Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Lời của bố giống như một cây kim nhỏ, bất ngờ đâm trúng tim cô.

Lâm Tuyết Đường không biết phải nói gì.

Cuối cùng, cô đành lấp liếm cho qua chuyện.

“Bố, bố đừng nói linh tinh nữa.”

Cô lảng tránh ánh mắt của ông, siết chặt bức thư trong tay, những nếp gấp của tờ giấy làm cọ xát lòng bàn tay đến phát đau: “Bây giờ con chỉ quan tâm đến sức khỏe của bố, những chuyện khác, con nhất quyết không màng tới, sau này bố đừng nhắc đến anh ấy nữa.”

Bố nhìn cô thật sâu, không hỏi thêm gì, chỉ nhẹ nhàng thở dài: “Con vui là được.”

Bức thư đến muộn mười ba năm ấy nóng rực trên tay cô.

Cô đứng chôn chân tại chỗ, tâm trạng như một mớ bòng bong.

Lâm Tuyết Đường cứ dặn lòng mình hết lần này đến lần khác, đừng dính líu gì đến Lục Huyền Triệt nữa. Những lỡ làng, những tiếc nuối, tất cả đều đã qua rồi.

Dù có dằn vặt, có hoài niệm, cũng không thể quay lại như xưa.

Nhưng sâu thẳm trong lòng vẫn luôn có một giọng nói phản bác lại cô, cô không thể nào dửng dưng cho được.

Đúng lúc này, dì xách giỏ thức ăn từ ngoài bước vào: “Tuyết Đường, cái cậu bác sĩ Lục á, đang đứng dưới lầu đợi con kìa, sao con không xuống xem thế nào? Đang dầm mưa đấy!”

Giọng nói của dì lập tức kéo Lâm Tuyết Đường đang hoảng hốt về với thực tại.

Tim cô đập thịch một nhịp, theo bản năng muốn lao ra cửa, bước chân nhanh đến mức chính cô cũng không nhận ra.

Nhưng ngay khoảnh khắc chuẩn bị bước ra khỏi cửa nhà, cô lại chậm bước.

Cô ép bản thân bình tĩnh lại, nhưng bàn tay đang để trong túi áo nắm chặt bức thư hơn.

Cô chỉnh lại vạt áo, bày ra vẻ mặt thản nhiên, từ từ mở cửa.

Bên ngoài trời vẫn đang mưa, những hạt mưa dầm dề giăng thành một tấm lưới xám xịt, dường như bao trùm cả thế giới trong sự ẩm ướt.

Lục Huyền Triệt đứng ngay ở lối vào cầu thang, toàn thân ướt sũng. Sắc mặt anh trắng bệch như tờ giấy, đôi môi tái xanh, cả người lảo đảo như sắp đổ.

Cô cau mày: “Bác sĩ Lục, anh đang ốm không chịu nghỉ ngơi cho tử tế, tìm tôi có việc gì không?”

“Nếu anh có bề mệnh hệ nào ở nhà tôi, tôi không phải bác sĩ đâu, không cứu được anh.”

Vừa dứt lời, cô lập tức hối hận.

Nhìn bộ dạng chật vật lại yếu ớt của anh, mọi sự lạnh lùng và ngụy trang trong khoảnh khắc này đều trở nên vô cùng tái nhợt.

Ánh mắt Lục Huyền Triệt rơi trên người cô, nóng rực đến dọa người. Anh mấp máy môi, giọng khàn đặc: “Tuyết Đường, bao nhiêu năm qua, anh chưa từng quên em.”

“Lần này em trở về, anh thực sự rất vui, vui đến mức đêm không ngủ được. Sau đó biết em vẫn còn độc thân, anh càng vui hơn. Chút kỳ vọng bị kìm nén suốt mười ba năm dưới đáy lòng, lại lặng lẽ nhen nhóm.”

“Nhưng vừa nhìn thấy em, anh lại nhớ đến sự rời đi không lời từ biệt năm đó, nhớ đến việc anh mãi chẳng đợi được tin tức của em, nhớ đến lúc tỉnh dậy sau tai nạn xe hơi, vĩnh viễn không thể tìm thấy em trong tuyệt vọng. Anh liền tức giận, giận em nhẫn tâm, giận em đem những lời hứa của chúng ta quăng ra sau đầu…”

Giọng anh càng lúc càng nhỏ, đáy mắt hằn lên những tia máu đỏ quạch, giọng điệu ngập tràn chấp niệm và sự mong ngóng: “Nhưng điều anh khao khát nhất, vẫn là được ở bên em.”

Lâm Tuyết Đường bị anh nói đến nghẹn lời, cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại.

Cô quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào mắt anh nữa: “Bác sĩ Lục, tôi không muốn nói những chuyện này với anh. Nếu anh đến đây vì chuyện này, thì mời anh về cho.”

Lục Huyền Triệt sững người, ánh mắt tối sầm lại, giống như ngọn lửa bị dập tắt, hơi thở trên người anh cũng trở nên cô đơn, lạc lõng.

Ngay lúc này, bố từ trong nhà đi ra: “Bác sĩ Lục, có chuyện gì thì vào nhà rồi nói, đứng dầm mưa thế làm gì? Dầm mưa nữa là ốm liệt giường đấy.”

Lâm Tuyết Đường chưa kịp phản bác, đã nghe thấy dưới lối vào cầu thang truyền đến một giọng nói quen thuộc: “Cháu chào chú, nghe nói chú và Tuyết Đường không sao, cháu đặc biệt mang chút đồ qua thăm chú, thật sự là một phen hú vía.”

Cô quay đầu nhìn lại, Hà Thần Phong sải bước đi tới, trên mặt nở nụ cười.

Nhưng khi nhìn thấy Lục Huyền Triệt đứng cạnh cô, cậu ấy lộ rõ vẻ ngạc nhiên: “Huyền Triệt? Sao cậu cũng ở đây?”

Chương 17

Lục Huyền Triệt cũng ngẩn người.

Lâm Tuyết Đường đứng giữa hai người, bối rối đến mức luống cuống tay chân, chỉ đành vô thức quay đi, né tránh ánh mắt của họ.

Trong lòng rối bời, hận không thể tìm một cái lỗ nẻo để chui xuống.

Một bên là quá khứ mà cô cố tình muốn lảng tránh, một bên là người mà dì hết lòng gán ghép, tình cảnh này khiến cô khó chịu khắp người.

Lúc này dì cũng bước ra, thấy Hà Thần Phong lập tức tươi cười rạng rỡ: “Tiểu Phong đến rồi à? Mau vào đi, mau vào đi, ngoài trời mưa to, đừng để ướt người.”

“Tuyết Đường, cái con bé này, còn không mau mời Tiểu Phong vào, đứng đực ra đó làm gì?”

Cô bất đắc dĩ thở dài, gật đầu, nghiêng người nhường chỗ cho Hà Thần Phong vào nhà.

Lục Huyền Triệt đứng yên tại chỗ, trầm mặc giây lát, rốt cuộc vẫn không khăng khăng ở lại nữa.

Anh chủ động cất lời: “Chú, cháu còn có việc, cháu không vào làm phiền nhà mình nữa ạ.”

Khi Lục Huyền Triệt đi đến cửa, bước chân anh dừng lại. Anh chầm chậm xoay người, ánh mắt chiếu thẳng vào Lâm Tuyết Đường: “Tuyết Đường, anh không ép em, anh biết trong lòng em vẫn còn những e ngại, vẫn còn những uất ức.”

“Nhưng anh sẽ đợi em, luôn luôn đợi em, đợi đến khi em nguyện ý buông bỏ quá khứ, đợi đến khi em nguyện ý nghe anh nói, đợi đến khi em nguyện ý cho anh thêm một cơ hội.”

Ánh mắt anh quá đỗi chân thành, quá đỗi rực lửa, khiến cô gần như không dám đối diện.

Cô siết chặt phong thư trong túi áo, ép bản thân dời ánh mắt: “Không cần đâu, bác sĩ Lục, giữa chúng ta chẳng còn gì để nói cả.”

Anh có Lâm Vi Vi, có đám cưới sắp được tổ chức, cô không thể để bản thân nuôi bất kỳ ảo tưởng nào nữa.

Có những sự bỏ lỡ, một khi đã xảy ra thì không bao giờ có thể cứu vãn được.

Thay vì cứ mãi dây dưa, chi bằng buông tay, để mỗi người được sống yên ổn.

Lục Huyền Triệt không nói gì nữa, quay người bước vào màn mưa. Bóng lưng anh cô độc và lạc lõng, dần dần biến mất khỏi tầm mắt cô.

Khoảnh khắc ấy, trái tim cô như bị khoét rỗng một mảng, đau đến mức cô gần như không thở nổi.

Tối hôm đó, lúc cô đang nói chuyện cùng bố, sắc mặt ông bỗng trắng bệch, toàn thân run rẩy, khiến cô sợ hãi hoảng loạn trong phút chốc.

Đến bệnh viện, các bác sĩ lập tức tiến hành cấp cứu cho bố. Lâm Tuyết Đường đứng ngoài phòng cấp cứu, tim đập thót lên tận cổ họng.

Một lúc sau, bác sĩ mang khuôn mặt vô cùng nghiêm trọng bước ra: “Bệnh tình của bệnh nhân đột ngột tái phát, tình trạng khá nguy kịch, cần lập tức tiến hành bước điều trị tiếp theo.”

Trái tim Lâm Tuyết Đường thót lên: “Vậy thì tiến hành điều trị ngay đi bác sĩ!”

Bác sĩ lại nói: “Trước giờ bệnh tình của đồng chí Lâm Kiến Quốc đều do bác sĩ Lục phụ trách, cậu ấy là người nắm rõ tình hình của bệnh nhân nhất. Nhưng bác sĩ Lục dạo này đang nghỉ phép, chúng tôi không liên lạc được với cậu ấy.”

“Tất nhiên, chúng tôi cũng đã thông báo cho các bác sĩ khác, họ đều đang trên đường đến đây.”

Nghe đến ba chữ “Lục Huyền Triệt”, Lâm Tuyết Đường sững người: “Không liên lạc được?”

Nhưng theo sự quan sát của cô những ngày qua, Lục Huyền Triệt gần như luôn có mặt khi được gọi.

Anh quả thực là người phụ trách bệnh tình của bố cô. Bệnh của ông không thể trì hoãn thêm được nữa, có anh ở đây, mọi việc mới có thể xử lý nhanh chóng hơn.

Lâm Tuyết Đường không mảy may do dự: “Bác sĩ tiếp tục sắp xếp các bác sĩ khác giúp tôi, tôi sẽ đi tìm anh ấy ngay bây giờ!”

Nhà của Lục Huyền Triệt cách nhà cô chỉ vài cây số, không quá xa.

Cô cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng đến dưới tòa nhà của anh, gõ cửa hồi lâu cũng không có ai trả lời.

Gọi điện thoại thì tiếng chuông cứ đổ mãi mà chẳng ai nhấc máy.

Lâm Tuyết Đường nóng ruột như kiến bò chảo lửa, ngay lúc cô định gõ cửa thêm lần nữa thì cánh cửa đột nhiên hé mở.

Lâm Vi Vi đứng ở cửa, sắc mặt vô cùng khó coi: “Cô đến đây làm gì?”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử