Chương 17: Đối mặt với Tiêu Lăng
Lý Thiên nhìn vào đôi mắt kiêu ngạo của Tiêu Lăng, cảm giác tức giận và quyết tâm dâng trào trong lòng. “Chúng ta không thể lùi bước nữa!” anh nói, giọng đầy sức mạnh. Ngọc Thanh đứng bên cạnh, ánh mắt cô kiên định, sẵn sàng cho cuộc chiến sắp tới.
“Chúng ta cần một kế hoạch,” Vương Huyền lên tiếng. “Tiêu Lăng có sức mạnh lửa, nhưng nếu chúng ta phối hợp tốt, có thể tạo ra bất ngờ.”
“Phải, chúng ta sẽ không để hắn có cơ hội tấn công,” Hàn Tinh đồng tình, ánh mắt vẫn dõi theo kẻ thù. “Mỗi người sẽ giữ một vị trí chiến lược, tạo ra lực lượng đồng bộ.”
Ngọc Thanh gật đầu, ánh sáng từ Ngọc Linh Tuyền bắt đầu tỏa ra, hòa quyện cùng với sức mạnh của Lý Thiên. “Tôi sẽ giữ cho tất cả mọi người an toàn. Chúng ta cùng nhau, không ai bị bỏ lại.”
“Được rồi!” Lý Thiên hít một hơi sâu. “Hãy nhớ, không chỉ là cuộc chiến của riêng chúng ta. Chúng ta phải bảo vệ những người vô tội.”
“Ngươi sẽ không thể ngăn cản ta!” Tiêu Lăng đột ngột lên tiếng, tay vung Hỏa Diễm Đao, tạo ra những ngọn lửa cuồng nộ. Hắn cười, sự tự mãn hiện rõ trên gương mặt. “Hãy xem ta biến các ngươi thành tro bụi!”
“Hãy chuẩn bị!” Lý Thiên hét lên, và cả nhóm lao về phía trước, không để kẻ thù có cơ hội tấn công trước.
Cuộc chiến nổ ra trong không gian chật chội, nơi mà sức mạnh của lửa và sấm sét hòa quyện vào nhau. Lý Thiên vung Lôi Vân Kiếm, tạo ra những tia sét chói lòa, đẩy lùi những ngọn lửa từ Tiêu Lăng. “Ngọc Thanh, giờ!” anh kêu lên.
Ngọc Thanh lập tức triệu hồi sức mạnh từ Ngọc Linh Tuyền, ánh sáng bảo vệ tỏa ra xung quanh. “Hãy giữ vững! Chúng ta sẽ không lùi!” Cô tạo ra một vòng bảo vệ, giúp nhóm có cơ hội tấn công.
“Bạch Ngọc Câu, hãy giúp ta!” Vương Huyền ra lệnh, linh thú từ chiếc câu xuất hiện, lao về phía Tiêu Lăng, cản trở những ngọn lửa nguy hiểm.
Nhưng Tiêu Lăng không dễ bị đánh bại. Hắn cười khẩy, tay vung một đòn tấn công mạnh mẽ. “Các ngươi thật ngu ngốc! Hãy để ta dạy cho các ngươi một bài học!” Hắn triệu hồi sức mạnh lửa, tạo ra một cơn bão lửa bao quanh mình.
“Chúng ta không thể để hắn điều khiển trận chiến!” Hàn Tinh hô lên, ánh mắt sắc bén. “Phải tấn công đồng thời!”
“Vâng!” Cả nhóm đồng thanh, lòng tin vào nhau càng thêm mạnh mẽ. Họ tập trung sức mạnh, mỗi người một hướng, tạo ra một lực lượng áp đảo.
Trong khoảnh khắc, một ánh sáng rực rỡ từ Lý Thiên bùng lên, và từng cơn gió mạnh mẽ từ anh hòa quyện vào những đòn tấn công của đồng đội. “Lao vào!” Lý Thiên gầm lên, sức mạnh từ lòng họ lan tỏa, tạo thành một bức tường chặn lại những ngọn lửa của Tiêu Lăng.“Ngọc Thanh, hãy chữa lành cho chúng ta khi cần!” Vương Huyền nói trong lúc chiến đấu, cố gắng giữ vững tinh thần. “Chúng ta cần sức mạnh từ nhau!”
“Đừng lo!” Cô đáp, niềm tin từ ánh mắt khiến mọi người cảm thấy vững vàng hơn.
Cuộc chiến trở nên ác liệt hơn, những tiếng nổ vang vọng khắp nơi. Tiêu Lăng lùi lại, nhưng ngay lập tức, hắn lại lao vào tấn công. “Ta không thể thua trước những kẻ yếu đuối như các ngươi!” Hắn gầm lên, sự kiêu ngạo không ngừng trỗi dậy.
Lý Thiên cảm thấy hơi thở của thất bại, nhưng anh không cho phép mình từ bỏ. “Chúng ta là những người mạnh mẽ! Hãy chứng minh điều đó!” anh khẳng định, vung kiếm về phía kẻ thù.
“Hãy kết thúc trò chơi này!” Tiêu Lăng gầm lên, triệu hồi một cơn lốc lửa khổng lồ, bùng lên dữ dội. “Chết đi!”
“Ngọc Thanh, bảo vệ chúng ta!” Lý Thiên kêu lên, cảm giác hồi hộp dâng trào khi lửa quét qua, nhưng Ngọc Thanh đã kịp thời tạo ra một vòng bảo vệ.
“Tôi không để ai bị thương!” Cô hét, ánh sáng từ Ngọc Linh Tuyền chiếu rọi khắp nơi, tạo thành một bức tường vững chắc trước những ngọn lửa.
Nhưng ngay khi họ tưởng chừng đã vượt qua được cơn bão lửa, Đoàn Minh xuất hiện từ bóng tối. “Các ngươi nghĩ rằng mình có thể thoát khỏi ta sao?” Hắn ta cười nhạo, ánh mắt đầy nguy hiểm.
“Lùi lại!” Lý Thiên hét lên, nhưng đã quá muộn. Đoàn Minh phóng một đòn tấn công bất ngờ, khiến nhóm phải chia ra để tránh né.
“Cùng nhau!” Vương Huyền nói, nắm chặt Bạch Ngọc Câu, quyết định không để kẻ thù có cơ hội chiếm ưu thế.
Cuộc chiến trở nên hỗn loạn, nhưng giữa những tiếng gầm thét và ánh sáng lấp lánh, một ý chí mạnh mẽ từ lòng họ trỗi dậy. Họ không chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn vì những người xung quanh, vì những kẻ không thể tự bảo vệ mình.
“Chúng ta sẽ không để hắn thắng!” Lý Thiên gào lên, không chịu khuất phục trước sức mạnh của kẻ thù. “Tất cả vì hòa bình!”
“Chúng ta là một đội!” Ngọc Thanh khẳng định, ánh sáng từ cô như một ngọn hải đăng trong bóng tối. “Hãy cùng nhau!”
Trong khoảnh khắc ấy, một sức mạnh từ lòng họ dâng trào, và tất cả cùng tấn công, tạo ra một luồng ánh sáng rực rỡ. Cuộc chiến chưa bao giờ khốc liệt đến thế, và những quyết định khó khăn vẫn đang chờ đợi họ phía trước.











