Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Tôi nhìn cô bé.

Như đang nhìn thấy chính mình của rất nhiều năm trước.

Tôi mỉm cười.

“Không.”

Mắt cô bé lập tức đỏ hoe.

“Nhưng…”

“Ai cũng nói…”

“Người một nhà thì đừng tính toán rõ ràng quá.”

Tôi đưa khăn giấy cho cô bé.

“Người một nhà…”

“Không phải là cái cớ để lấy đi những gì thuộc về em.”

Cuối cùng…

Cô bé bật khóc.

Tôi ngồi bên cạnh.

Kiên nhẫn đợi cô bé nói hết mọi điều trong lòng.

Chiều muộn.

Tôi đứng một mình ngoài ban công.

Ánh hoàng hôn chiếu vào căn nhà cũ.

Vết khắc đo chiều cao trên bậu cửa sổ hiện lên rất rõ.

Giang Nghiễn mang đến tập tài liệu cuối cùng.

“Chủ tịch Tang.”

“Kết quả giai đoạn một của quá trình truy đòi tài sản đã có.”

Tôi nhận lấy.

Tập đoàn Phó hoàn tất tái cơ cấu.

Phó Minh Tễ hoàn toàn rời khỏi ban điều hành.

Tập đoàn Tang bước vào giai đoạn thanh lý.

Vụ án liên quan đến Tang Hoài Tự vẫn tiếp tục được điều tra.

Thương vụ ở nước ngoài của nhà họ Chu thất bại.

Chu Khải Lương bị cấm xuất cảnh.

Chu Niệm Đường hoàn trả toàn bộ di vật còn tìm được, chịu trách nhiệm theo quy định rồi rời khỏi thành phố.

Lương Tĩnh Nghi chuyển khỏi biệt thự chính của nhà họ Phó.

Toàn bộ bất động sản có vấn đề đứng tên Tang Ngưng đều đã được thu hồi.

Đến đây…

Mọi chuyện cuối cùng cũng khép lại.

Giang Nghiễn hỏi:

“Chủ tịch Tang.”

“Có cần công bố bản tổng kết ra bên ngoài không?”

Tôi khép tập tài liệu lại.

“Cứ phát theo mẫu của bộ phận pháp chế.”

“Không cần thêm cảm xúc.”

Giang Nghiễn gật đầu rồi rời đi.

Chỉ còn một mình tôi ở lại căn nhà cũ.

Tôi mở chiếc hộp mẹ để lại.

Bên trong không có nhiều đồ.

Vài tấm ảnh.

Một cây bút máy.

Một cuốn nhật ký cũ.

Và…

Một lá thư viết cho tôi.

Phong bì đã ngả vàng.

Nhưng nét chữ vẫn rất rõ.

Tri Vãn thân gửi.

Tôi nhẹ nhàng mở thư.

Mẹ viết:

Tri Vãn.

Sau này, nếu có thật nhiều người bảo con phải hiểu chuyện, phải nhẫn nhịn, phải biết nghĩ cho đại cục…

Thì trước tiên, hãy tự hỏi bản thân một câu.

Trong cái gọi là “đại cục” ấy…

Có con hay không?

Nếu không có…

Thì hãy rời đi.

Tôi lặng lẽ đọc đi đọc lại rất lâu.

Bầu trời ngoài cửa sổ dần tối.

Điện thoại bỗng rung lên.

Là tin nhắn cuối cùng của Phó Minh Tễ.

Anh ta viết:

Tri Vãn.

Anh sẽ rời khỏi tập đoàn Phó một thời gian.

Những gì trước đây anh nợ em…

Nếu sau này còn có cơ hội…

Tôi không đọc hết.

Xóa.

Chặn.

Tôi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nhà họ Phó.

Nhà họ Tang.

Hay nhà họ Chu…

Đều đã trở thành những món nợ cũ ở phía sau lưng tôi.

Nợ cũ đã thanh toán xong.

Thì không cần lật lại nữa.

Ngày hôm sau.

Tần thị Capital chính thức công bố thông báo.

Quỹ Từ thiện Tần Vãn Ninh chính thức đi vào hoạt động.

Bên dưới thông báo…

Là một bức ảnh.

Trong ảnh…

Tôi đứng trước căn nhà cũ.

Sau lưng là tấm biển vừa được treo lên.

Trung tâm Hỗ trợ Quyền lợi Phụ nữ Tần Vãn Ninh.

Tôi mặc một bộ vest trắng.

Mái tóc búi gọn.

Thần sắc bình yên.

Có người để lại một bình luận:

Cô ấy thật sự không hối hận vì đã làm mọi chuyện quyết liệt đến thế ngay trong buổi tiệc hủy hôn sao?

Rất nhanh sau đó…

Tài khoản chính thức của Tần thị để lại một bình luận.

Không phải hủy hôn.

Mà là cắt lỗ.

Chương 18: Món nợ mới

Ba tháng sau.

Tòa nhà cũ của tập đoàn Phó bị tháo dỡ để xây dựng lại.

Tòa nhà văn phòng trước đây của tập đoàn Tang cũng đã đổi chủ.

Dự án ở nước ngoài của nhà họ Chu…

Chỉ còn là phông nền trong những bản tin về các công trình dang dở.

Tôi không quay lại nhìn thêm lần nào nữa.

Tôi bận điều hành Tần thị.

Cũng bận với quỹ từ thiện.

Mỗi ngày…

Trên bàn tôi lại có thêm những bộ hồ sơ mới.

Có người bị chồng dựng lên những khoản nợ giả để chiếm đoạt tài sản.

Có người bị chính cha mẹ lấy mất tiền bồi thường với lý do “giữ hộ”.

Có người bị trói buộc bởi một cuộc hôn ước.

Là người hy sinh nhiều nhất…

Nhưng cuối cùng lại bị nói là kẻ muốn bám víu hào môn.

Tôi đọc từng bộ hồ sơ rất chậm.

Mỗi trang…

Đều ghi chú cẩn thận.

Một buổi chiều nọ.

Trung tâm hỗ trợ đón một cô gái trẻ.

Nhìn thấy những mẩu báo được treo trên tường…

Cô bé nhỏ giọng hỏi tôi:

“Chị Tang…”

“Đây có phải chuyện xảy ra trong buổi tiệc hủy hôn của chị năm đó không?”

Tôi ngẩng đầu.

Tiêu đề trên mẩu báo vẫn rất nổi bật.

Ngay trong buổi tiệc hủy hôn, cô ấy cắt đứt dòng tiền của ba gia tộc.

Tôi nhìn dòng chữ ấy.

Khẽ mỉm cười.

“Tiêu đề…”

“Viết chưa đúng.”

Cô bé ngơ ngác.

“Sai ở đâu ạ?”

Tôi đưa cho cô bé một tờ đơn tư vấn.

“Thứ tôi cắt…”

“Không phải tiền của họ.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh nắng xuyên qua ban công căn nhà cũ.

Nhẹ nhàng phủ lên vạch khắc chiều cao mà mẹ từng để lại.

“Tôi chỉ cắt…”

“Con đường để họ tiếp tục hút máu người khác.”

Cô bé lặng người nhìn tôi.

Tôi cúi đầu.

Ký tên vào đơn xin hỗ trợ mới.

Đầu bút lướt trên giấy.

Dứt khoát.

Mạnh mẽ.

Trong chiếc hộp cũ đặt ở góc phòng…

Lá thư của mẹ vẫn nằm lặng lẽ.

Tôi không đem nó ra triển lãm.

Cũng chưa từng đưa cho truyền thông.

Có những điều…

Không cần tất cả mọi người biết.

Chỉ cần…

Tôi biết là đủ.

Lúc hoàng hôn.

Giang Nghiễn bước tới.

“Chủ tịch Tang.”

“Tối nay bên đơn vị tái cơ cấu của tập đoàn Phó có tổ chức tiệc.”

“Họ đã gửi thiệp mời.”

Tôi còn chẳng buồn nhìn.

“Từ chối.”

“Phó Minh Tễ cũng sẽ có mặt.”

“Tôi không liên quan.”

Giang Nghiễn gật đầu.

Lặng lẽ mang tấm thiệp đi.

Tôi đứng dậy.

Bước ra ban công.

Dưới lầu…

Có người ôm túi tài liệu đi vào trung tâm hỗ trợ.

Bước chân còn đầy do dự.

Nhưng…

Không hề quay đầu bỏ đi.

Tôi chợt nhớ đến chính mình của rất nhiều năm trước.

Năm mười ba tuổi.

Ôm chiếc hộp nhỏ mẹ để lại.

Đứng trước cổng nhà họ Tang.

Khi ấy…

Tôi cứ ngỡ mình cuối cùng cũng có một mái nhà.

Mãi về sau mới hiểu.

Có những cánh cửa mở ra…

Không phải để che mưa cho ai.

Mà là…

Để người ta bước vào rồi bị chia nhau từng chút một.

May mà…

Tôi đã bước ra được.

Và…

Cũng mang theo tất cả những món nợ ấy ra ngoài.

Đêm dần buông xuống.

Đèn trong căn nhà cũ lần lượt sáng lên.

Tấm biển Trung tâm Hỗ trợ Quyền lợi Phụ nữ Tần Vãn Ninh trước cửa tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng.

Tôi đứng bên cửa sổ.

Nhìn thấy cô gái trẻ lúc nãy bước ra khỏi phòng tư vấn.

Vành mắt cô bé vẫn còn đỏ.

Nhưng bàn tay lại nắm chặt tập tài liệu.

Giống như…

Cuối cùng cũng đã nắm được những gì thật sự thuộc về mình.

Tôi quay trở lại bàn làm việc.

Một bộ hồ sơ mới đã được đặt ngay ngắn.

Trên bìa ghi rõ:

Vụ án chiếm dụng tài sản từ quỹ tín thác gia đình.

Tôi mở trang đầu tiên.

Ngoài cửa sổ…

Gió đêm khẽ lay tấm rèm.

Tôi cúi đầu ghi chú.

Trên bức tường phía sau…

Không còn nhà họ Phó.

Không còn nhà họ Tang.

Cũng không còn nhà họ Chu.

Chỉ còn một dòng chữ rất nhỏ.

Lấy lại những gì thuộc về mình…

Không cần phải xin lỗi.

Tôi đặt nét bút cuối cùng.

Khép tập hồ sơ lại.

HẾT.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 18 - Tôi Không Hủy Hôn, Tôi Cắt Lỗ | uTruyện