Trang chủ/Sống Sót Trong Bóng Đêm/Chương 10: Cái Giá Của Sự Lựa Chọn
Sống Sót Trong Bóng Đêm

Chương 10: Cái Giá Của Sự Lựa Chọn

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Hành lang hun hút kéo dài mãi, ánh sáng yếu ớt phủ một lớp vàng nhạt lên bốn cái bóng. Không ai nói gì, chỉ có tiếng bước chân dội vào vách tường loang lổ. Không khí nặng nề, mùi sắt gỉ lẫn với mùi ẩm mốc quen thuộc của thế giới này. Minh đi đầu, hơi thở gấp, mỗi bước như giẫm lên ký ức.

Một khung cửa đá hiện ra cuối hành lang. Trên mặt cửa, những ký hiệu đỏ sẫm chuyển động nhè nhẹ, tựa như sống, tựa như có mắt nhìn lại họ. Linh dừng lại, nhìn kỹ, rồi vẽ lên không khí vài ký hiệu nhỏ. Mắt cô ánh lên vẻ lo lắng.

– Đây là điểm không trở lại – Linh khẽ nói, giọng run nhẹ. – Qua cánh cửa này, mọi lựa chọn đều không thể đảo ngược.

Thùy An im lặng, mắt đen sâu thẳm nhìn vào khoảng trống sau cánh cửa. Duy đứng sát Minh, tay nắm chặt, ngón tay nổi gân xanh. Không ai hỏi tiếp, chỉ lặng lẽ nhìn Minh, chờ đợi.

Cánh cửa tự động mở ra, không một tiếng động. Bên trong là một căn phòng rộng, trần thấp, tường phủ đầy bóng tối đặc quánh. Ở giữa phòng, một vòng tròn đá kỳ dị khắc đầy ký tự, bên trong là hai chiếc ghế đối diện nhau. Trên một ghế, em gái Minh – Vũ Mai – ngồi bất động. Gương mặt cô nhợt nhạt, mắt nhắm nghiền, ngực phập phồng nhẹ như đang ngủ say. Ghế còn lại trống trơn.

Minh giật mình lao vào, nhưng bị một bức tường vô hình cản lại. Một tiếng cười khẽ vang lên, lạnh lẽo, kéo dài như vọng từ đáy vực. Trên trần, bóng tối tụ lại thành hình người – Thầy Hiệp. Nhưng khuôn mặt ông không còn méo mó như trước, mà bình thản, ánh mắt sâu hút.

– Chào mừng tới thử thách cuối cùng, Vũ Minh. Đây là ngã ba định mệnh của cậu.

Minh siết chặt hai bàn tay, máu chảy rỉ giữa các kẽ ngón. Linh bước lên một bước, nghiêng người che cho Minh. Duy đưa mắt quét khắp phòng, các dây leo bóng tối dưới chân anh đã bắt đầu mọc rễ, bám vào sàn đá, sẵn sàng trồi lên bất cứ lúc nào.

Thầy Hiệp nhìn Mai, giọng đều đều:

– Em gái cậu bị quy tắc khóa lại. Chỉ có một cách cứu: cậu phải hoàn tất Khế Ước cuối cùng – đánh đổi ký ức sâu nhất về mẹ, để đổi lấy sự tự do cho Mai. Nếu không, vòng lặp này sẽ nuốt chửng cả hai người. Hoặc… cậu phá bỏ Khế Ước, chống lại quy tắc, nhưng cái giá là bóng tối sẽ ăn mòn cậu, biến cậu thành Dị Thể, không còn là chính mình.

Ánh mắt Minh tối sầm. Căn phòng dường như co lại, không khí đặc quánh khó thở. Cậu nhìn Mai, rồi nhìn vào khoảng trống phía sau Thầy Hiệp – nơi những ký ức mờ nhòe như mảnh gương vỡ lấp lánh.

Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong đầu Minh. Hình ảnh mẹ cậu – người đàn bà tóc dài, ánh mắt dịu dàng – hiện ra, rõ đến từng nếp nhăn khóe mắt. Bà mỉm cười, bàn tay ôm lấy Mai nhỏ xíu ngày xưa, giọng thì thầm: "Mọi lựa chọn đều có giá của nó, Minh à."

Minh quay đầu, nhìn Linh. Cô gái nhìn lại, không nói gì, chỉ đặt tay lên vai Minh, truyền cho cậu hơi ấm bình tĩnh. Thùy An đứng sát cạnh Mai, mắt nhắm hờ, môi mấp máy như đọc những lời không ai nghe thấy.

Duy tiến lại, giọng khàn khàn:

– Mày không cần gánh hết đâu, Minh. Nếu phải mất ký ức, tao sẵn sàng chia sẻ với mày.

Minh lắc đầu, cười gượng:

– Không ai chia sẻ được ký ức về mẹ tao, Duy ạ.

Bỗng, Thầy Hiệp vung tay. Vòng tròn đá dưới sàn phát sáng, những ký hiệu đỏ bò lên cổ Minh, siết chặt như xích. Cậu cảm thấy tâm trí mình bị kéo giật về phía sau, từng mảnh ký ức rời ra, cuộn lại thành sợi chỉ đỏ nối với chiếc ghế trống.

– Ngồi xuống đi, Minh. – Thầy Hiệp ra lệnh.

Không còn đường lùi, Minh tiến tới, ngồi xuống ghế đối diện em gái. Vòng tròn dưới chân sáng bừng, hai bóng người – hình mẹ Minh và một bóng tối mơ hồ – xuất hiện giữa hai chiếc ghế.

Giọng Thầy Hiệp vang lên, lạnh băng:

– Lựa chọn đi: ký ức hay bản thân.

Minh nhắm mắt. Trong bóng tối, mẹ cậu hiện ra, ôm lấy cậu năm lên tám tuổi, lau nước mắt cho cậu khi bị bắt nạt ở trường. Bà thì thầm: "Con mạnh mẽ lắm, Minh. Đừng bao giờ quên mẹ thương con."

Rồi hình ảnh Mai, gầy guộc, run rẩy, mắt mở lớn khi bị lũ Dị Thể rượt đuổi trong mê cung bóng tối. "Anh ơi, cứu em…", tiếng gọi vang lên, yếu ớt.

Một luồng khí lạnh xuyên qua ngực Minh. Cậu bật dậy, hai bàn tay nắm chặt thành quyền. Nước mắt ứa ra, nhưng giọng nói cứng rắn:

– Tôi… tôi sẽ đánh đổi ký ức. Nhưng hãy để tôi nhớ một điều cuối cùng: mẹ tôi từng ôm tôi, từng nói tôi là con trai bà.

Thầy Hiệp mỉm cười, thoáng buồn bã:

– Ký ức không chọn lọc. Khi đã đánh đổi, mọi thứ về mẹ cậu sẽ thành khoảng trống. Đó là quy tắc.

Minh gật đầu, môi mím chặt. Vòng tròn dưới chân bùng sáng dữ dội. Một luồng đau đớn xé nát tâm trí Minh, như thể bị ai đó cắt rời từng sợi dây thần kinh. Hình ảnh mẹ mờ dần, giọng nói tan vào hư vô, chỉ còn lại cảm giác trống rỗng đến lạnh buốt.

Cùng lúc, bên cạnh, Mai run lên, rồi mắt mở to. Cô bé nhìn quanh, hoảng hốt:

– Anh… Minh?

Minh cố mỉm cười, nhưng gương mặt cứng đờ, không còn nhận ra chính mình. Trong đầu, mọi hồi ức về mẹ đã biến mất, chỉ còn lại một vết thương mơ hồ không tên.

Linh lao tới, ôm lấy Minh. Cô cảm nhận được sự trống rỗng lan tỏa từ cậu, như một vực sâu không đáy. Duy đứng lặng, mắt đỏ hoe, tay nắm chặt đến bật máu.

Thầy Hiệp quan sát, đôi mắt lóe lên tia thương hại hiếm hoi. Ông ta khẽ nói:

– Quy tắc đã hoàn tất. Mai được tự do.

Ngay khi câu nói dứt, vòng tròn đá nứt vỡ. Bóng tối rút về, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt trên trần. Minh đứng dậy, loạng choạng. Cậu nhìn Mai, không còn cảm giác thân thuộc, chỉ là một cô gái nhỏ run rẩy trước mặt.

Mai òa khóc, ôm lấy Minh:

– Anh, đừng bỏ em…

Minh đứng bất động, trái tim lạnh buốt. Cậu không biết nên nói gì, không biết mình là ai, không biết tại sao nước mắt Mai lại khiến cậu đau đến thế.

Linh kéo Mai ra, nhẹ nhàng:

– Minh vẫn ở đây, cậu ấy chỉ… cần thời gian.

Thầy Hiệp lùi lại, ánh mắt hướng về phía Duy.

– Đến lượt cậu rồi, Trần Quang Duy.

Duy ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu, mặt nổi đầy gân máu. Trên vai anh, các dây leo bóng tối bắt đầu cựa quậy, vươn lên như muốn siết cổ chủ nhân. Duy nghiến răng, gằn từng tiếng:

– Tôi không cần thử thách nữa. Nếu phải thành Dị Thể, tôi sẽ tự kiểm soát mình.

