Sau khi ly hôn chồng cũ, con trai theo anh ta sang Anh, lúc tiễn biệt, thằng bé đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng: “Mẹ, chờ con về.”
Tiếng cười đắc ý của Liễu Mạn Đình như kim châm thẳng tới: “Chị Nhã Ninh, đừng buồn quá. Thần Thần theo Hoành Bác sang Anh tiếp nhận nền giáo d.ụ.c tốt hơn, tương lai rộng mở. Chị làm mẹ thì cũng phải học cách buông tay, tính toán cho bản thân đi, dù sao… tuổi già sắc tàn rồi, muốn tìm người mới cũng không dễ đâu.”
Thiệu Hoành Bác nhíu mày, nhưng không ngăn lại, chỉ qua loa gật đầu với Tưởng Nhã Ninh rồi ôm người mới xoay người rời đi.
Tưởng Nhã Ninh siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, mới không để nước mắt rơi xuống.
Sự nhục nhã, phẫn hận, cảm giác lạnh lẽo khi bị người thân nhất phản bội, gần như nhấn chìm cô.
Ngay lúc này, chiếc điện thoại cũ trong tay cô rung lên một cái.
Một tin nhắn từ số lạ gửi đến, nội dung chỉ có một dòng ngắn ngủi: “Mẹ, dưới đế chậu hoa bên chân mẹ.”
Tưởng Nhã Ninh mờ mịt cúi đầu, dời chiếc chậu hoa nhựa không mấy nổi bật kia ra, bên dưới vậy mà đang đè một tấm thẻ ngân hàng mới tinh.
Mặt thẻ là hoa văn bầu trời sao sâu thẳm, ở giữa in một chuỗi tiếng Anh mà cô không nhận ra: “Astral Heritage.”
Điện thoại lại rung lên, vẫn là số đó: “Mật khẩu là sinh nhật của mẹ. Trong đó có năm triệu. Chờ con về. Đừng nói với bất kỳ ai, kể cả bố. — Thần.”
Đồng t.ử Tưởng Nhã Ninh đột nhiên co rút, bàn tay nắm lấy tấm thẻ lạnh băng không khống chế được mà run rẩy.
Ly hôn giống như một trận lăng trì chậm rãi.
Tưởng Nhã Ninh và Thiệu Hoành Bác là bạn học đại học, cùng nhau lập nghiệp từ hai bàn tay trắng.
Khi công ty khó khăn nhất, cô vác cái bụng bầu đi chạy việc kinh doanh, tiếp khách uống rượu đến mức xuất huyết dạ dày.
Sau này công ty lớn mạnh, niêm yết trên sàn, Thiệu Hoành Bác trở thành tổng giám đốc Thiệu vẻ vang vô hạn, còn cô thì lui về tuyến hai, trở thành “bà Thiệu”, chuyên tâm giúp chồng dạy con.
Cho đến ba tháng trước, cô nhìn thấy những đoạn tin nhắn bẩn thỉu và ảnh thân mật trong điện thoại Thiệu Hoành Bác, đối tượng là trợ lý trẻ đẹp của anh ta, Liễu Mạn Đình.
Cãi vã, chiến tranh lạnh, ngả bài.
Thiệu Hoành Bác xé xuống lớp mặt nạ cuối cùng, bình tĩnh đến đáng sợ: “Nhã Ninh, chúng ta ly hôn đi. Công ty đang chuẩn bị vòng gọi vốn mới, sự tồn tại của em, quan niệm của em, đã không còn theo kịp sự phát triển của công ty nữa. Thần Thần theo anh, anh sẽ đưa nó sang Anh học trường tư tốt nhất. Còn em, tài sản chung vợ chồng chia theo pháp luật, em sẽ không chịu thiệt.”
Anh ta sẽ không để cô “chịu thiệt”.
Căn biệt thự bọn họ đang ở có giá thị trường gần hai mươi triệu, anh ta “hào phóng” cho cô.
Nhưng cổ phần công ty, anh ta đã sớm thông qua những thao tác phức tạp chuyển đi gần hết, để lại cho cô một công ty con gần như rỗng ruột và một phần tài sản cực kỳ khó đổi thành tiền mặt.
Tính ra, số tiền mặt cô thật sự cầm được trong tay chỉ khoảng hai, ba triệu.
Đối với Tưởng Nhã Ninh đã quen với mức sống trước đây, lại vì nhiều năm rời khỏi môi trường công sở mà kỹ năng trở nên xa lạ, số tiền ấy chẳng khác nào ngồi ăn núi lở, nguy cơ chồng chất.
Đòn chí mạng nhất đến từ con trai Thiệu Thần.
Thiếu niên mười sáu tuổi đang ở tuổi nổi loạn.
Không biết từ lúc nào, thằng bé và Tưởng Nhã Ninh càng lúc càng xa cách.
Thiệu Hoành Bác mua cho nó mẫu xe thể thao mới nhất, tuy nó còn chưa thể lái, đưa nó ra vào các câu lạc bộ cao cấp, nhồi nhét vào đầu nó quan niệm “kẻ mạnh làm vua”, “lợi ích là trên hết”.
Còn sự quan tâm và lải nhải của Tưởng Nhã Ninh, trong mắt nó lại biến thành “ràng buộc” và “lạc hậu”.
Trong thời gian kiện ly hôn, Thiệu Thần nói rõ muốn đi theo cha.
“Mẹ, ngoài nấu cơm dọn dẹp, cả ngày lo những chuyện vô dụng ra, mẹ còn có thể cho con được gì? Bố có thể cho con tương lai.”
Câu nói này còn khiến Tưởng Nhã Ninh rét lòng hơn tất cả những tính toán của Thiệu Hoành Bác.
Lúc này, sự ồn ào của sân bay đã tan đi, Tưởng Nhã Ninh một mình ngồi trong xe ở bãi đỗ xe trống trải, tay siết c.h.ặ.t tấm thẻ ngân hàng hình bầu trời sao kia.
Năm triệu?
Con trai lấy đâu ra năm triệu?
Thiệu Hoành Bác cho?
Không thể nào.
Anh ta kiểm soát kinh tế của con trai rất c.h.ặ.t, tiền tiêu vặt tuy nhiều, nhưng tuyệt đối không thể một lần cho nhiều như vậy, càng không thể để con trai lén đưa cho mình.
Lẽ nào…











