Bao năm nay.
Anh ta dùng chiếc thẻ ấy để hô mưa gọi gió.
Đã quen xem nó là tài sản của riêng mình.
Anh ta quên mất.
Hoặc có lẽ chưa từng quan tâm.
Rốt cuộc ai mới là chủ nhân thật sự của chiếc thẻ đó.
“Cô… cô đúng là đồ đàn bà độc ác!”
Cuối cùng anh ta cũng tìm được từ ngữ để công kích tôi.
“Vợ chồng tám năm!”
“Cô đối xử với tôi như thế sao?”
“Vợ chồng tám năm?”
Tôi bật cười.
“Từ Khải.”
“Ngay từ lúc anh dẫn Mạnh Đình về nhà, bảo tôi phải tác thành cho hai người.”
“Thì cuộc hôn nhân tám năm đó đã chết rồi.”
“Bây giờ anh lại muốn nói chuyện tình cảm với tôi?”
“Anh không thấy nực cười sao?”
“…”
Anh ta lại nghẹn họng.
“Mấy khoản tiền kia đâu?”
Anh ta đổi đề tài.
Giọng nói trở nên gấp gáp.
“Tiền trong thẻ đâu rồi?”
“À.”
“Anh nói khoản tiền đó à?”
“Lúc báo khóa thẻ, tiện thể tôi nhờ anh Chu giúp mình chuyển tài sản sang tài khoản mới.”
“Bây giờ tất cả đều nằm trong tài khoản của tôi.”
“Một đồng cũng không thiếu.”
“Cô!”
Tôi nghe rõ tiếng anh ta hít mạnh một hơi lạnh.
Giống như trái tim vừa bị ai đó bóp nghẹt.
“Trần Hi!”
“Trả tiền lại cho tôi!”
“Đó là vốn lưu động của công ty!”
“Tuần sau tôi còn một khoản phải thanh toán!”
“Công ty của anh?”
Tôi lại cười.
“Từ Khải.”
“Hình như anh quên mất rồi.”
“Tài khoản công ty của anh cũng được mở bằng thông tin cá nhân của tôi.”
“Để né thuế.”
“Anh đúng là dùng đủ mọi cách.”
“Nhưng không sao.”
“Tôi đã giao cho luật sư xử lý rồi.”
“Tin rằng chẳng bao lâu nữa.”
“Anh sẽ nhận được thông báo từ ngân hàng và cơ quan thuế.”
“Còn khoản vốn lưu động anh vừa nhắc tới.”
“Xin lỗi.”
“Bây giờ nó đã là tài sản riêng có trước hôn nhân của tôi rồi.”
Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng thở nặng nề.
Tuyệt vọng.
Nhưng bất lực.
“À đúng rồi.”
Tôi thong thả bồi thêm một nhát dao cuối cùng.
“Chiếc túi xách trị giá 500.000 tệ mà mẹ anh đặt trước ở cửa hàng đồ xa xỉ tuần trước.”
“Còn cả chiếc siêu xe em gái anh mua trả góp.”
“Thẻ phụ của họ cũng đã bị khóa cùng lúc rồi.”
“Khoản tiền còn lại.”
“Nhớ tự mình đi thanh toán nhé.”
Nói xong.
Tôi cúp máy.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.
Chưa đầy một phút sau.
Điện thoại lại đổ chuông.
Lần này.
Tên người gọi hiện lên là:
La Mỹ Quyên.
Người mẹ chồng cũ từng quen ra lệnh và sai khiến tôi.
Xem ra.
Bà ta cũng đã nhận được tin rồi.
04
Tôi nghe máy của La Mỹ Quyên.
Vẫn bật loa ngoài như cũ.
“Trần Hi! Cái đồ vong ân bội nghĩa! Cô rốt cuộc muốn làm gì hả?!”
Vừa kết nối cuộc gọi, tiếng gào thét chói tai đã lao thẳng ra từ đầu dây bên kia, gần như muốn đâm thủng màng nhĩ của tôi.
Tôi đưa điện thoại ra xa một chút.
“Dựa vào đâu mà cô khóa thẻ của tôi?! Hôm nay tôi vừa ở cửa hàng, người ta nói thẻ không dùng được nữa! Cô có biết tôi mất mặt đến mức nào không?”
“Chiếc túi 500.000 tệ đó tôi đã đặt cọc rồi! Bây giờ cô bảo tôi phải làm sao?”
Tôi không nói gì.
Chỉ lặng lẽ nghe bà ta gào thét.
“Còn cả Phi Phi nữa! Mỗi tháng con bé phải trả góp chiếc xe hết 50.000 tệ! Bây giờ cô khóa thẻ, là muốn ép chết chúng tôi đúng không?”
“Cái đồ sao chổi! Năm xưa để cô bước chân vào nhà họ Từ chính là sai lầm lớn nhất!”
“Cô có quên không? Nếu không có A Khải nhà tôi, cô làm gì có ngày hôm nay? Làm gì được sống cuộc sống sung sướng như thế này?”
“Bây giờ cứng cánh rồi, muốn lật trời luôn phải không?”
Chửi rủa.
Nguyền rủa.
Đủ mọi lời lẽ cay độc khó nghe.
Tôi nhấp một ngụm rượu vang.
Đợi đến khi bà ta hơi thở dốc, tạm ngừng lấy hơi, tôi mới chậm rãi lên tiếng.
“Nói xong chưa?”
Bà ta khựng lại.
“La Mỹ Quyên.”
Tôi gọi thẳng họ tên đầy đủ của bà ta.
Từng chữ một rõ ràng.
“Thứ nhất, chúng ta đã không còn bất kỳ quan hệ nào nữa. Mong bà chú ý cách dùng từ.”
“Thứ hai, cái gọi là ‘cuộc sống sung sướng’ mà bà nói, từng đồng từng xu đều được chi từ tài khoản của tôi. Bà tiêu tiền của tôi, chứ không phải tiền con trai bà cho.”
“Thứ ba, chiếc thẻ đó là của tôi. Tôi muốn khóa lúc nào thì khóa lúc đó.”
“Không cần bất kỳ lý do nào.”
“Càng không cần giải thích với bà.”
“Còn chiếc túi kia và khoản trả góp xe của Từ Phi Phi…”
Tôi dừng lại một nhịp.
Giọng nói dần lạnh xuống.
“Đó là khoản chi tiêu của chính các người.”
“Các người nên tự chịu trách nhiệm.”
“Không liên quan gì đến tôi.”
“Cô… cô…”
Bà ta tức đến mức nói không nên lời.
“Trần Hi! Tôi nói cho cô biết, đừng vội đắc ý! A Khải sẽ không bỏ qua cho cô đâu! Nhà họ Từ chúng tôi…”
“Nhà họ Từ?”
Tôi cắt ngang lời bà ta.
Khẽ bật cười.
“Bà thật sự nghĩ rằng bây giờ vẫn còn cái gọi là ‘nhà họ Từ’ sao?”
“La Mỹ Quyên.”
“Những năm qua, căn nhà bà và con gái bà ở, tiền điện nước, tiền gas, phí quản lý mỗi tháng… bà nghĩ ai là người thanh toán?”
“Những bộ quần áo bà đang mặc.”
“Những chiếc túi bà đang xách.”
“Có thứ nào không được quẹt từ chiếc thẻ của tôi không?”
“Không còn chiếc thẻ đó nữa.”
“Cái gọi là cuộc sống quý bà của bà có thể duy trì được bao nhiêu ngày?”
Đầu dây bên kia hoàn toàn im bặt.
Không còn một âm thanh nào.
Tôi cũng không cho bà ta thêm cơ hội mở miệng.
“Đến đây thôi.”
“Sau này đừng gọi cho tôi nữa.”
“Chúng ta không thân.”
Tôi cúp máy.
Thuận tay kéo số điện thoại của bà ta và Từ Phi Phi vào danh sách chặn.
Điện thoại cuối cùng cũng yên tĩnh.
Nhưng không bao lâu sau.
Chuông cửa vang lên.
Dồn dập.
Thô bạo.
Mang theo cảm giác điên cuồng bất chấp tất cả.
Tôi nhìn qua mắt thần.
Là Từ Khải.
Phía sau anh ta còn có Mạnh Đình.
Sắc mặt cả hai đều vô cùng khó coi.
Giống như vừa chạy thoát khỏi một thảm họa.
Đôi mắt Từ Khải đỏ ngầu.
Tơ máu giăng kín.
Anh ta nhìn chằm chằm vào cánh cửa nhà tôi.
Rồi bắt đầu đập cửa thật mạnh.
“Trần Hi! Mở cửa!”
“Ra đây cho tôi!”
“Tôi biết cô đang ở trong đó!”
“Mở cửa!”
“Chúng ta nói chuyện!”











