Chương 1: Huyết Ấn Lôi Vân
Tiếng sấm dồn dập xé nát màn đêm, mưa như trút nước phủ lên Tần gia biệt viện nơi bìa Tây thành Lạc Dương. Trong làn nước lạnh buốt, ánh lửa lập lòe từ những gian nhà thấp thoáng, từng bóng người ngã xuống trong tiếng thét nghẹn ngào, máu hòa lẫn nước mưa loang đỏ sân gạch cổ xưa. Chỉ trong khoảnh khắc, một nhánh nhỏ Tần gia—vốn ẩn mình giữa thành thị phồn hoa—đã trở thành vũng lầy của sát khí và tuyệt vọng.
Tần Mặc Vũ đứng lặng ở rìa hành lang, lưng dựa vào cột gỗ mục, thân thể cao lớn run lên không phải vì lạnh. Mỗi tiếng gào xé họng, mỗi thân ảnh gục ngã, đều khắc sâu vào tâm trí hắn như dấu ấn không thể xóa nhòa. Đôi mắt bạc lam, sâu thẳm như vực tối, dõi theo từng chuyển động trong đêm tối. Ở giữa trán hắn, vết ấn hình lôi vân nhạt nhòa dưới mái tóc ướt rối, dường như bất chợt sáng bừng mỗi khi tia chớp lóe lên.
Cách đó không xa, Tần Thừa Minh—người từng là trưởng bối mà hắn kính trọng—đứng uy nghi giữa sân, trường bào thẫm sắc thêu chỉ vàng, trên tay cầm Thập Phương Thiên Ấn, ánh mắt lạnh như lưỡi dao. Phía sau ông ta, những thân ảnh áo đen của triều đình và sát thủ Âm La Ma Giáo lặng lẽ dàn trận, lưỡi đao lóe lên ánh bạc.
“Không ai trong các ngươi được phép sống sót,” Tần Thừa Minh cất giọng trầm khàn, từng chữ rơi xuống như phán quyết của Diêm La. “Thiên Đạo Dị Cốt không thể rơi vào tay ngoại tộc. Cứu lấy danh dự của Tần gia, cũng là vì đại nghĩa Cửu Châu.”
Một trưởng lão họ Tần run rẩy quỳ gối: “Thừa Minh đại nhân! Mặc Vũ chỉ là đứa trẻ, xin tha cho nó một con đường sống!”
Khóe miệng Tần Thừa Minh nhếch lên, ánh mắt không chút thương xót. “Nhân từ là tội ác với gia tộc. Ai che giấu nó, cùng chết.”
Tần Mặc Vũ nghiến răng, tay nắm chặt cổ tay áo đã rách tả tơi. Những tiếng gào khóc, cầu xin và chửi rủa vang lên hỗn loạn, rồi bị dập tắt bởi tiếng vũ khí chạm vào xương thịt. Hắn không thể nhắm mắt lại; mỗi một người ngã xuống, mỗi một tiếng gọi tên hắn trong tuyệt vọng, như từng lưỡi dao cắt rạch lòng hắn.
Tiếng bước chân sát lại gần, tiếng mưa át đi mọi thứ, chỉ còn hơi thở gấp gáp và nhịp tim dồn dập. Một thiếu nữ áo xanh, khuôn mặt trắng bệch lấm tấm máu, lao về phía hắn, hai tay run rẩy bám lấy vạt áo Mặc Vũ.
“Mặc Vũ ca, đừng… đừng để bọn họ bắt được huynh. Mang… mang Dị Cốt đi…” Cô gái run lên bần bật, bàn tay nhỏ bé nhét vào tay hắn một khối ngọc kỳ lạ, lạnh lẽo như cõi chết. Đôi mắt cô đọng lại ánh nước, trong đó có cả sợ hãi lẫn hy vọng mong manh.
“Yên tâm, ta sẽ sống, sẽ trở lại.” Hắn siết chặt khối ngọc, không dám nhìn vào cái kết đang chờ đợi sau lưng. Một nhát kiếm lạnh lẽo chém xuống, máu bắn lên gương mặt hắn. Thân thể cô gái ngã quỵ, đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhìn hắn, không kịp nói lời cuối cùng.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi cảm xúc như đông cứng lại. Tần Mặc Vũ lặng lẽ nâng thân thể cô lên, đặt xuống bên bậc thềm ướt lạnh, rồi quay người, ánh mắt ánh lên tia quyết liệt tột cùng. Hắn biết, nếu còn do dự dù chỉ một giây, tất cả sẽ hóa thành tro bụi dưới lưỡi đao của đại trưởng lão.
Bóng đen lướt tới, sát khí cuồn cuộn. Một kẻ áo đen giơ kiếm bổ xuống, Mặc Vũ nhảy tránh, thân hình như ảo ảnh lướt sát mặt đất, bàn tay siết chặt Dị Cốt, lao xuyên qua hành lang hẹp. Đằng sau là tiếng hô bắt, tiếng bước chân dồn dập, ánh đao kiếm lóe lên trong màn mưa.
Trên mái nhà, một thân ảnh gầy gò khoác áo xanh nhạt, mái tóc ướt dính sát trán, nở nụ cười rạng rỡ giữa cơn bão. “Mặc Vũ! Lối này!” Lục Thanh Dương, người huynh đệ chí cốt, không màng hiểm nguy phóng xuống, một tay kéo Mặc Vũ bật lên nóc nhà. Hơi thở hai người hòa vào tiếng mưa, mùi máu tanh và khói lửa nồng lên trong không khí.
“Ngươi cõng ta chạy được không, Thanh Dương?” Mặc Vũ hỏi khẽ, mắt không rời bóng quân lính đang vây chặt bốn phía.
Lục Thanh Dương cười khẩy: “Ta mà không cõng nổi thì còn ai dám gọi là Thanh Vân Huyễn Bộ? Giữ chặt đi, đừng làm rơi Dị Cốt của ngươi.”
Bóng hai người như quỷ mị lướt qua mái ngói, xuyên qua màn mưa dày đặc. Phía dưới, Tần Thừa Minh nhíu mày, ánh mắt quét ngang mái nhà, trầm giọng: “Bắn!”
Từng loạt ám khí, hàn tiễn phóng lên, xé toạc bầu không khí đặc quánh sát khí. Lục Thanh Dương lách mình né tránh, thân pháp như gió thoảng, kéo theo Mặc Vũ trượt xuống vòm cây sau viện, rồi biến mất vào bóng tối.
Từ xa, tiếng hò hét, tiếng binh khí va chạm, tiếng trẻ con khóc thét, tất cả vang vọng dồn dập. Tần Mặc Vũ ngoái đầu lại, đôi mắt bạc lam tối sầm, lòng thầm khắc ghi từng khuôn mặt, từng giọng nói đã khuất.
“Chạy đi, huynh đệ. Nếu hôm nay không chết, có ngày chúng ta sẽ trở lại.”
Lục Thanh Dương không đáp, chỉ siết chặt vai hắn, lặng lẽ dẫn đường xuyên qua khu rừng phía sau Tần phủ. Mưa mỗi lúc một lớn, cây cối rạp xuống trong gió bão, từng bước chân như in dấu lên vận mệnh trốn chạy không hồi kết.
Bên ngoài biệt viện, đoàn quân áo giáp sắt xếp hàng nghiêm ngặt, phía trước là đội kỵ binh của triều đình, cờ hiệu thêu rồng uốn lượn, ánh đuốc rực lên giữa màn đêm. Tần Thừa Minh khoác áo choàng, đứng trên bậc tam cấp, ánh mắt không rời cánh rừng tối om phía xa.
“Chúng không thể đi xa. Đội truy sát, chia ba hướng, lục soát từng tấc đất. Mang Dị Cốt về đây, ai chống lệnh, giết không tha.”
Một lão giả áo đen cúi đầu: “Vâng, đại trưởng lão.” Hắn phất tay, hàng trăm thân ảnh tản ra, như bầy sói săn mồi trong đêm.
Trong rừng rậm, tiếng mưa rơi lộp bộp trên tán lá, Mặc Vũ và Thanh Dương men theo lối mòn cũ kỹ dẫn về phía sườn núi. Đột nhiên, phía trước xuất hiện một thân ảnh nhỏ thó, quấn áo choàng nâu, tay cầm đèn dầu lập lòe.
“Dừng lại!” Thanh Dương hạ giọng, tay rút ngọc phiến thủ thế.
Người kia vội vã quỳ xuống, run rẩy lẩm bẩm: “Thiếu gia… lão Chu đây… lối này có đường ngầm ra ngoài thành…”Mặc Vũ nhận ra lão gia nhân trung thành năm xưa, lòng dâng lên cảm giác chua xót. “Lão Chu, còn ai sống sót không?”
Lão Chu sụt sùi: “Chỉ còn tiểu thiếu gia và mấy người hầu thoát được. Bọn chúng lùng sục khắp nơi, đại thiếu gia, xin đi lối này, đừng quay đầu lại…”
Lục Thanh Dương kéo Mặc Vũ đi theo lão Chu, men theo lối rẽ nhỏ dẫn tới chân tường thành. Ở đó, một cánh cửa hầm phủ rêu mở ra, bên trong tối đen như mực. Tiếng gió rít qua khe nứt, hơi lạnh phả lên mặt như nhắc nhở sự mong manh của kiếp người.
Mặc Vũ quay đầu nhìn lại, giữa màn mưa, ánh lửa và tiếng thét vẫn vọng đến nhức nhối. Hắn siết chặt Dị Cốt trong tay, môi khẽ mấp máy: “Sẽ có ngày, máu hôm nay, trả lại gấp trăm lần.”
Cửa hầm khép lại sau lưng, mọi âm thanh bên ngoài chỉ còn là tiếng vọng xa xăm. Bên trong, lối đi nhỏ hẹp, hơi đất ẩm lạnh, ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn dầu soi rõ gương mặt hai kẻ sống sót, trên đó hằn lên sự mệt mỏi, đau đớn và căm hận sâu kín.
Bước chân dồn dập vang lên phía sau, cánh cửa hầm đột ngột rung chuyển. Lục Thanh Dương vội nhét ngọc phiến vào khe cửa, phong bế lối vào, rồi kéo Mặc Vũ lùi sâu hơn vào lòng đất.
“Bọn chúng đuổi tới rồi. Mau, phía trước có ngã ba, ta tách đường nhử chúng, ngươi cứ theo lão Chu mà đi.”
Mặc Vũ lắc đầu, ánh mắt kiên quyết: “Không, ta không bỏ huynh. Đi cùng nhau, hoặc cùng chết.”
Thanh Dương mỉm cười, nụ cười pha lẫn bi thương: “Nếu ngươi chết ở đây, chẳng phải tất cả máu hôm nay đều vô nghĩa? Giữ mạng, trả thù, đừng để ta thất vọng.”
Giữa khoảnh khắc sinh tử, mọi lời hứa đều hóa thành đá tảng đè nặng lên trái tim. Mặc Vũ cắn răng, cuối cùng gật đầu, trao cho Thanh Dương một ánh nhìn không cần ngôn từ, rồi quay người chạy theo lão Chu về phía cửa ra bí mật.
Tiếng bước chân của Thanh Dương vang vọng trong đường hầm, mỗi nhịp chân là một lần lựa chọn sinh tử. Ngoài trời, sấm chớp dội xuống như muốn xé rách thiên địa, từng cột lửa phụt lên từ biệt viện phía xa, ánh sáng đỏ rực phản chiếu lên bầu trời đen kịt.
Khi Mặc Vũ vừa thoát khỏi cửa hầm, lão Chu liền đẩy hắn vào một bụi cây rậm. “Thiếu gia, đi về hướng núi Hàn Lôi, nơi đó có người của Thanh Vân Tiên Cung. Đừng quay lại nữa…”
Chưa kịp nói gì, lão Chu đã quay đầu lao về phía ngược lại, tiếng bước chân khuất dần trong màn mưa dày. Mặc Vũ ngồi thụp xuống, hơi thở đứt quãng, bàn tay vẫn siết chặt Dị Cốt—khối ngọc đen ánh lôi quang, lạnh lẽo mà quái dị. Trong lòng bàn tay, từng tia điện nhỏ lập lòe, hòa vào nhịp đập trái tim, như muốn cắn rứt linh hồn.
Cơn đau buốt nhói giữa trán, vết ấn lôi vân bất chợt rực sáng. Bầu trời trên đỉnh núi Hàn Lôi chợt chuyển động dữ dội, mây đen tụ lại, lôi quang đan xen thành từng vệt sáng tím bầm. Một luồng khí tức cổ xưa trỗi dậy, lôi đình cuồn cuộn, tiếng sấm rền vang như tiếng gầm của thần linh.
Đúng lúc ấy, Dị Cốt trong tay Mặc Vũ bỗng phát sáng, từng luồng linh lực mạnh mẽ tuôn trào vào kinh mạch hắn, đau đớn đến mức muốn xé rách thân thể. Hắn nghiến răng chịu đựng, máu rỉ ra từ khóe môi, toàn thân run rẩy.
Trong đầu hắn, từng hình ảnh mơ hồ hiện lên: bóng người áo bào trắng đứng trên đỉnh núi, lôi đình giáng xuống, vạn vật cúi đầu. Tiếng nói trầm thấp vang vọng như đến từ cõi xa xăm: “Thiên Đạo Dị Cốt… Lôi Ấn Cổ Kính… Kẻ nghịch thiên, vận mệnh tất đối đầu.”
Ngay khoảnh khắc ấy, từ sâu trong cốt tủy, một luồng khí lạ bùng nổ. Vết ấn giữa trán hắn bừng sáng, tia lôi quang chói mắt xuyên qua màn mưa, đánh thẳng lên bầu trời. Không gian rung chuyển, sấm chớp đan vào nhau thành một ký hiệu lôi vân khổng lồ phủ lên toàn bộ Lạc Dương. Dị tượng ấy kéo dài chưa đầy một khắc, nhưng đủ khiến mọi tu sĩ trong thành choáng váng, các đại trưởng lão kinh hãi, thậm chí cả Thiên Đình trên cao cũng cảm nhận được chấn động ấy.
Ở chính điện hoàng cung, Phượng Dao đứng bên cửa sổ, ánh mắt sắc sảo lóe lên tia hứng thú. Nàng khẽ vuốt mái tóc đỏ, lẩm bẩm: “Lôi Ấn Cổ Kính… cuối cùng cũng xuất thế.”
Trên tầng trời cao nhất, nơi Thiên Đình ẩn hiện sau mây trắng, một bóng người uy nghi ngồi trên bảo tọa vàng, ánh mắt rồng quét ngang Cửu Châu. Hoàng Đế Trác Long nhíu mày, tay siết chặt Thần Long Ấn, truyền lệnh: “Truy xét dị tượng, không để Thiên Đạo Dị Cốt thoát khỏi thiên hạ.”
Tại Thanh Vân Tiên Cung, Triệu Tử Uyển đang ngồi tĩnh tọa bên bàn cờ, chợt mở mắt, đôi đồng tử tím hoa lan co lại. Nàng khẽ gảy dây đàn, tiếng nhạc vang lên, khí tức mê hoặc lan tỏa khắp không gian. “Lôi Ấn Cổ Kính… Tần Mặc Vũ, ngươi lại một lần nữa bước vào vận mệnh.”
Trong sơn lâm, Mặc Vũ ngã quỵ giữa mưa bão, toàn thân co giật dưới sức mạnh lôi đình trào dâng. Dị Cốt trong lòng bàn tay hóa thành từng tia sáng xanh tím, nhập vào vết ấn giữa trán, khiến hắn đau đớn đến cùng cực. Nhưng giữa cơn đau ấy, ý chí lại càng rực cháy, ngọn lửa bất khuất bùng lên dữ dội trong lòng.
Tiếng truy binh vang vọng phía xa, tiếng chó săn tru lên từng hồi ghê rợn. Mặc Vũ chậm rãi đứng dậy, mái tóc ướt sũng dính sát trán, ánh mắt bạc lam sáng rực giữa đêm tối. Trước mặt hắn, con đường về phía núi Hàn Lôi chìm trong bóng tối, nhưng trong sâu thẳm, một nguồn sức mạnh mới đang dần thức tỉnh.
Phía sau, lửa cháy bừng lên ở biệt viện, ánh sáng đỏ rực chiếu rọi cả một góc trời. Ở nơi sâu nhất của đêm mưa, vận mệnh một con người đã đổi thay, khởi đầu cho vòng truy sát không hồi kết. Trên bầu trời, lôi vân vẫn chưa tan, phản chiếu lên vết ấn giữa trán Tần Mặc Vũ—báo hiệu cho một thời đại mới, thời đại của kẻ nghịch thiên, của Thiên Đạo Vô Song.
Một cơn gió lạnh quét qua, mang theo tiếng bước chân truy binh ngày càng gần. Mặc Vũ siết chặt nắm đấm, thân hình hòa vào bóng tối, hướng về phía trước, nơi sấm chớp vẫn không ngừng gào thét, kéo dài mãi không dứt.
Đêm mưa ấy, một vết ấn lôi vân đã khắc sâu vào vận mệnh Cửu Châu, mở màn cho cuộc truy sát, cho quyền mưu, cho huyết ấn không thể rửa trôi. Và cũng chính đêm đó, truyền thuyết về Thiên Đạo Dị Cốt bắt đầu dệt nên những chương đầu tiên, nơi sinh tử và quyền lực đan xen trong mỗi nhịp thở…











