Chương 2: Ngọc Thanh xuất hiện
Lý Thiên, Ngọc Thanh và Vương Huyền tiếp tục hành trình. Họ đi qua những con đường nhỏ hẹp, những bóng cây rậm rạp, nơi ánh sáng chỉ lọt được một chút. Mỗi bước đi đều mang theo những âm thanh của cuộc sống hoang dã xung quanh. Nhưng trong lòng Lý Thiên, một sự hồi hộp cứ dâng lên, như thể có điều gì đó đang chờ đợi họ ở phía trước.
“Ngọc Thanh, sức mạnh chữa trị của cô có thể giúp chúng ta trong những tình huống khó khăn không?” Lý Thiên hỏi, ánh mắt anh dừng lại ở cô, như tìm kiếm một nguồn an ủi.
Ngọc Thanh ngẩng đầu, đôi mắt trong suốt của cô lấp lánh dưới ánh nắng. “Sức mạnh của tôi có thể chữa lành vết thương, nhưng không thể đối phó với mọi hiểm nguy. Chúng ta cần phải cẩn thận.”
“Cẩn thận là cần thiết, nhưng đôi khi, chúng ta cũng phải mạo hiểm,” Vương Huyền thêm vào, nụ cười của anh như một tia sáng giữa không gian u ám. “Tôi đã từng nghe về một pháp sư chữa trị mạnh mẽ sống gần đây. Có thể chúng ta nên tìm cô ấy để học hỏi thêm.”
“Nghe có vẻ hợp lý,” Lý Thiên đồng ý. “Nếu chúng ta có thể hiểu rõ hơn về sức mạnh chữa trị, điều đó sẽ giúp ích rất nhiều cho hành trình này.”
Họ quyết định dừng lại tại một ngôi làng nhỏ bên đường để tìm thông tin về pháp sư. Không khí ở đây nhẹ nhàng hơn, tiếng cười trẻ con vang vọng từ những ngôi nhà giản dị. Ngọc Thanh cảm thấy lòng mình ấm áp khi thấy những người dân vui vẻ, nhưng cũng không quên lý do họ đang ở đây.
“Chúng ta có thể hỏi thăm về cô ấy ở đâu?” Ngọc Thanh hỏi, đôi mắt cô quét quanh tìm kiếm.
“Có thể hỏi một vài người dân,” Vương Huyền gợi ý. “Tôi sẽ tìm một chỗ để bắt chuyện.”
Vương Huyền tiến đến một nhóm người đang ngồi bên cạnh bếp lửa. Lý Thiên và Ngọc Thanh đứng một bên, lắng nghe những câu chuyện rôm rả về cuộc sống ở làng. Một người đàn ông lớn tuổi, với mái tóc bạc trắng, đang kể về những điều kỳ diệu trong rừng sâu.
“Ngọc Thanh, cô có nghe thấy không?” Lý Thiên thì thầm. “Có thể cô pháp sư mà chúng ta tìm kiếm đang ở gần đây.”
Ngọc Thanh gật đầu, ánh mắt cô hướng về phía nhóm người. Vương Huyền, sau một hồi trò chuyện, quay lại với nụ cười tươi trên môi. “Tôi đã có tin tức. Cô pháp sư chữa trị tên là Hoa Linh, sống ở một ngôi nhà gần rừng. Họ nói rằng cô ấy có khả năng chữa lành mọi vết thương.”
“Vậy thì chúng ta nên đi ngay,” Lý Thiên nói, quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt.Họ nhanh chóng rời khỏi ngôi làng, hướng về phía rừng sâu. Đường đi trở nên gập ghềnh hơn, những cây cối dày đặc che khuất tầm nhìn. Ngọc Thanh cảm thấy hồi hộp, nhưng cũng đầy hy vọng. Cô biết rằng việc tìm hiểu nguồn gốc sức mạnh của mình sẽ là một bước ngoặt trong hành trình.
Khi họ đến gần ngôi nhà của Hoa Linh, không gian trở nên yên tĩnh lạ thường. Lý Thiên cảm nhận được sự khác biệt, như thể có một sức mạnh nào đó đang bao trùm nơi đây. Ngôi nhà nhỏ nằm giữa những cây cổ thụ, mái ngói rêu phong, như hòa quyện với thiên nhiên.
“Có vẻ như chúng ta đã đến nơi,” Vương Huyền nói, ánh mắt chăm chú nhìn về phía ngôi nhà.
Ngọc Thanh tiến lên một bước, lòng tràn đầy lo lắng và hồi hộp. “Tôi sẽ là người nói chuyện trước.”
“Để tôi đi cùng,” Lý Thiên nhanh chóng đáp, không muốn để cô một mình.
Họ gõ cửa, âm thanh vang lên trong không gian tĩnh lặng. Một lúc sau, cánh cửa mở ra. Một người phụ nữ trung niên với ánh mắt dịu dàng xuất hiện. “Các bạn đến tìm tôi có việc gì?”
“Chúng tôi nghe nói về sức mạnh chữa trị của bà,” Ngọc Thanh nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định. “Chúng tôi muốn học hỏi.”
Hoa Linh mỉm cười, nhưng trong ánh mắt đó có điều gì đó sâu thẳm. “Tới đây đi. Tôi có thể giúp các bạn, nhưng trước tiên, các bạn phải chứng minh rằng mình xứng đáng với sức mạnh này.”
“Chúng tôi sẵn sàng,” Lý Thiên đáp, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng. “Hãy cho chúng tôi biết thử thách nào cần vượt qua.”
“Cái mà các bạn tìm kiếm không chỉ là sức mạnh chữa trị,” Hoa Linh nói, giọng trầm bổng. “Nó còn là sự hiểu biết về bản thân và những người xung quanh. Hãy đến đây, tôi sẽ cho các bạn thấy điều đó.”
Ngọc Thanh nhìn Lý Thiên, cả hai đều cảm nhận được rằng thử thách này không chỉ là một bài kiểm tra về sức mạnh mà còn là một hành trình khám phá chính mình. Họ bước vào ngôi nhà, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
Trong khi đó, những đôi mắt lạnh lùng vẫn dõi theo từng bước đi của họ. Đoàn Minh, với nụ cười tàn nhẫn, đã sẵn sàng cho những mưu đồ đen tối của hắn. Hắn biết rằng, trong hành trình này, không chỉ có Lý Thiên và Ngọc Thanh mà còn có những bí mật đang chờ đợi, và hắn sẽ không để ai cản đường mình.











