Chương 11
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Hắn giống như đã quen thuộc với kết cấu ngân hàng, rẽ vào lối đi của nhân viên rồi đẩy mở một cánh cửa bình thường luôn khóa.
Cảnh sát Hạ đuổi tới từ bên ngoài.
An An ngồi trong xe, mặt trắng bệch đến đáng sợ.
Các ngón tay con bé áp lên cửa kính, nhìn chằm chằm hướng người đàn ông chạy trốn.
Con bé đột nhiên nói.
“Không phải hắn.”
Cảnh sát bên cạnh sửng sốt.
“Cái gì?”
Giọng An An run lên.
“Mùi là của hắn.”
“Bàn tay cũng là của hắn.”
“Nhưng kẻ đá cửa lần trước cao hơn hắn.”
“Hắn chỉ đến để cướp chìa khóa.”
Con bé vừa dứt lời, phía cửa sau ngân hàng truyền đến một tiếng va chạm.
Một chiếc ô tô màu xám lao ra khỏi chỗ đỗ, đầu xe cọ vào lan can rồi phóng lên đường phụ.
Hai cảnh sát lập tức lái xe đuổi theo.
Giọng Đội trưởng Điền truyền ra từ bộ đàm.
“Đừng đuổi quá xa.”
“Bảo vệ Khương Hòa và đứa trẻ.”
Mười phút sau, khói trong ngân hàng tan bớt.
Người đàn ông mặc đồng phục vệ sinh không bị bắt.
Hắn vứt quần áo trong con hẻm phía sau, trèo tường chạy vào khu dân cư cũ.
Chiếc găng tay phải bị bỏ lại dưới đất.
Bên trong găng tay không có phần ngón tay bị cụt.
Vị trí ngón út trống ấy là giả được tạo ra có chủ ý.
Khương Hòa nghe xong, sắc mặt trắng bệch.
“Hắn biết An An đã nói về đặc điểm này.”
Đội trưởng Điền không lên tiếng.
Đây mới là điều tồi tệ nhất.
Những lời họ nói trong phòng lấy lời khai, người bên ngoài đều biết.
Không phải đoán ra.
Mà là biết rõ.
Cảnh sát Hạ hạ thấp giọng.
“Trong phân cục có vấn đề?”
Sắc mặt Đội trưởng Điền rất nặng nề.
“Tạm thời đừng kết luận.”
An An đột nhiên hỏi.
“Phong bì đâu?”
Khương Hòa lập tức lấy túi vật chứng ra.
Túi vẫn còn.
Chìa khóa vẫn còn.
Phong bì cũng vẫn còn.
Sau khi nhân viên kỹ thuật kiểm tra, Đội trưởng Điền mới mở nó trước mặt họ.
Trong phong bì có ba thứ.
Một bức ảnh cũ.
Một cuộn băng ghi âm nhỏ.
Và một tấm bản đồ chỉ đường được vẽ bằng tay.
Trên bản đồ có vẽ cầu Nam Kiều.
Bên cạnh trụ cầu thứ ba phía dưới cầu có một vòng tròn màu đỏ.
Bên cạnh viết một câu.
Đừng để thứ thật sự quan trọng trong chiếc hộp.
Mắt Khương Hòa lập tức ướt đi.
Cuối cùng cô cũng hiểu, năm đó mẹ cô không giấu bí mật trong chiếc hộp sắt.
Chiếc hộp chỉ là lớp vỏ để dụ người mắc câu.
Thứ thực sự chết người nằm dưới cầu Nam Kiều.
Đội trưởng Điền nhìn thời gian.
Ba giờ bốn mươi phút chiều.
Còn hơn hai giờ nữa mới đến thời hạn sáu giờ mà đối phương đã hẹn.
Ông nói.
“Chúng ta đến cầu Nam Kiều.”
Khương Hòa lập tức nói.
“Tôi cũng đi.”
Đội trưởng Điền nhíu mày.
“Không được.”
Khương Hòa nắm chặt chìa khóa trong lòng bàn tay.
“Bọn chúng muốn tôi.”
“Nếu tôi không xuất hiện, bọn chúng sẽ không ra mặt.”
An An cũng đứng lên.
“Cháu cũng đi.”
Khương Hòa quay đầu.
“Không được.”
An An nhìn cô, trong mắt không hề có ý nhượng bộ.
“Lần trước mẹ giấu con đi.”
“Cuối cùng bọn chúng vẫn tìm được con.”
“Lần này con muốn biết bọn chúng xuất hiện từ đâu.”
Đội trưởng Điền im lặng vài giây, cuối cùng sắp xếp một phương án bảo vệ nghiêm ngặt nhất.
Cầu Nam Kiều không lớn.
Bên dưới là một con sông cũ đã chuyển màu đen, ven bờ chất đầy đá phế thải.
Năm giờ mười bảy phút chiều, dưới sự bảo vệ của cảnh sát mặc thường phục, Khương Hòa đi đến bên trụ cầu thứ ba.
An An ngồi trong một chiếc xe trên cầu, nhìn cô qua lan can phía xa.
Người của Đội trưởng Điền đã dọn sạch hiện trường từ trước.
Nhưng bên dưới cầu vẫn lạnh lẽo một cách bất thường.
Khương Hòa ngồi xổm, làm theo tấm bản đồ, cạy viên gạch lỏng thứ ba bên cạnh trụ cầu.
Phía sau viên gạch có một ống sắt được bọc bằng vải dầu.
Đội trưởng Điền đeo găng tay lấy nó ra.
Trong ống sắt không có sổ sách.
Cũng không có tiền.
Bên trong là một danh sách.
Mười chín cái tên.
Sau mỗi cái tên đều có ngày tháng và số tiền.
Lương Thừa Viễn nằm ở hàng đầu tiên.
Nhân viên ngân hàng ở hàng thứ bảy.
Quản lý khu chung cư ở hàng thứ mười hai.
Khi Khương Hòa nhìn thấy dòng cuối cùng, hơi thở đột ngột ngừng lại.
Dòng cuối cùng không phải một cái tên.
Mà là một câu nói.
Lần thanh trừng tiếp theo, xử lý cảnh sát Điền Minh Viễn trước.
Gần như cùng lúc ấy, điện thoại của Đội trưởng Điền đổ chuông.
Ông nhìn số gọi đến, sắc mặt khẽ thay đổi.
Sau khi cuộc gọi được kết nối, bên trong vang lên giọng một người phụ nữ đang khóc đến run rẩy.
“Anh Điền, có người đến trường đón con trai chúng ta.”
“Hắn nói là anh cử tới.”
“Hắn còn biết cả tên ở nhà của thằng bé.”
10
Sắc mặt Đội trưởng Điền chỉ thay đổi trong khoảnh khắc.
Ngay giây tiếp theo, ông đưa điện thoại khỏi tai, bật loa ngoài.
Trong điện thoại, giọng khóc của người phụ nữ vẫn còn run rẩy.
“Anh Điền, anh nói gì đi.”
“Người đó đang ở trước cổng trường, hắn nói nếu không đón được con thì sẽ đi tìm em.”
Đội trưởng Điền không lập tức hỏi đối phương trông như thế nào.
Ông chỉ hỏi một câu.
“Hôm nay con trai đi giày màu gì?”
Đầu dây bên kia dừng lại.
Người phụ nữ nghẹn ngào nói.











