Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Khi tôi nhìn thấy dòng chữ đó, tôi liền ngẩng phắt lên nhìn ông ta.

Đỗ Kiến Quốc cũng nhận ra là tôi đã nhìn thấy.

Mặt ông ta lập tức sa sầm.

Tôi hiểu rồi.

Bên phía đồn cảnh sát, Thẩm Ngọc Mai và Đỗ Giai Giai đã bắt đầu cắn xé lẫn nhau.

Chỗ dựa lớn nhất của Đỗ Kiến Quốc ban đầu, là tự mình trốn ở phía sau.

Nhưng bây giờ, hai người đứng phía trước đã sắp không trụ nổi nữa.

Ông ta không còn có thể trốn tránh được nữa.

Cảnh sát một lần nữa yêu cầu ông ta giao nộp túi tài liệu.

Lần này Đỗ Kiến Quốc không giằng co quá lâu.

Ông ta đặt chiếc túi lên mui xe.

“Xem đi.”

“Tôi cũng muốn xem xem, Thẩm Hoài An còn có thể để lại trò trống gì nữa.”

Nhân viên ngân hàng đối chiếu niêm phong ngay tại chỗ.

Lớp ngoài của chiếc túi ghi tên mẹ tôi.

Lớp bên trong còn có một lớp niêm phong cũ.

Chỗ niêm phong là chữ ký và ngày tháng của bố tôi.

Khi nhìn rõ ngày tháng, Luật sư Trần khẽ nói: “Đây là năm mẹ cháu qua đời.”

Hơi thở của tôi ngừng lại.

Chiếc túi được mở ra sau khi đã ghi chép theo đúng quy định.

Bên trong không phải tiền mặt.

Không phải giấy tờ nhà đất.

Cũng không phải những tài liệu đen tối như Đỗ Kiến Quốc tưởng tượng.

Nằm trên cùng là một bức thư.

Ngoài phong bì viết bốn chữ.

*Thanh Hòa tự tay mở.*

Tay tôi run lên một cái.

Luật sư Trần nhìn sang cảnh sát.

Cảnh sát gật đầu, rồi đưa bức thư cho tôi.

Tôi mở ra.

Giấy đã hơi ố vàng.

Dòng đầu tiên, là chữ của mẹ tôi.

*Thanh Hòa, nếu lớn lên con đọc được bức thư này, chứng tỏ cuối cùng bố cũng đã giao nó cho con rồi.*

Nước mắt tôi gần như ngay lập tức trào ra.

Đó thực sự là nét chữ của mẹ.

Hơi nghiêng sang bên phải.

Nét cuối rất thanh thoát.

Trong thư viết, khi bà bệnh nặng đã bàn bạc xong xuôi với bố tôi.

Tiền bồi thường, tiền tiết kiệm còn lại, cùng với phần mà bà ngoại sau này đồng ý cho tôi, tất cả chỉ dùng cho việc học hành và đảm bảo nhà ở của tôi.

Bà còn viết, người họ hàng nếu thực lòng xót thương tôi, sẽ không ép uổng tôi về chuyện tiền bạc.

Nếu có kẻ lấy tình thân ra uy hiếp, con tuyệt đối đừng lùi bước.

Bởi vì lùi một bước, chúng sẽ nghĩ rằng sau lưng con không còn ai cả.

Tôi bưng miệng, nước mắt rơi xuống từng giọt lớn.

Hóa ra thứ bố tôi canh giữ, không chỉ là bằng chứng.

Mà còn cả những lời mẹ để lại cho tôi.

Trong túi tài liệu còn có máy ghi âm, sao kê gốc, giấy chứng nhận công chứng, cùng một tờ giấy khiến tôi chết trân.

Đó là bản sao sổ đăng ký thăm bệnh vào tuần cuối cùng trước khi bố tôi qua đời.

Địa điểm là khu điều trị nội trú của ông.

Cột tên người đến thăm, ghi Đỗ Kiến Quốc.

Phần ghi chú thăm viếng, có một dòng chữ viết tay của y tá.

*Sau khi thăm, cảm xúc bệnh nhân bất thường rõ rệt, người nhà là Đỗ Kiến Quốc từng ở lại riêng trong phòng hai mươi phút.*

Tôi ngẩng đầu nhìn Đỗ Kiến Quốc.

Vẻ bình thản trên mặt ông ta cuối cùng cũng vỡ vụn.

Đúng lúc này, cảnh sát nhận được cuộc gọi từ đồn.

Nói vài câu, sắc mặt anh ấy đột nhiên trở nên nghiêm nghị.

Cúp điện thoại, anh ấy nhìn Đỗ Kiến Quốc.

“Thẩm Ngọc Mai khai báo, một tuần trước khi Thẩm Hoài An qua đời, ông từng cầm tài liệu giả mạo đến bệnh viện tìm ông ấy.”

“Bây giờ, xin mời ông theo chúng tôi về đồn giải trình sự việc.”

19

Đỗ Kiến Quốc nghe thấy câu nói này, sắc mặt cuối cùng cũng thay đổi hoàn toàn.

Theo phản xạ tự nhiên ông ta nhìn về phía Thẩm Ngọc Mai bị đưa đi, giống như không ngờ bà ta lại mở miệng nhanh đến vậy.

Cảnh sát yêu cầu ông ta lên xe.

Ông ta không lập tức nhúc nhích, chỉ chằm chằm nhìn tôi.

“Thanh Hòa, cháu thực sự muốn cạn tình cạn nghĩa đến mức này sao?”

Tôi nhìn vào chiếc cặp da cũ kỹ trong tay ông ta.

“Người cạn tình cạn nghĩa, là các người.”

Ông ta mỉm cười, nụ cười cứng đờ.

“Nếu bố cháu còn sống, cũng sẽ không muốn thấy người một nhà làm loạn đến mức này.”

Sự yếu lòng bé nhỏ trong tim tôi, đã bị câu nói này nghiền nát triệt để.

“Nếu bố tôi còn sống, các người căn bản không có gan.”

Ánh mắt của Đỗ Kiến Quốc đột nhiên tối sầm lại.

Cảnh sát bước tới một bước.

“Có lời gì, mang về đồn rồi hẵng nói.”

Đỗ Kiến Quốc trước khi bị đưa lên xe, đột nhiên quay đầu lại liếc tôi một cái.

Trong cái nhìn đó không có chút hối hận nào, chỉ có sự không cam lòng.

Giống như cho đến lúc này ông ta vẫn nghĩ rằng, mình chỉ sai sót một bước.

Túi tài liệu đã được niêm phong mang đi.

Luật sư Trần cùng tôi đi đến đồn cảnh sát.

Trên đường đi, tôi luôn siết chặt bức thư mẹ để lại.

Giấy rất mỏng, phần rìa đã ố vàng.

Nhưng mấy dòng chữ đó, lại giống như một bàn tay nhẹ nhàng vỗ về lưng tôi.

*Đừng lùi bước.*

*Bởi vì lùi một bước, chúng sẽ nghĩ rằng sau lưng con không còn ai cả.*

Trước đây tôi luôn cảm thấy sau lưng mình không còn ai.

Mẹ rời đi rất sớm.

Bố cũng đi rồi.

Trong nhà vắng ngắt chỉ còn lại mùi hương khói và tấm di ảnh.

Nhưng mãi đến khoảnh khắc này tôi mới hiểu ra, họ chưa bao giờ thực sự rời xa.

Họ đã đem tất cả những bằng chứng, những lời nhắn gửi, và cả lòng dũng cảm có thể để lại, cất giấu vào mọi nơi mà tôi có thể bước tới.

Trong đồn cảnh sát, Thẩm Ngọc Mai và Đỗ Giai Giai đã bị tách ra thẩm vấn.

Đỗ Giai Giai khóc đến nhòe cả lớp trang điểm, hai mắt sưng húp.

Nhìn thấy Đỗ Kiến Quốc bị dẫn vào, cô ta lập tức đứng bật dậy.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử