phòng, tay lần tràng hạt đen. Đôi mắt bà khép hờ, nét mặt không một chút biểu cảm, nhưng đôi môi mím chặt, như đang nuốt một bí mật lớn.
– Chỉ một người mang dòng máu lĩnh chúa... – Hạnh thì thào, lặp lại câu nói, như để tự khắc sâu vào trí óc. – Nhưng nếu máu ấy nhỏ xuống, lời nguyền có thực sự được hóa giải, hay chỉ mở ra một địa ngục mới?
Vũ ngẩng đầu nhìn Hạnh, ánh mắt bối rối. Anh cảm thấy mình như một con cờ bị đẩy tới mép vực, không còn đường lùi. Máu chảy trong huyết quản anh lúc này, vừa là chìa khóa, vừa là xiềng xích.
– Nếu là tôi... – Vũ ngập ngừng – thì phải làm gì? Hiến tế bản thân ư? Hay còn cách nào khác?
Hạnh lắc đầu, mắt ánh lên tia hoang mang. Cô nhìn kỹ vào ký hiệu trên tường, cố gắng giải mã từng dòng chữ nhỏ xíu lẩn khuất quanh vòng tròn máu. Những ký tự ấy như chuyển động, xáo trộn, rồi đột ngột hợp lại thành một câu: “Linh hồn trong trắng – máu lĩnh chúa – chìa khóa mở ngục tối.”
Cô rùng mình, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
– Không chỉ có máu – Hạnh nói khẽ – mà còn cần một linh hồn chưa vấy bẩn. Đứa trẻ... chính là mảnh ghép còn thiếu. Nghi lễ năm xưa thất bại, vì linh hồn ấy đã bị tước đoạt.
Quang ngồi bệt xuống sàn, đôi mắt ông nhìn trừng trừng vào khoảng không. Ông lục tìm trong trí nhớ những mảnh vỡ của đêm kinh hoàng năm ấy. Hình ảnh một đứa trẻ bị trói, tiếng khóc xé lòng, mùi máu tanh tưởi hòa lẫn mùi hương bùa chú.
– Tôi... tôi đã thấy nó – Quang lắp bắp – năm xưa, lúc nghi lễ diễn ra, tôi là người vẽ vòng tròn máu. Tôi không biết... tôi không biết đứa trẻ ấy là ai. Đến khi máu thấm xuống đất, nó vẫn mở mắt nhìn tôi, không khóc nữa, chỉ nhìn chằm chằm.
Ông gục đầu xuống, hai bàn tay ôm lấy mặt, tiếng nức nở vang lên nghèn nghẹn.
– Nó không được giải thoát. Linh hồn nó bị mắc kẹt ở đây, hóa thành Vô Diện. Tôi là kẻ đồng lõa, tôi đã tiếp tay cho tội ác.
Không ai nói gì, chỉ còn tiếng thở dồn dập của Quang và những giọt máu rơi tí tách từ trần nhà xuống nền đá lạnh.
Hạnh bước về phía đứa trẻ, nhẹ nhàng quỳ xuống. Cô đưa tay ra, chạm khẽ lên vai nó. Cơ thể nhỏ bé run lên, đôi mắt đen láy ánh lên nỗi sợ và sự van nài.
– Em muốn được giải thoát, đúng không? – Hạnh thì thầm.
Đứa trẻ không trả lời, chỉ gật đầu rất khẽ. Bàn tay nhỏ nắm lấy cổ tay Hạnh, lạnh buốt như băng.
Vũ tiến lại gần, nhìn đứa trẻ thật lâu. Anh nhận ra, đằng sau khuôn mặt mờ nhòa ấy là một linh hồn bị xé rách, không còn hình dạng, chỉ còn ký ức về nỗi sợ và sự phản bội.
– Nếu phải chọn – Vũ nói, giọng trầm lắng – tôi sẽ không để ai phải chịu cảnh như em nữa. Dù có phải trả giá, tôi cũng muốn dừng lại tất cả ở đây.
Hạnh siết chặt tay Vũ, ánh mắt sáng lên niềm quyết tâm. Quang ngẩng đầu, khuôn mặt hằn sâu nỗi đau, nhưng cũng ánh lên tia hy vọng mong manh.
– Có lẽ... chỉ có một con đường – Quang nói, giọng khản đặc – hãy dùng máu lĩnh chúa, nhưng không phải để hiến tế, mà để giải thoát linh hồn đứa trẻ. Nếu linh hồn ấy được siêu thoát, lời nguyền sẽ yếu đi, có thể bị phá vỡ trước khi nó hoàn chỉnh.
Bên ngoài, tiếng gió cuốn theo tiếng hú dài lạnh buốt. Bóng tối trong căn phòng chao đảo, những vệt máu trên tường bỗng sáng rực lên như những dòng sông đỏ rực rỡ, cuộn chảy quanh vòng tròn trung tâm.
Hạnh đứng dậy, mắt dán chặt vào ký hiệu chìa khóa máu. Cô lấy dao nhỏ trong túi, tay run rẩy rạch một đường trên ngón tay Vũ. Máu nhỏ xuống, đỏ tươi, từng giọt rơi lên ký hiệu, lập tức loang ra thành vệt dài.
Bức tường rung chuyển, lớp đá lạnh bỗng mềm như thịt sống. Những khuôn mặt ẩn hiện sau lớp máu, miệng há rộng, gào khóc hoặc cười điên loạn. Một khe nứt xuất hiện giữa vòng tròn, máu từ trong tường trào ra, hòa vào máu của Vũ, tạo thành một dòng chảy đỏ tươi.
Đứa trẻ Vô Diện run lên bần bật, hai tay bấu chặt lấy vạt áo. Hạnh kéo nó lại gần, thì thầm bên tai:
– Em chỉ cần bước qua, chỉ cần tin rằng mình xứng đáng được giải thoát. Đừng sợ, bọn chị sẽ ở đây.
Đứa trẻ ngước nhìn Hạnh, đôi mắt ánh lên tia sáng lạ lùng. Nó gật đầu, chậm rãi bước tới trước khe nứt. Bóng tối từ trong tường tràn ra, cuốn lấy thân hình nhỏ bé, nhưng máu của Vũ sáng lên, tạo thành một vòng hào quang đỏ rực, bao lấy đứa trẻ.
Tiếng gào khóc chợt im bặt. Một luồng khí lạnh tỏa ra, rồi tan biến. Bức tường trung tâm khép lại, máu ngừng rỉ, chỉ còn lại vệt đỏ loang lổ như vết thương vừa khép miệng.
Hạnh thở phào, nhưng trong lòng vẫn dâng lên nỗi bất an. Mọi thứ quá yên tĩnh, như thể cơn bão chỉ tạm lắng xuống, chờ dịp trỗi dậy dữ dội hơn.
Quang ngồi bệt xuống sàn, mồ hôi ướt đẫm trán. Ông nhìn vệt máu trên tay Vũ, ánh mắt pha lẫn ân hận và biết ơn.
– Chúng ta đã làm đúng... – Quang thì thào – nhưng ta vẫn chưa biết cái giá phải trả là gì.
Vũ cúi đầu, bàn tay vẫn rỉ máu. Anh cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, như thể có ai đó vừa đặt một bàn tay lạnh ngắt lên gáy mình. Hình ảnh lĩnh chúa Khải loé lên trong tâm trí, cùng tiếng cười vọng về từ cõi xa xăm.
– Đừng vội mừng – Hồng lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt bà lấp lánh sắc lạnh – máu đã thấm tường, nhưng cửa ngục chưa đóng. Chìa khóa máu chỉ mới hé mở bí mật. Muốn phá vỡ lời nguyền, các người phải đối diện với chính bóng tối trong máu mình.
Câu nói của Hồng như một nhát dao c*m v** không khí tĩnh lặng. Vũ ngẩng đầu, nhìn bà, cảm giác ớn lạnh lan khắp sống lưng.– Ý bà là gì? – Vũ hỏi, giọng lạc đi.
– Mỗi dòng máu lĩnh chúa đều giấu một phần bóng tối. Nếu không vượt qua được nó, các người chỉ tiếp tục trở thành vật hiến tế mới cho dinh thự này – Hồng đáp, mắt không rời khỏi bức tường vừa khép lại.
Hạnh siết chặt tay Vũ, ánh mắt kiên định. Cô không cho phép mình gục ngã trước thử thách mới. Cô biết, mỗi bước đi lúc này đều có thể đẩy họ vào hố sâu không đáy của lời nguyền.
Đứa trẻ Vô Diện biến mất vào bóng tối, để lại trong không gian một mùi hương nhè nhẹ, vừa thơm vừa tanh, như hương của máu đã khô. Hạnh nhìn quanh, lòng dâng lên nỗi lo lắng mơ hồ.
– Chúng ta cần tìm hiểu tiếp – Hạnh nói, giọng kiên quyết – bức tường trung tâm chỉ là điểm khởi đầu. Chìa khóa máu đã xuất hiện, nhưng bí mật lớn nhất vẫn chưa được hé lộ.
Quang chống tay đứng dậy, khuôn mặt già nua hằn sâu nỗi mệt mỏi. Ông bước tới bức tường, nhìn thật lâu vào vòng tròn máu.
– Tôi đã thấy trong mơ – Quang nói, giọng xa xăm – khi máu lĩnh chúa và linh hồn trong trắng hòa làm một, cánh cửa thứ hai sẽ mở ra. Đó mới là nơi cất giữ nguồn gốc lời nguyền.
Hạnh lật lại quyển sổ nhỏ, lật qua những trang giấy đã ố vàng, đọc lẩm nhẩm những ghi chú cổ xưa:
“Chỉ khi máu cuối cùng nhỏ xuống, và linh hồn chưa vấy bẩn được giải thoát, bóng tối mới chịu lùi bước. Nhưng hãy nhớ, kẻ mang dòng máu lĩnh chúa cũng là kẻ nắm giữ bóng tối, chỉ một ý niệm lệch lạc, ngục tối sẽ lại mở ra.”
Cô ngẩng đầu, ánh mắt ánh lên nỗi hoang mang:
– Vũ... anh có chắc mình đủ mạnh để giữ vững bản thân không? Nếu anh gục ngã, mọi thứ sẽ quay lại từ đầu, thậm chí còn tệ hơn.
Vũ cười nhạt, nét mặt pha lẫn mệt mỏi và quyết tâm:
– Tôi không biết. Nhưng nếu tôi không thử, ai sẽ làm đây? Tôi không muốn ai nữa phải chết vì bí mật của dòng họ tôi.
Bên ngoài, tiếng trống lại vọng về, lần này nhịp gấp gáp hơn, như tiếng gọi thúc giục từ lòng đất sâu. Ánh trăng máu rọi qua khe cửa, chiếu xuống sàn nhà một vệt sáng đỏ rực, cắt ngang qua chân ba người.
Hồng lặng lẽ tiến về phía cửa, dừng lại nhìn ba người, giọng đều đều:
– Đêm nay chưa kết thúc đâu. Lĩnh chúa Khải vẫn chưa buông tha cho các người. Khi cánh cửa máu lần nữa mở ra, hãy nhớ: chỉ một kẻ được chọn sẽ sống sót rời khỏi nơi này.
Bà bỏ đi, bóng lưng nhỏ bé khuất dần trong hành lang tối tăm. Không ai lên tiếng, chỉ có tiếng thở nặng nhọc của ba người vang lên đều đặn trong căn phòng lạnh lẽo.
Hạnh ngồi bệt xuống sàn, quay sang Vũ, giọng khẽ khàng:
– Anh có thấy... mình đang đi trên một sợi dây, dưới là vực thẳm không đáy không?
Vũ gật đầu, mắt nhìn xa xăm:
– Nhưng nếu không bước tiếp, chúng ta sẽ mãi mắc kẹt ở đây, như những linh hồn trong tường kia.
Quang nhìn hai người trẻ, ánh mắt lộ vẻ thương cảm:
– Các cháu còn trẻ, còn hy vọng. Đừng để bóng tối của dòng họ kéo tụi cháu xuống. Hãy giữ lấy nhau, đừng buông tay.
Bỗng, từ sâu trong bức tường trung tâm, một âm thanh khe khẽ vang lên, như tiếng thì thầm của hàng trăm linh hồn hợp lại. Hạnh lặng người, lắng nghe, nhận ra từng mảnh ký ức vỡ vụn: tiếng khóc trẻ thơ, tiếng gọi mẹ, tiếng cầu cứu bị nuốt chìm trong dòng máu.
Bức tường dần dần ấm lên, những vết máu loang lổ chuyển động, hợp lại thành hình một con mắt đỏ ngầu, nhìn xoáy vào Vũ. Ánh mắt ấy không phải của quỷ, mà là của một con người đã đánh đổi tất cả để trường tồn.
– Vũ... – Hạnh gọi, giọng run run.
Vũ chậm rãi tiến lại gần bức tường, cảm giác như đang đối diện với chính bóng tối trong máu mình. Anh đặt tay lên lớp đá lạnh, nhắm mắt lại, để mặc cho dòng ký ức của tổ tiên tràn về. Trong khoảnh khắc ấy, anh nhìn thấy Khải, lĩnh chúa năm xưa, đứng giữa biển máu, ánh mắt rực lửa.
– Ngươi sẽ tiếp tục hay dừng lại? – Giọng Khải vang lên, vọng từ sâu trong tâm trí.
Vũ mở mắt, nhìn chằm chằm vào con mắt máu trên tường, đáp lại bằng một cái nhìn không chùn bước:
– Tôi không phải ông. Tôi sẽ không hiến tế ai để đổi lấy quyền lực. Tôi sẽ tự đối diện với bóng tối của mình.
Con mắt máu khép lại, máu rút xuống, để lại một vết sẹo dài vắt ngang bức tường. Không khí trong phòng dịu đi, nhưng ai cũng biết, đó chỉ là sự yên lặng trước cơn bão lớn hơn đang đến.
Hạnh đứng dậy, kéo Vũ ra khỏi bóng tối của ký ức. Cô lau máu trên tay anh, thì thầm:
– Đừng để mình bị nuốt chửng, Vũ à. Chúng ta còn phải tìm ra cánh cửa thứ hai, và bí mật cuối cùng của dinh thự này.
Quang bước tới, đặt tay lên vai hai người trẻ. Ông lặng lẽ trao cho họ một lá bùa nhỏ, ánh mắt đầy hy vọng:
– Hãy giữ lấy. Khi đến ngưỡng cuối cùng, hãy nhớ, chỉ có niềm tin vào nhau mới cứu được các cháu khỏi vực sâu của lời nguyền.
Bóng tối ngoài hành lang bỗng chuyển động, những tiếng cười ma quái vọng lại, hòa lẫn tiếng gió rít. Dường như linh hồn lĩnh chúa Khải chưa từ bỏ ý định, vẫn rình rập, chờ đợi thời khắc máu cuối cùng nhỏ xuống.
Cánh cửa máu trên tường lại nhòe đi, như một vết thương sắp bật máu trở lại. Hạnh nhìn quanh, cảm nhận được nhịp đập dồn dập của dinh thự, như một sinh thể khổng lồ đang hấp hối, giãy giụa giữa ranh giới của bóng tối và ánh sáng.
Đứa trẻ Vô Diện đâu đó trong hành lang, bóng dáng thấp thoáng, đôi mắt không hình dạng nhìn về phía họ. Nó không còn run rẩy, chỉ lặng lẽ dõi theo, chờ đợi một điều gì đó chưa thành hình trong ký ức.
Ba người lặng lẽ rời khỏi căn phòng trung tâm, bước vào hành lang tối tăm, nơi từng lớp bóng tối chồng lên nhau, phủ kín mọi lối đi. Đằng sau họ, bức tường trung tâm vẫn rỉ máu, từng giọt nhỏ xuống nền đá, hòa vào những ký hiệu cổ xưa, như nhắc nhở rằng mọi bí mật vẫn còn nằm sâu trong lòng dinh thự, chờ ngày được phơi bày.
Bước chân họ vang lên, chậm rãi mà quyết liệt, hòa cùng tiếng trống xa xăm vang vọng từ lòng đất, dồn dập thúc giục một nghi lễ chưa hoàn tất.
Ở cuối hành lang, một cánh cửa khác chợt mở ra, ánh sáng đỏ rực tràn ngập, kéo dài bóng ba người trên nền đá lạnh. Đứa trẻ Vô Diện đứng trước cửa, ngoái nhìn, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên một tia hy vọng mong manh.
Vũ, Hạnh và Quang dừng lại, lặng lẽ nắm tay nhau, chuẩn bị bước qua ngưỡng cửa mới. Đằng sau, bức tường trung tâm lại rung lên khe khẽ, như nhắc nhở rằng máu và bóng tối vẫn chưa chịu dừng lại.
Một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo tiếng thì thầm của hàng trăm linh hồn chưa siêu thoát. Dinh thự lại chìm vào bóng tối, chờ đợi máu cuối cùng nhỏ xuống, mở ra cánh cửa dẫn tới sự thật cuối cùng – nơi không ai biết liệu giải thoát hay diệt vong đang chờ đợi ở phía bên kia.











