Trang chủ/Sợi Dây Định Mệnh/Chương 4: Ký Ức Bị Phong Ấn
Sợi Dây Định Mệnh

Chương 4: Ký Ức Bị Phong Ấn

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Nhược Hy ngồi trên chiếc ghế cạnh cửa sổ, đôi tay siết chặt vạt áo đến trắng bệch. Đèn thành phố phía dưới lập lòe, những vệt sáng kéo dài thành vệt loang lổ trên tấm kính lạnh. Mỗi nhịp thở của cô đều nặng nề, như thể không khí quanh đây đặc quánh mùi sợ hãi. Đầu óc cô quay cuồng, những mảng ký ức cũ mờ nhòe lướt qua như bóng ma: hành lang cô nhi viện ẩm mốc, tiếng trẻ con khóc rấm rứt, bàn tay lạnh lẽo kéo cô lùi vào bóng tối. Cô thấy mình nhỏ bé, bất lực, vùng vẫy trong vô vọng mà không ai đáp lại.

Tiếng cửa đóng sầm khiến Nhược Hy giật mình, cắt ngang cơn choáng váng. Gia Bảo thở hổn hển, mặt tái mét, tay cầm chặt điện thoại.

— Phóng viên đã kéo đến tận sảnh rồi, em vừa nghe bọn họ hỏi lễ tân về chị. Chắc chắn có người chỉ điểm.

Tử Khải đứng cạnh cửa sổ, ánh mắt như băng giá. Anh không nói gì, chỉ nhíu mày quan sát dòng xe cộ phía dưới, thần sắc căng thẳng. Trong không gian đặc quánh ấy, chỉ có tiếng gió rít và nhịp tim dồn dập của Nhược Hy vang vọng.

Gia Bảo bước đến, hạ giọng:

— Chị ổn không? Có cần em gọi bác sĩ không?

Nhược Hy lắc đầu, cắn môi giữ cho tiếng thở không bật ra thành tiếng nấc. Đôi mắt cô ngầu đỏ, ánh lên sự sợ hãi lẫn quyết liệt. Cô biết nếu lúc này yếu đuối, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Tử Khải quay lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua hai người.

— Đóng kín rèm. Không ai được phép vào, kể cả phục vụ. Gia Bảo, kiểm tra lại các lối thoát hiểm.

Gia Bảo gật đầu, chạy đi làm theo. Nhược Hy vẫn ngồi bất động, trong đầu cô, hình ảnh bàn tay lạnh toát với vết xăm hình sợi dây đen lại hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô nghe thấy tiếng thét của một đứa trẻ, rồi mọi thứ tối đen như mực.

Một hồi chuông điện thoại vang lên. Gia Bảo liếc nhanh, mặt tái đi.

— Khánh Linh vừa đăng thông báo sẽ phát phóng sự về tuổi thơ chị tối nay. Cô ta bóng gió về một bí mật ở cô nhi viện năm xưa.

Tử Khải siết chặt tay, mắt tối sầm.

— Bọn họ muốn lật lại quá khứ của em, kéo em ra giữa tâm bão dư luận.

Nhược Hy nhắm chặt mắt, toàn thân run rẩy. Cô thấy mình bé nhỏ, bị kéo lê trên nền đất bẩn thỉu, mùi máu tanh váng lên trong không khí. Bàn tay lạnh lẽo bịt miệng cô bé, kéo vào phòng tối, trên cổ tay nổi bật vết xăm sợi dây đen vặn xoắn. Cô bật dậy, hơi thở đứt quãng.

Tử Khải lập tức tiến lại, đặt tay lên vai cô, giọng trầm nhưng kiên quyết:

— Em nhớ ra gì sao?

Nhược Hy lắc đầu, nhưng ánh mắt vẫn hoảng loạn.

— Có ai đó từng kéo em khỏi phòng ngủ ở cô nhi viện. Em không nhớ mặt, chỉ nhớ bàn tay ấy lạnh ngắt, có hình xăm dây đen.

