Trang chủ/Sống Sót Trong Bóng Đêm/Chương 3: Quy Tắc Quái Đàm Đầu Tiên
Sống Sót Trong Bóng Đêm

Chương 3: Quy Tắc Quái Đàm Đầu Tiên

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Cánh cửa phủ dấu tay máu mở ra, kêu rền rĩ như tiếng xương gãy. Bên trong tối đặc, mùi ẩm mốc, ngai ngái của máu và ký ức mục rữa xộc vào mũi khiến ai cũng rùng mình. Minh bước vào đầu tiên, vai căng cứng, hai mắt dò xét từng góc tối. Linh đi sát sau, tay siết chặt quyển sổ nhỏ đã rách mép. Quang Duy lầm lũi cuối cùng, bóng lưng rộng như cái bóng che chắn cho Thùy An, cô bé vẫn cúi đầu, tóc xõa che nửa khuôn mặt, chân bước hờ hững không tiếng động.

Bên trong là một hành lang gấp khúc, tường phủ đầy những bức tranh méo mó, hình người không mặt, trẻ con nằm co quắp, mắt trắng dã. Dưới chân, vệt máu kéo dài, quấn quýt như rễ cây bò trên nền đá lạnh. Tiếng thì thầm nổi lên từng đợt, chập chờn không rõ hình hài.

Minh quay đầu nhìn Linh, ra hiệu giữ khoảng cách. Cậu thì thầm: “Đừng tin vào bất cứ âm thanh nào ở đây. Nếu nghe tiếng ai gọi, cứ mặc kệ.”

Linh gật, môi mím chặt. Quang Duy nhíu mày, bàn tay sờ lên túi áo, nơi cậu cất giữ một hạt giống màu đen xỉn, vật duy nhất có thể giúp cậu chủ động trong bóng tối này.

Họ tiến sâu vào hành lang. Bức tường bỗng chuyển động, những hình người trong tranh như trườn ra khỏi khung, bàn tay vặn vẹo thò ra níu lấy không khí. An dừng lại, mắt mở lớn. Cô nghiêng đầu, lắng nghe gì đó trong im lặng.

“Có tiếng hát…,” An thì thào, giọng lạnh như nước giếng khuya.

Quang Duy kéo tay cô, “Đừng nghe! Ảo giác thôi.”

An không phản ứng, chỉ lẩm bẩm: “Không… nó gọi tên em.”

Một nhịp lặng, rồi tiếng bước chân dồn dập vang lên từ cuối hành lang. Một nhóm hình bóng lố nhố lao tới, gương mặt nhòe nhoẹt như bị ai đó bôi mực. Minh vung tay, kéo bóng tối phủ lên cả nhóm, ẩn mình vào sát tường. Linh khẽ rít lên: “Đây là ảo ảnh ký ức! Chúng không thực đâu, đừng động vào!”

Những hình bóng sượt qua, mang theo hơi lạnh và tiếng khóc nức nở. Một bóng nhỏ dừng lại trước mặt Linh, chìa ra một bức ảnh đã nhàu nát. Trong khoảnh khắc, Linh nhìn thấy cha mình, nụ cười mờ nhạt, tay vẫy gọi.

Cô siết chặt mắt, gục đầu vào vai Minh, nước mắt rỉ ra. “Không phải thật… Không phải…”

Minh kéo cô đi, bàn tay lạnh ngắt. “Linh, tỉnh táo lại. Đây là thử thách ký ức, nếu em đáp lại, em sẽ mất thêm một phần bản thân.”

Cả nhóm lại lầm lũi tiến vào sâu hơn. Hành lang dần mở rộng thành một căn phòng lớn, bốn bề là gương vỡ, phản chiếu những hình thù vặn vẹo. Giữa phòng, một cánh cửa khác, lần này chỉ còn một dòng chữ: “Quy tắc quái đàm đầu tiên: Mê cung bóng tối. Ký ức càng mạnh, lối ra càng gần. Ai yếu lòng, sẽ bị nhấn chìm.”

Linh nhìn quanh, ánh mắt sắc lại. Cô móc sổ, lật trang, lẩm bẩm: “Mê cung ký ức… Chúng ta phải dùng chính ký ức mạnh nhất để dẫn đường, nhưng cũng đồng thời đối mặt với điều mình sợ nhất.”

Minh trầm giọng: “Nếu ai đó không vượt qua được, người ấy sẽ bị mắc kẹt mãi mãi.”

Quang Duy nắm chặt hạt giống trong tay, mắt nhìn về phía bóng tối sâu hút. “Tôi đi trước, nếu có gì bất thường, tôi sẽ trồng ‘bóng tối dẫn lối’ cho mọi người theo.”

Không chờ ai phản đối, Duy bước vào mê cung đầu tiên. Bóng tối nuốt trọn thân hình cậu, chỉ còn tiếng bước chân vọng lại. Minh ra hiệu cho Linh và An bám sát nhau, rồi cùng tiến vào.

Bên trong, không gian méo mó như ruột một con quái vật khổng lồ. Các lối đi cứ xoắn lại, tường không còn hình hài mà hóa thành những dải sương đen, khi thì mềm như nhung, lúc lại sắc như dao cạo lướt qua da thịt.

Minh dẫn đầu, mỗi bước đi, bóng tối dưới chân cậu như rút mất một phần ký ức. Cậu bắt đầu thấy những hình ảnh lạ lẫm, có lúc là mẹ cậu ngồi khóc bên cửa sổ, có lúc là em gái cậu mỉm cười trong bóng tối, rồi đột ngột tan biến như khói. Minh cắn răng, nhắc nhở mình: “Chỉ là thử thách, không được để bản thân trôi đi.”

Phía sau, Linh càng lúc càng khó thở. Mỗi lần cô nhìn vào vách tường, khuôn mặt cha cô hiện lên, đôi mắt trũng sâu, miệng lẩm bẩm những câu không rõ nghĩa. Linh phải tự nhéo tay, buộc mình không quay lại, không đáp lời.

An thì lặng lẽ lướt đi, dường như không bị mê cung tác động. Cô vẫn thì thầm trò chuyện với ai đó trong bóng tối. Minh ngoái lại, thấy ánh mắt cô lóe lên thứ ánh sáng kỳ lạ, lạnh lẽo như đá dưới đáy sông.

Đột nhiên, một tiếng động vang lên phía trước. Quang Duy đang quỳ gối, tay cắm sâu xuống đất. Từ chỗ anh, những mầm cây kỳ dị mọc lên tua tủa, thân đen bóng, lá như những lưỡi dao sắc bén. Duy th* d*c, mồ hôi lăn dài trên thái dương. “Tôi… không thể đi tiếp. Mê cung này hút ký ức của tôi, tôi sắp quên mất tên mình rồi…”

Linh lao tới, nắm lấy vai Duy, ánh mắt quyết liệt: “Anh còn nhớ chúng tôi là ai không?”

Duy gật đầu yếu ớt, giọng khàn đặc: “Còn… nhớ. Nhưng tôi sợ nếu đi tiếp, sẽ quên hết…”

Minh đặt tay lên vai Duy, truyền sang một luồng bóng tối, giúp cậu ổn định lại. “Duy, hãy nhớ lấy điều quan trọng nhất với cậu. Ký ức mạnh nhất sẽ dẫn lối.”

Duy nhắm mắt, hình ảnh mẹ cậu hiện lên – người đàn bà lam lũ, bàn tay chai sần, nụ cười hiếm hoi trong căn nhà tối tăm. Duy siết chặt hạt giống, thì thào: “Vì mẹ… tôi phải sống.”

Ngay lúc đó, từ dưới đất, những dây leo bóng tối bỗng vươn dài, kết thành một con đường uốn lượn, dẫn thẳng về phía trước. Duy mở mắt, kinh ngạc nhìn những mầm gai đen nhánh tỏa sáng trong bóng tối, dẫn đường cho cả nhóm. Linh reo lên: “Anh làm được rồi! Đây là năng lực trồng trọt bóng tối thật sự!”

Duy đứng dậy, cười nhạt: “Tôi chỉ làm theo bản năng… nhưng có lẽ, nó sẽ giúp chúng ta sống sót.”

Cả nhóm bước theo con đường gai, bóng tối hai bên co lại, nhường lối. Nhưng không khí ngày càng đặc quánh, các ảo ảnh ký ức chen chúc, thì thầm bên tai từng người.

An bỗng dừng lại, toàn thân run rẩy. Cô nghiêng đầu, mắt mở to như bị thôi miên. Từ sâu trong bóng tối, một giọng nói rền rĩ vang lên, chỉ mình cô nghe được: “An… quay lại… ta ở đây…”

An thì thào: “Ai đó… gọi em… giọng rất quen…”

Linh vội kéo An đi, nhưng An giãy ra, mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Minh lập tức tạo bóng tối bao quanh An, ngăn cô khỏi những ảo ảnh. Nhưng giọng nói kia vẫn vang lên, rõ ràng hơn: “An… con gái của bóng tối… về đây…”

Đột nhiên, mê cung rung chuyển. Các bức tường như sống dậy, kéo dài thành những cánh tay đen sì, chộp lấy chân An. Duy phản ứng đầu tiên, ném một mầm gai xuống đất. Mầm gai mọc vút lên, cuốn lấy cánh tay bóng tối, giữ chặt không cho nó kéo An đi. Linh lao tới, ôm lấy An, thì thầm: “An, nghe chị đi, đừng tin vào tiếng gọi đó! Em có chúng tôi ở đây!”

An th* d*c, nước mắt trào ra từ khóe mắt. “Nhưng… nó giống như mẹ… em nhớ mẹ…”

Minh tiến lại gần, giọng trầm ấm: “An, mẹ em sẽ không bao giờ kéo em vào bóng tối. Đó chỉ là ảo ảnh. Em có thể nghe thấy chúng, nhưng em phải chọn tin vào chính mình.”

An gật đầu yếu ớt. Bóng tối quanh cô dịu lại, tiếng gọi mờ dần. Các cánh tay rút lui, mê cung yên ắng trở lại. Cả nhóm tiếp tục tiến sâu hơn, không ai dám buông lơi cảnh giác.

Đi được một đoạn, lối đi chia làm ba nhánh, mỗi nhánh tỏa ra mùi ký ức khác nhau. Linh dừng lại, nhíu mày: “Mỗi người phải chọn một con đường gắn với ký ức mạnh nhất của mình. Nếu đi nhầm, sẽ bị mắc kẹt vĩnh viễn.”

Minh hỏi: “Có cách nào để mọi người cùng đi một đường không?”

Linh lắc đầu: “Không. Đây là quy tắc quái đàm đầu tiên. Chỉ ai đủ ý chí mới gặp lại nhau ở cuối mê cung.”

Duy nói, giọng chắc nịch: “Tôi sẽ đi nhánh này. Nếu gặp nguy hiểm, tôi sẽ để lại dấu mầm gai cho các cậu lần theo.”

Linh nhìn Minh, ánh mắt đượm buồn: “Cậu… sẽ chọn ký ức gì?”

Minh im lặng. Trong đầu cậu, hình ảnh em gái và mẹ chồng chéo lẫn lộn. Cậu biết, nếu chọn sai, ký ức về một trong hai người sẽ tan biến mãi mãi.

An thì thào: “Em sẽ đi con đường nơi có tiếng gọi kia. Em muốn biết… mẹ em thực sự là ai.”

Cả nhóm chia ra, mỗi người chọn một lối, bóng tối nuốt chửng từng người.***

Quang Duy tiến vào lối đi phủ đầy rễ gai. Mỗi bước chân, mặt đất lại rung lên, những ký ức đau đớn ùa về: cảnh bị đánh đập, những ngày đói khát, tiếng mẹ gọi tên cậu trong cơn mơ. Duy cắn răng, dùng hết sức trồng mầm gai phía trước, tạo thành những bậc thang để không bị chìm trong ký ức. Cậu cảm nhận rõ Hắc Dẫn Lực trong máu mình sôi lên, các mầm gai càng mọc càng lớn, cuối cùng tạo thành một cánh cổng đen tuyền. Duy bước qua, phía sau vang lên tiếng mẹ cậu cười nhẹ: “Con đã mạnh mẽ hơn rồi.”

Duy bật khóc, nước mắt rơi trên mặt đất lạnh. Cậu biết, mình vừa giữ lại được một phần ký ức, đổi lại là sức mạnh mới trong bóng tối này.

***

Linh bước đi giữa lối nhỏ phủ đầy tàn ảnh. Mỗi bức tường hiện ra một đoạn ký ức: cha cô miệt mài nghiên cứu, mẹ cô gục đầu bên bàn ăn, tiếng cãi vã, tiếng khóc. Linh run rẩy, tay run lên, nhưng vẫn cố nhìn thẳng. Ở cuối đường, một cánh cửa gỗ mục nát hiện ra, trên đó có khắc dòng chữ: “Đánh đổi sự thật lấy hy vọng.”

Linh đặt tay lên cửa. Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Trong khoảnh khắc, cô nhìn thấy cha mình bị bóng tối nuốt chửng, ánh mắt ông đẫm nước. “Linh… đừng tìm cha nữa. Hãy sống tiếp…”

Linh lùi lại, nước mắt lăn dài. Cô hiểu, để sống sót, cô phải buông bỏ hy vọng tìm lại cha. Nhưng Linh không chịu khuất phục. Cô hét lớn: “Cha! Con không bỏ cuộc!”

Cánh cửa bật mở, ánh sáng mờ ảo tràn ra. Linh bước vào, trong lòng trào dâng nỗi đau nhưng cũng một sức mạnh lạ lùng. Cô biết mình vừa đổi một phần ký ức về cha lấy quyền nhìn thấu quy tắc mê cung.

***

Minh tiến vào lối đi ngập tràn bóng tối đặc quánh. Các ký ức lẫn lộn, mẹ cậu ngồi bên giường, em gái cậu khóc nấc, bóng đen lởn vởn ngoài cửa sổ. Minh thấy mình đứng giữa hai người, không biết nên cứu ai trước. Mỗi lần cậu bước về phía mẹ, bóng tối kéo cậu lùi lại. Khi chạy về phía em gái, hình bóng mẹ tan biến. Minh th* d*c, cảm giác mình bị xé làm đôi.

“Chọn đi, Minh,” một giọng nói vang lên, lạnh lẽo, “Chỉ được giữ một người.”

Minh gào lên: “Không! Tôi sẽ giữ cả hai!”

Cậu dồn hết sức, kéo bóng tối quanh mình, tạo thành một vòng sáng nhỏ. Hắc Dẫn Lực trong cậu bùng lên dữ dội, cuốn các ảo ảnh vào nhau. Cậu nhìn thẳng vào bóng tối, hét lớn: “Tôi sẽ không bỏ ai lại!”

Bóng tối vỡ vụn, Minh gục xuống, toàn thân run rẩy. Trong đầu cậu, ký ức về mẹ chỉ còn mờ nhạt, nhưng hình ảnh em gái hiện rõ, đôi mắt sáng rực như ngọn đèn trong đêm tối. Minh biết, mình đã chọn – dù không muốn.

***

An đi sâu vào lối mòn, nơi bóng tối đặc quánh như bùn. Tiếng gọi càng lúc càng rõ. “An… lại đây…” An bước tới, thấy một người phụ nữ mặc áo tu dài, tóc đen che mặt, đứng giữa biển đen. Người đó quay lại, mắt sâu không đáy. “Con là chìa khóa. Con sinh ra từ bóng tối, con sẽ mở cánh cổng.”

An run rẩy, lùi lại. “Tôi không phải… Tôi không nhớ…”

Người phụ nữ giơ tay, chạm vào trán An. Một luồng lạnh buốt xuyên qua óc. Hình ảnh tu viện đổ nát, những đêm cô đơn, tiếng kinh cầu, bóng tối len lỏi quanh từng bước chân… An bật khóc, ngã quỵ.

“Con phải nhớ. Nếu con quên, mọi thứ sẽ kết thúc.”

An ôm đầu, hét lên: “Tôi không muốn nhớ! Tôi không muốn là chìa khóa!”

Người phụ nữ biến mất, bóng tối tan dần. An thấy mình đứng giữa ngã ba, nơi các lối đi hội tụ. Cô ngồi bệt xuống, th* d*c, nước mắt chảy dài. Một phần ký ức vừa trở lại – và nó nặng như đá tảng trong lòng.

***

Ở điểm hội tụ cuối mê cung, ba người xuất hiện gần như cùng lúc. Duy chống tay lên gối, thở hổn hển, mầm gai vẫn mọc tua tủa quanh chân. Linh ôm sổ, mắt đỏ hoe, môi mím chặt. Minh thì đứng lặng, ánh mắt sâu thẳm, trên trán lấm tấm mồ hôi.

Chỉ còn An chưa tới. Cả nhóm lo lắng nhìn về phía lối đi thứ tư, nơi bóng tối đặc quánh vẫn chưa tan.

Duy lên tiếng: “Có khi nào… An bị kẹt lại không?”

Linh lắc đầu: “Không. Cô ấy mạnh hơn chúng ta nghĩ. Chỉ là… cô ấy phải đối mặt với điều gì đó mà chúng ta không biết.”

Minh ngồi xuống, hai tay ôm đầu. “Nếu cô ấy không ra được…”

Chưa kịp nói hết, bóng tối phía cuối hành lang bỗng chuyển động. An bước ra, mặt trắng bệch, ánh mắt như vừa nhìn thấy địa ngục. Cô lặng lẽ ngồi xuống, không nói lời nào.

Duy đưa cho cô một mầm gai nhỏ, “Cầm lấy, nếu cảm thấy lạc, hãy nhớ còn chúng tôi.”

An nhận lấy, bàn tay run rẩy. Cô ngẩng lên nhìn Minh, Linh, rồi khẽ mỉm cười yếu ớt: “Em… đã nghe thấy tiếng gọi. Nhưng em quyết định không đi theo nó. Em muốn ở lại… với mọi người.”

Không ai nói gì, chỉ có tiếng th* d*c và những giọt nước mắt âm thầm rơi xuống nền đá lạnh.

***

Một cánh cửa mới bật mở. Trên đó là dòng chữ: “Quy tắc quái đàm đầu tiên đã được phá giải. Người giữ được ký ức mạnh nhất, người đó sẽ dẫn lối cho nhóm. Nhưng cái giá đã trả sẽ không thể lấy lại.”

Linh tiến lại, đặt tay lên cửa. Bàn tay cô run lên, nhưng ánh mắt đã vững vàng hơn trước. “Chúng ta phải tiếp tục. Nếu dừng lại, mọi thứ sẽ mãi mãi mắc kẹt trong bóng tối này.”

Minh gật đầu, ánh mắt sắc lạnh. Duy siết chặt nắm tay, mầm gai trong tay như lớn thêm một chút.

An đứng dậy, lặng lẽ đi sau cùng. Trong đầu cô, tiếng gọi kia vẫn vang vọng, nhưng giờ đây, cô đã biết cách phớt lờ nó.

Cánh cửa mở ra, phía sau là một không gian hoàn toàn mới: một quảng trường trống trải, ở giữa là một chiếc đồng hồ khổng lồ không có kim, bốn góc đặt bốn chiếc gương vỡ. Trên cao, mặt trăng vẫn treo lơ lửng, ánh sáng xanh lạnh tỏa xuống như hơi thở của tử thần.

Tiếng bước chân vang vọng, kéo dài vô tận. Trên đồng hồ, kim phút bắt đầu dịch chuyển, mỗi nhịp là một tiếng tích tắc như trái tim rỉ máu.

Đột nhiên, ở rìa quảng trường, Lam Nhi xuất hiện. Cô đứng lặng lẽ, mắt xanh thẫm nhìn bốn người, miệng nở nụ cười lạ lùng.

“Chúc mừng. Các cậu đã vượt qua quy tắc quái đàm đầu tiên. Nhưng đây chỉ là khởi đầu thôi. Đừng quên, ai cũng có thứ bóng tối của riêng mình – và không phải ai cũng sẵn sàng đối mặt.”

Cô biến mất vào không khí, để lại một tiếng cười khẽ, lạnh lẽo như gió đêm.

Trên cao, bóng dáng Thầy Hiệp hiện lên trong ánh trăng, mắt dõi theo từng chuyển động của nhóm.

Kim đồng hồ lại nhích thêm một nấc. Một âm thanh lạ vang lên từ dưới lòng đất, như tiếng xích sắt kéo lê, báo hiệu thử thách tiếp theo đã bắt đầu.

Cả nhóm đứng sát vào nhau, lòng bàn tay lạnh ngắt, nhưng ánh mắt đều ánh lên quyết tâm. Phía trước, bóng tối chưa bao giờ rõ ràng đến thế – và cũng chưa bao giờ đáng sợ đến vậy.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử