Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
“Chị à, sao chị chỉ đăng hình con gái thôi? Cũng phải đăng hình con trai chị chứ?”
Tiếng em dâu hằn học vọng vào:
“Cô ấy cố tình đó! Thiên vị rõ ràng!”
Em tôi vừa dọa vừa dụ dỗ:
“Chị à, chị biết đấy, chị không có con trai, sau này chắc gì có ai lo hương khói cho chị? Còn phải nhờ thằng bé con em đó. Nếu chị đối xử tệ, nó cũng chẳng thương chị đâu.”
Tôi bật cười:
“Con trai ai cơ? Giờ nó là con tôi rồi, là con tôi thì tôi nuôi theo kiểu của tôi. Không đánh, không mắng, có ăn có uống là được.”
Em tôi bắt đầu lo lắng:
“Sao chị nói nghe ghê vậy? Chị đã làm gì con em hả? Nó là cháu ruột duy nhất của chị đó!”
Em dâu giật máy:
“Sao chẳng nghe thấy nó nói gì cả? Nó nói nhiều lắm mà! Đưa nó nghe điện thoại!”
Tôi bĩu môi:
“Tôi nói rồi, bây giờ nó là con tôi. Không được tôi đồng ý thì ai cũng đừng hòng gặp. Hai người tranh thủ lo đẻ đứa nữa đi.”
Tôi cúp máy.
Họ gọi suốt, tôi chẳng nghe cũng chẳng chặn, để họ tức chơi.
Suốt đêm hôm đó, họ gọi không ngừng, cả bố mẹ tôi cũng gọi.
Tôi không bắt máy của bất kỳ ai.
Không lâu sau, công an dẫn họ đến tận nhà tôi.
Tôi đã lường trước nên chỉ mở hé cửa, đứng sau cánh cửa an toàn mà nói chuyện.
Ánh mắt em dâu đảo quanh đánh giá căn hộ tôi sống, nhìn là biết có mưu đồ.
Mẹ tôi thì chẳng lòng vòng, mở miệng liền nói:
“Vãn Đình à, mẹ đến rồi, mau mở cửa cho mẹ vào nhà!”
Cảnh sát cau mày:
“Bà là mẹ cô ấy à? Lúc trước xem camera thì nói không quen biết?”
Mẹ tôi biết lỡ lời, lập tức im miệng.
Tôi vội giải thích:
“Anh cảnh sát à, đứa trẻ họ muốn tìm là con nuôi hợp pháp của tôi, hộ khẩu cùng tôi, được pháp luật bảo vệ. Tôi là công dân hợp pháp, tuyệt đối không làm gì trái pháp luật.”
Em dâu chen lời:
“Tụi em không đòi lại con, chỉ muốn biết nó đang ở đâu thôi!”
Tôi trợn mắt:
“Giờ đang là giờ học, tất nhiên nó đang đi học rồi.”
“Trường nào? Tôi hỏi trường con gái chị thì họ nói không có tên con trai tôi.”
“Tôi đâu có nghĩa vụ nói cho cô biết. Đó là quyền riêng tư.”
Sau khi xác minh với tôi rằng cháu tôi vẫn đến trường đều đặn, cảnh sát rời đi mà không tiết lộ bất kỳ thông tin nào về nơi học của thằng bé.
Ba mẹ tôi thấy vậy liền ngồi luôn trước cửa nhà tôi, đòi đợi thằng bé tan học.
Tôi gọi điện cho ban quản lý tòa nhà, một lúc sau họ đến dẹp hết.
Bọn họ bị đuổi xuống cổng chung cư, đứng đó gào thét đến mức dân cư phải gọi cảnh sát đến giải tán.
Em dâu thì mỗi phút lại gửi một tràng tin nhắn chửi rủa tôi.
Tôi thở dài, nhắn lại một câu:
“Là tụi em tự đưa con đến, đâu phải tôi ép. Có trách thì trách tụi em thôi.”
Cô ta gần như sụp đổ, gào lên:
“Chị định làm gì con tôi?!”
Tôi ngẫm nghĩ rồi nhắn lại:
“Biết đâu được? Tôi giàu thế mà, biết đâu… tôi sẽ chuyển nhà đến nơi xa hơn nữa. Càng xa, nó càng quên tụi em nhanh. Ha ha, sau này nó chỉ nhớ mỗi mình tôi là mẹ thôi.”
Cô ta điên cuồng gào thét, tôi thì cười khẽ.
“Vội gì? Không phải cô nói có thể đẻ thêm mà? Đẻ được một thằng thì đẻ được thằng thứ hai.”
Cô ta bắt đầu chửi rủa không ngớt, tôi nghe càng thấy vui tai.
Ba mẹ tôi thì cuống lên, em trai tôi cũng thế.
Cuối cùng, họ chủ động chặn tôi, để lại một câu:
“Nếu không dắt thằng bé về xin lỗi, thì cả đời này đừng mơ được nhận lại làm con!”
Tôi sung sướng đặt ngay một con cua hoàng đế để ăn mừng.
Sau đó, họ thật sự im bặt suốt một tháng.
Tôi vẫn đều đặn đăng những bức ảnh đời thường vui vẻ với con gái.
Một số họ hàng bắt đầu bình luận thăm dò tung tích của thằng bé, tôi đều giả vờ không hiểu.
Đến ngày thứ 43, họ cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.
Mẹ tôi chủ động kết bạn lại trên WeChat.
“Con gái ngoan, về nhà đi, mẹ sai rồi… mẹ xin lỗi con… mẹ không nên thiên vị em trai con… cho mẹ một cơ hội được không?”