Tử Khải nhìn Gia Bảo, trao đổi bằng ánh mắt. Anh nói nhỏ:

— Đó là dấu hiệu của tổ chức dị năng ngầm. Bọn chúng từng bắt cóc trẻ em để thí nghiệm dị năng. Quá khứ của em có thể liên quan tới chúng.

Không khí lạnh buốt bao trùm căn phòng. Nhược Hy ôm đầu, hai tay run lẩy bẩy. Tiếng trẻ con khóc vang vọng trong đầu, rồi tất cả hóa thành khoảng trống đặc quánh, ngột ngạt.

Gia Bảo sốt ruột, nhẹ giọng:

— Chị đừng ép bản thân. Nếu thấy không ổn, mình rời khỏi đây ngay cũng được.

Nhược Hy siết chặt nắm tay, ánh mắt lóe lên tia cứng rắn.

— Không, em không chạy trốn nữa. Nếu không đối mặt, mọi chuyện sẽ không bao giờ kết thúc.

Tiếng chân dồn dập vang lên ngoài hành lang. Gia Bảo lao tới mắt thần cửa, căng thẳng:

— Có paparazzi bám tận cửa, chị Hy!

Tử Khải ra hiệu cho Nhược Hy lùi lại, rồi nhẹ nhàng mở hé cửa. Một gã paparazzi nhỏ thó, dáng vẻ láo liên, giơ máy ảnh định len vào. Gã mấp máy:

— Tôi chỉ muốn hỏi vài câu, cô Lâm Nhược Hy…

Nhược Hy vừa liếc nhìn gã, trong đầu đột ngột vang lên tiếng thét câm lặng. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng cô, thời gian như đông đặc. Ánh mắt cô tối lại, bàn tay vô thức siết chặt vạt váy. Từ sâu trong tiềm thức, một luồng sức mạnh lạ lẫm trào lên, như mạch nước ngầm phá vỡ lớp đất đá.

Cô nhìn thẳng vào mắt paparazzi — đôi mắt đục ngầu, ánh lên sự tò mò đầy tham lam. Một làn sóng vô hình lan ra, như hàng trăm sợi tơ mảnh bủa vây tâm trí đối phương.

Paparazzi khựng lại, mắt chớp liên hồi. Gã lảo đảo, máy ảnh rơi xuống sàn. Gã hoảng loạn nhìn quanh, miệng lắp bắp:

— Tôi… đang ở đâu? Tôi tới đây làm gì?

Gia Bảo há hốc miệng, thì thào:

— Chị vừa xóa ký ức của hắn…

Tử Khải lập tức kéo Nhược Hy lại, giữ chặt vai cô để cô khỏi ngã quỵ. Bàn tay Nhược Hy lạnh ngắt, ánh mắt mơ hồ như mắc kẹt giữa hai thế giới: thực tại và những mảng ký ức rách nát. Cô thở gấp, mồ hôi túa ra như tắm.

Paparazzi lùi lại, khuôn mặt trống rỗng, mắt dại đi như vừa tỉnh khỏi cơn mê. Gã quay lưng, loạng choạng bước xuống hành lang mà không còn nhớ nổi lý do mình ở đây. Gia Bảo vội đóng cửa, mắt không rời Nhược Hy.

— Dị năng của chị… vừa kích hoạt thật rồi.

Nhược Hy không trả lời, chỉ ôm đầu, toàn thân run rẩy. Trong lòng cô, cảm giác trống rỗng và sợ hãi lan rộng. Cô biết mình vừa chạm đến ranh giới dị năng bị phong ấn suốt bao năm.

Tử Khải nhẹ nhàng đỡ cô ngồi xuống, giọng trầm ấm hơn:

— Em vừa kích hoạt dị năng. Đừng sợ, anh ở đây.

Nhược Hy ngước lên, đôi mắt đẫm nước. Cô cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng vẫn run rẩy:

— Em không kiểm soát được… Nếu em xóa nhầm ký ức của chính mình thì sao?

Tử Khải nắm chặt tay cô, ánh mắt kiên định.

— Anh sẽ không để điều đó xảy ra.

Gia Bảo liếc nhanh điện thoại, xác nhận lại trên camera:

— Hắn thật sự quên sạch mọi chuyện về chị. Dị năng của chị mạnh hơn em tưởng.

Nhược Hy nhắm mắt, tiếng khóc của đứa trẻ năm xưa lại vang lên. Dị năng Ảnh Huyễn như sóng lạnh vỗ vào bờ ký ức, mỗi lần chạm vào lại cuốn theo từng mảnh vụn quá khứ.

Tử Khải vỗ nhẹ lưng cô, ánh mắt không rời gương mặt tái nhợt của Nhược Hy.

— Có lẽ em từng tự phong ấn ký ức đau thương bằng chính dị năng này. Khi gặp nguy hiểm, sức mạnh ấy trỗi dậy theo bản năng.

Nhược Hy nuốt nước bọt, giọng khàn đặc:

— Nếu em không kiểm soát được, sẽ còn nhiều người vô tội bị cuốn vào…

Gia Bảo chen vào, giọng khẽ:

— Chị từng nói muốn tìm lại ký ức tuổi thơ để bảo vệ những đứa trẻ khác. Dị năng đã thức tỉnh, có lẽ đây là cơ hội để chị tự giải phóng khỏi quá khứ.

Nhược Hy nhìn hai người, ánh mắt lóe lên tia quyết liệt.

— Em sẽ không chạy trốn nữa.

Gia Bảo kiểm tra camera, rồi khẽ báo:

— Đám phóng viên vẫn chưa bỏ đi. Có người bàn về “sợi dây định mệnh”, hình như có người trong tổ chức dị năng trà trộn vào khách sạn.

Tử Khải đứng dậy, sắc mặt lạnh như băng.

— Chúng ta phải rời đi ngay. Anh sẽ gọi xe riêng, dùng lối thoát hiểm phía sau.

Nhược Hy gật đầu, vẫn còn run. Khi đi qua gương, cô thoáng thấy ánh mắt mình phản chiếu — trong đó, một vệt sáng vàng mờ ảo như tàn lửa vừa bùng lên từ đống tro tàn ký ức.

***

Ở một tòa nhà đối diện, Phan Khánh Linh ngồi trước máy tính, mắt dán chặt vào đoạn video cũ mờ nhòe. Hình ảnh một bé gái tóc dài bị kéo đi bởi người đàn ông tóc bạc hoa râm, ánh mắt lạnh như băng. Khánh Linh nhếch môi, tay lướt qua màn hình, như muốn xuyên qua thời gian chạm vào quá khứ của đối phương.

Một giọng đàn ông vang lên phía sau:

— Sẵn sàng cho cuộc chơi chưa, Khánh Linh?

Cô không quay lại, chỉ nheo mắt:

— Tôi chỉ chờ khoảnh khắc cô ta sụp đổ. Cả thành phố sẽ biết Nhược Hy là ai, và quá khứ ấy sẽ phơi bày dưới ánh đèn sân khấu.

Người đàn ông cười khẩy, sợi dây đỏ nối từ cổ tay ông ta về phía Khánh Linh khẽ rung lên. Trong bóng tối, các sợi dây vận mệnh đan xen, siết chặt từng con người trong ván cờ định mệnh.

***

Ở một nơi khác, Vũ Thiên Lạc ngồi trầm mặc bên chiếc bàn gỗ cũ, mắt nhắm hờ. Hai ngón tay ông lướt nhẹ trên mặt bàn, như cảm nhận nhịp rung của hàng trăm sợi dây vô hình trong thành phố. Ông ta thì thào:

— Dị năng Ảnh Huyễn… Cuối cùng cũng đã thức tỉnh. Cô bé đó, sớm muộn cũng phải về với ta.

Bên cạnh, một người đàn ông trẻ tuổi gật đầu, thì thầm:

— Chúng ta sẽ hành động chứ?

Vũ Thiên Lạc mở mắt, ánh nhìn lạnh lẽo như lưỡi dao:

— Cứ để các con cờ tự vận động. Khi sợi dây giữa Tử Khải và Nhược Hy đạt tới giới hạn, ta sẽ ra tay. Không ai ngăn được Khế Ước Bóng Tối.

Ông ta cười khẽ, tiếng cười vang vọng trong căn phòng lạnh lẽo.***

Trong xe, Nhược Hy ngồi sát bên Tử Khải. Gia Bảo ở ghế trước liếc nhìn gương chiếu hậu, nét mặt căng thẳng.

Tử Khải nói khẽ, mắt không rời đường phố phía trước:

— Anh đã sắp xếp xong mọi lối đi. Xe này có kính chống đạn, biển số giả, sẽ không ai lần ra dấu vết.

Gia Bảo tiếp lời, giọng nhỏ:

— Đám phóng viên vẫn chưa chịu rút. Em cũng vừa phát hiện có người lạ mặt lên tầng, có thể là người của tổ chức dị năng.

Tử Khải gật đầu, ánh mắt trầm lại.

— Chúng ta cần rời khỏi thành phố ngay trong đêm nay. Anh có căn cứ an toàn ở ngoại ô.

Nhược Hy gật đầu, hai tay nắm chặt vạt áo. Ngoài cửa kính, ánh đèn thành phố lướt qua từng mảng sáng tối, như những mảnh ký ức chập chờn trước mắt.

— Em sẽ tìm lại tất cả — cô thì thầm, ánh mắt ánh lên sự quyết liệt — Không để ai thao túng ký ức, cũng không để dị năng làm hại người vô tội.

Gia Bảo quay lại, nở nụ cười động viên:

— Chúng ta là một đội mà, chị Hy. Có gì cứ dựa vào tụi em.

Xe lướt nhanh qua các con phố vắng, lao vào màn đêm phía trước. Trong lòng Nhược Hy, một ngọn lửa nhỏ đang bừng lên: vừa sợ hãi, vừa quyết liệt. Phía sau những ký ức bị phong ấn, còn rất nhiều bí mật chưa có lời giải. Và khi ánh sáng dị năng Ảnh Huyễn bùng phát, mọi thứ sẽ không bao giờ trở lại như cũ.

***

Trong khi đó, ở tầng cao khách sạn, Phan Khánh Linh khoác áo khoác, bước ra khỏi tòa nhà đối diện, môi cong lên thành nụ cười hiểm độc. Điện thoại rung lên, tin nhắn từ số ẩn danh: “Dị năng đã thức tỉnh. Tiếp tục kế hoạch.” Khánh Linh liếc nhìn màn hình, ánh mắt lóe lên tia đắc thắng.

— Trò chơi mới thực sự bắt đầu.

Ở một góc tối khác, Vũ Thiên Lạc ngồi lặng lẽ, tay vân vê một sợi dây đen nhỏ xíu. Ông ta nhắm mắt, lắng nghe tiếng vọng của hàng trăm sợi dây vận mệnh căng ra trên khắp thành phố.

— Định mệnh đã chọn. Không ai thoát nổi đâu, Lâm Nhược Hy.

***

Xe dừng lại ở một con hẻm nhỏ khuất sau khách sạn. Tử Khải ra hiệu cho Gia Bảo kiểm tra xung quanh. Khi chắc chắn không ai theo dõi, anh đưa Nhược Hy băng qua lối thoát hiểm, đi sâu vào bóng tối.

Gia Bảo đi trước, vừa đi vừa kiểm tra điện thoại, thỉnh thoảng ngoái lại:

— Mình phải đi nhanh, đám paparazzi đang lùng sục từng ngõ ngách. Phía sau còn hai người khả nghi, chắc chắn là người của tổ chức dị năng.

Tử Khải kéo Nhược Hy sát vào mình, ánh mắt sắc như dao. Dưới ánh đèn vàng vọt của ngõ nhỏ, khí chất quyền uy và lạnh lùng của anh càng nổi bật, như tấm khiên che chắn cho cô khỏi mọi nguy hiểm.

Nhược Hy cúi đầu, hai tay run nhẹ. Nhưng trong lòng, cô cảm thấy một nguồn sức mạnh kỳ lạ đang lớn dần lên, trộn lẫn giữa sợ hãi và khao khát tự do. Mỗi bước chân đều nặng trĩu, nhưng cô biết mình không thể dừng lại.

Đến ngã rẽ, Gia Bảo dừng lại, thì thầm:

— Xe của anh Khải đỗ phía trước. Em đã kiểm tra camera, không có ai khả nghi quanh đó.

Cả ba vội vã lên xe. Gia Bảo khởi động, xe lăn bánh vào đêm tối.

Không ai nói gì, chỉ có tiếng động cơ đều đều và ánh đèn đường vụt qua ngoài cửa kính. Không gian trong xe đặc quánh sự căng thẳng.

Tử Khải đặt tay lên vai Nhược Hy, giọng trầm:

— Em không đơn độc. Dù quá khứ có đen tối đến đâu, anh cũng sẽ cùng em đối mặt.

Nhược Hy quay sang, ánh mắt kiên định.

— Em muốn tự mình khám phá sự thật. Nếu dị năng này là chìa khóa, em sẽ học cách kiểm soát nó.

Tử Khải gật đầu, khóe môi thoáng hiện ý cười.

— Anh sẽ dạy em cách khống chế sức mạnh. Dị năng là phần của em, không phải kẻ thù.

Gia Bảo lên tiếng, giọng nhẹ nhàng:

— Chúng ta sẽ tìm ra ai đã thao túng mọi chuyện năm xưa. Em tin chắc tổ chức dị năng ngầm không dễ dàng buông tha cho chị, nhưng lần này chúng ta sẽ chủ động ra đòn.

Xe lao vút qua cây cầu bắc ngang dòng sông, ánh đèn thành phố dần lùi lại phía sau. Trong lòng Nhược Hy, những mảng ký ức rách nát như được ghép lại, từng chút một. Cô biết, phía trước là con đường không lối về, nhưng lần này, cô không còn đơn độc.

***

Ở một tòa nhà xa, Phan Khánh Linh đứng bên cửa sổ, mắt dõi theo bóng xe vụt qua dưới phố. Trong tay cô, màn hình điện thoại sáng lên, chiếu đoạn video cũ. Cô nhếch môi, mắt ánh lên sự sắc lạnh.

Một tin nhắn hiện lên: “Khánh Linh, nhớ giữ vai trò của mình. Không được để cảm xúc lấn át lý trí.”

Cô bấm trả lời: “Tôi biết mình đang làm gì. Ký ức của Nhược Hy sớm muộn gì cũng thuộc về tôi.”

Cô ngẩng đầu, nhìn về phía xa xăm thành phố vẫn lấp lánh ánh đèn, miệng lẩm bẩm:

— Ván cờ này, không ai được phép rời khỏi bàn trước khi tôi quyết định kết thúc.

***

Trong căn phòng nhỏ ngoại ô, Tử Khải đưa Nhược Hy vào trong. Gia Bảo đóng chặt cửa, kiểm tra hệ thống an ninh.

Tử Khải rót cho cô ly nước, giọng nhẹ:

— Em cần nghỉ ngơi. Dị năng vừa thức tỉnh sẽ khiến cơ thể kiệt sức.

Nhược Hy gật đầu, uống một ngụm nước lạnh. Cô cảm nhận rõ sự rã rời trong từng thớ cơ, nhưng tâm trí lại như đang bừng tỉnh.

— Em muốn thử tập kiểm soát dị năng. Nếu có thể chủ động sử dụng, em sẽ không sợ bị thao túng nữa.

Tử Khải gật đầu, ánh mắt dịu đi.

— Anh sẽ giúp em. Trước hết, hãy tập trung vào những ký ức rõ nét nhất. Đừng cưỡng lại cảm xúc, hãy để dị năng dẫn dắt em, nhưng không để nó lấn át lý trí.

Nhược Hy nhắm mắt, hít sâu. Trong đầu cô, hình ảnh hành lang cô nhi viện lại hiện ra. Lần này, cô không lùi bước. Cô để mặc bản thân đi sâu vào ký ức: tiếng trẻ con khóc, bàn tay lạnh ngắt kéo cô vào bóng tối, vết xăm dây đen trên cổ tay người đàn ông. Nhưng rồi, trong bóng tối ấy, cô nhận ra ánh sáng le lói — là chính mình, đôi mắt ánh vàng rực rỡ, không còn sợ hãi.

Cô mở mắt, thở hắt ra, ánh nhìn kiên quyết.

— Em nhớ rồi. Trong bóng tối ấy, em đã tự phong ấn ký ức của mình. Nhưng giờ em muốn tháo bỏ phong ấn đó.

Tử Khải siết nhẹ bàn tay cô:

— Em đã mạnh mẽ hơn trước rất nhiều. Đó là dấu hiệu tốt.

Gia Bảo ngồi sát bên, thì thầm:

— Chị Hy, em sẽ tìm thêm thông tin về tổ chức dị năng ngầm và người đàn ông có vết xăm dây đen. Em tin rằng manh mối sẽ xuất hiện sớm thôi.

Ngoài cửa sổ, màn đêm đặc quánh. Nhưng trong căn phòng nhỏ, những tia sáng đầu tiên đã le lói.

***

Ở nơi khác, Vũ Thiên Lạc ngồi trầm ngâm trước một bàn cờ lớn, các quân cờ là những sợi dây nhỏ đủ màu sắc. Ông ta nhấc một quân lên, lẩm bẩm:

— Các người tưởng đã thoát khỏi bóng tối? Sợi dây định mệnh chỉ vừa mới bắt đầu thắt chặt.

Ông ta cười khẽ, tiếng cười vang vọng trong căn phòng lạnh lẽo.

***

Đêm khuya, Nhược Hy ngồi một mình bên cửa sổ, đôi mắt lấp lánh ánh vàng. Cô nhìn ra màn đêm, lòng trào dâng cảm xúc lẫn lộn: sợ hãi, quyết tâm, và cả hy vọng mong manh. Ngoài kia, các sợi dây định mệnh vẫn giằng co, chờ thời khắc bùng nổ.

Tiếng tin nhắn vang lên trên điện thoại. Cô mở ra, dòng chữ ngắn ngủi: “Quá khứ không thể xóa, chỉ có thể đối mặt.”

Nhược Hy mỉm cười nhạt, tự nhủ: “Em sẽ đối mặt. Dù kết cục là gì, em cũng không lùi bước.”

Bên ngoài, tiếng gió rít qua khe cửa, cuốn theo mùi đêm và hơi lạnh. Nhưng trong lòng Nhược Hy, ngọn lửa nhỏ đã bừng cháy. Cô biết, trận chiến thực sự đã bắt đầu, và phía sau những ký ức bị phong ấn, còn rất nhiều bí mật đang chờ được hé lộ.

Ở đâu đó trong thành phố, những sợi dây định mệnh tiếp tục siết chặt lấy số phận mỗi người, kéo họ vào vòng xoáy không lối thoát. Nhưng lần này, Nhược Hy đã sẵn sàng nghênh chiến.

***

Tiếng chuông điện thoại vang lên lần nữa. Gia Bảo chạy vào, giọng hoảng hốt:

— Có tin mới! Khánh Linh vừa phát sóng đoạn video về chị trên truyền hình. Cả mạng xã hội đang dậy sóng.

Tử Khải siết chặt nắm tay, ánh mắt lóe lên sát khí.

— Để anh xử lý truyền thông. Em không được ra ngoài, dù chỉ một bước.

Nhược Hy gật đầu, ánh mắt kiên định. Cô hiểu, đây chỉ là khởi đầu. Khi dị năng thức tỉnh, quá khứ bị lật lại, mọi thứ sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát. Nhưng cô không còn sợ nữa.

Bên ngoài, màn đêm vẫn phủ kín thành phố. Ở đâu đó, những kẻ trong bóng tối đang chờ thời cơ ra tay. Trong căn phòng nhỏ, ba con người siết chặt tay nhau, sẵn sàng đối mặt với số phận.

Chỉ có các sợi dây định mệnh, lặng lẽ căng ra tới giới hạn cuối cùng, chờ đợi khoảnh khắc tất cả vỡ òa.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử