Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦
4

Quý Lâm Phong ký nhận cô ta ngay tại chỗ.

Lần đầu tiên tôi gặp cô ta ở công ty, cô ta đang kiễng chân đặt một ly cà phê lên bàn làm việc của Quý Lâm Phong. Hình latte art rất tinh xảo, bên cạnh còn có một gói bánh quy thủ công nhỏ, được gói bằng giấy dầu màu hồng, buộc bằng một sợi dây thừng mảnh.

Thấy tôi bước vào, tay cô ta run lên, suýt làm đổ cà phê.

Quý Lâm Phong đứng dậy, vẻ mặt tự nhiên giới thiệu rằng đây là thực tập sinh mới, chăm chỉ, học việc nhanh. Sau đó lại nói với cô ta đây là vợ anh, gọi là chị dâu.

Cô ta rụt rè cúi đầu xuống, giọng nhỏ như tiếng muỗi:

“Chào chị dâu.”

Tôi mỉm cười gật đầu, đáp lại một câu:

“Chào em.”

Cô ta vẫn đứng đó, ánh mắt lén nhìn về phía gói bánh quy trên bàn Quý Lâm Phong, như đang chờ anh ta nếm thử một miếng.

Quý Lâm Phong không chú ý, tôi cũng không nhắc.

Lúc ra khỏi cửa, tôi ngoái đầu nhìn lại một cái.

Cô ta đang nhẹ tay thu dọn tài liệu trên bàn anh ta, sắp xếp từng tập ngay ngắn rồi lặng lẽ lui ra ngoài, khép cửa lại.

Ánh đèn hành lang chiếu lên gương mặt cô ta, tôi nhìn thấy khóe môi cô ta khẽ mím lại, trong đáy mắt giấu một tia thỏa mãn rất khó nhận ra.

Tối hôm đó về nhà, tôi nói với Quý Lâm Phong:

“Đổi thực tập sinh khác đi.”

“Cô ấy mới tốt nghiệp, một mình ở thành phố này, từng bị lừa tiền thuê nhà, lương cũng không cao.”

Anh ta rót cho tôi một cốc nước.

“Tôi chỉ thấy cô ấy chăm chỉ nên muốn dìu dắt một chút thôi, không có ý gì khác. Chuyện này mà em cũng suy nghĩ nhiều sao?”

Anh ta nói, chỉ là đồng nghiệp.

Nhưng người “đồng nghiệp” ấy lại dần trở thành một cái gai không thể nhổ bỏ giữa chúng tôi.

Cô ta thường nhắn tin cho Quý Lâm Phong vào đêm khuya, nói rằng bóng đèn trong phòng thuê bị hỏng, không biết tìm ai sửa.

Quý Lâm Phong nhìn điện thoại một cái.

Tôi nói:

“Đừng đi.”

Anh ta nói:

“Được.”

Rồi ngồi trên sofa trả lời cô ta một tin:

“Tìm ban quản lý tòa nhà.”

Nhưng cô ta không tìm ban quản lý.

Hôm sau đi làm, cô ta bước vào văn phòng với đôi mắt sưng đỏ. Đồng nghiệp hỏi có chuyện gì, cô ta chỉ lắc đầu, không nói gì.

Đến giờ ăn trưa, tôi nghe người ta truyền tai nhau rằng trợ lý Cố tối qua một mình tắm trong bóng tối, không cẩn thận ngã một cú.

Quý Lâm Phong biết chuyện thì nhíu mày, nói một câu rằng sau này có việc gì có thể gọi điện.

Từ đó trở đi, chuyện của cô ta ngày càng nhiều.

Ống nước bị vỡ, thẻ điện hết tiền, hàng xóm tầng dưới đến phàn nàn.

Mọi chuyện đều xảy ra vào ban đêm.

Mỗi tin nhắn đều kèm theo một sticker tủi thân.

Tôi từng nổi giận một lần.

Quý Lâm Phong đưa điện thoại cho tôi, nói:

“Em trả lời đi, em tự trả lời cô ấy đi.”

Tôi nhìn lịch sử trò chuyện của họ.

Anh ta trả lời rất ít, phần lớn chỉ là “Tìm ban quản lý”, “Gọi 113”, “Ra hiệu thuốc”.

Nhưng cô ta luôn biết cách tiếp lời rất khéo, rất tỉ mỉ, như một cái hố không đáy, anh ta ném gì vào cô ta cũng có thể đón lấy, rồi lại tiếp tục ném ra câu tiếp theo.

Sau đó có một tối, hiếm khi anh ta ở nhà, màn hình điện thoại bỗng sáng lên.

Tôi liếc qua một cái, là tin nhắn của cô ta:

“Sếp Quý, hôm nay là sinh nhật em, đồng nghiệp đã mua bánh kem cho em. Lúc em tự cắt bánh một mình cũng không hiểu sao lại bật khóc.

Cảm ơn anh đã chăm sóc em suốt nửa năm qua, em kính anh một ly.”

Cô ta gửi kèm một tấm ảnh selfie.

Trước mặt là một miếng bánh kem nhỏ, bên cạnh đặt hai chiếc cốc.

Quý Lâm Phong không trả lời.

Nhưng ngày hôm sau, lúc tôi đăng nhập vào tài khoản ngân hàng của anh ta để kiểm tra khoản khấu trừ tiền vay mua nhà, tôi phát hiện tối hôm trước, lúc mười một giờ, anh ta đã chuyển cho cô ta năm nghìn tệ.

Ghi chú:

Trợ cấp tăng ca.

Tối hôm đó, tôi đứng ngoài ban công tưới lan hồ điệp.

Tưới hết một bình, lại tưới thêm một bình nữa.

Nước chảy ra từ lỗ thoát dưới đáy chậu, làm ướt cả một mảng gạch lớn.

Lộ Ninh nói qua điện thoại:

“Cô ta cố ý như vậy mà cậu không nhìn ra sao?”

Tôi đáp:

“Nhìn ra chứ.”

Cô ấy hỏi:

“Vậy sao cậu không ly hôn?”

Tôi không nói gì.

Khi ấy tôi từng nghĩ, hôn nhân vốn là như vậy.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử