Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Quản sự của nhà họ Chu đứng chắn ngay cửa.

“Bệnh nhân sức khỏe không tốt, không tiếp khách.”

Tôi nhìn ông ta.

“Tôi không đến để thăm bệnh.”

Tôi giơ tập tài liệu trong tay lên.

“Tôi đến để thu thập chứng cứ.”

Sắc mặt quản sự nhà họ Chu lập tức sa sầm.

“Cô Tang, cô không có quyền điều tra.”

Tôi khẽ gật đầu.

“Đúng.”

“Cho nên tôi mang theo công chứng viên và luật sư.”

Tôi lùi sang một bên.

Ống kính của giới truyền thông lập tức hướng thẳng về phía quản sự.

Trán ông ta bắt đầu rịn mồ hôi.

Đúng lúc hai bên còn đang giằng co…

Ông lão trên xe lăn bỗng ngẩng đầu lên.

Vừa nhìn thấy tôi…

Trong đôi mắt đục ngầu ấy lập tức hiện lên vẻ sợ hãi.

“Cô… là con gái của cô Tần sao?”

Tôi bước đến trước mặt ông.

“Đúng.”

Môi ông lão run rẩy.

“Tôi không muốn hại bà ấy.”

“Tôi chỉ nhận tiền để lái xe.”

“Tôi không biết bọn họ sẽ động tay vào hệ thống phanh.”

Sắc mặt quản sự nhà họ Chu lập tức biến đổi.

“Chú Triệu!”

“Chú hồ đồ rồi!”

Nhưng ông lão như không hề nghe thấy.

Ông nắm chặt lấy tay áo tôi.

“Tôi… tôi có giấu lại một thứ.”

“Tôi sợ bọn họ giết tôi.”

“Nên để lại một chiếc thẻ nhớ.”

Tôi ngồi xổm xuống.

“Nó ở đâu?”

Ông lão thở dốc.

“Ở dưới… tấm đệm của xe lăn.”

Quản sự nhà họ Chu lập tức xoay người định lao tới cướp.

Nhưng Giang Nghiễn đã chặn ông ta lại.

Công chứng viên ngay lập tức tháo tấm đệm xe lăn ra.

Bên trong có khâu giấu một chiếc túi nhựa nhỏ.

Trong túi…

Là một chiếc thẻ nhớ cũ.

Mười phút sau.

Dữ liệu còn sót lại từ camera hành trình được khôi phục.

Hình ảnh rất mờ.

Nhưng vẫn có thể thấy…

Vào đêm trước vụ tai nạn, có người đã mở nắp capo xe của mẹ tôi.

Người đó mặc bộ vest màu sẫm.

Chỉ lộ nửa khuôn mặt nghiêng.

Tôi nhận ra ngay.

Đó là…

Tang Hoài Tự.

Tôi nhìn chằm chằm vào đoạn video rất lâu.

Thì ra…

Mẹ tôi không phải đột ngột rời khỏi thế giới này.

Bà đã bị ngăn lại…

Ngay trước đêm định vạch trần toàn bộ sự thật.

Chương 9: Cắt đứt quan hệ với nhà họ Tang

Tối hôm đó…

Tang Hoài Tự bị đưa đi lấy lời khai.

Tin tức vừa lan ra.

Phóng viên trước cổng nhà họ Tang còn đông hơn cả buổi sáng.

Bà cụ Tang gọi cho tôi hơn mười cuộc điện thoại.

Tôi không nghe cuộc nào.

Cuối cùng…

Chính bà tìm đến Tần thị.

Bà ngồi trên ghế sofa ở sảnh lớn.

Cây gậy chống đặt ngang trên đầu gối.

Chỉ trong một ngày…

Dường như bà đã già đi cả chục tuổi.

Sau khi lễ tân xin ý kiến, tôi đồng ý cho người đưa bà vào phòng họp.

Vừa nhìn thấy tôi…

Nước mắt bà đã rơi xuống.

“Tri Vãn…”

“Ba con chỉ là hồ đồ.”

Tôi ngồi xuống đối diện bà.

“Tang Hoài Tự không phải ba tôi.”

Giọng bà khựng lại.

“Dù sao nó cũng nuôi con mười ba năm.”

Tôi không đáp.

Bà tiếp tục nói:

“Cho dù nó có sai…”

“Thì những người khác trong nhà họ Tang đều vô tội.”

“Nếu nhà họ Tang sụp đổ…”

“Em gái con phải làm sao?”

“Sau này nó còn mặt mũi nào gặp người khác?”

Tôi nhìn bà.

“Lúc mẹ tôi gặp chuyện…”

“Sao bà không nghĩ xem sau này tôi phải sống thế nào?”

Bà cụ Tang nghẹn lời.

Tôi lấy một tập tài liệu ra.

Tuyên bố cắt đứt quan hệ.

Bà nhìn chằm chằm vào tập tài liệu.

Đầu ngón tay run lên.

“Con thật sự muốn làm đến mức này sao?”

“Không.”

Tôi đặt cây bút xuống trước mặt bà.

“Đây chỉ là sửa lại sự thật.”

Bà lắc đầu, không chịu ký.

“Ta không ký.”

“Tên con vẫn còn trong sổ hộ khẩu nhà họ Tang.”

“Chỉ cần ta không đồng ý…”

“Con vẫn là người nhà họ Tang.”

Tôi bình thản nói:

“Hồ sơ xin chuyển hộ khẩu…”

“Đã được nộp rồi.”

Sắc mặt bà lập tức thay đổi.

“Con…”

“Tần thị sẽ lần lượt thu hồi toàn bộ số tiền giám hộ bị chiếm dụng, tài sản của quỹ tín thác và căn nhà ở Thành Nam.”

“Căn nhà đứng tên Tang Ngưng cũng sẽ bị tòa án phong tỏa.”

Bà cụ Tang lập tức cuống lên.

“Đó là nhà tân hôn của Ngưng Ngưng!”

Tôi nhìn bà.

“Đó là nhà của mẹ tôi.”

Bà đập mạnh xuống bàn.

“Đồ người chết để lại…”

“Cho người sống dùng thì có sao?”

Cả phòng họp bỗng im bặt.

Ngay cả bà cụ Tang cũng sững người.

Bởi chính bà vừa vô tình nói ra suy nghĩ thật trong lòng.

Tôi nhìn bà.

“Cuối cùng…”

“Bà cũng chịu nói thật.”

Đôi môi bà run lên bần bật.

Tôi thu lại bản tuyên bố cắt đứt quan hệ.

“Nếu bà không ký…”

“Vậy cứ làm theo đúng trình tự pháp luật.”

Tôi đứng dậy.

Bà cuống quýt nắm lấy tay tôi.

“Tri Vãn…”

“Con không thể đối xử với bà như vậy.”

“Hồi nhỏ con sốt…”

“Chính bà đã bảo người đưa con vào bệnh viện.”

Tôi khựng lại.

Tôi vẫn nhớ lần sốt ấy.

Ba mươi chín độ.

Tài xế của nhà họ Tang đưa tôi đến bệnh viện.

Sau khi về nhà…

Bà cụ Tang lại bảo quản gia trừ toàn bộ viện phí vào Quỹ Giáo dục của tôi.

Khi ấy tôi còn nhỏ.

Tôi cứ ngỡ…

Đó là sự quan tâm.

Mãi sau này mới biết…

Nhà họ Tang chưa từng bỏ ra dù chỉ một đồng để nuôi tôi.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 9 - Tôi Không Hủy Hôn, Tôi Cắt Lỗ | uTruyện