Nhưng bóng tối trong Duy không chịu nghe lời. Nó cuộn lại, hóa thành hình người, khuôn mặt méo mó, mắt trũng sâu, miệng ngoác rộng cười nhạo. Dị Thể bản ngã tiến đến, thì thầm vào tai Duy:

– Mày không bao giờ đủ mạnh. Mày chỉ là kẻ thừa, chỉ sống nhờ bóng tối.

Duy gào lên, hai bàn tay cào vào đầu, máu túa ra từ các kẽ móng. Các dây leo trườn ra khỏi cơ thể, bám vào sàn, vào tường, tạo thành một khu vườn ác mộng toàn dây gai và hoa đen sì. Mỗi bông hoa mở ra là một ký ức đau đớn: cảnh cha Duy bỏ đi trong đêm mưa, cảnh mẹ anh quỳ trước chủ nợ, cảnh anh bị lũ trẻ con trong xóm đánh đập, nhục mạ.

Bản ngã Dị Thể cười khanh khách, từng bông hoa bóng tối nở rộ, rễ quấn quanh chân tay Duy, kéo anh chìm dần vào đất. Mắt Duy dại đi, toàn thân run bần bật.Linh lao tới, kêu to:

– Duy! Đừng để nó thao túng! Mày không phải quá khứ của mày!

Duy bật khóc, nước mắt hòa máu chảy xuống cằm. Anh hét lớn:

– Tao là Duy! Không phải Dị Thể! Không phải đồ bỏ đi!

Các dây leo ngừng lại. Một giây im lặng, rồi bỗng vỡ tan. Duy quỳ sụp xuống, th* d*c. Bản ngã Dị Thể biến mất, chỉ còn lại những vết thương rỉ máu trên vai, trên mặt anh. Nhưng mắt Duy đã đổi màu – một bên đen kịt, một bên đỏ rực. Sức mạnh bóng tối trong anh vẫn cuộn trào, nhưng không còn lấn át ý chí.

Thầy Hiệp nhìn Duy, gật đầu:

– Cậu đã vượt qua. Nhưng hãy nhớ: bóng tối luôn tìm đường trở lại. Đừng buông lỏng cảnh giác, dù chỉ một lần.

Duy không đáp, chỉ đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng hơn trước, nhưng cũng kiên định hơn.

Ở một góc phòng, Thùy An lặng lẽ nhìn lên trần, nơi bóng tối vẫn lơ lửng, chưa hoàn toàn tan biến. Cô chắp hai tay trước ngực, mắt nhắm lại, môi mấp máy. Một luồng sáng trắng mỏng manh tỏa ra từ lòng bàn tay cô, chạm vào những ký hiệu máu trên tường. Các ký hiệu rùng mình, rồi biến thành dòng chữ mờ nhạt: "Quy tắc có thể bị viết lại, nhưng cái giá luôn phải trả."

An mở mắt, nhìn Minh, giọng như gió thoảng:

– Cậu không còn nhớ mẹ, nhưng nỗi đau vẫn ở lại. Đó là điều không quy tắc nào xóa nổi.

Minh mím môi, hai tay siết chặt, đôi mắt trống rỗng nhưng nơi khóe mi vẫn đọng lại một giọt lệ.

Linh siết tay Minh, ánh mắt cứng cỏi:

– Chúng ta sẽ đi tiếp. Chúng ta không còn gì để mất ngoài chính mình.

Duy nhìn cả nhóm, gật đầu. Mai run rẩy đứng lên, bám lấy Minh, ánh mắt vừa xa lạ vừa tuyệt vọng.

Tiếng động khẽ vang lên phía cuối phòng. Một cánh cửa mới hiện ra, khắc đầy ký hiệu xoáy tròn. Trên cửa, bóng dáng Lam Nhi thấp thoáng, nửa thân chìm trong bóng tối, nửa thân lộ ra ánh sáng xanh lam nhợt nhạt. Đôi mắt cô bé lóe lên vẻ điên dại, miệng mỉm cười bí hiểm.

– Lũ các ngươi đã chuẩn bị xong cho trận cuối chưa? – Giọng Lam Nhi vang vọng, như vọng từ đáy giếng sâu.

Linh siết chặt tay An, khẽ nói:

– Sắp đến rồi. Chúng ta phải phối hợp, không để ai bị tách khỏi nhóm.

Duy gật đầu, các dây leo bóng tối bắt đầu mọc lại quanh cổ tay anh, nhưng lần này, chúng không siết mà như bảo vệ.

Mai nép sau lưng Minh, đôi mắt vẫn ướt, nhưng ánh nhìn đã bớt tuyệt vọng hơn khi thấy anh không rời đi.

Lam Nhi cười khanh khách, rồi lùi vào cánh cửa. Cửa tự động mở ra, bóng tối cuộn lại thành một lối đi xoắn ốc. Trên vách, những ký hiệu máu nhấp nháy, liên tục đổi hình, như thách thức bất cứ ai dám bước vào.

Thầy Hiệp đứng lại phía sau, ánh mắt trầm ngâm. Ông không còn là kẻ kiểm soát tuyệt đối, mà chỉ là một người gác cổng già nua, đã mỏi mệt.

– Các ngươi muốn viết lại quy tắc, muốn phá vỡ vòng lặp? Hãy đi tiếp. Nhưng hãy nhớ: càng tiến sâu, cái giá càng lớn. Mỗi lựa chọn đều là vết cắt, mỗi hy sinh đều để lại sẹo.

Minh nhìn lại ông, không còn oán hận, chỉ có sự trống rỗng của một người đã mất đi điều quý giá nhất.

– Tôi không còn gì để mất – Minh thì thào, rồi quay đi, dẫn đầu nhóm bước vào lối xoắn ốc.

Linh, Duy, An và Mai nối bước, ánh sáng yếu ớt từ An chiếu lên từng bước chân họ. Bóng tối hai bên lối đi như sống dậy, thì thầm những lời không ai hiểu rõ.

Tiếng chân vọng mãi, vọng mãi. Ở một nơi xa, tiếng cười của Lam Nhi lẫn với tiếng r*n r* của những Dị Thể bị phong ấn, tạo thành một bản giao hưởng rợn người.

Càng đi sâu, không gian càng vặn vẹo. Thùy An bỗng dừng lại, mắt mở to. Trước mặt họ, một bức tường máu hiện ra, chắn ngang lối đi. Trên tường, ký hiệu lớn nhất từ trước đến nay: "Đổi lấy ánh sáng, hãy để lại bóng tối của mình."

Linh cau mày, thì thầm:

– Đây là quy tắc cuối cùng của tầng này. Chỉ ai dám buông bỏ phần bóng tối trong tâm mới được đi tiếp.

Duy cười khẩy, các dây leo trườn lên, bám vào bức tường, thử xuyên qua. Nhưng mỗi dây leo vừa chạm vào lại cháy thành tro đen, rơi lả tả xuống chân anh.

Minh bước tới, đặt tay lên tường. Một luồng khí lạnh xuyên qua da thịt, kéo tâm trí cậu xuống vực sâu ký ức. Ở đó, không còn mẹ, không còn Mai, chỉ có một Minh trống rỗng, lạc lối giữa bóng tối vô tận.

– Tôi… tôi không còn gì để buông bỏ – Minh lẩm bẩm.

Linh nắm tay Minh, truyền cho cậu một tia ấm áp nhỏ nhoi.

– Không ai hoàn toàn trống rỗng, Minh. Cậu còn chúng tôi.

An đặt tay lên tường, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào ký hiệu. Ánh sáng trắng từ cô lan ra, hòa cùng bóng tối của Minh và Duy. Bức tường rùng mình, rồi nứt ra một khe nhỏ.

Lam Nhi xuất hiện bên kia khe, đôi mắt sáng rực, cười nhạt:

– Các ngươi thực sự dám đánh đổi đến cùng sao? Đằng sau cánh cửa này, không còn luật chơi, chỉ còn sự thật.

Duy nhìn Minh, giọng trầm:

– Mày sẵn sàng chưa?

Minh gật đầu, không còn sợ hãi, không còn do dự.

– Sẵn sàng.

Cả nhóm bước qua khe nứt trên tường máu. Một luồng sáng dữ dội quét qua, cuốn tất cả vào xoáy lốc ký ức, nơi bóng tối và ánh sáng hòa làm một.

Phía sau, Thầy Hiệp lặng lẽ khép lại cánh cửa, trên môi nở nụ cười nhạt. Ở đâu đó trong hành lang tối, những ký hiệu máu vẫn sống, tiếp tục xoáy tròn, chờ đợi thử thách tiếp theo.

Trước mắt nhóm bốn người, một không gian mới mở ra: quảng trường rộng lớn, giữa trời đen đặc, nơi Lam Nhi và những Dị Thể mạnh nhất đang đợi sẵn. Ánh sáng đầu tiên từ đáy trời chiếu xuống, mỏng manh nhưng đủ để vẽ bóng bốn người lên mặt đất.

Bên tai Minh, tiếng thì thầm quen thuộc vang lên: "Mọi lựa chọn đều có giá của nó. Đã sẵn sàng chưa, con trai?"

Minh siết chặt nắm tay, trong ngực chỉ còn một khoảng trống lạnh lẽo – nhưng đôi mắt đã sáng lên, như có một ngọn lửa nhỏ thắp lại giữa bóng đêm.

Phía trước, trận chiến cuối cùng đang chờ đợi. Phía sau, bóng tối vẫn lặng lẽ bủa vây, không để ai quên cái giá của từng sự lựa chọn.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử