Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Bác đưa cho tôi một ly.
“Uống đi.”
“Cho ấm.”
Tôi nhận lấy.
Khẽ nhấp một ngụm.
Bác nhìn Tô Chấn Hoa đang nằm trên giường rất lâu.
Bỗng lên tiếng:
“Vãn Vãn.”
“Cháu có biết…”
“Năm mẹ cháu mắc bệnh.”
“Bố cháu từng vay bác tiền không?”
Tôi sửng sốt.
Lắc đầu.
“Có.”
Tô Vệ Quốc tựa vào bệ cửa sổ.
Hai tay ôm ly sữa đậu nành.
“Bệnh của mẹ cháu.”
“Trước sau tiêu hơn mười vạn tệ.”
“Khi ấy bố cháu thiếu tiền.”
“Nên vay bác năm vạn.”
“Sau khi mẹ cháu mất.”
“Chưa đầy một năm.”
“Ông ấy đã trả đủ.”
“Còn trả thêm năm nghìn tiền lãi.”
Tôi không lên tiếng.
Chỉ lặng lẽ chờ bác nói tiếp.
“Bên cạnh khoản vay đó…”
Bác cả nhấp một ngụm sữa đậu nành.
“Trước khi tái hôn, bố cháu còn đến vay bác thêm một lần nữa.”
“Lần ấy là 60.000 tệ.”
“Ông ấy bảo muốn đầu tư một dự án.”
“Cam đoan chỉ có lãi, không có lỗ.”
“Bác tin.”
“Nên đưa tiền.”
“Kết quả…”
“Thương vụ đó thất bại.”
“Tiền mất sạch.”
Bác dừng lại.
Sau đó chậm rãi nói tiếp:
“Rồi ông ấy tái hôn.”
“Tiền sính lễ.”
“Tiền tiệc cưới.”
“Quà cáp cho nhà bên Lưu Mỹ Linh.”
“Trước sau cũng tiêu không ít.”
“Trong số tiền ấy…”
“Có bao nhiêu là sáu vạn bác cho vay…”
“Bác không biết.”
Giọng bác nhỏ xuống.
“Nhưng bác biết.”
“Từ sau đó…”
“Ông ấy không còn nhắc đến chuyện trả tiền nữa.”
Tim tôi chợt thắt lại.
“Vãn Vãn.”
“Bố cháu…”
“Là người rất sĩ diện.”
Bác bóp bẹp chiếc cốc giấy đã uống hết.
Ném vào thùng rác bên cạnh.
“Ngày trước.”
“Ông ấy không như vậy.”
“Khi mẹ cháu còn sống.”
“Dù việc làm ăn không lớn.”
“Nhưng đối với hai mẹ con cháu…”
“Thật sự không có gì để chê.”
“Chỉ là sau này…”
“Ông ấy thay đổi.”
Tôi khẽ hỏi:
“Là vì mẹ cháu mất sao?”
“Không hẳn.”
Bác nhìn tôi.
“Có vài chuyện.”
“Đợi cháu tốt nghiệp.”
“Ở cạnh bố cháu một thời gian.”
“Rồi tự khắc sẽ hiểu.”
Tôi không hỏi nữa.
Đêm đó.
Tô Vệ Quốc ngồi trên chiếc ghế chăm bệnh suốt cả đêm.
Trời gần sáng.
Bác mới thiếp đi được một lúc.
Tôi lấy áo khoác đắp lên người bác.
Bác không tỉnh.
Chỉ lẩm bẩm điều gì đó.
Mơ hồ như đang nói:
“Xin lỗi…”
Tôi không biết…
Bác đang xin lỗi ai.
Ca phẫu thuật của bố rất thành công.
Sau nửa tháng nằm viện, ông được xuất viện.
Hôm xuất viện.
Lưu Mỹ Linh đến đón.
Vì đang thi cuối kỳ nên tôi không thể đến.
Chỉ nhắn WeChat hỏi bố đã khỏe chưa.
Ông trả lời:
“Khỏe hơn nhiều rồi. Con cứ yên tâm thi.”
Hôm thi xong môn cuối cùng.
Tôi đang thu dọn đồ trong ký túc xá.
Tưởng Văn vừa đắp mặt nạ vừa lướt điện thoại.
Đột nhiên hỏi:
“Tô Vãn.”
“Mẹ kế cậu trước đây làm nghề gì?”
“Hình như mở tiệm làm đẹp ở quê.”
“Sau này mới theo bố mình lên tỉnh.”
Tưởng Văn quay sang nhìn tôi.
“Thế thì lạ thật.”
“Với điều kiện của bố cậu…”
“Bà ấy ham cái gì nhỉ?”
“Một người đàn ông ngoài bốn mươi.”
“Đã ly hôn.”
“Việc làm ăn cũng chỉ bình thường.”
“Lại còn có một cô con gái đang học đại học.”
“Cậu đừng giận nhé.”
“Tớ chỉ thấy…”
“Có khi mẹ kế cậu đang nhắm vào thứ gì đó của bố cậu.”
Tôi nghĩ một lúc.
“Còn nhắm được gì?”
“Nhà là bố mẹ mình mua trước khi tái hôn.”
“Tiền tiết kiệm cũng chẳng đáng bao.”
“Mình đoán…”
“Chắc là vì tình cảm thôi.”
Tưởng Văn bĩu môi.
Không nói thêm nữa.
Nhưng đêm đó…
Tôi trằn trọc mãi không ngủ được.
Trong đầu cứ lặp đi lặp lại câu nói của bác:
“Có vài chuyện, đợi cháu tốt nghiệp rồi sẽ hiểu.”
Cùng với câu “Xin lỗi…” mà bác vô thức nói lúc ngủ.
Rốt cuộc…
Bố đang giấu tôi điều gì?
Bác cả lại đang giấu tôi điều gì?
Ánh trăng ngoài cửa sổ len qua khe rèm.
Trắng lạnh.
Rọi xuống cuối giường.
Tôi trở mình.
Một ý nghĩ bỗng hiện lên.
Đến chính tôi cũng bị nó làm cho giật mình.
Liệu…
Bệnh của mẹ năm đó…
Có thật sự đơn giản như tôi vẫn nghĩ không?
________________________________________
Chương 5
Mùa xuân năm tư đại học.
Cuối cùng tôi cũng có dịp về nhà.
Nói là về nhà…
Thực ra là căn hộ hai phòng ngủ mà bố thuê sau khi tái hôn.











