Trang chủ/Sóng Ngầm Sân Trường/Chương 17: Lựa Chọn Đau Đớn
Sóng Ngầm Sân Trường

Chương 17: Lựa Chọn Đau Đớn

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Sáng hôm ấy, sương mờ vẫn còn vương trên những lùm cây ven lối vào trường, nhưng không khí lại đặc quánh như trộn lẫn giữa muối biển và sự căng thẳng không thể gọi tên. Nguyệt ngồi trước gương, tay chải từng lọn tóc, ánh mắt sâu hoắm phản chiếu nét mỏi mệt sau một đêm không ngủ. Đôi môi cô mím chặt, chỉ có ánh nhìn là chưa bao giờ nhượng bộ.

Khanh lặng lẽ ngồi trên giường đối diện, hai tay đan vào nhau, mắt dõi theo từng cử động của Nguyệt. Sự im lặng giữa họ không phải là ngăn cách, mà là một thứ dây nối mong manh, căng đầy lo lắng và quyết tâm. Đôi khi, chỉ cần một câu hỏi, mọi thứ sẽ vỡ ra thành nước mắt.

– Cậu đã nghĩ ra mình sẽ làm gì chưa? – Khanh hỏi, giọng khàn nhẹ.

Nguyệt dừng tay, chiếc lược đứng yên trên mái tóc, ánh mắt vẫn không rời hình ảnh phản chiếu. Cô nuốt khan, rồi khẽ lắc đầu.

– Tôi chỉ biết, tôi không thể nhận điều mình không làm. Dù giá phải trả là gì, tôi cũng không muốn dối lòng thêm nữa.

Khanh đứng dậy, nhẹ nhàng tiến lại gần, đặt tay lên vai Nguyệt. Bàn tay ấy như truyền thêm sức mạnh. Nguyệt khẽ liếc sang, không nói, nhưng trong mắt đã có thêm một tia sáng.

– Dù cậu chọn thế nào, tôi sẽ không rời đi – Khanh thì thầm.

Nguyệt gật đầu, bàn tay khẽ nắm lấy cổ tay Khanh, giữ chặt như bấu víu vào một điều duy nhất chắc chắn trên đời.

*

Tiếng chuông vang lên, kéo cả hai trở lại thực tại. Họ khoác lên mình bộ đồng phục, bước ra khỏi phòng ký túc. Hành lang đã đông nghịt học sinh. Ai cũng ngoái lại, thì thào những lời không rõ ràng. Một số ánh mắt lảng tránh, số khác thì lạnh lùng dò xét. Nhưng chỉ có Khanh đi kề bên Nguyệt, đầu ngẩng cao, ánh mắt thẳng tắp, dường như không gì có thể khiến cô chùn bước.

Đỗ Thu Hà chạy tới, th* d*c, dúi vào tay Nguyệt một chiếc kẹp tóc vải màu xanh biển, bàn tay run run.

– Cái này… lấy để lấy may. Dù có chuyện gì, tớ vẫn ở bên cậu – Hà lí nhí, mắt đỏ hoe.

Nguyệt nắm lấy tay Hà, siết nhẹ, môi mím chặt không nói. Khanh liếc nhìn Hà, gật đầu thay lời cảm ơn.

Cánh cửa phòng hội đồng mở ra. Trần Hải Yến đã đứng đó, đồng phục chỉnh tề, mặt không chút biểu cảm. Phía trong, Phạm Minh Quân dựa lưng vào tường, ánh mắt phức tạp, nụ cười nửa miệng quen thuộc lấp ló chút xao động.

*

Không khí trong phòng hội đồng lạnh như nước đá. Một dãy bàn dài, hiệu trưởng Trần ngồi giữa, gương mặt nghiêm khắc, ánh mắt khó đoán. Bên cạnh, cô Thảo – giáo viên chủ nhiệm – lật giở hồ sơ, thi thoảng liếc sang Nguyệt với vẻ lo lắng không giấu được.

Hải Yến vào trước, ngồi ghế hội đồng. Nguyệt và Khanh được mời ngồi đối diện. Tiếng đồng hồ tích tắc nghe rõ từng nhịp, như đếm ngược tới giờ phán xét.

Hiệu trưởng Trần mở lời, giọng trầm vang lên:

– Lê Minh Nguyệt, Nguyễn Vân Khanh, chúng tôi triệu tập các em để làm rõ một số vấn đề liên quan đến những sự việc gây rối trật tự trường học. Nhà trường cần các em hợp tác để bảo vệ danh dự tập thể.

Nguyệt siết chặt chiếc kẹp tóc xanh trong lòng bàn tay, ngẩng đầu, mắt không rời khỏi đối phương.

– Em không làm gì sai. Em chỉ nói lên những gì mình chứng kiến – Nguyệt đáp, giọng bình tĩnh dù có chút khản đặc.

Hiệu trưởng nheo mắt, giọng nặng nề:

– Em hiểu hậu quả của việc này không? Nếu em tiếp tục, em sẽ phải đối mặt với nguy cơ mất hết: thành tích, học bổng, tương lai… Không chỉ em, mà còn cả những người liên quan.

Khanh ngồi thẳng lưng, ánh mắt sáng lên như lưỡi dao:

– Nếu sự thật bị ém nhẹm, thì “danh dự” ấy còn ý nghĩa gì? Chẳng lẽ chỉ vì trường muốn yên chuyện mà bắt người vô tội phải nhận tội?

Hiệu trưởng Trần nhìn Khanh, ánh mắt lạnh lại:

– Nguyễn Vân Khanh, em không nằm trong diện bị tố cáo. Nếu em muốn, có thể rút khỏi chuyện này.

Khanh bật cười, tiếng cười ngắn và sắc:

– Em sẽ không rút. Nếu cần, em cùng Nguyệt chịu trách nhiệm.

Ngoài hành lang, tiếng xì xào ngày càng lớn. Một vài giáo viên nhìn qua cửa kính, trao đổi ánh mắt đầy lo lắng. Hải Yến ngồi im, mắt chăm chú nhìn Nguyệt, bàn tay nắm mép bàn đến trắng bệch.

Hiệu trưởng hạ giọng:

– Minh Nguyệt, nếu em nhận sai và gửi lời xin lỗi công khai, nhà trường sẽ giữ kín mọi chuyện. Không ai bị kỷ luật, danh dự trường được bảo toàn.

Nguyệt nhìn thẳng vào mắt ông, cảm nhận rõ sức nặng của bao kỳ vọng, áp lực, và sự phán xét dồn về phía mình. Nhưng trong lòng, một ngọn lửa nhỏ vẫn bùng lên.

– Nếu em không nhận, thì sao ạ?

Im lặng kéo dài. Hải Yến lên tiếng, giọng lạnh lùng:

– Cậu sẽ bị đình chỉ, thậm chí đuổi học. Mọi nỗ lực của cậu bao năm qua sẽ thành công cốc. Cậu nghĩ có đáng không?

Nguyệt nhìn Yến, trong ánh mắt không chỉ là sự kiêu ngạo, mà còn là nỗi đau âm ỉ.

– Yến, thật sự cậu muốn tôi biến mất khỏi trường này sao?

Yến quay đi, môi mím lại, bàn tay run lên dưới gầm bàn.

– Tôi chỉ muốn mọi thứ như trước…

Khanh xen vào, giọng dứt khoát:

– Như trước là khi cậu kiểm soát tất cả, không cho ai lên tiếng? Cậu sợ mất vị trí hay sợ sự thật?

Cô Thảo khẽ ho, như muốn giảm căng thẳng. Hiệu trưởng gõ nhẹ lên bàn:

– Các em có một ngày để quyết định. Suy nghĩ kỹ, vì đây là cơ hội cuối cùng.

*

Nguyệt ra khỏi phòng, bước chân chậm chạp. Khanh lặng lẽ theo sau, ánh mắt tràn đầy lo lắng. Hành lang vắng tanh, chỉ nghe tiếng giày vọng lại.

– Cậu sẽ làm gì? – Khanh hỏi khẽ.

– Nếu nhận sai, mọi thứ sẽ êm… nhưng không phải là sự thật. Nếu nói ra, tôi sẽ mất hết. – Nguyệt đáp, mắt đỏ hoe.

– Nhưng cậu không đơn độc. Tôi ở đây.

Nguyệt đứng lại, nước mắt lưng tròng, giọng nghẹn ngào:

– Tôi mệt lắm. Cả đời tôi cố sống vừa lòng người khác… Giờ tôi chỉ muốn là mình, cho dù chỉ một lần thôi.

Khanh vòng tay ôm lấy Nguyệt. Cái ôm siết chặt, không phải để an ủi, mà là sự đồng hành không lời.

*

Ra chơi, tin đồn lan khắp trường như sóng biển. Nhóm học sinh tụm lại bàn tán: “Nguyệt sắp bị đuổi”, “Khanh đối đầu hội học sinh”, “Yến sẽ lên thay thế”. Bạn bè từng thân thiết với Nguyệt giờ chỉ nhìn cô bằng ánh mắt thương hại hoặc lảng tránh. Chỉ có Đỗ Thu Hà lặng lẽ đứng ngoài, âm thầm dõi theo từng bước chân của bạn.

Phạm Minh Quân xuất hiện ở sân bóng rổ, ném quả bóng lên rồi đón lấy. Khanh và Nguyệt ngồi lặng trên khán đài vắng. Quân tiến lại, ném bóng cho Khanh, cười gượng:

– Hai người nổi tiếng quá rồi đấy.

– Đến để châm chọc à? – Khanh nhíu mày.

– Không. Tôi đến để nói… tôi ủng hộ các cậu. Nếu cần làm chứng, tôi sẵn sàng.

Nguyệt bất ngờ, khẽ gật đầu:

– Cảm ơn cậu, Quân.

Quân nhún vai, quay đi, rồi dừng lại, giọng trầm xuống:

– Bọn họ không muốn sự thật. Nhưng nếu các cậu dám nói, sẽ có người nghe. Đừng sợ.

Khanh nhìn theo Quân, ánh mắt dịu lại. Nguyệt bấu chặt chiếc kẹp tóc xanh, lòng rối như tơ vò.

*

Chiều muộn, phòng nhạc chìm trong ánh sáng vàng nhạt. Nguyệt ngồi trước cây đàn piano, những phím đàn vang lên rời rạc, lạnh lẽo. Khanh ngồi bên, im lặng lắng nghe.

– Khi nhỏ, mỗi lần mẹ mắng, tôi lại ngồi đàn đến rớm máu. Chỉ lúc ấy, tôi mới thấy mình tồn tại – Nguyệt khẽ nói, giọng đều đều.

Khanh nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay Nguyệt, gỡ ra khỏi phím đàn:

– Bây giờ, cậu không chỉ có một mình. Đừng tự làm đau mình nữa.

Nguyệt quay sang, ánh mắt ngấn nước, sâu thẳm nhưng dần ấm lại. Hai người ngồi sát, không nói gì thêm. Tiếng sóng biển vọng vào, hòa cùng nhịp thở.

*

Đêm xuống, phòng ký túc chìm trong bóng tối. Nguyệt nằm ngửa, mắt dán lên trần nhà, đầu óc quay cuồng. Khanh ngồi bên, tay nắm chặt tay Nguyệt.

– Nếu ngày mai tôi bị đuổi, cậu có hối hận không? – Nguyệt hỏi, giọng run run.

– Không. Nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ đứng cạnh cậu – Khanh đáp chắc nịch.

– Dù cả trường quay lưng lại?

– Tôi không cần ai khác. Chỉ cần cậu thôi.Nguyệt nhắm mắt, nước mắt lặng lẽ chảy xuống gối. Lần đầu tiên, cô cảm nhận được tình thương không điều kiện – không vì thành tích, không vì vẻ ngoài, mà là vì chính cô.

*

Trong giấc mơ, Nguyệt đứng giữa sân trường, một mình giữa biển người. Mọi ánh mắt đều hướng về cô, lạnh lẽo và phán xét. Ở xa, Khanh đứng chờ, ánh mắt rực sáng như ngọn đèn nhỏ giữa màn đêm. Nguyệt bước đến, từng bước nặng nề, nhưng càng tiến lại gần, đám đông mờ dần, chỉ còn lại Khanh – vững vàng, không rời đi.

Nguyệt choàng tỉnh, tim đập mạnh. Ngoài cửa sổ, sóng biển vẫn vang vọng, nhắc nhở rằng ngày mai, dù thế nào, vẫn sẽ đến.

*

Sáng hôm sau, Nguyệt và Khanh bước vào phòng hội đồng. Không khí càng đặc quánh. Hải Yến ngồi sẵn, mặt trắng bệch. Đỗ Thu Hà đứng ngoài cửa, mắt đỏ hoe, lo lắng.

Hiệu trưởng Trần nhìn hai người, giọng nặng nề:

– Các em đã suy nghĩ kỹ chưa?

Nguyệt đứng dậy, giọng bình thản:

– Em không thể nhận lỗi khi mình không làm gì sai. Em sẵn sàng chịu trách nhiệm.

Tiếng xì xào vang lên ngoài cửa. Hải Yến nhìn Nguyệt, ánh mắt pha trộn giữa đau đớn và bất lực.

– Cậu cố chấp quá rồi, Nguyệt – Yến nói nhỏ, chỉ đủ hai người nghe.

– Không. Tôi chỉ muốn sống thật một lần – Nguyệt đáp, không rời mắt khỏi Yến.

Hiệu trưởng nhìn sang Khanh:

– Còn em?

Khanh đứng lên, ngẩng cao đầu:

– Nếu Nguyệt bị kỷ luật, em xin nghỉ học.

Không gian sững lại. Hải Yến tái mặt, bàn tay run rẩy. Cô Thảo rơm rớm nước mắt.

Một thành viên hội đồng lên tiếng, giọng gay gắt:

– Các em có hiểu mình đang làm gì không? Trường này không phải nơi để thể hiện cá nhân!

Nguyệt trả lời, giọng bình thản:

– Nếu trường không bảo vệ sự thật, thì danh tiếng ấy còn gì để tự hào?

Im lặng kéo dài. Hiệu trưởng nhìn Nguyệt rất lâu, ánh mắt rạn vỡ.

– Các em về lớp đi. Hội đồng sẽ họp rồi công bố quyết định cuối cùng.

Nguyệt và Khanh quay đi. Khi tới cửa, Hải Yến gọi với lại, giọng nghẹn:

– Nếu cậu đi, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho mình.

Nguyệt dừng lại, ánh mắt dịu đi:

– Không ai cần phải tha thứ cho ai. Chúng ta đều là nạn nhân của những luật lệ không thuộc về mình.

*

Trên hành lang, Thu Hà lao tới ôm chặt Nguyệt, nước mắt ràn rụa:

– Cậu đừng đi mà… Cậu là người bạn duy nhất của tớ.

Nguyệt khẽ vuốt tóc Hà, mỉm cười:

– Tớ không đi đâu. Tớ chỉ muốn sống thật thôi.

Khanh đứng bên, mắt hoe đỏ, nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ:

– Đúng rồi, từ nay bọn mình không giấu gì nữa.

Phạm Minh Quân xuất hiện, nhìn ba người rồi thở dài:

– Các cậu gan thật. Nhưng cũng… liều thật đấy.

Khanh cười, ném quả bóng cho Quân:

– Cậu cũng đâu vừa. Đừng giả vờ lạnh lùng nữa.

Quân đón bóng, nhếch mép:

– Nếu có chuyện gì, cứ gọi tôi. Tôi cũng không muốn trường này tiếp tục dối trá.

*

Buổi chiều, trường rối như chợ vỡ vì tờ thông báo dán trước phòng hiệu trưởng: “Quyết định sẽ công bố vào sáng mai.” Đám đông chia làm hai phe – một ủng hộ Nguyệt và Khanh, một đứng về phía hội học sinh và Yến. Tin đồn lan nhanh, sóng ngầm dâng cao.

Trong phòng ký túc, Nguyệt ngồi vẽ nguệch ngoạc lên giấy, Khanh lặng lẽ nhìn ra biển.

– Nếu ngày mai bị đuổi thật, cậu có tiếc không? – Nguyệt hỏi.

Khanh lắc đầu:

– Tôi chỉ sợ không được gặp cậu nữa.

Nguyệt mỉm cười, mắt ánh lên nét dịu dàng chưa từng có:

– Tôi cũng vậy. Dù ra sao, tôi muốn giữ khoảnh khắc này. Cảm ơn cậu, Khanh.

Khanh nghiêng đầu, thì thầm:

– Đừng cảm ơn. Tôi sẽ ở đây đến cùng.

Gió biển lùa vào, mang theo hương muối và tiếng sóng. Trong căn phòng nhỏ, hai bàn tay đan chặt vào nhau.

*

Đêm ấy, Nguyệt trằn trọc không ngủ. Cô ra ban công, nhìn biển lấp lánh ánh trăng. Điện thoại rung lên: một tin nhắn lạ – “Sáng mai, sự thật sẽ bị chôn vùi. Đừng cố nữa, hoặc hậu quả sẽ rất nặng.”

Nguyệt siết chặt điện thoại, cơn giận và sợ hãi trào lên. Cô bước vào phòng, kéo Khanh ra ban công:

– Có người muốn bịt miệng chúng ta. Họ sẽ làm mọi cách.

Khanh nhíu mày:

– Nếu cậu sợ, tôi sẽ đứng ra nhận hết.

Nguyệt lắc đầu, giọng cương quyết:

– Không. Đã đến lúc tôi phải tự đối mặt.

Họ đứng cạnh nhau, im lặng nhìn ra biển. Dưới chân, bóng tối cuộn lại, chực nuốt trọn mọi hy vọng nhỏ nhoi.

*

Sáng sớm, sân trường đông nghịt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bảng thông báo trước phòng hiệu trưởng. Nguyệt và Khanh sánh bước, đầu ngẩng cao, ánh nhìn kiên định.

Hiệu trưởng Trần xuất hiện, tay cầm xấp giấy. Hải Yến đứng sau, mắt đỏ hoe, gương mặt gượng gạo giữ vẻ bình tĩnh.

Ông bắt đầu đọc quyết định, giọng vang khắp sân trường:

– Sau khi xem xét, nhà trường quyết định: Đình chỉ Lê Minh Nguyệt trong thời gian chờ xác minh thêm. Nguyễn Vân Khanh bị cảnh cáo trước toàn trường.

Tiếng xôn xao bùng lên. Một số reo hò, số khác bật khóc. Đỗ Thu Hà lao tới ôm chầm lấy Nguyệt, nước mắt lã chã.

Khanh siết tay Nguyệt, kéo cô lên phía trước. Cô ngẩng đầu, giọng vang lên giữa biển người:

– Nếu trường này không dám bảo vệ sự thật, thì chúng tôi sẽ bảo vệ nhau.

Những tràng vỗ tay rời rạc vang lên, rồi mạnh dần. Đám đông chia thành hai phe, bầu không khí căng như dây đàn.

Hiệu trưởng Trần dừng lại, nhìn Nguyệt rất lâu. Hải Yến quay đi, nước mắt lăn dài trên má.

Giữa biển người, Nguyệt đứng lặng, tay nắm chặt lấy Khanh. Những ánh mắt, những lời thì thầm, tất cả như sóng ngầm cuộn trào dưới chân.

Trong khoảnh khắc ấy, Nguyệt biết lựa chọn đã được thực hiện – đau đớn, nhưng không hối hận.

Bóng tối vẫn chưa tan. Ngoài kia, sóng biển gào thét. Ở cuối sân trường, một bóng người lặng lẽ cầm điện thoại, nhắn đi một dòng ngắn ngủi: “Bước cuối đã bắt đầu. Hãy chờ xem.”

Tiếng chuông trường vang lên, dài và lạnh, mở ra một hồi kịch mới – nơi không ai biết, sóng ngầm sẽ còn cuộn trào đến tận đâu.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử