Trang chủ/Oan Gia Kết Nghĩa/Chương 17: Loạn Thế Công Phá
Oan Gia Kết Nghĩa

Chương 17: Loạn Thế Công Phá

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Dưới ánh trăng máu, rừng trúc nổi lên những tiếng gió gào rít, lá rụng tơi bời như mưa kiếm. Cả không gian chìm trong sắc đỏ rợn rùng, mặt đất như phủ tấm màn mỏng lạnh buốt của sát khí. Đám đông võ lâm vừa trải qua một trận kinh hoàng, còn chưa kịp hoàn hồn thì lại bị cuốn vào cơn lốc mới do Hạ Mộc Phong tạo ra.

Hạ Mộc Phong đứng giữa sân, áo choàng đen phấp phới, mặt trắng bệch không chút huyết sắc, cặp mắt dài rực lên tia hiểm độc. Trong tay hắn, vật phát sáng vừa bị bóp nát, phát ra trăm tia đỏ như lưỡi kiếm nhỏ lao xuống đất, vẽ thành một trận pháp kỳ dị. Từ các ký hiệu ấy, từng luồng khí lạnh tràn ra, cuốn lấy chân người, khiến kẻ yếu nội lực đã lập tức ngã quỵ. Những tiếng r*n r*, la hét vang lên khắp nơi, không khí đặc quánh mùi máu và độc dược.

Tần Dịch kéo Tiểu Yến, Nhược Lan và Đỗ đại phu lùi sát vào một thân trúc lớn, mắt không rời trận pháp. Ánh mắt Tần Dịch lóe lên sự tỉnh táo cùng lo lắng:

– Đây là “Huyết Sát Trảm Hồn”, năm xưa Hạ Mộc Phong từng dùng để vây giết các trưởng lão sư môn. Không ngờ hắn giữ lại mánh hiểm này...

Tiểu Yến siết chặt quạt xếp, ánh mắt ánh lên quyết tâm. Nhược Lan nép sát vào lưng nàng, run rẩy nhưng vẫn không quên thì thào:

– Oan gia song hiệp không sợ trời, không sợ đất, nhưng hình như… hơi sợ… máu…

Đỗ đại phu lôi từ tay áo ra một nắm thuốc lạ, nhét vội vào miệng rồi chia cho cả nhóm:

– Uống đi cho chắc. Lỡ có chuyện thì... thôi, uống trước khỏi hối tiếc!

Chưa kịp cười, Hạ Mộc Phong đã phất tay, tiếng cười rợn người vang lên khắp rừng trúc:

– Nếu không giao ra bí kíp và Lâm tiểu thư, đừng mong ai sống sót ra khỏi đây!

Đám tà phái dưới trướng hắn, mặt che kín, vũ khí sáng loáng, đồng loạt ào vào như nước lũ. Khói độc bốc lên từ bốn phía trận pháp, lan tỏa mù mịt, vây chặt lấy nhóm Tiểu Yến.

Tần Dịch trầm giọng:

– Sát nhau, không được tách!

Cả bốn người lập tức vận khinh công, luồn lách giữa những mũi kiếm và ám khí. Tần Dịch tung “Huyền Vũ Chưởng”, từng luồng khí mạnh mẽ xé tan đao kiếm, nhưng càng đánh, nội lực hắn càng bị hút dần bởi trận pháp. Tiểu Yến hiểu ý, chủ động lùi về sau, quạt xếp tung “Vân Yên Tán Ảnh”, sương mỏng phủ lối vào trận, khiến địch thủ lảo đảo, nhiều tên ngã vật ra, mắt lờ đờ như bị trúng độc.

Nhược Lan không chịu kém, rút kim châm bắn loạn xạ, miệng cười tủm tỉm:

– Đừng trách ta độc ác, ai bảo các ngươi không biết thương hoa tiếc ngọc!

Khói độc mỗi lúc một nặng, tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm, tiếng người ngã xuống hòa làm một, khiến cánh rừng trúc bình yên ngày nào biến thành bãi chiến trường đẫm máu.

Đúng lúc ấy, từ sau lưng vọng lên tiếng cười quen thuộc, nghe như tiếng chày giã gạo trong đêm tối:

– Ấy chà, vui thế này mà không mời ta nhập hội, chẳng phải uổng phí cái đầu sáng bóng sao?

Trần Quân Tử, đầu bóng loáng dưới ánh trăng, lén lút men theo gốc trúc, miệng cười nịnh nọt, vừa thấy ánh mắt Tần Dịch đã giơ vội hai tay:

– Đừng đánh, đừng đánh! Ta đến để thương lượng, không phải chịu chết đâu!

Tần Dịch nghiến răng:

– Trần Quân Tử, ngươi lại muốn giở trò gì?

Tiểu Yến nheo mắt, cười khẩy:

– Chủ hiệu cầm đồ tới đây để... cầm luôn mạng sống à?

Trần Quân Tử quệt mồ hôi, xoa hai bàn tay mập mạp:

– Lâm huynh, Tần huynh, Đỗ cô nương! Ta tới đây là vì nghĩa khí, thật đấy! Chỉ cần cho ta một con đường sống, ta sẽ tiết lộ bí mật lớn nhất đời ta!

Nhược Lan bĩu môi:

– Bí mật lớn kiểu lần trước ngươi bán bí quyết cạo đầu bóng loáng, suýt nữa ta bị lừa mua cả cân dầu dừa ấy hả?

Trần Quân Tử đỏ mặt, chưa kịp thanh minh thì Hạ Mộc Phong đã hiện ra phía sau lưng hắn, giọng lạnh tanh:

– Trò mèo của ngươi ta nắm rõ từng chân tơ kẽ tóc. Mau nói ra vị trí bí kíp, bằng không... ta cho ngươi làm ma trận pháp!

Trần Quân Tử run như cầy sấy, mồ hôi vã ra như tắm, nhìn sang Tần Dịch, rồi lại nhìn Hạ Mộc Phong, cuối cùng ánh mắt tuyệt vọng hướng về phía Tiểu Yến:

– Ta... ta chỉ muốn sống thôi. Ai cũng có lúc yếu lòng mà!

Tần Dịch trầm giọng:

– Ngươi dám phản bội, thiên hạ này sẽ không còn chỗ cho ngươi dung thân!

Hạ Mộc Phong cười khẩy, tay vung lên, khói độc quấn quanh cổ Trần Quân Tử như rắn độc. Hắn hét lên:

– Đừng! Ta nói! Ta nói!

Tiểu Yến siết chặt quạt xếp, ánh mắt như tóe lửa. Nhược Lan dừng tay, nhìn Trần Quân Tử đầy căm phẫn.

Trần Quân Tử cúi đầu, giọng run rẩy:

– Bí kíp... bí kíp Thiên Huyền Môn... giấu dưới bàn thờ tổ ở hậu điện, phía sau tấm bài vị gỗ lim! Chỉ cần gõ ba lần vào góc phải, cơ quan sẽ mở ra!

Câu nói vừa dứt, một cơn lạnh lẽo như tràn xuống khắp rừng trúc.

Tần Dịch gầm lên:

– Ngươi dám bán đứng sư môn?!

Trần Quân Tử co rúm người, lí nhí:

– Ta chỉ muốn sống... Hạ Mộc Phong, ngươi hứa tha mạng cho ta rồi nhé!

Hạ Mộc Phong cười lạnh, tung “Ảnh Hồn Chưởng” về phía Tần Dịch và Tiểu Yến. Một luồng bóng đen ập tới như sóng dữ. Tần Dịch quát lớn, kéo Tiểu Yến tránh sang bên. Khí độc lướt qua, ăn mòn cả thân trúc, mùi tanh nồng bốc lên khiến ai nấy choáng váng.

Nhược Lan bực bội, lôi từ tay áo ra một lọ thuốc màu hồng, mở nắp, ném mạnh xuống đất. Một làn khói hồng tỏa ra, thơm ngọt lịm. Đám tà phái hít phải lập tức loạng choạng, mặt đỏ gay, ngã vật ra đất.

Tiểu Yến nhân lúc hỗn loạn, kéo Tần Dịch lao lên, khinh công nhẹ như gió thoảng. Nhược Lan vừa chạy vừa cười hỉ hả:

– Độc dược “Hoa Mộng Tán” của ta, ai dám bảo nữ nhi yếu đuối nào!

Đỗ đại phu cũng không chịu kém, rút ra hai viên thuốc màu lam, nhét vào miệng Tiểu Yến và Tần Dịch:

– Giải độc tạm thời, uống vào còn sống mà chạy!

Hạ Mộc Phong thấy trận pháp bị phá, mặt càng thêm tái nhợt. Hắn rít lên, trận pháp lóe sáng đỏ chói, mặt đất rung chuyển, từng cột lửa nhỏ bùng lên giữa rừng trúc, gió rít như tiếng vong hồn.

Tần Dịch kéo Tiểu Yến lùi về phía sau, thấp giọng:

– Phải phá tâm trận, bằng không tất cả sẽ bị hút cạn nội lực.

Tiểu Yến gật đầu:

– Để ta đánh lạc hướng, ngươi tìm tâm trận!

Nhược Lan chen vào:

– Ta xử lý đám tà phái, các huynh cứ yên tâm!

Nói rồi nàng ném kim châm, bắn như mưa về phía bọn địch. Đỗ đại phu đứng phía sau, vừa ném độc dược vừa lầm bầm chửi đám trẻ “chỉ giỏi gây chuyện”.

Tiểu Yến lướt tới trước mặt Hạ Mộc Phong, vung quạt, miệng cười khẩy:

– Hạ giáo chủ, ngươi có biết vì sao tóc mãi không mọc dài không?

Hạ Mộc Phong sững lại:

– Ngươi nói nhảm gì?

Tiểu Yến bật cười:

– Vì suốt ngày đội mũ, lại chơi độc dược, tóc nào chịu nổi! Hay ngươi đổi nghề bán thuốc nhuộm tóc đi!

Đám tà phái phía sau nghe lỏm, không nhịn được cười rúc rích. Hạ Mộc Phong nổi giận, tung chưởng về phía Tiểu Yến. Nàng nhẹ nhàng tránh né, vừa chạy vừa trêu:

– Ấy, chưởng này yếu quá rồi! Hôm qua còn mạnh hơn!

Tần Dịch nhân lúc ấy, vận khinh công, len lỏi giữa trận pháp, mắt quét khắp nơi. Dưới một gốc trúc già, hắn phát hiện viên đá khắc ký hiệu lạ, vết máu loang lổ tỏa ra sát khí.

Không chút do dự, Tần Dịch vận toàn lực đánh “Huyền Vũ Chưởng” vào viên đá. Một tiếng nổ vang, cột sáng đỏ bắn vọt lên, trận pháp chao đảo dữ dội.

Hạ Mộc Phong gào lên, lao về phía Tần Dịch, chiêu thức cuồng nộ. “Ảnh Hồn Chưởng” hóa trăm bóng đen. Tiểu Yến lập tức lao theo, quạt xếp mở rộng, “Vân Yên Tán Ảnh” tỏa sương mù che chắn cho Tần Dịch.

Hai người phối hợp như nước với lửa, gió hòa mây cuốn. Hạ Mộc Phong càng đánh càng xuống sức, sắc mặt trắng như xác chết.

Nhược Lan đứng xa, hò hét cổ vũ:

– Tần huynh, Tiểu Yến, đánh rụng hết răng hắn đi!

Đỗ đại phu cũng góp lời:

– Đánh vào đầu, cho trọc luôn như Trần Quân Tử ấy!

Trần Quân Tử lấm lét lùi vào góc, miệng lẩm bẩm:

– Đầu ta bóng là nhờ… trời phú, không phải do ai đánh đâu nhé!

Trận chiến kéo dài, đám tà phái trúng độc ngã la liệt, số còn lại hoảng sợ tháo chạy. Đất rừng trúc tanh nồng mùi máu và khói độc.

Tần Dịch, mồ hôi ướt đẫm, quay sang Tiểu Yến:– Sắp xong rồi, chỉ cần ép Hạ Mộc Phong rời khỏi trận, ta sẽ phong tỏa nội lực hắn!

Tiểu Yến gật đầu:

– Được, để ta dụ hắn!

Nàng lao tới, quạt tấn công hông Hạ Mộc Phong. Hắn né tránh, thân pháp loạng choạng. Tần Dịch chớp thời cơ, phóng tới, một chưởng mạnh như núi giáng xuống vai Hạ Mộc Phong.

Tiếng xương gãy răng rắc, Hạ Mộc Phong bật ngửa, phun máu đen. Hắn vùng dậy, điên cuồng tung khói độc thành hình rắn lao về phía Tiểu Yến.

Tiểu Yến xoay quạt, “Vân Yên Tán Ảnh” tạo vòng xoáy gió, đẩy lùi khói độc. Nàng cười lớn:

– Hạ giáo chủ, ngươi hết trò rồi à? Hay thử khóc ăn vạ xem có ai thương không?

Nhược Lan bịt mũi cười khúc khích:

– Hạ Mộc Phong mà khóc, chắc trời mưa máu!

Đỗ đại phu rút túi nhỏ, ném về phía Hạ Mộc Phong, khói xanh bốc lên khiến hắn ho sặc sụa, mặt càng thêm nhợt nhạt.

Trong lúc hắn phân tâm, Tần Dịch vận nội lực, điểm huyệt, phong tỏa kinh mạch. Hạ Mộc Phong gục xuống, ánh mắt căm hận:

– Các ngươi tưởng thắng rồi sao? Bí kíp đã thuộc về ta... Trần Quân Tử, dẫn đường!

Trần Quân Tử bò ra, mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy:

– Ta... ta chỉ biết đường tới hậu điện thôi, còn lấy được hay không thì...

Tiểu Yến chắn trước, quạt xếp vung lên:

– Đứng lại! Ngươi nghĩ ta để yên à?

Hạ Mộc Phong cười khẩy, giọng khàn đặc:

– Oan gia song hiệp, các ngươi có giỏi thì đuổi theo đi! Đêm nay, máu chưa chảy đủ, trời chưa sáng đâu!

Hắn giật mạnh cổ tay, một tiếng động lạ vang lên, thân hình hóa thành làn khói đen biến mất vào bóng đêm.

Trần Quân Tử tính chuồn theo nhưng Nhược Lan nhanh tay bắn kim châm vào mông, hắn hét oai oái, ngã lăn ra đất:

– Đau quá! Đỗ cô nương, cô chơi xấu thế!

Nhược Lan nhún vai:

– Ai bảo ngươi phản bội, ta không thích loại người hai mặt!

Tần Dịch nhíu mày, nhìn về hướng Hạ Mộc Phong biến mất:

– Hắn chưa chết, chắc chắn còn mưu sâu kế hiểm. Bí kíp không thể để rơi vào tay hắn!

Tiểu Yến gật đầu, ánh mắt kiên định:

– Ta sẽ cùng ngươi vào hậu điện. Dù có là hang cọp, cũng phải lôi bí kíp về cho sư phụ ngươi và... cho cha ta được minh oan!

Nhược Lan vỗ vai hai người:

– Song hiệp hợp lực, thiên hạ vô địch! Ta “bảo kê” phía sau cho!

Đỗ đại phu lắc đầu thở dài:

– Đám trẻ này, hết lần này tới lần khác làm ta đau tim. Lần này mà còn gây chuyện, ta cho uống thuốc xổ cả tháng!

Trần Quân Tử r*n r*, bò dậy, lấm lét nhìn quanh:

– Các vị, hay là... ta dẫn đường, các vị bảo vệ ta nhé? Ta không muốn làm ma trong hậu điện đâu!

Tần Dịch lạnh lùng:

– Dẫn đường đi, nếu dám giở trò, ta cho ngươi làm ma thật!

Trần Quân Tử nuốt nước bọt, cúi đầu lẽo đẽo đi trước. Đám đông chính phái, chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, kẻ nể phục, người xì xào, người vỗ tay reo hò:

– Oan gia song hiệp, quả là kỳ tích võ lâm!

– Lâm cô nương, Tần công tử, anh hùng không phân nam nữ!

– Đỗ cô nương, kim châm lợi hại quá!

Cả nhóm băng qua rừng trúc, tiến về phía hậu điện. Đêm vẫn chưa tàn, ánh trăng máu nhuộm đỏ con đường nhỏ.

Trần Quân Tử dừng lại trước một căn nhà gỗ cũ kỹ, run rẩy:

– Đây... chính là hậu điện. Bàn thờ tổ... ở trong cùng. Nhưng... nghe nói có cơ quan giết người, ai không phải truyền nhân Thiên Huyền Môn bước vào sẽ bị nghiền thành thịt vụn!

Nhược Lan nhướng mày:

– Thế thì ngươi vào trước đi, Quân Tử!

Trần Quân Tử suýt khóc, lắc đầu nguầy nguậy:

– Không, ta... ta chỉ dẫn đường thôi! Việc này... giao cho Tần công tử!

Tần Dịch không nói gì, bước thẳng vào hậu điện. Tiểu Yến theo sát, ánh mắt cảnh giác.

Căn phòng tối om, ánh trăng le lói xuyên qua khe cửa. Bàn thờ tổ bằng gỗ lim bóng lộn, trên đặt bài vị khắc chữ vàng. Tần Dịch tiến lại, gõ nhẹ ba lần vào góc phải bàn thờ. Một tiếng “cạch” vang lên, tấm gỗ phía sau lặng lẽ mở ra, để lộ mật thất tối om.

Tiểu Yến nhìn Tần Dịch, thì thào:

– Đi thôi! Nếu có cơ quan, ta dùng khinh công kéo ngươi ra ngoài!

Tần Dịch bật cười, ghé sát tai nàng:

– Lần này tới lượt ta bảo vệ ngươi.

Cả hai bước vào mật thất, Nhược Lan và Đỗ đại phu đứng ngoài canh chừng. Trần Quân Tử co rúm, núp sau cột gỗ, mắt láo liên.

Trong mật thất, mùi ẩm mốc xộc lên. Tường đá phủ mạng nhện, giữa phòng đặt một chiếc rương sơn đỏ, trên nắp khắc ký hiệu Thiên Huyền Môn. Một tờ giấy dán trên nắp rương, chữ nguệch ngoạc: “Người không có duyên, đừng mở!”

Tiểu Yến bĩu môi:

– Dọa trẻ con chắc?

Tần Dịch lắc đầu:

– Đây là ám hiệu. Phía dưới chắc chắn có cơ quan.

Hắn cúi xuống, dò quanh mép rương. Vừa chạm vào một điểm nhỏ, “tách”, hai mũi kim sắc phóng vút ra, hắn né sang bên, mũi kim cắm phập vào tường đá.

Tiểu Yến trêu:

– May mà Tần huynh không ham mở rương như mở bánh bao.

Tần Dịch liếc nàng, nhếch môi:

– Ngươi mà mở chắc giờ đã thành “lâm tiểu quỷ” rồi!

Hai người phối hợp, nhẹ nhàng phá giải cơ quan, cuối cùng cũng mở được nắp rương. Bên trong, một cuốn bí kíp bọc lụa vàng nằm gọn, ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra.

Tần Dịch cẩn trọng lấy bí kíp ra, giở từng trang. Ánh mắt hắn rực sáng, giọng nghẹn lại:

– Đây là... “Tam Hợp Quy Nguyên”! Cuối cùng cũng tìm được!

Tiểu Yến ánh mắt vừa mừng vừa lo:

– Chúng ta phải nhanh ra ngoài, Hạ Mộc Phong sẽ không bỏ qua đâu.

Bỗng ngoài mật thất vang lên tiếng Nhược Lan:

– Cẩn thận! Có người đột nhập!

Tiếng binh khí chạm nhau, tiếng la hét hỗn loạn vọng vào. Tiểu Yến và Tần Dịch lao ra, thấy Nhược Lan đang vật lộn với một bóng đen, Đỗ đại phu bị hất văng sang bên.

Trần Quân Tử đã biến mất, chỉ còn vết máu loang trên sàn.

Tần Dịch siết bí kíp, ánh mắt tối sầm:

– Hạ Mộc Phong quay lại rồi...

Tiểu Yến quạt xếp trong tay, gằn giọng:

– Dù liều mạng, ta cũng không để hắn cướp được bí kíp!

Tiếng cười của Hạ Mộc Phong vang lên giữa bóng tối, rùng rợn như tiếng quỷ gọi hồn:

– Các ngươi tưởng thoát được sao? Bí kíp đã về tay ta, mạng các ngươi... cũng chẳng giữ nổi!

Ánh trăng máu chiếu qua cửa sổ, soi rõ bóng đen lặng lẽ áp sát. Trong đêm lạnh, trận chiến cuối cùng vừa mới bắt đầu...

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử