Trang chủ/Sợi Dây Định Mệnh/Chương 6: Lưới Truyền Thông
Sợi Dây Định Mệnh

Chương 6: Lưới Truyền Thông

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Ánh sáng trắng lóe lên tan biến trong chớp mắt, để lại không khí đặc quánh mùi cháy khét và tiếng la ó hỗn loạn vang vọng khắp phim trường. Những chiếc máy quay ngã đổ, dây dẫn rối tung, bóng người chạy dạt về phía cửa thoát hiểm. Trong tâm điểm hỗn mang, Khánh Linh sải bước như lướt qua bão tố, vẻ mặt không gợn sóng. Cô giữ chặt chiếc máy ghi âm nhỏ trong lòng bàn tay, lặng lẽ ép sát người vào tường, nép qua những kỹ thuật viên đang hoảng loạn.

Điện thoại rung nhẹ. Trên màn hình chỉ là một dòng tin ngắn gọn: “Kích hoạt giai đoạn hai.” Linh không trả lời, mắt lướt nhanh về phía sân khấu. Ở đó, Nhược Hy và Tử Khải vẫn đứng giữa ánh đèn chập chờn, vai kề vai, hơi thở gấp gáp nhưng ánh mắt không hề vỡ vụn.

Bên ngoài, Gia Bảo lảo đảo tựa người vào thân xe, máu rỉ bên tai. Cậu siết chặt bộ đàm, cố tìm sóng, nhưng chỉ có tiếng rè rè và tín hiệu đứt quãng. “Chết tiệt, đã bị phong tỏa rồi...” Cậu đảo mắt liên tục, nhận ra vài bóng áo đen vẫn còn rải rác quanh khu vực, ánh nhìn lạnh lẽo như những bóng ma.

Trong góc trường quay, Nhược Hy run nhẹ, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay Tử Khải. Tử Khải kéo cô nép vào phía sau cột đèn, giọng khàn: “Em có bị thương không?”

“Em ổn,” Nhược Hy đáp, nhưng bàn tay lạnh ngắt không giấu được nỗi sợ. “Khánh Linh… chị ấy biết quá nhiều.”

Tử Khải nhìn về phía dãy phòng kỹ thuật, nơi Khánh Linh vừa biến mất. Trong mắt anh, những sợi dây định mệnh giữa các nhân vật dao động dữ dội, ánh bạc xám rực lên như báo hiệu một trận cuồng phong đang kéo tới. Anh siết chặt tay Nhược Hy, giọng trầm: “Đừng rời khỏi anh nửa bước. Chúng ta đang ở giữa lưới nhện của cô ta.”

***

Khánh Linh bước vào phòng điều khiển, đóng sập cửa sau lưng. Một kỹ thuật viên định lên tiếng, nhưng chỉ bắt gặp ánh mắt lạnh băng của cô. Người đó im bặt, lặng lẽ rút lui. Linh ngồi xuống trước dãy màn hình giám sát, khởi động phần mềm trích xuất dữ liệu, động tác dứt khoát không một chút do dự.

Hàng trăm khung hình từ camera an ninh, ảnh hậu trường, tư liệu cũ, thậm chí những bức ảnh đen trắng mờ nhạt trong kho lưu trữ của tòa soạn, lần lượt lướt qua trước mắt Linh. Ngón tay cô lướt trên màn hình cảm ứng, dị năng “Ảnh Chiếu” âm thầm vận hành. Một bức ảnh cũ hiện lên: cô bé tóc dài, đôi mắt sâu thẳm, đứng lặng trong góc sân cô nhi viện. Ánh mắt ấy — sự cô độc, nỗi sợ, vết cắt mờ trên cổ tay — ào ạt ùa về như dòng nước lũ ký ức.

Linh cảm nhận rõ từng nhịp tim bất thường, từng cảm xúc bị chôn vùi trong quá khứ của Nhược Hy, tất cả đều hiện lên chân thực đến rợn người. Nhưng cô cũng cảm nhận được sức mạnh của mình: quyền năng thao túng mọi bí mật chỉ bằng một cái chạm vào hình ảnh. Từng bức ảnh khác hiện lên: hậu trường casting đầu tiên, cảnh Nhược Hy lặng lẽ bước ra từ phòng bệnh, ảnh paparazzi chụp lén những khoảnh khắc bất thường. Chúng ghép lại thành một bức tranh, một vũ khí sắc bén để cắt đứt bất kỳ sợi dây số phận nào.

Khánh Linh nhấn nút lưu trữ, gửi trọn bộ dữ liệu cho một tài khoản ẩn danh. Trên màn hình hiện lên dòng lệnh: “Đẩy scandal lên đầu sóng. Tất cả đã sẵn sàng.” Cô thở ra một hơi dài, nhìn thấy chính mình phản chiếu trong bóng đen của màn hình: một tổng biên tập quyền lực, nhưng ánh mắt lại hun hút vực sâu.

***

Chỉ vài giờ sau, tin tức về Nhược Hy tràn ngập các mặt báo. “Lâm Nhược Hy — Quá khứ đen tối bị phơi bày?” “Minh tinh nổi tiếng hay kẻ giả mạo?” “Ai đứng sau vụ mất tích năm xưa?” Đám đông mạng xã hội như lên cơn sốt. Ảnh Nhược Hy thuở nhỏ, ảnh cô lặng lẽ trong bệnh viện, các đoạn clip hậu trường cắt ghép ám muội lần lượt bị tung ra. Bình luận tràn ngập, từ thương hại đến phẫn nộ, từ nghi ngờ đến nguyền rủa, chỉ trong một buổi chiều đã vượt quá mọi dự đoán.

Trong căn hộ nhỏ, Gia Bảo đập mạnh bàn, mắt đỏ ngầu: “Chị Hy, chúng nó muốn tiêu diệt chị thật rồi! Tin nhắn từ đối tác, nhãn hàng, quản lý cũ… ai cũng đòi chị giải thích ngay lập tức!”

Nhược Hy ngồi bất động trên ghế, điện thoại rung liên tục. Đôi tay cô lạnh ngắt, ánh mắt trầm tĩnh nhưng sâu bên trong là một cơn sóng ngầm dữ dội. Dư luận cuồng loạn, làn sóng phẫn nộ dâng lên không kiểm soát nổi.

Gia Bảo gấp gáp lướt trên máy tính: “Nguồn tin đều xuất phát từ tạp chí của Khánh Linh. Chị ấy thao túng toàn bộ truyền thông rồi. Nếu không có bằng chứng phản đòn, chúng ta tiêu chắc!”

Nhược Hy cắn môi, mắt ánh lên tia kiên định: “Chị không trốn chạy nữa. Nếu sự thật là vũ khí của họ, chị sẽ biến nó thành tấm khiên của mình.”

Bên ngoài, từng giọt mưa đập lộp bộp lên mặt kính, kéo theo bóng tối nặng nề phủ xuống căn phòng.

***

Ở đầu thành phố, Khánh Linh ngồi giữa văn phòng tạp chí, trước mặt là dàn phóng viên cấp dưới đang chờ lệnh. Cô gõ nhịp tay lên bàn, ánh mắt lạnh như băng quét qua từng người.

“Bản tin tối nay, tôi muốn toàn bộ tiêu điểm xoay quanh Lâm Nhược Hy. Đào sâu từng ngóc ngách quá khứ, khai thác mọi mối liên hệ với các nhân vật lớn. Ai tìm ra điểm yếu mới, thưởng nóng. Ai để lộ thông tin, tự gánh hậu quả.”

Một phóng viên trẻ rụt rè: “Chị Linh, lỡ phản ứng ngược từ fan hoặc các thế lực khác thì sao…”

Linh nhếch môi: “Fan là thứ dễ điều khiển nhất. Cứ để tôi xử lý mạng xã hội. Các cậu chỉ cần làm đúng phần việc của mình.”

Cô đứng dậy, mở điện thoại, kích hoạt hàng loạt tài khoản ảo, nhóm kín, bot tự động. Các hashtag, bình luận, bài đăng tiêu cực lan rộng như virus. Chỉ trong vài giờ, hình tượng của Nhược Hy sụp đổ hoàn toàn trên mạng xã hội.

Linh dõi theo từng con số nhảy múa trên màn hình, lòng trống rỗng. Cô biết, chỉ một đêm nữa, mọi thứ sẽ không thể cứu vãn. Nhưng sâu thẳm, nỗi cô độc và những vết thương tuổi thơ lại trỗi dậy, khiến bàn tay cô run lên nhè nhẹ.

***

Tử Khải xuất hiện ở căn hộ của Nhược Hy lúc đêm đã khuya. Anh bước vào lặng lẽ, ánh mắt xám bạc lạnh lùng nhưng ẩn chứa sóng ngầm.

“Anh đến rồi,” Nhược Hy ngước lên, giọng mệt mỏi nhưng vững vàng. “Chúng ta phải làm gì?”

Tử Khải ngồi xuống cạnh cô, nhìn sâu vào mắt Nhược Hy như muốn dò tận đáy tâm hồn. “Anh sẽ không để em bị hủy hoại bởi những trò bẩn thỉu này. Nhưng lần này, chúng ta phải chủ động. Em đã sẵn sàng đối mặt với quá khứ chưa?”

Nhược Hy gật đầu: “Nếu không tự bước ra ánh sáng, chúng ta mãi mãi là con rối.”

Gia Bảo chen vào, giọng gấp: “Nhưng bọn chúng có dị năng, lại kiểm soát truyền thông. Anh Khải, anh có thể cắt đứt nguồn tin không?”

Tử Khải trầm ngâm: “Cắt nguồn tin là cắt luôn vận mệnh truyền thông của Khánh Linh. Đó là canh bạc một mất một còn. Nếu thất bại, cô ta có thể biến mất — hoặc trở nên nguy hiểm hơn.”

Nhược Hy khẽ lắc đầu: “Chị ấy cũng từng là nạn nhân. Nếu ép chị ấy đến đường cùng, chẳng khác nào tự tay tạo ra một kẻ thù mới.”

Tử Khải siết tay cô, ánh mắt kiên định: “Anh sẽ không để ai làm hại em. Nhưng em cũng không được mềm lòng. Chỉ một khoảnh khắc do dự, mọi thứ sẽ sụp đổ.”

Không khí trong phòng căng như dây đàn. Ngoài cửa sổ, bão truyền thông vẫn cuộn trào, không một giây lặng sóng.

***

Rạng sáng hôm sau, các nhóm kín trên mạng xã hội xuất hiện loạt ảnh mới: hình Nhược Hy đứng cạnh một người đàn ông bí ẩn bị làm mờ mặt, chú thích ám chỉ quan hệ bất chính, giấy tờ giả mạo về thân thế cô cũng bị tung ra. Tin đồn “con nuôi đại gia”, “được chống lưng đổi vai diễn lớn” lan truyền chóng mặt. Gia Bảo nghiến răng: “Bọn này định chôn sống chị! Em truy vết được, kẻ thao túng là một nhóm hacker dị năng, chắc chắn có tổ chức ngầm chống lưng.”

Tử Khải ngồi trầm ngâm, mắt dán vào màn hình. Trong tầm nhìn dị năng, những sợi dây định mệnh giữa Nhược Hy và truyền thông bị bóp méo, kéo căng như chực đứt. Anh biết, chỉ một cú sốc nữa, mọi thứ sẽ sụp đổ.

“Đây không còn là scandal thường. Khánh Linh đang thử giới hạn cả hệ thống truyền thông, đồng thời gửi thông điệp cho tổ chức dị năng ngầm. Cô ta muốn chứng minh quyền lực tuyệt đối.”Nhược Hy ngồi lặng, mắt ánh lên tia sắc lạnh: “Chúng ta phải tìm điểm yếu của chị ấy. Dị năng ‘Ảnh Chiếu’ không hoàn hảo. Nếu phá vỡ chuỗi ký ức mà chị ấy dựa vào, chị ấy sẽ mất quyền kiểm soát.”

Gia Bảo gật đầu: “Em sẽ truy ngược nguồn ảnh, tìm dấu vết chỉnh sửa hoặc giả mạo. Nếu chứng minh được, có thể lật ngược thế cờ.”

Tử Khải đặt tay lên vai Nhược Hy, nhìn thật lâu: “Em không được gục ngã. Lần này, anh sẽ ở bên em đến cùng.”

***

Trong văn phòng, Khánh Linh ngồi lặng trước màn hình, miệng nhếch cười khi thấy dư luận đảo chiều theo đúng ý mình. Đột nhiên, một thông báo bật lên: “Phát hiện truy cập lạ vào hệ thống lưu trữ ảnh.” Linh mở giao diện bảo mật, mắt lóe lên tia cảnh giác.

Cô dựa lưng vào ghế, dị năng “Ảnh Chiếu” tràn ngập trí óc, từng thước phim ký ức hiện lên không ngừng. Nhưng lần này, một bức ảnh lạ xuất hiện: chính cô năm mười hai tuổi, mặt bầm tím, ánh mắt đầy thù hận nhìn thẳng vào ống kính. Ai đó vừa tải bức ảnh này lên hệ thống tòa soạn — một lời cảnh báo không thể rõ ràng hơn.

Điện thoại đổ chuông. Giọng nói trầm khàn của Vũ Thiên Lạc vang lên: “Cô làm tốt lắm, Khánh Linh. Nhưng nhớ lấy, cô chỉ là công cụ. Nếu để cảm xúc chi phối, sẽ không còn ai cứu nổi cô đâu.”

Linh siết chặt điện thoại, cố giữ giọng bình thản: “Ông muốn tôi làm gì tiếp theo?”

Thiên Lạc bật cười lạnh: “Tiếp tục khuấy động dư luận. Đẩy Nhược Hy đến giới hạn. Khi cô ta gục ngã, tôi sẽ đến thu hoạch.”

Linh tắt máy, ánh mắt tối lại. Trong lòng cô, cơn bão ký ức lại cuộn lên dữ dội.

***

Đêm xuống, Nhược Hy ngồi bên cửa sổ, ánh đèn thành phố nhấp nháy xa xăm. Cô lướt qua từng dòng bình luận ác ý, tay run lên nhưng ánh mắt càng lúc càng kiên định. Cô nhớ về quãng thời gian ở cô nhi viện, những đêm dài lạnh lẽo, tiếng khóc tắt nghẹn. Ký ức ấy không phải gánh nặng, mà là nguồn sức mạnh duy nhất giúp cô đứng vững.

Điện thoại rung. Một tin nhắn ẩn danh hiện lên: “Muốn cứu lấy mình, hãy tự phơi bày sự thật. Đừng để người khác kể thay câu chuyện của cô.”

Nhược Hy khẽ cười, gõ lại: “Cảm ơn. Tôi sẽ tự quyết định khi nào và thế nào.”

Một ý nghĩ lóe lên. Cô nhớ lại chiếc vòng cổ cũ kỹ luôn giữ bên mình — vật duy nhất còn sót lại từ quá khứ, bên trong là một bức ảnh chưa ai từng nhìn thấy. Nếu dùng nó đúng lúc, cô có thể đảo ngược ván cờ.

***

Sáng hôm sau, Khánh Linh tổ chức họp báo tại trụ sở tạp chí. Truyền thông kéo đến chật kín. Linh xuất hiện với vẻ ngoài sắc sảo, mái tóc ngắn bóng mượt, môi đỏ như máu.

Trên bục, Linh dõng dạc: “Chúng tôi có bằng chứng về quá khứ của Lâm Nhược Hy. Sự thật phải được phơi bày. Không ai có quyền che giấu quá khứ, nhất là người của công chúng.”

Phóng viên dồn dập hỏi. Linh lạnh lùng trả lời từng câu, tung ra các hình ảnh, tài liệu đã chuẩn bị kỹ lưỡng, từng bước đẩy Nhược Hy vào thế không thể chối cãi.

Đúng lúc cao trào, màn hình lớn phía sau bỗng chuyển sang một đoạn video lạ. Hình ảnh Khánh Linh mười hai tuổi, gương mặt bầm tím, đôi mắt đẫm nước hiện lên. Một giọng nói vang lên: “Ai cũng có quá khứ để giấu. Nhưng không ai có quyền dùng nó làm vũ khí hủy diệt người khác.”

Cả phòng họp lặng ngắt. Khánh Linh tái mặt, bàn tay run lên. Một phóng viên hét: “Đó là chị sao? Tổng biên tập cũng không trong sạch?”

Linh cầm micro, hít sâu lấy lại bình tĩnh: “Đúng, tôi từng là nạn nhân. Nhưng tôi không để quá khứ quyết định hiện tại của mình. Lâm Nhược Hy cũng vậy. Nếu cô ấy chứng minh được mình trong sạch, tôi sẽ xin lỗi công khai.”

Dư luận bắt đầu chuyển hướng. Một số người bày tỏ cảm thông với Nhược Hy, số khác nghi ngờ động cơ của Khánh Linh.

***

Trong căn hộ, Gia Bảo nhảy cẫng lên: “Chị Hy, bọn em làm được rồi! Đoạn video đó do hacker bên mình tung ra, đánh thẳng vào điểm yếu của Khánh Linh. Chị ấy không thể thao túng truyền thông tuyệt đối nữa!”

Nhược Hy mỉm cười nhẹ, ánh mắt vẫn lo lắng: “Chị ấy sẽ không dừng lại. Có khi còn nguy hiểm hơn.”

Tử Khải trầm giọng: “Chúng ta chỉ vừa đảo chiều dòng chảy. Sóng ngầm vẫn còn. Không được lơi lỏng.”

Gia Bảo gật đầu, cảnh giác: “Em nghe thấy tiếng xì xào trong các nhóm ngầm — tổ chức dị năng chuẩn bị bước tiếp theo. Nếu Khánh Linh mất kiểm soát, Vũ Thiên Lạc sẽ tự mình ra tay.”

Không khí trong phòng lại trĩu nặng.

***

Ở một góc tối tòa soạn, Khánh Linh ngồi lặng, mắt dán vào màn hình điện thoại. Cô đọc từng dòng bình luận, cảm nhận rõ sự đổi chiều của dư luận. Một tin nhắn mới hiện lên: “Cô đã thất bại rồi. Đừng quên ai mới là chủ của lưới truyền thông.”

Linh nhếch môi, nụ cười nhạt nhoà. Cô biết, cơn bão này chỉ vừa bắt đầu. Đã gieo gió, không ai tránh khỏi bão.

Cô đứng dậy, chỉnh lại áo, rút điện thoại gọi một số máy đặc biệt. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạnh băng: “Đến lúc dùng biện pháp cuối cùng. Hủy diệt sợi dây định mệnh của Lâm Nhược Hy.”

Linh đáp, giọng khô khốc: “Tôi hiểu. Nhưng làm thế, cả tôi cũng bị cuốn vào.”

Tiếng cười lạnh lẽo vang lên: “Cô không còn đường lùi.”

Khánh Linh ngắt máy, ánh mắt rực lên tia quyết liệt. Cô hiểu, trận chiến này đã vượt khỏi giới hạn truyền thông — đây là cuộc chiến sinh tử giữa những kẻ mang dị năng, nơi chỉ một sai lầm nhỏ cũng đủ để mọi số phận bị cuốn phăng trong lưới định mệnh.

***

Đêm đó, một hashtag mới bất ngờ lan rộng trên mạng xã hội: #SựThậtVềLâmNhượcHy. Giữa bóng tối, hàng triệu ánh mắt dõi theo từng nhịp biến động của showbiz, chờ đợi một cú bùng nổ mới. Và đâu đó trong màn đêm, những sợi dây định mệnh lại bắt đầu rung lên, báo hiệu một trận cuồng phong chưa có hồi kết.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử