Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Giọng nói mềm mại của Noãn Noãn vang lên bên tai.
Tôi xoay người lại.
Chu Nghiễn Sâm và Ôn Tự Lan quay lại, chạy tới, hơi thở còn dồn dập.
Hai người nhìn tôi thật sâu, vành mắt đỏ hoe, đầy vẻ hối hận nặng nề.
“Tiểu Nhã, chúng ta nói chuyện một chút được không?”
Tôi bảo bảo mẫu đưa Noãn Noãn ra xe đợi.
Rồi quay lại, lạnh lùng nhìn hai người.
“Hai vị tiên sinh muốn nói chuyện gì?”
“Nói về việc hai người vong ân phụ nghĩa?”
“Nói về việc hai người vì mười phần trăm cổ phần mà giả dối với tôi?”
“Nói về việc hai người vì Ôn Chi mà để tôi thế tội ngồi tù?”
“Chu tiên sinh, Ôn tiên sinh, là tôi mù mắt mù lòng trao nhầm chân tình, tôi nhận. Tôi cũng đã trả giá rồi.”
“Đối với hai người, tôi tự hỏi lòng mình không hề hổ thẹn.”
“Xem như người dưng, chính là sự tha thứ lớn nhất tôi dành cho hai người.”
Nói xong, tôi không buồn nhìn họ thêm một lần nào nữa, lên xe rời đi.
Tôi nghĩ, bị tôi chế nhạo như vậy, chắc họ sẽ không bao giờ tìm tôi nữa.
Không ngờ, hôm sau lại gặp họ ở nhà họ Tần.
“Dì Tiểu Nhã, là hai chú đẹp trai hôm qua ở trước tiệm hoa của dì đó!”
Mỗi cuối tuần, Noãn Noãn đều muốn tôi ở lại nhà họ Tần chơi với con bé.
Năm đó sau khi ra tù, tôi trực tiếp quay về Nam Thành, làm đủ việc lặt vặt để sống qua ngày.
Sau này nhà họ Tần tuyển bảo mẫu sau sinh, thử việc ba ngày được năm nghìn tệ, tôi đi thử.
Noãn Noãn sinh non, Tần phu nhân bị thuyên tắc ối, không cứu được.
Với tài lực của nhà họ Tần, muốn tìm bao nhiêu bảo mẫu chẳng có.
Thế nhưng Noãn Noãn cứ khóc mãi, đổi hết người này đến người khác.
Chỉ có tôi bế con bé, cho bú, dỗ ngủ, nó mới ngoan ngoãn.
Đứa bé ngây thơ, mềm mại như cục bột nhỏ, dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của tôi, từng chút một lớn lên.
Mỗi khoảnh khắc trưởng thành của con bé, đều như tia nắng ấm chiếu vào cuộc đời rách nát, u tối của tôi, chữa lành tôi.
Trên dưới nhà họ Tần đều đối xử với tôi rất tử tế.
Lúc đó, tôi đang dắt Noãn Noãn xuống lầu, định ra vườn sau bắt bướm.
Thấy quản gia Lý đang tiếp đón Chu Nghiễn Sâm và Ôn Tự Lan, tôi chỉ liếc qua nhàn nhạt.
Xem như người xa lạ.
Tôi xoa đầu Noãn Noãn.
“Ừm, chắc là đến tìm ba con.”
Nhà họ Tần là tập đoàn số một Nam Thành, hào môn quyền quý đứng trên đỉnh kim tự tháp, không phải loại hào môn bình thường như nhà họ Chu hay nhà họ Ôn ở Bắc Kinh có thể so bì.
Bắt được bướm, lại nghịch thêm mấy con ong nhỏ.
Nhìn nụ cười trong veo của Noãn Noãn.
Những vết thương quá khứ vì gặp lại hai người kia mà gợi lên, dần dần được xoa dịu.
Nam Thành rất tốt.
Thị trấn này rất tốt.
Ấm áp như mùa xuân.
Chơi một lúc, tôi đưa Noãn Noãn vào nhà.
Chu Nghiễn Sâm và Ôn Tự Lan vẫn còn ở phòng khách, trợ lý của Tổng giám đốc Tần đang tiếp họ.
Quản gia Lý mỉm cười với tôi: “Cô Trần, những thứ cô cần đã chuẩn bị xong rồi.”
Noãn Noãn ngẩng đầu: “Ông quản gia ơi, hôm nay cháu nhất định sẽ làm được bánh quy thành công, đến lúc đó ông phải nếm thử nha!”
Ông Lý dở khóc dở cười: “Hy vọng lần này tiểu thư Noãn Noãn sẽ làm ra mẻ bánh vừa ý.”
Tôi bật cười, nắm tay con bé: “Đi nào, rửa tay làm bánh thôi.”
Khi bánh quy và kẹo bưởi vừa ra lò.
Tần Tiêu từ trên lầu đi xuống, tựa ở cửa bếp không biết đã đứng nhìn bao lâu.
Tôi khựng lại một chút.
“Tần tiên sinh.”
Noãn Noãn ngọt ngào gọi: “Ba ơi, hôm nay con làm thành công thật đó, ba nếm thử đi.”
Tần Tiêu nhón một miếng: “Khá hơn lần trước một chút, có tiến bộ.”
Noãn Noãn bĩu môi, quay lại nhìn tôi.
Rõ ràng bị đả kích rồi.
Tôi vội ngồi xổm xuống, chạm nhẹ vào mũi con bé, an ủi: “Đừng nghe ba con nói, rõ ràng ngon hơn lần trước nhiều mà.”
Nói xong tôi mới giật mình nhận ra giọng điệu của mình.
Có hơi… thân mật quá.
Nhưng Tần Tiêu chỉ cười, không nói gì.
Ở nhà họ Tần hai ngày, đến thứ Hai tôi đưa Noãn Noãn đi mẫu giáo rồi trở về tiệm hoa.
Chu Nghiễn Sâm và Ôn Tự Lan lại đến.
Không, còn dẫn theo cả Ôn phu nhân.
“Tiểu Nhã… có thể cho mẹ một chút thời gian không?”
Giọng nói dịu dàng như vậy, trước đây tôi chưa từng nghe qua.
“Tôi và Ôn phu nhân hình như không có gì để nói.”
“Dù sao cũng chẳng có người mẹ ruột nào vì con nuôi mà đưa chính con gái ruột của mình vào tù.”











