Trang chủ/Sợi Dây Định Mệnh/Chương 1: Sợi Dây Đầu Tiên
Sợi Dây Định Mệnh

Chương 1: Sợi Dây Đầu Tiên

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Khán phòng khách sạn năm sao sáng rực ánh đèn. Những bộ váy dạ hội lấp lánh, tiếng máy ảnh chớp liên tục, tiếng nói chuyện rì rầm hòa vào bản nhạc nhẹ. Tất cả tạo thành một lớp vỏ hào nhoáng đặc trưng của giới giải trí. Dương Tử Khải đứng lặng ở cuối sảnh, cao lớn, lạnh lùng như một vị thần cô độc giữa biển người. Đôi mắt xám lạnh của anh quét qua từng khuôn mặt, từng cử chỉ, dò xét như thể đang tìm kiếm một tín hiệu vô hình nào đó.

Trần Hạo, trợ lý riêng, ghé sát nói nhỏ: “Chủ tịch, đại diện tập đoàn Hồng Thịnh vừa đến. Anh có muốn gặp họ không?”

Tử Khải lắc đầu, ánh mắt không rời khỏi một góc phòng nơi đám phóng viên vây quanh Lâm Nhược Hy. Cô mặc chiếc đầm trắng đơn giản, mái tóc đen dài buông nhẹ, gương mặt dịu dàng nhưng ánh mắt lại phảng phất nét ưu tư. Đám đông xung quanh Nhược Hy như mờ nhạt đi trong mắt Tử Khải, chỉ còn lại một vệt sáng bạc mong manh giữa không khí – sợi dây định mệnh mà chỉ mình anh nhìn thấy.

Sợi dây ấy nối thẳng từ anh đến Nhược Hy, ánh bạc rực rỡ, khác biệt hoàn toàn so với những sợi dây anh từng chứng kiến. Không phải đỏ nồng của tình yêu, không là xám tro của thù hận, mà là sắc bạc thuần khiết, lạnh lẽo như ánh trăng giữa đêm sâu. Ngay khoảnh khắc ấy, dị năng trong Tử Khải bừng tỉnh, cảnh báo một mối liên kết vượt ngoài quy luật cũ kỹ mà anh từng biết.

Anh chưa kịp lý giải, Trịnh Gia Bảo – quản lý của Nhược Hy – đã nhanh nhẹn dẫn cô tách khỏi vòng vây phóng viên. Gia Bảo thấp bé, hoạt bát, luôn nở nụ cười rạng rỡ, nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự nhạy bén của một người từng trải. “Nhược Hy, đi thôi, đứng lâu chỗ này em bị chụp xấu mất. Tổng biên tập Linh đang tìm em kìa!”

Nhược Hy gật đầu, ánh mắt vô tình bắt gặp Tử Khải. Trong tích tắc, sợi dây bạc rung mạnh, ánh sáng loé lên như phản ứng với một chấn động vô hình. Cô khựng lại, bàn tay siết chặt túi xách, đôi môi mím lại như để kìm nén một cảm xúc lạ lẫm. Làn da trắng mịn của cô dưới ánh đèn càng trở nên mong manh, gần như trong suốt.

Tử Khải cảm nhận rõ luồng dao động trong sợi dây. Dị năng của anh chưa từng phản ứng mạnh đến vậy với bất cứ ai. Những sợi dây định mệnh quanh anh – ngay cả với người thân – đều bị lời nguyền gia tộc phủ bóng, luôn dẫn đến kết cục bi thảm. Anh từng thử cắt đứt, từng cố điều chỉnh, nhưng cái giá luôn là mất mát không thể cứu vãn. Sợi dây bạc này báo hiệu một nguy cơ mới, vừa hấp dẫn vừa đe dọa.

Trần Hạo ghé tai, hỏi nhỏ: “Anh có muốn tôi điều tra về Lâm Nhược Hy không?”

Tử Khải liếc nhìn trợ lý, ánh mắt sắc lạnh: “Không cần. Cô ấy rồi sẽ tự bộc lộ thôi.”

Nhược Hy theo Gia Bảo đến bàn tiếp khách. Ở đó, Phan Khánh Linh – tổng biên tập quyền lực của tạp chí giải trí – đang đợi. Linh ngoài ba mươi, tóc ngắn cá tính, vest đen thời thượng, đôi mắt sắc như lưỡi dao. Bắt tay Nhược Hy, Linh chậm rãi: “Trông em hôm nay khác lạ đấy. Scandal tuần trước không làm em nhụt chí nhỉ?”

Nhược Hy mỉm cười: “Cảm ơn chị Linh đã quan tâm. Em ổn, chỉ mong mọi chuyện sớm qua để tập trung vào phim mới.”

Linh cười nhạt: “Trong showbiz này, bản lĩnh là chưa đủ đâu.” Đôi mắt Linh dừng lại ở bàn tay Nhược Hy, như muốn nhìn thấu một điều gì đó sâu kín. Nhược Hy cảm thấy lạnh dọc sống lưng nhưng chỉ siết nhẹ tay Gia Bảo, không nói gì.

Tiếng nhạc ngừng lại. Người dẫn chương trình bước lên sân khấu, bắt đầu buổi đấu giá từ thiện. Ánh đèn tập trung chiếu sáng từng món vật phẩm: tranh quý, trang sức, kỷ vật độc đáo trong giới nghệ thuật. Không khí căng lên khi món đồ đặc biệt được mang ra: chiếc vòng cổ bạc ánh lên dưới ánh đèn, các mắt xích tinh xảo phản chiếu thành quầng sáng lạnh lẽo.

“Đây là vòng cổ định mệnh, chế tác thủ công độc nhất. Toàn bộ số tiền thu được sẽ dành cho trẻ em cơ nhỡ.” Tiếng dẫn chương trình vang lên. Khán phòng lặng đi một nhịp.

Tử Khải bất giác nhíu mày. Sợi dây bạc nối giữa anh và Nhược Hy bất ngờ sáng rực, như bị kéo dính vào chiếc vòng cổ kia. Trái tim anh đập mạnh, cảm giác rối loạn quen thuộc trỗi dậy, như thể có một thế lực vô hình đang kéo anh vào trò chơi của số phận.

Gia Bảo khẽ huých Nhược Hy: “Em thử đấu giá đi, biết đâu lại là điềm may?”

Nhược Hy lắc đầu: “Em không cần những thứ xa xỉ.”

Linh chen vào, giọng như thách thức: “Nhưng đôi khi, một vật nhỏ lại thay đổi cả vận mệnh. Thử đi.”

Phiên đấu giá bắt đầu, giá liên tục được đẩy lên. Bất ngờ, Tử Khải giơ bảng, ánh mắt lạnh băng không rời khỏi Nhược Hy. Giá cuối cùng vừa vang lên, anh đã thắng. Khán phòng xôn xao, mọi ánh mắt đổ dồn về phía tổng tài trẻ tuổi.

Tử Khải bước lên sân khấu nhận vòng cổ, lòng bàn tay lạnh ngắt khi chạm vào món đồ. Một dòng điện lạ chạy dọc sống lưng anh, sợi dây bạc giữa anh và Nhược Hy càng sáng rực hơn, căng đầy năng lượng và nguy cơ. Anh dừng lại trước mặt cô, chìa ra chiếc hộp nhỏ: “Cô Lâm, tôi muốn tặng lại chiếc vòng này cho cô.”

Không gian như ngưng đọng. Nhược Hy ngước nhìn, đôi mắt nâu ánh vàng sáng lên, ánh lên vẻ ngạc nhiên và bối rối. “Vì sao?” Giọng cô nhẹ nhưng cương quyết.

Tử Khải nhìn sâu vào mắt cô, trong đầu hiện lên chuỗi ký ức ám ảnh: những lần sợi dây định mệnh của anh bị cắt đứt, những người anh yêu thương phải rời bỏ anh trong đau đớn. Nhưng sợi dây bạc này không nhuốm màu chết chóc, nó sáng, lạnh và bí ẩn như một khởi đầu không thể đoán trước. “Vì tôi nghĩ… cô sẽ cần nó hơn tôi,” anh đáp, giọng trầm, mắt không rời khuôn mặt cô.

Nhược Hy cầm lấy chiếc hộp, bàn tay khẽ run. Một dòng ký ức mơ hồ vụt qua đầu: tiếng trẻ con khóc, bóng tối dày đặc, một bàn tay lạnh giá kéo cô ra khỏi vực sâu. Cô lắc nhẹ đầu, che giấu sự dao động.

Gia Bảo nhanh nhẹn lên tiếng, phá tan không khí ngột ngạt: “Cảm ơn Chủ tịch Dương! Nhược Hy, em thật may mắn đấy!”

Phan Khánh Linh quan sát tất cả, ánh mắt lóe lên tia nghi ngờ. Cô lặng lẽ rút điện thoại, chụp lại khoảnh khắc ấy. Ngón tay Linh chạm vào màn hình, dị năng kích hoạt. Trong tấm ảnh, cô thấy một sợi dây bạc mờ nhạt nối giữa Nhược Hy và Tử Khải – điều không ai khác nhận ra. Tim cô đập nhanh, linh cảm về một biến động lớn trong giới dị nhân.

Ở một góc phòng, Vũ Thiên Lạc âm thầm quan sát. Dáng người cao gầy, áo choàng đen, mái tóc bạc hoa râm che khuất một phần khuôn mặt lạnh lẽo. Đôi mắt như rắn độc dõi theo Tử Khải, ánh nhìn pha lẫn thích thú và toan tính. Một trợ lý thì thầm bên tai: “Tử Khải vừa kích hoạt dị năng. Sợi dây bạc xuất hiện.”Vũ Thiên Lạc nhếch môi, giọng trầm đục: “Bắt đầu rồi. Theo sát cả hai. Tuyệt đối không để lộ dấu vết.”

Nhược Hy quay sang Gia Bảo, thấp giọng: “Chị thấy… có gì đó bất thường không?”

Gia Bảo cười, nhưng mắt sau cặp kính cận lộ vẻ nghiêm túc: “Có gì đâu. Em chỉ đang được chú ý thôi. Nhưng nhớ, vòng cổ này chỉ em mới được chạm vào.”

Nhược Hy gật đầu, bàn tay siết chặt chiếc hộp. Không khí quanh cô như thay đổi, mọi ánh mắt hướng về không chỉ vì cô là minh tinh, mà còn bởi một sức hút khó lường, như thể số phận đã gắn lên vai cô một dấu ấn mới.

Tử Khải rời khỏi đám đông, lặng lẽ bước ra ban công. Anh đứng đó, tách biệt khỏi âm thanh ồn ào phía sau, mắt nhắm lại, hít sâu để kìm nén cảm xúc. Trong tâm trí, hàng trăm sợi dây định mệnh đan xen, mỗi sợi là một câu chuyện, một kết thúc không báo trước. Nhưng sợi dây bạc nối với Nhược Hy vẫn rực sáng, thách thức mọi quy luật cũ kỹ.

Trần Hạo xuất hiện bên cạnh, nhẹ giọng: “Anh ổn chứ?”

Tử Khải lắc đầu, mắt nhìn xa xăm: “Có điều gì đó khác biệt. Sợi dây này… không thuộc bất cứ quy tắc nào tôi từng biết.”

“Anh có muốn tôi kiểm tra lại thông tin về cô ấy không?”

Tử Khải lắc đầu lần nữa, giọng chắc nịch: “Cứ để mọi thứ tự nhiên. Nếu có biến động, tôi sẽ tự can thiệp.”

Bên trong, buổi đấu giá kết thúc, các nhóm nhỏ tụ tập quanh bàn tiệc rượu, bàn tán về scandal, hợp đồng mới, những ngôi sao vừa nổi lên. Phan Khánh Linh lặng lẽ đứng dậy, rời khỏi bàn tiệc, ánh mắt không ngừng ám ảnh bởi hình ảnh sợi dây bạc trong bức ảnh vừa chụp. Cô biết rõ, mọi biến động trong giới giải trí đều gắn với các dị nhân. Đã từng có nhiều người bị vùi dập không dấu vết, chỉ vì dính vào những “người điều khiển số phận”. Lần này, linh cảm bất an lớn hơn mọi lần.

Trên hành lang vắng, Linh gọi một số điện thoại bí mật: “Tôi muốn mọi thông tin về Dương Tử Khải và Lâm Nhược Hy. Cả những thứ không ai dám động vào.”

Đầu dây bên kia là một giọng nam sắc lạnh: “Cô biết cái giá phải trả rồi chứ?”

Linh dập máy, ánh mắt tối lại. Để kiểm soát truyền thông, cô cần nắm giữ mọi bí mật, không có chỗ cho tình cảm hay lương tri.

Ở khu vực dành cho khách mời đặc biệt, Nhược Hy ngồi lặng, mở chiếc hộp, nhẹ nhàng đeo vòng cổ bạc lên cổ. Lạnh buốt lan tỏa dọc sống lưng, rồi dịu dần thành luồng ấm áp lạ thường. Những mảng ký ức đứt đoạn tràn về: ánh đèn nhấp nháy, tiếng hét, một bàn tay ai đó chạm vào cô trong bóng tối. Cô chạm lên mặt dây, cảm giác thời gian như ngừng lại.

Gia Bảo nghiêng đầu, lo lắng: “Em ổn không?”

“Em không chắc… Có điều gì đó rất lạ đang xảy ra,” Nhược Hy đáp khẽ.

Gia Bảo nhìn quanh, hạ giọng: “Tối nay về khách sạn, đừng tiếp ai. Có chuyện gì, gọi chị ngay.”

Nhược Hy gật đầu, ánh mắt hướng về phía ban công, nơi Tử Khải vẫn đứng, lưng thẳng, dáng vẻ lạnh lùng cô độc. Giữa hai người, sợi dây bạc căng đầy bí ẩn, như một thách thức lặng lẽ gửi tới cả hai.

Bên ngoài khách sạn, chiếc xe đen dừng lại. Vũ Thiên Lạc bước lên xe, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía tòa nhà sáng rực. Ông ta trầm ngâm, lẩm bẩm: “Sợi dây bạc… cuối cùng cũng xuất hiện. Đến lúc săn mồi rồi.”

Đêm buông xuống, thành phố lên đèn. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh như mê cung, dấu kín bao nhiêu bí mật và tham vọng. Trong bóng tối, những sợi dây số phận lặng lẽ chuyển động, giằng co giữa yêu thương, thù hận và khát vọng sống còn.

Ở một căn phòng nhỏ, Nhược Hy ngồi trước gương, ngón tay mân mê mặt dây chuyền. Đôi mắt cô nhìn sâu vào gương, như muốn chạm tới tận đáy ký ức – nơi quá khứ vẫn chưa chịu yên giấc.

Tử Khải trở về phòng làm việc, ánh mắt dừng lại ở bức ảnh chụp ban nãy. Trong ảnh, sợi dây bạc mờ nhạt xuất hiện giữa anh và Nhược Hy, như một bằng chứng không thể chối cãi cho mối liên kết kỳ lạ vừa hình thành. Anh hiểu rõ: kể từ tối nay, mọi thứ đã thay đổi. Lời nguyền truyền kiếp của gia tộc không còn là gánh nặng riêng anh, mà đã chạm đến một người khác – người duy nhất có thể cứu rỗi hoặc hủy diệt anh.

Ở tầng cao nhất khách sạn, một bóng đen lặng lẽ dựa vào lan can, ánh mắt lạnh lẽo quét xuống những ngọn đèn phía dưới. Vũ Thiên Lạc siết chặt chiếc nhẫn bạc khắc ký hiệu cổ, môi nhếch thành nụ cười mỉa mai. Ông ta nhắm mắt, thì thầm: “Định mệnh đã bắt đầu xoay chuyển. Ai sẽ là người cắt đứt sợi dây này trước?”

Tiếng còi xe, tiếng nhạc và tiếng cười vẫn vang vọng phía xa. Nhưng ở nơi góc tối của thành phố, những sợi dây định mệnh đã bắt đầu lay động, báo hiệu một chuỗi biến cố không thể đảo ngược.

Sợi dây đầu tiên đã được kéo căng. Và chẳng ai biết, khi nó chạm đến điểm đứt, điều gì sẽ xảy ra.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử