Trang chủ/Sống Sót Trong Bóng Đêm/Chương 8: Quy Tắc Đảo Ngược
Sống Sót Trong Bóng Đêm

Chương 8: Quy Tắc Đảo Ngược

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Bóng tối nuốt chửng mọi dấu vết sau lưng. Mê cung trước mặt chỉ còn lại những lối đi chằng chịt, tường phủ đầy những mảng đen như thịt thối, thi thoảng rỉ ra thứ chất lỏng đặc quánh, mùi tanh nồng quẩn quanh. Dưới chân, nền đất mềm nhũn, mỗi bước đi như giẫm lên ký ức của ai đó vừa tan rã. Không một tia sáng, chỉ có ánh lân tinh lơ lửng từ những khe tường, đủ để nhận ra nét mặt nhau – và nhận ra cả sự mệt mỏi hằn sâu trong mắt từng người.

Minh siết chặt bàn tay đeo găng, cảm giác những vết đen trên da nhói lên từng đợt. Linh đi sát bên anh, hơi thở dồn dập. An lặng lẽ ở phía sau, mắt nhắm hờ, môi mấp máy điều gì không ai nghe rõ. Quang Duy là người dẫn đầu, mỗi bước chân dứt khoát, hai bàn tay nắm chặt như muốn bóp nát bóng tối.

Một tiếng vọng vang lên, nhòe nhoẹt như ai đó dùng móng tay cào lên mặt kính:

– Luật mới đã được thiết lập. Kẻ nào gieo lòng tốt sẽ nhận về đau đớn. Kẻ nào gieo tổn thương sẽ nhận về cơ hội sống sót.

Giọng nói ấy không xác định được giới tính, lan khắp mê cung, chạm vào từng sợi thần kinh. Minh dừng lại, hạ giọng:

– Nghe rõ rồi chứ? Quy tắc đảo ngược.

Linh rùng mình, nhớ lại từng lần cố giúp ai đó trong bóng tối – đều phải trả giá. Nhưng lần này, quy tắc như muốn ép họ dồn vào chân tường: làm việc thiện, bị trừng phạt; làm việc ác, có phần thưởng.

Duy quay lại, giọng khàn đặc:

– Nếu giúp nhau, sẽ bị đau. Nếu làm tổn thương nhau, có thể sống?

An vẫn im lặng, đôi mắt tối sẫm. Cô nói khẽ:

– Bóng tối này không thích lòng tốt. Nó chỉ nuôi dưỡng những gì đen tối nhất trong mỗi người.

Tiếng bước chân loạng choạng phía trước. Lam Nhi xuất hiện từ một ngã rẽ, mái tóc xanh thẫm rối bời, ánh mắt sáng rực như dã thú. Cô ta nghiêng đầu, môi nhếch lên thành nụ cười nửa vời:

– Các người đã hiểu luật chơi chưa? Nếu vẫn còn tin vào lòng tốt, thì chuẩn bị mà chịu đau đi.

Duy nhíu mày, tay siết lại, chuẩn bị trồng ra một vũ khí từ bóng tối. Minh đưa tay ngăn lại:

– Đừng manh động. Cô ta không giống những vòng trước.

Lam Nhi bước lại gần, ánh mắt đảo qua từng người. Cô ta thì thầm, giọng chát chúa:

– Các người muốn thoát khỏi mê cung này? Chỉ có một cách thôi: hợp tác với ta. Nhưng phải làm đúng luật mới.

Linh nheo mắt:

– Hợp tác kiểu gì? Cô từng muốn giết chúng tôi.

Lam Nhi bật cười khanh khách, tiếng cười vang vọng trong mê cung như tiếng thủy tinh vỡ:

– Ta không thích các người, nhưng ta ghét phải lặp lại trò chơi này hơn. Nếu không phá được quy tắc đảo ngược, tất cả sẽ chết hoặc thành Dị Thể, rồi lại lặp lại từ đầu. Ta chịu đủ rồi.

An chậm rãi hỏi:

– Phá quy tắc bằng cách nào?

Lam Nhi nhìn cô, đôi mắt lóe lên ánh đau thương:

– Phải làm ngược lại bản năng. Phải tin tưởng kẻ không nên tin. Phải hợp tác với kẻ từng phản bội. Chỉ khi đánh đổi niềm tin, các người mới mở được cửa ra.

Minh trầm ngâm, mắt nhìn vết đen trên mu bàn tay. Linh bối rối:

– Nếu hợp tác, chúng tôi có thể bị phản bội bất cứ lúc nào.

Duy gằn giọng:

– Nhưng nếu không, sẽ chết chắc.

Lam Nhi nhún vai:

– Đúng. Bây giờ, chỉ còn hai lựa chọn: hoặc tin ta, hoặc chờ bóng tối xé nát từng người một.

Cả nhóm im lặng. Không ai muốn tin một kẻ như Lam Nhi, nhưng những lối đi mê cung vẫn biến đổi không ngừng, như thể quy tắc đang siết chặt từng nhịp thở.

Minh lên tiếng:

– Chúng tôi sẽ hợp tác. Nhưng nếu cô phản bội, tôi sẽ không ngần ngại kết liễu cô đầu tiên.

Lam Nhi nhún vai, cười nhạt:

– Cứ thử xem.

Cô ta đưa tay, từ trong bóng tối rút ra một tấm bản đồ bằng da người, các lối đi vẽ chằng chịt, giữa bản đồ là một ký hiệu hình mắt. Lam Nhi chỉ vào đó:

– Cửa ra nằm ở đây. Nhưng phải vượt qua ba thử thách: Đau Đớn, Phản Bội và Hy Sinh.

Linh thở hắt, giọng run run:

– Ba thử thách đó là gì?

Lam Nhi liếc cô, ánh mắt sắc lạnh:

– Đau Đớn: Ai làm điều tốt sẽ phải chịu hình phạt thể xác. Phản Bội: Ai đặt niềm tin sai chỗ, sẽ mất đi ký ức quý giá nhất. Hy Sinh: Phải đánh đổi một phần bản thân để mở cửa.

Duy bặm môi:

– Bắt đầu thôi. Càng chần chừ, bóng tối càng ăn sâu.

Cả nhóm nối đuôi nhau đi theo Lam Nhi, tiến sâu vào mê cung. Những tiếng thì thầm mỗi lúc một lớn, từng bước chân như nặng trĩu, bóng tối phủ đặc quanh người.

Thử thách Đau Đớn hiện ra đầu tiên. Một hành lang dài, hai bên là những tấm gương nứt nẻ. Trên gương, phản chiếu hình ảnh mỗi người – nhưng không phải chính họ, mà là những phiên bản yếu đuối, đau đớn nhất: Minh thấy mình ôm lấy em gái khóc nức nở; Linh thấy cha mình rời đi không ngoảnh lại; Duy thấy mình nằm sóng soài giữa đường, máu chảy ướt áo; An thấy bản thân quỳ gối trong tu viện, hai tay chắp cầu nguyện trong tuyệt vọng.

Một giọng nói vang lên từ phía trên:

– Muốn tiến lên, phải cứu lấy hình ảnh trong gương. Nhưng ai cứu, kẻ đó sẽ chịu nỗi đau của người trong gương.

Linh run rẩy, nhìn sang Minh. Minh lắc đầu, mắt tối lại:

– Đây là bẫy. Nếu cứu họ, mình sẽ đau. Nhưng nếu không, sẽ không thể đi tiếp.

Duy bước tới trước gương của mình, bàn tay run run. Anh cắn răng, đấm mạnh vào gương. Mảnh kính vỡ găm vào da, máu trào ra nhưng anh không dừng lại. Anh kéo hình ảnh mình ra khỏi gương, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Ngay lập tức, vết thương trên má trái nhức nhối như bị xé toạc, ký ức về ngày bị đánh đập, bỏ rơi tràn về cùng một cơn đau tê dại. Duy quỳ xuống, th* d*c.

Minh bước tới gương của mình. Anh nhìn thấy bản thân nhỏ bé, yếu đuối, đôi mắt đỏ hoe. Anh do dự, rồi siết chặt tay, bóng tối tràn ra bọc lấy hình ảnh đó, kéo nó khỏi mặt kính. Một cơn đau xé ngực, như ai đó bóp nghẹt tim anh. Anh cắn chặt răng, máu rịn ra từ khóe môi, nhưng không buông tay.

Linh nhìn hình ảnh cha mình trên gương, nước mắt trào ra. Cô đưa tay chạm vào mặt kính, cảm giác lạnh buốt xuyên thấu da thịt. Cô kéo hình ảnh cha ra, toàn thân như bị cào xé. Linh ngã quỵ, ôm lấy ngực, nước mắt hòa cùng máu chảy từ đầu ngón tay.

An lặng lẽ đứng trước gương của mình. Cô nhìn bản thân quỳ gối, không nói gì, chỉ đưa tay v**t v* hình ảnh đó. Một làn khói đen tràn ra từ gương, trùm lấy người cô. An run rẩy, nhưng không phát ra tiếng kêu đau nào. Khi cô mở mắt, ánh nhìn càng thêm sâu thẳm.

Lam Nhi quan sát, không động tay vào gương nào. Cô ta cười nhạt:

– Ta không còn hình ảnh nào để cứu. Đau đớn là bạn cũ của ta rồi.

Cánh cửa cuối hành lang mở ra, ánh sáng đỏ rực bên trong. Nhóm lê bước vào, mỗi người đều mang trên mình vết thương, cả thể xác lẫn tâm hồn.

Thử thách thứ hai: Phản Bội.Trong phòng là một bàn tròn, trên bàn có bốn chiếc hộp gỗ nhỏ, mỗi hộp có một ổ khóa. Lam Nhi giải thích:

– Trong mỗi hộp là một mẩu ký ức. Chỉ được phép mở một hộp – nhưng chìa khóa nằm trong tay người khác. Nếu tin nhầm người, ký ức sẽ mất vĩnh viễn.

Minh nhìn sang Linh, ánh mắt dò xét. Linh ngập ngừng đưa chìa khóa của mình cho Duy. Duy nhìn qua An, rồi lặng lẽ đặt chìa khóa vào tay Minh. An không nói gì, cầm chìa khóa của Linh.

Không ai biết trong hộp của mình là ký ức gì. Không ai biết người kia có thật lòng hay không. Không khí căng như dây đàn.

Lam Nhi đếm ngược:

– Năm… bốn… ba…

Minh chần chừ, rồi mở hộp bằng chìa khóa Duy đưa. Bên trong là một bức ảnh cũ – mẹ anh đứng giữa rừng, phía sau là em gái. Minh siết chặt bức ảnh, nước mắt dâng lên. Nhưng ngay lập tức, bức ảnh tan thành tro bụi. Ký ức về khu rừng, về mẹ anh, biến mất như chưa từng tồn tại. Minh choáng váng, đầu óc trống rỗng một khoảng lớn, chỉ còn lại cảm giác lạnh lẽo.

Linh run rẩy mở hộp bằng chìa khóa của An. Bên trong là một mẩu giấy – nét chữ của cha cô. Linh bật khóc, ôm lấy mẩu giấy, nhưng nó cũng tan biến ngay khi cô chạm vào. Cô gào lên, nhưng không còn nhớ cha đã từng nói gì với mình.

Duy mở hộp bằng chìa khóa của Minh. Một sợi dây chuyền nhỏ rơi ra, ký ức về người chị gái mà anh tưởng đã quên tràn về – rồi tan biến. Duy lặng người, hai bàn tay run rẩy.

An mở hộp bằng chìa khóa Linh đưa. Một mẩu bánh mì khô, mùi thơm nhè nhẹ. Cô cầm lên, ký ức về mái tu viện, về bữa cơm cuối cùng trong đêm mưa ùa về – rồi tan đi như mây khói.

Lam Nhi lặng lẽ quan sát, không giấu nổi nỗi xót xa trong ánh mắt. Cô ta khẽ nói:

– Đó là cái giá của niềm tin. Chỉ khi đánh đổi ký ức, các người mới đủ mạnh để đối mặt với bóng tối.

Cánh cửa thứ hai mở ra, một làn sương dày đặc tràn vào phòng. Không ai còn muốn nói gì, mỗi người đều mất đi một phần quan trọng của bản thân. Nhưng trong ánh mắt họ, sự quyết liệt lại càng rõ ràng hơn.

Thử thách cuối cùng: Hy Sinh.

Phía trước là một căn phòng tròn, giữa phòng là một hố đen sâu hoắm, quanh miệng hố khắc đầy ký hiệu lạ lẫm. Lam Nhi cười lạnh:

– Muốn thoát khỏi mê cung, phải đánh đổi một phần bản thân vào hố đen này. Ai không dám, sẽ bị bóng tối nuốt trọn.

Minh tiến lên đầu tiên. Anh nhìn vào hố, cảm giác bóng tối trong mình sôi trào. Anh tháo găng tay, cắt một vết nhỏ trên cổ tay, để máu nhỏ xuống. Từng giọt máu hóa thành khói đen, tan vào miệng hố. Minh thấy một phần ký ức về em gái phai nhạt đi, nhưng anh không lùi bước.

Linh cắn môi, tháo sợi dây buộc tóc, ném vào hố. Sợi dây lập tức biến thành tro bụi, cuốn theo một phần ký ức về tuổi thơ. Linh bật khóc, nhưng vẫn đứng vững.

Duy rút ra một chiếc bật lửa cũ, ném vào hố. Ký ức về đêm đầu tiên sống lang thang bỗng nhạt nhòa. Duy hít sâu, ngẩng đầu thách thức bóng tối.

An cúi đầu, tháo một sợi tóc dài, thả xuống hố. Một ký ức lạ lẫm, về một người phụ nữ áo đen, mờ đi trong tâm trí cô.

Lam Nhi nhìn cả nhóm, rồi cắn răng, xé một mảng tóc xanh thẫm của mình, ném vào hố. Ánh mắt cô ta trống rỗng, như vừa mất đi điều gì đó còn quý giá hơn cả ký ức.

Miệng hố bắt đầu xoáy tròn, bóng tối tuôn trào ra như nước lũ, cuốn quanh từng người. Đột ngột, mặt đất rung chuyển. Tường mê cung nứt toác, các lối đi biến mất, chỉ còn duy nhất một cánh cửa lớn xuất hiện trước mắt.

Lam Nhi th* d*c, giọng khản đặc:

– Đã đến lúc lựa chọn cuối cùng. Chỉ một trong các người được bước qua cửa. Những người còn lại phải ở lại, làm vật hiến tế cho bóng tối.

Linh hoảng hốt:

– Không thể! Chúng tôi đã cùng nhau đi đến đây, sao có thể bỏ lại nhau?

Minh siết chặt tay, ánh mắt lấp lánh:

– Nếu phải chọn, tôi sẽ ở lại. Em gái tôi… đã từng vì tôi mà đánh đổi quá nhiều.

Duy gằn giọng:

– Tôi không bỏ ai cả. Nếu chết, chết cùng nhau.

An lặng lẽ nhìn từng người, đôi mắt sâu thẳm:

– Có lẽ… chỉ khi chấp nhận mất mát, mới thực sự phá được vòng lặp.

Lam Nhi phá lên cười, nước mắt lăn trên má:

– Các người vẫn không hiểu. Muốn phá vòng lặp, phải dám đánh đổi lòng tin, phải dám hy sinh chính mình.

Cô ta lao về phía cánh cửa, nhưng bóng tối bùng lên, kéo cô lại. Lam Nhi giãy giụa, ánh mắt hoảng loạn:

– Thả ta ra! Ta đã làm đủ rồi! Ta không muốn lặp lại nữa!

Minh lao tới, bóng tối trong anh cuộn trào, tạo thành một sợi dây đen quấn lấy Lam Nhi, kéo cô ra khỏi bóng tối. Nhưng ngay lúc ấy, một cơn đau dữ dội xé toạc ngực anh, như bị ai đó đâm xuyên qua tim. Minh khuỵu xuống, máu trào ra từ khóe miệng.

Linh hét lên, lao tới đỡ Minh. Nhưng vừa chạm vào anh, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng cô, khiến cô ngã quỵ. Duy lao tới, dùng bóng tối trồng ra một bức tường chắn giữa bóng tối và nhóm, nhưng tường lập tức bị ăn mòn, bóng tối tràn qua như nước vỡ bờ.

An nhắm mắt, lẩm nhẩm điều gì đó. Không gian bỗng yên lặng, bóng tối dừng lại. Một giọng nói xa xăm vang lên trong đầu từng người:

– Chỉ khi thật sự tin tưởng, lòng tốt mới không còn là cái giá. Chỉ khi dám để người khác bước qua, bóng tối mới chịu buông tha.

An mở mắt, nhìn Minh:

– Anh phải để Lam Nhi bước qua cửa. Đó là quy tắc cuối cùng.

Minh th* d*c, đôi mắt đỏ ngầu. Anh nhìn Lam Nhi, rồi gật đầu, buông tay. Lam Nhi run rẩy, bước về phía cánh cửa. Bóng tối quanh cô ta mỏng dần, rồi tan biến. Cô ta ngoái lại, ánh mắt pha lẫn cảm kích và tiếc nuối.

– Cảm ơn… – Lam Nhi thì thầm, rồi biến mất sau cánh cửa.

Ngay lập tức, bóng tối trong phòng rút đi, mê cung tan biến, chỉ còn lại bốn người đứng giữa một khoảng không vô tận. Một khe sáng nhỏ xuất hiện trên trần, ánh sáng lạ lẫm rọi xuống, chiếu lên khuôn mặt từng người.

Duy ngồi phịch xuống, thở phào:

– Vậy là… xong rồi sao?

Minh gượng cười, máu vẫn rịn nơi khóe miệng:

– Không biết. Nhưng ít nhất, chúng ta vẫn còn ở bên nhau.

Linh nhìn lên khe sáng, đôi mắt ánh lên hy vọng:

– Chúng ta đã phá được một tầng quy tắc. Có lẽ… vòng lặp sắp kết thúc.

An lặng lẽ, ánh mắt xa xăm:

– Chưa đâu. Bóng tối chưa bao giờ dễ dàng buông tha ai cả.

Một tiếng động vang lên từ phía sau. Từ trong bóng tối, một bàn tay trắng bệch thò ra, bám lấy mép khe sáng, kéo theo khuôn mặt méo mó của Thầy Hiệp. Ông ta nở nụ cười nham hiểm, giọng nói vang vọng khắp không gian:

– Các em làm tốt lắm. Nhưng cuộc chơi chỉ mới bắt đầu thôi…

Ánh sáng vụt tắt, bóng tối lại tràn về, cuốn lấy tất cả. Một vòng lặp mới vừa mở ra, với những quy tắc còn tàn nhẫn hơn đang chờ đợi phía trước.

Không ai biết, sau cánh cửa vừa khép lại, Lam Nhi đang đứng giữa căn phòng trống rỗng, ôm lấy bản thân, nước mắt lặng lẽ rơi. Cô biết, mình vừa được giải thoát khỏi vòng lặp cũ, nhưng cái giá là phải đối mặt với nỗi cô đơn vĩnh viễn – và một quy tắc mới, đã bắt đầu gieo mầm trong bóng tối.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử