Trang chủ/Tái Sinh Làm Thần: Hệ Thống Chúa Tể/Chương 9: Vân Hải Độc Mộng
Tái Sinh Làm Thần: Hệ Thống Chúa Tể

Chương 9: Vân Hải Độc Mộng

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Bầu không khí ngoài đấu trường đặc quánh hiểm nguy. Khi nhóm Dương Thiên rời khỏi quảng trường, màn đêm như nuốt trọn từng bước chân, gió lạnh lùa qua những ngõ nhỏ hun hút. Không ai nói gì, chỉ có tiếng thở gấp và ánh mắt căng thẳng. Cảm giác bị dõi theo, bị bủa vây lặng lẽ như tơ nhện, khiến mọi giác quan căng lên tột độ.

Cả nhóm rẽ vào một con đường vắng, cây đèn lồng duy nhất trên tường đã lụi tắt. Đột ngột, tiếng cười trong vắt mà lạnh lẽo vang lên phía trước. Một bóng áo tím xuất hiện giữa làn sương mờ, tóc dài thả tự do, đôi mắt tím sâu thẳm, môi cong lên nửa nụ cười bí hiểm.

— Dương Thiên, ngươi luôn tò mò về bí mật của hệ thống, đúng không?

Giọng Lăng Uyển Cơ vang lên, mềm mại nhưng ẩn chứa độc ý. Hàn Bách Lâm lập tức chắn lên trước, đại đao giơ ngang. Âu Dương Thục siết chặt ngọc trị liệu, hơi thở dồn dập. Trần Gia Huy lùi lại, nguyên tố gió lượn quanh tay. Ngọc Thanh Dao thu mình sát Lý Vũ Nguyệt, những sợi dây leo mỏng bám sát mặt đất, sẵn sàng ra đòn.

Dương Thiên không tỏ vẻ bất ngờ, ánh mắt xám bạc lạnh lùng lướt qua Lăng Uyển Cơ.

— Nếu cô định giở trò, ta sẽ không nhân nhượng đâu.

Lăng Uyển Cơ chỉ cười, đôi mắt ánh lên tia sáng dị thường.

— Mạnh mẽ thật đấy, Dương Thiên. Nhưng thử hỏi, có ai thoát được chính nỗi sợ trong lòng mình chưa?

Cô vung nhẹ cổ tay. Một làn sương tím mỏng bủa vây, mùi thơm ngọt ngào pha lẫn vị tanh nhè nhẹ. Hệ Thống lập tức cảnh báo trong đầu Dương Thiên: “Phát hiện ảo cảnh cấp cao. Độc mộng. Khả năng kháng cự: 41%. Đề nghị phối hợp đồng chủ.”

Chưa kịp ra hiệu, bóng tối đã nuốt chửng tất cả. Không gian như bị vặn xoắn, mọi âm thanh biến mất. Dương Thiên cảm giác mình rơi vào vực sâu. Cơ thể nặng trĩu, ký ức đau thương xô tới—cái chết ở thế giới trước, phản bội, máu và nước mắt. Hệ Thống lặp đi lặp lại những dòng cảnh báo, nhưng mọi mã lệnh trở nên méo mó, thực tại và ký ức hòa vào nhau, thành mê cung không lối thoát.

Tiếng gọi của mẹ, khuôn mặt bạn bè cũ, rồi tất cả rạn vỡ, tan thành tro bụi trong tay anh. Dương Thiên vươn tay nắm lấy, chỉ chạm vào khoảng không lạnh lẽo.

Ở một nơi khác, Lý Vũ Nguyệt đứng giữa biển tuyết trắng xóa. Trước mặt là cha mẹ, tộc nhân, từng người một ngã xuống, máu đỏ loang trên nền tuyết. Họ nhìn cô bằng ánh mắt trách móc: “Con là kẻ sống sót duy nhất. Con đã bỏ rơi chúng ta. Con là nguyên nhân của diệt vong.”

Cô bấu chặt Thời Gian Luân, mồ hôi lạnh ướt trán, môi mím chặt đến bật máu. Một phần lý trí hiểu đây chỉ là ảo cảnh, nhưng cảm xúc và nỗi đau thật đến tàn nhẫn.

Ngọc Thanh Dao lạc giữa rừng rậm mục nát, sâu bọ bò trên da thịt, tiếng gọi cha mẹ chỉ vang vọng trong khoảng không lạnh ngắt. Ý nghĩ “Ta vô dụng, chỉ là gánh nặng” như dây leo siết cổ, nước mắt cô chảy dài không ngừng.

Trần Gia Huy thấy ngôi nhà cũ nát của mình chìm trong biển lửa, cha mẹ và em gái hóa thành tro tàn giữa tiếng cười ma quái của Tần gia. Anh lao vào, da thịt cháy rát, nhưng chỉ còn nắm được than lạnh.

Âu Dương Thục ngồi giữa biển máu, thi thể chất chồng. Đôi tay cô đẫm máu, dù cố chữa lành cũng không cứu được ai. Giọng nói vang lên trong đầu: “Ngươi chỉ là thầy thuốc bất lực. Mọi cố gắng đều vô nghĩa.”

Hàn Bách Lâm quay về doanh trại xưa, bạn bè ngã xuống, tiếng súng, tiếng gào thét dội lại. Anh siết đại đao đến bật máu, cảm giác bất lực đè nặng lên từng hơi thở.

Không gian vặn vẹo, ai nấy vật lộn trong cơn ác mộng riêng. Dương Thiên nghe tiếng gọi xa xăm, như vọng lên từ đáy vực sâu. Hệ Thống phát ra tiếng rè rè: “Yêu cầu đồng bộ đồng chủ. Hợp lực phá giải độc mộng.”

Một tia sáng tím nhạt chớp lên. Trong bóng tối, hình bóng Lý Vũ Nguyệt hiện ra, đôi mắt tím kiên định. Cô không nhìn vào quá khứ, mà xoáy thẳng vào không gian ảo ảnh.

— Dương Thiên, đừng nhìn lại. Chỉ có tiến lên mới thoát được.

Giọng cô vang lên, như một hồi chuông phá tan lớp sương mù. Dương Thiên dồn lực siết chặt vết sẹo trên má, cảm nhận đau đớn thật sự, buộc bản thân tập trung vào thực tại. Hệ Thống nhắc nhở: “Kích hoạt đồng chủ. Thời Gian Luân chuẩn bị đảo ngược trường mộng.”

Lý Vũ Nguyệt đứng thẳng, Thời Gian Luân trên cổ tay phát ra ánh sáng yếu ớt. Cô nhắm mắt, thì thầm: “Ngược dòng.”

Không gian run rẩy, từng sợi thời gian như tơ nhện giăng khắp ảo cảnh. Dòng ký ức đau thương lùi dần, hình ảnh vỡ nát tan biến vào bóng tối. Dương Thiên cảm thấy đầu óc nhẹ nhõm, Hệ Thống nhanh chóng tái tạo mã lệnh, các chức năng phục hồi dần.

Anh đưa tay nắm lấy Lý Vũ Nguyệt. Khoảnh khắc ấy, ý chí hai người hòa làm một. Thời Gian Luân và Hệ Thống Chúa Tể đồng bộ, sức mạnh tỏa ra như sóng lớn, từng lớp sương tím bị xé toạc. Trong tích tắc, Dương Thiên nhìn thấy những dòng ký hiệu, thuật toán cổ xưa lướt qua trước mắt—mã nguồn hệ thống, ký hiệu lạ lẫm chưa từng thuộc về bất kỳ nền văn minh nào.

Lý Vũ Nguyệt cũng cảm nhận được. Cô thì thầm, giọng khàn đặc:

— Thứ này… vượt khỏi mọi tri thức ta từng biết. Thời Gian Luân không chỉ là thần khí, nó là chìa khóa.

Dương Thiên gật nhẹ, ánh mắt lóe lên kinh ngạc. Hệ Thống vang trong đầu: “Tương thích tăng lên. Phát hiện cấu trúc gốc. Nguy cơ bị xâm nhập.”

Đúng lúc ấy, ảo cảnh rung chuyển. Lăng Uyển Cơ hiện ra giữa không gian vỡ vụn, áo tím phấp phới, mắt rực lửa. Giọng cô ta vọng đến, sắc lạnh như kim loại:

— Các ngươi dám phá giải độc mộng của ta? Thời Gian Luân, Hệ Thống Chúa Tể—hai mảnh ghép hiếm hoi. Nhưng hợp lực đến đâu cũng chỉ là quân cờ trong tay ta!

Dương Thiên siết tay Lý Vũ Nguyệt, ánh mắt lạnh băng:

— Ngươi chỉ mượn nỗi sợ của chúng ta để thao túng. Nhưng một kẻ đã từng chết một lần, không còn gì để mất.

Anh kích hoạt kỹ năng “Thiên Hỏa Lưu Ly”, ngọn lửa xanh bùng lên, đốt cháy mọi ảo ảnh, ký ức đau đớn hóa thành tro bụi. Lý Vũ Nguyệt vận hành Thời Gian Luân, đảo ngược sóng mê hoặc, trả lại thực tại.

Khung cảnh vỡ vụn như thủy tinh. Lăng Uyển Cơ gào lên, mắt loé độc hận. Cô ta tung ra hàng loạt ảo thuật cuối, bóng ma, độc trùng, dây leo siết cổ từng người. Nhưng Dương Thiên và Lý Vũ Nguyệt đã hợp lực, mọi chiêu trò tan biến khi chạm đến vòng bảo hộ.

Trần Gia Huy bừng tỉnh, mồ hôi nhễ nhại, ánh mắt đỏ hoe. Anh thở hổn hển, lắp bắp:

— Ta… vẫn còn sống?

Âu Dương Thục ngồi phịch xuống, hai tay ôm mặt, nước mắt rơi lã chã. Hàn Bách Lâm quỳ gối, siết đại đao, ánh mắt ướt nhòa nhưng rực quyết tâm. Ngọc Thanh Dao run rẩy đứng lên, nước mắt còn đọng nhưng nụ cười lại sáng lên rạng rỡ.

Dương Thiên không để ý, toàn tâm đối mặt Lăng Uyển Cơ. Anh tiến lên, mỗi bước chân như đè nặng lên không gian méo mó.

— Ngươi muốn hệ thống của ta? Để ta cho ngươi thấy, nó không thuộc về bất cứ ai ngoài ta.

Lăng Uyển Cơ lùi lại, sắc mặt tái nhợt. Cô ta gào lên, ném mảnh ngọc tím xuống đất. Không khí xoáy độc, sương mù cuộn lên dữ dội.

Lý Vũ Nguyệt siết Thời Gian Luân, giọng như băng giá:

— Ngươi không còn thời gian nữa.

Cô vung tay, mặt đất dưới chân Lăng Uyển Cơ nứt ra, thời gian quanh cô ta kéo căng, mọi chuyển động chậm lại. Dương Thiên vận dụng Hệ Thống, gọi ra kỹ năng “Xóa Bỏ Ảo Thuật” từng tái tạo từ kẻ thù trước.

Ánh sáng bạc quét qua, mọi độc tố, mọi ảo giác tan biến. Lăng Uyển Cơ rú lên, thân thể run rẩy, mắt hóa điên dại. Cô ta lao tới, song chưởng phát khí độc về phía Dương Thiên.

Hàn Bách Lâm bật dậy, đại đao chắn trước mặt Dương Thiên. Nhưng Dương Thiên chỉ phất tay, khiên bạc hiện ra, khí độc tan biến không dấu vết.

— Đủ rồi, Lăng Uyển Cơ. Ngươi không thắng nổi đâu.

Ngọc Thanh Dao phía sau điều khiển dây leo trói chặt cổ chân Lăng Uyển Cơ, giữ cô ta lại. Âu Dương Thục vận dụng trị liệu, trung hòa độc khí.

Lăng Uyển Cơ cắn môi, máu nhỏ xuống cằm, đôi mắt ánh lên tuyệt vọng pha thù hận:

— Các ngươi tưởng đã thắng? Độc mộng chỉ là khúc dạo đầu. Ta đã gửi tọa độ của các ngươi cho Cố Minh Triết. Hắn sẽ đến, và không ai cứu được các ngươi nữa.

Dương Thiên tiến sát, ánh mắt sắc lạnh:

— Ngươi không hiểu hệ thống đâu. Ngươi chỉ là quân cờ, không phải người chơi.

Lăng Uyển Cơ bật cười, nước mắt lăn trên má:

— Thế còn các ngươi? Các ngươi tưởng mình là gì? Ta đã nhìn thấy kết cục của các dòng thời gian rồi, Dương Thiên. Ngươi sẽ phải chọn—quyền lực tuyệt đối, hoặc mất hết tất cả.

Cô ta bóp chặt mảnh ngọc, thân thể hóa thành làn khói tím tan vào không gian vừa trở lại bình thường. Chỉ còn dư âm lạnh lẽo và mùi hương ngọt ngào vương lại.

Cả nhóm đứng lặng. Lý Vũ Nguyệt tựa nhẹ vào Dương Thiên, mắt vẫn nhìn Thời Gian Luân. Cô thì thầm, giọng run nhẹ:— Vừa rồi, ta thấy những dòng ký hiệu, những cấu trúc chưa từng biết tới. Dường như các hệ thống đều bắt nguồn từ một nơi, rồi bị phân tách thành nhiều nhánh, mỗi nhánh giữ một phần quyền năng và một phần xiềng xích.

Dương Thiên gật nhẹ, trong lòng dấy lên bất an. Hệ Thống trong đầu anh vang lên, nặng nề:

“Phát hiện dấu vết can thiệp từ Thời Gian Luân. Sự đồng bộ giữa các hệ thống có thể dẫn tới hậu quả chưa xác định. Đề nghị cảnh giác.”

Trần Gia Huy ngơ ngác:

— Đại ca, vừa rồi là thật hay mộng?

Dương Thiên liếc qua, ánh bạc trong mắt sâu thẳm:

— Chỉ là ảo cảnh, nhưng cảm xúc và nỗi đau là thật. Độc mộng không giết người bằng vũ lực, mà bẻ gãy ý chí.

Âu Dương Thục ngồi bệt xuống, bàn tay run rẩy:

— Nếu không có các ngươi… có lẽ ta đã mắc kẹt mãi mãi.

Hàn Bách Lâm nhìn Dương Thiên, ánh mắt sáng lên quyết tâm:

— Đại ca, dù phía trước là ai, ta cũng không lùi.

Ngọc Thanh Dao lau nước mắt, gượng cười:

— Ta sẽ mạnh hơn. Không để bất kỳ ảo cảnh nào trói buộc mình.

Lý Vũ Nguyệt trầm ngâm, mắt tím nhìn về phía xa:

— Lăng Uyển Cơ nói đúng một điều. Tất cả các dòng thời gian đều hướng tới một kết cục: lúc hệ thống hợp nhất, cũng là khi xiềng xích hoàn chỉnh. Nếu không phá vỡ, sẽ không còn ai tự do.

Dương Thiên siết chặt nắm tay, mắt sáng rực:

— Ta sẽ không để điều đó xảy ra. Dù phải đối đầu với cả thế giới này.

Hệ Thống lại vang lên, lần này xen lẫn thúc giục:

“Nhiệm vụ khẩn: Cố Minh Triết đã nhận được tọa độ. Thời gian đến dự kiến: 1 giờ. Đối phương mang lực lượng cấp Thần Linh. Đề nghị chuẩn bị phòng thủ, ưu tiên di chuyển hoặc thiết lập trận địa.”

Trần Gia Huy cuống quýt:

— Giờ làm sao đây? Ở lại thì bị vây, chạy cũng không kịp…

Âu Dương Thục siết chặt túi y thuật:

— Ta có thể dựng kết giới trị liệu, chỉ cầm chân được một lúc thôi.

Hàn Bách Lâm vung đại đao:

— Địch mạnh, ta càng phải mạnh. Để bọn chúng tới, ta sẽ chém sạch!

Ngọc Thanh Dao nhíu mày:

— Nếu chạy, ta có thể dẫn đường qua rừng thực vật. Nhưng kẻ địch cấp Thần Linh, cạm bẫy cũng chỉ cản được chút ít.

Lý Vũ Nguyệt trầm giọng, mắt tím xoáy sâu vào Dương Thiên:

— Ta có thể dùng Thời Gian Luân tạo vòng lặp ngắn, đánh lừa kẻ địch về thời gian thực, kéo dài thêm chút thời gian chuẩn bị. Nhưng như vậy, hệ thống sẽ phát hiện can thiệp, nguy cơ bị truy sát càng lớn.

Dương Thiên nhìn từng người, cảm giác vừa khẩn trương vừa tự hào. Họ đã không còn là nhóm xa lạ, mà là đồng đội, ai cũng sẵn sàng đối mặt hiểm nguy vì nhau.

Anh dứt khoát:

— Không chạy. Chúng ta sẽ dựng trận địa ở đây, kết hợp sức mạnh tất cả. Nếu cần, ta dùng Hệ Thống Chúa Tể nâng cấp mọi kỹ năng phòng thủ. Trận này không chỉ vì sống còn—mà là lời cảnh báo cho bất cứ ai muốn thao túng số phận chúng ta.

Lý Vũ Nguyệt gật đầu, mắt tím ánh lên quyết tuyệt:

— Ta sẽ bảo vệ mọi người. Dù phải trả giá bằng cả Thời Gian Luân.

Trần Gia Huy, Âu Dương Thục, Hàn Bách Lâm, Ngọc Thanh Dao đều gật đầu, ánh mắt kiên định. Không ai nói thêm, chỉ lặng lẽ bắt tay dựng trận, phối hợp ăn ý như đã luyện tập hàng trăm lần.

Dương Thiên ngồi xuống, khởi động giao diện Hệ Thống. Trước mắt anh, vô số lựa chọn mở ra—vật phẩm phòng ngự, bẫy ma pháp, trận pháp ẩn thân, kỹ năng tăng cường. Anh chọn lọc từng cái, nâng cấp tối đa cho từng thành viên, đồng thời kích hoạt “Đồng Bộ Bảo Vệ”: khi một người bị tấn công, hệ thống tự động liên kết, chia sẻ sát thương.

Lý Vũ Nguyệt đứng giữa vòng tròn, Thời Gian Luân tỏa sáng, từng vòng xoáy tím lan rộng, khiến mọi chuyển động quanh nhóm chậm lại, tăng phản xạ cho đồng đội.

Âu Dương Thục rải dược, dựng kết giới trị liệu. Ngọc Thanh Dao điều khiển dây leo bố trí cạm bẫy. Hàn Bách Lâm và Trần Gia Huy dựng chướng ngại vật, chuẩn bị cho mọi tình huống.

Không khí căng như dây đàn. Dương Thiên cảm nhận từng nhịp tim, từng luồng sức mạnh luân chuyển trong nhóm. Anh hiểu, trận chiến này không giống mọi trận trước—kẻ địch nắm giữ nhiều bí mật về hệ thống, về nguồn gốc mọi quyền năng.

Hệ Thống lại vang lên, lần này đầy ẩn ý:

“Cảnh báo cuối: Khi các hệ thống hội tụ, cánh cửa tới nguồn gốc sẽ mở. Quyết định của ngươi sẽ thay đổi Đại Lục Vạn Năng.”

Dương Thiên nhắm mắt, cảm nhận sự hòa quyện giữa Hệ Thống Chúa Tể và Thời Gian Luân, từng dòng mã, từng mạch sức mạnh đan xen. Anh thấy thấp thoáng phía xa, bóng áo choàng đen lặng lẽ áp sát, dẫn đầu là Cố Minh Triết—đôi mắt đỏ rực, dáng người mảnh khảnh, sát khí ngùn ngụt.

Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi máu và hiểm họa. Bầu trời chuyển dần sắc tím, như báo hiệu biến cố lớn sắp xảy ra.

Dương Thiên mở mắt, ánh bạc lóe lên tia kiên quyết:

— Đến đi, Cố Minh Triết. Trò chơi này, luật sẽ do ta đặt ra.

Bên cạnh, Lý Vũ Nguyệt thì thầm:

— Ta sẽ luôn ở cạnh ngươi.

Xa xa, tiếng bước chân nặng nề vang lên. Trận chiến sinh tử đang đến rất gần. Không ai biết, sau cánh cửa hội tụ hệ thống, điều gì đang chờ đợi—chỉ biết, số phận Đại Lục đang rung chuyển, chờ quyết định của những kẻ mang quyền năng tối thượng.

Bóng tối phủ xuống, trận địa vừa hoàn thành. Cố Minh Triết và đoàn giáo phái áo đen đã tới sát bên ngoài, ánh mắt đỏ lạnh như lưỡi dao, sẵn sàng kết liễu mọi hy vọng cuối cùng. Nhưng trong lòng Dương Thiên, một niềm tin mãnh liệt bừng lên—dù kẻ thù là ai, dù phải trả giá nào, anh cũng sẽ không để vòng lặp định mệnh nhấn chìm những người mình yêu thương.

Đúng lúc ấy, Hệ Thống phát một dòng thông báo chỉ mình Dương Thiên thấy:

“Phát hiện sự đồng bộ bất thường giữa Hệ Thống Chúa Tể và Thời Gian Luân. Cửa sổ truy cập nguồn gốc các hệ thống: đang mở. Thời gian truy cập giới hạn—60 phút.”

Nhịp tim anh dồn dập. Sau lưng, Lý Vũ Nguyệt cũng ngẩng đầu, mắt tím ánh lên tia sáng kỳ lạ. Hai dòng sức mạnh hòa quyện, tạo lực hút vô hình kéo cả hai về phía bí mật sâu nhất của thế giới.

Bên ngoài, tiếng cười lạnh lẽo của Cố Minh Triết vang vọng, như điềm báo cho một màn đêm dài chưa từng có.

Trận chiến cuối cùng của vòng lặp hệ thống… đã thực sự bắt đầu.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử