Chương 11: Phí Nguyệt và thiên nhiên
Phí Nguyệt đứng giữa rừng cây, ánh mắt chăm chú nhìn những mầm non mới nhú lên từ đất. Cô cảm nhận được hơi thở của thiên nhiên xung quanh, mỗi lá cây, mỗi nhành hoa đều như đang thì thầm những bí mật cổ xưa. Khả năng điều khiển thực vật của cô không chỉ giúp bảo vệ những khu rừng, mà còn kết nối cô với sức sống mãnh liệt của đất mẹ.
“Phí Nguyệt!” Lý Thiên gọi, tiếng anh vang lên giữa không gian tĩnh lặng. “Chúng ta cần sự giúp đỡ của cô để bảo vệ thiên nhiên trong hành trình tìm kiếm Pháp Bảo Đồ.”
“Cô có thể giúp chúng ta tìm ra cách bảo vệ những khu rừng mà chúng ta sẽ đi qua,” Ngọc Thanh thêm vào, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Phí Nguyệt quay lại, nụ cười nở rộ trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. “Tôi sẽ giúp các bạn. Thiên nhiên cần được bảo vệ, và tôi sẽ làm mọi cách để giữ gìn vẻ đẹp này.”
Họ bắt đầu hành trình, và Phí Nguyệt dẫn đầu, đôi chân nhỏ nhắn lướt trên những lớp lá khô, như thể cô đang nhảy múa cùng với thiên nhiên. Những cây cối xung quanh dường như cũng nhích lại gần hơn, như chào đón cô.
“Cô có thể cảm nhận được điều gì không?” Vương Huyền hỏi, ánh mắt tò mò.
“Có,” Phí Nguyệt gật đầu, “có một nguồn năng lượng lớn đang chảy qua khu rừng này. Nó như một dòng chảy mạnh mẽ, nhưng cũng chứa đựng nhiều nỗi buồn.”
“Chúng ta cần tìm ra nguyên nhân,” Lý Thiên quyết định. “Có lẽ nó liên quan đến việc bảo vệ thiên nhiên.”
Đoàn người tiếp tục đi sâu vào rừng, và Phí Nguyệt dùng khả năng của mình để tạo ra những lối đi dễ dàng hơn. Cô nhắm mắt, tay giơ lên, và những cây cối xung quanh như nghe theo lời cô, tự động gập lại để tạo thành một con đường.
“Thật kỳ diệu!” Ngọc Thanh thán phục.
“Đó chỉ là một phần nhỏ trong sức mạnh của thiên nhiên,” Phí Nguyệt khiêm tốn đáp.
Khi họ tiến sâu hơn, không khí trở nên nặng nề. Những cây cối bắt đầu héo úa, lá rụng xuống như những giọt nước mắt. Phí Nguyệt cảm nhận được sự đau khổ của chúng, và lòng cô thắt lại.
“Có điều gì không ổn,” cô nói, giọng trầm xuống. “Chúng ta cần phải tìm ra nguyên nhân.”
“Hãy dùng sức mạnh của cô để kết nối với thiên nhiên,” Lý Thiên đề nghị. “Có thể cô sẽ thấy được điều gì đó.”
Phí Nguyệt nhắm mắt, tập trung. Cô cảm nhận được dòng chảy của sức sống, nhưng bên cạnh đó, có một sự hiện diện u ám đang bao trùm. Cô mở mắt, nhìn về phía nhóm bạn. “Có một thế lực đang làm hại khu rừng này. Nó đang hút đi sức sống từ mọi thứ xung quanh.”
“Thế lực nào?” Vương Huyền hỏi, lo lắng.
“Tôi không chắc,” Phí Nguyệt đáp, “nhưng có lẽ chúng ta cần phải điều tra kỹ hơn.”
Ngọc Thanh gật đầu. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy manh mối nếu tiếp tục đi sâu hơn.”
Họ đi tiếp, và bỗng một âm thanh vang lên từ xa, như tiếng kêu cứu của một sinh vật. Phí Nguyệt dừng lại, lắng nghe. “Có ai đó đang cần giúp đỡ.”
“Đi nào!” Lý Thiên khẩn trương thúc giục. Họ chạy về phía âm thanh, và khi đến nơi, họ thấy một con thú nhỏ bị mắc kẹt trong một cái bẫy.
“Phí Nguyệt, cô hãy dùng sức mạnh của mình!” Ngọc Thanh kêu lên.Phí Nguyệt không chần chừ, cô quỳ xuống, tay đặt lên mặt đất. Những rễ cây vươn lên, nhẹ nhàng mở bẫy ra, giúp con thú thoát khỏi cái bẫy chết chóc. Con thú nhìn cô với đôi mắt biết ơn, rồi chạy biến vào rừng.
“Cảm ơn, Phí Nguyệt,” Lý Thiên nói, ánh mắt ngưỡng mộ. “Cô đã cứu sống một sinh vật vô tội.”
“Nhưng đây chỉ là một phần nhỏ trong những gì đang xảy ra,” cô đáp, lo lắng. “Nếu không ngăn chặn được thế lực đang gây hại, sẽ còn nhiều sinh vật khác gặp nguy hiểm.”
“Chúng ta cần tìm ra thủ phạm,” Vương Huyền nói. “Có thể họ đang ở gần đây.”
Họ tiếp tục hành trình, và không lâu sau, họ tìm thấy một khu vực bị tàn phá nặng nề. Những cây cổ thụ đã bị chặt hạ, đất đai bị xới tung, dấu hiệu của những kẻ xâm lấn.
“Chúng ta phải làm gì đó,” Ngọc Thanh thốt lên, không thể chịu đựng nổi cảnh tượng đau lòng này.
“Phí Nguyệt, hãy thử kết nối với thiên nhiên một lần nữa,” Lý Thiên đề nghị. “Có thể cô sẽ tìm ra được hướng đi tiếp theo.”
Cô nhắm mắt, tập trung. Lần này, những hình ảnh mờ ảo hiện ra trước mắt cô. Cô thấy những bóng người lén lút, tiếng cười nhạo và những âm thanh của kim loại va chạm.
“Có kẻ đang phá hoại khu rừng này,” cô nói, giọng run rẩy. “Họ không chỉ làm hại cây cối mà còn định tìm kiếm một thứ gì đó.”
“Thứ gì?” Vương Huyền hỏi.
“Tôi không rõ,” cô đáp, “nhưng có cảm giác rằng nó rất quan trọng.”
“Chúng ta phải ngăn chặn họ trước khi quá muộn,” Lý Thiên quyết tâm. “Hãy tìm kiếm dấu vết.”
Họ bắt đầu tìm kiếm, và sau một lúc, họ phát hiện ra những dấu chân dẫn vào một khu vực tối tăm hơn. “Đi nào,” Lý Thiên nói, dẫn đầu, lòng dũng cảm trỗi dậy.
Khi họ tiến vào khu vực đó, không khí trở nên lạnh lẽo. Họ nhìn thấy những bóng người đang tụ tập, ánh mắt lạnh lẽo và những vũ khí sáng loáng trong tay. Phí Nguyệt cảm nhận được sự u ám từ những người đó, như thể họ mang trong mình một mối thù sâu sắc với thiên nhiên.
“Đó là kẻ thù,” Ngọc Thanh nói, giọng cô thì thào. “Họ đang tìm kiếm thứ gì đó.”
“Chúng ta cần phải hành động,” Vương Huyền nói, ánh mắt kiên quyết.
Lý Thiên gật đầu. “Hãy chuẩn bị. Chúng ta sẽ không để họ tàn phá khu rừng này thêm nữa.”
Phí Nguyệt cảm thấy trái tim mình đập mạnh. Đây không chỉ là một cuộc chiến vì Pháp Bảo Đồ, mà còn là một cuộc chiến vì thiên nhiên. Cô hít sâu, dồn hết sức mạnh của mình vào lòng quyết tâm bảo vệ những gì thiêng liêng nhất.
“Chúng ta sẽ chiến đấu vì những gì chúng ta tin tưởng,” cô nói, giọng đầy quyết tâm.
Những bóng người ở phía trước đã nhận ra sự hiện diện của họ. Tiếng cười lạnh lẽo vang lên, và bầu không khí trở nên căng thẳng. Cuộc chiến vì thiên nhiên sắp sửa bắt đầu, và họ không thể lùi bước.











