Trang chủ/Trà Đắng Đổi Tình Sâu/Chương 16: Lục Uyển Nhi Lộ Mặt
Trà Đắng Đổi Tình Sâu

Chương 16: Lục Uyển Nhi Lộ Mặt

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Tiếng chân Uyển Nhi rít lên giữa hành lang u tối, dội vào vách tường phủ Lục gia như một hồi trống giục số mệnh. Tử Hành lao theo sát nút, thân hình cao lớn lướt qua bóng tối, ánh mắt sắc lạnh. Thư Nguyệt không kịp nghĩ nhiều, chỉ kịp ghì chặt vạt áo, ép nhịp tim rối loạn xuống đáy lòng. Mỗi bước chạy của họ như đo đếm thời gian còn sót lại cho hai đại gia tộc.

Uyển Nhi dừng lại bên cánh cửa hậu viện, ánh đèn lồng đỏ nhạt hắt lên dáng người thon thả, gương mặt trắng ngần ẩn hiện nét kiêu ngạo. Nàng giơ cao cuốn sổ, môi cong lên thành nụ cười thách thức, giọng vang vọng giữa đêm:

– Các người tin rằng có thể ngăn ta sao? Từ nhỏ đến lớn, ta luôn là người đứng sau nhìn các ngươi nắm lấy mọi thứ. Đến hôm nay, mọi thứ sẽ đổi khác.

Tử Hành bước tới, ánh mắt trầm tĩnh, giọng khàn khàn:

– Uyển Nhi, muội định vứt bỏ tất cả chỉ để trả thù ư? Đến cả gia tộc, muội cũng muốn kéo xuống vực thẳm?

Uyển Nhi cười lạnh:

– Vực thẳm nào? Ta chỉ đang đòi lại những gì vốn thuộc về mình. Còn các người, có dám chắc không phải đang giấu diếm hoàng thất bí mật lớn nhất?

Thư Nguyệt bình thản tiến lên, ánh mắt trong trẻo như nước hồ thu:

– Uyển Nhi, nếu muội muốn đối đầu, hãy nghĩ đến hậu quả. Khi mọi bí mật phơi bày, người đầu tiên bị hy sinh sẽ không phải bọn ta, mà chính là kẻ đưa ra bằng chứng.

Uyển Nhi nghiêng đầu, cười chế nhạo:

– Ta không đơn độc. Sau lưng ta là Lâm đại nhân, là những thế lực trong triều đình. Các ngươi nghĩ hai nhà có thể chống lại cả vương triều Lâm Châu sao?

Tử Hành siết chặt nắm tay, từng đốt ngón tay trắng bệch:

– Muội đã đi quá xa rồi, Uyển Nhi. Còn đường quay lại, muội không muốn giữ lấy sao?

Uyển Nhi lắc đầu, ánh mắt rực lên lửa hận:

– Ta không còn đường lui. Ngày các người kết làm phu thê cũng là ngày ta không còn quyền lựa chọn.

Nói đoạn, nàng bất ngờ rút ra một ống trúc nhỏ, bóp mạnh. Làn khói mỏng lan tỏa, hương thơm ngọt ngào nhưng ngấm ngầm độc tính. Tử Hành lập tức ôm mũi, sắc mặt tái đi, còn Thư Nguyệt vừa nhận ra đã vội lấy từ tay áo một túi nhỏ, rắc lên mũi chàng:

– Hít đi, đây là bột giải hương.

Uyển Nhi không bỏ lỡ cơ hội, xoay người lao ra cổng sau. Cỗ xe ngựa đã chờ sẵn, hai người áo đen đỡ nàng lên xe, vụt đi trong màn đêm.

Thư Nguyệt đứng bất động giây lát, lòng dâng lên dự cảm chẳng lành. Tử Hành sau khi tỉnh lại, khàn giọng nói:

– Uyển Nhi đã lộ mặt, nàng ấy không còn là Uyển Nhi ngày xưa nữa. Chúng ta phải sẵn sàng đối đầu với thế lực lớn hơn.

*

Sáng hôm sau, phủ Trình gia và Lục gia cùng nhận được thiệp mời dự tiệc trà cung đình. Tin tức lan truyền, khắp các thế gia trà đạo đều nhốn nháo. Không ai dám khinh suất, bởi người gửi không ai khác ngoài Hoàng hậu Lâm Châu.

Trong phòng nghị sự Lục gia, không khí nặng như chì. Lục lão gia ngồi trầm ngâm, râu tóc bạc phơ, giọng nghiêm nghị:

– Chuyện lần này không đơn giản. Hoàng hậu đích thân ra mặt, e rằng là hồi chuông báo động cho tất cả chúng ta.

Tử Hành gật đầu:

– Uyển Nhi đã cấu kết Lâm phủ, gửi thư tố cáo Trình gia và Lục gia, vu cho chúng ta âm mưu chiếm giữ bí trà cổ, thậm chí có ý phản nghịch.

Lục phu nhân thất sắc, run rẩy hỏi:

– Uyển Nhi… sao lại thành ra thế?

Tử Hành khẽ lắc đầu, ánh mắt lặng lẽ liếc sang Thư Nguyệt:

– Nàng ấy đã không còn là Uyển Nhi của ngày trước. Mẫu thân yên tâm, con sẽ không để Lục gia rơi vào tay người ngoài.

Lục lão gia nhìn Thư Nguyệt, giọng trầm:

– Trình tiểu thư, lần này, Lục gia phải trông cậy vào tài trà đạo của con.

Thư Nguyệt nhẹ nhàng đáp:

– Thư Nguyệt nguyện dốc sức giữ gìn danh dự và bí quyết của cả hai nhà.

Ánh mắt Tử Hành dịu lại, niềm tin trong lòng càng thêm vững chắc.

*

Tại Lâm phủ, Uyển Nhi ngồi đối diện Lâm đại nhân – người đàn ông trung niên ánh mắt sắc lẹm, gương mặt không giấu tham vọng. Uyển Nhi đặt cuốn sổ lên bàn, điềm nhiên nói:

– Ta giao bằng chứng. Đổi lại, ta muốn giữ vị trí Trà sư trưởng cung đình, cùng quyền tham dự đại hội trà đạo.

Lâm đại nhân mỉm cười, giọng nhẹ như gió:

– Tiểu thư không sợ hai nhà kia phản kháng sao?

Uyển Nhi nhấp trà, ánh mắt rực sáng tham vọng:

– Với hậu thuẫn của đại nhân, ta không ngán ai cả. Họ vốn chỉ biết tranh quyền đoạt lợi, chưa từng thật lòng liên thủ. Lần này, ta sẽ khiến họ tự diệt lẫn nhau.

Lâm đại nhân gật đầu, nụ cười như ẩn như hiện. Ông nhận ra, trước mặt ông không còn là một thiếu nữ ngây thơ, mà là một con cáo non khéo léo, biết tận dụng từng cơ hội để tiến thân.

*

Đêm trước đại hội, Thư Nguyệt ngồi lặng lẽ bên bàn, đôi tay khéo léo pha một ấm trà mới. Hương trà lan tỏa, xua đi phần nào lo âu. Tử Hành bước vào, đặt tay lên vai nàng:

– Nàng đang nghĩ gì?

Thư Nguyệt ngẩng lên, giọng bình thản:

– Ta nghĩ, nếu ngày mai thất bại, liệu có còn gì để bảo vệ?

Tử Hành siết nhẹ bàn tay nàng:

– Dù thế nào, ta cũng không để nàng lẻ loi.

Thư Nguyệt mỉm cười, rót trà ra hai chén:

– Một chén trà, một lời hứa. Dù là sống hay chết, cũng không rời nhau.

Hai người chạm chén, vị trà ngọt thanh lan trên đầu lưỡi như một khế ước âm thầm.

*

Sáng hôm sau, đại hội trà đạo diễn ra dưới sự chủ trì của Hoàng hậu. Cung điện lộng lẫy, lính canh nghiêm ngặt, từng khách quý đều được kiểm tra kỹ lưỡng. Uyển Nhi xuất hiện trong bộ xiêm y đỏ rực, đầu cài trâm phượng, thẻ bài Trà sư trưởng lấp lánh trên thắt lưng. Nàng cúi đầu trước Hoàng hậu, giọng trong trẻo vang khắp đại điện:

– Thần nữ Lục Uyển Nhi, xin trình bằng chứng về bí trà cổ cùng những bí mật động trời trong các thế gia trà đạo.

Hoàng hậu gật đầu, sắc mặt không đổi. Một thái giám cung kính nhận lấy cuốn sổ, dâng lên cho Hoàng hậu xem xét. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Uyển Nhi tiếp tục, ánh mắt quét qua Thư Nguyệt và Tử Hành:

– Ngoài bằng chứng, thần nữ còn có nhân chứng quan trọng.

Trình Diệp Lâm từ hàng khách quý bước ra, dáng điệu kiêu căng, ánh mắt gian xảo:

– Thần Trình Diệp Lâm, xin làm chứng mọi lời Uyển Nhi cô nương nói đều là sự thật.

Cả điện xôn xao. Thư Nguyệt đứng sau lưng Tử Hành, lòng lạnh buốt. Dù đã chuẩn bị trước, nàng vẫn không thể ngờ Diệp Lâm lại phản bội đến phút cuối cùng.

Tử Hành siết tay Thư Nguyệt, bước lên một bước, giọng vững như đá:

– Hoàng hậu, xin được nói vài lời.

Hoàng hậu liếc nhìn, lạnh nhạt:

– Lục công tử muốn nói gì?

Tử Hành ngẩng đầu, ánh mắt kiên định:

– Thần xin lấy tính mạng bảo đảm, Lục gia và Trình gia tuyệt đối không có ý phản nghịch. Nhưng xin hỏi: bằng chứng này lấy từ đâu, nhân chứng này có thật sự công tâm?

Uyển Nhi cười nhạt:

– Bằng chứng do chính ta thu thập. Còn Diệp Lâm, là người trong cuộc, lẽ nào không rõ nhất?

Tử Hành nhìn thẳng vào Diệp Lâm:

– Ngươi dám thề lời mình nói hoàn toàn là sự thật?

Diệp Lâm nhếch môi, ánh mắt lảng tránh:

– Ta chỉ nói những gì mắt thấy tai nghe.

Thư Nguyệt tiến lên, giọng trong trẻo nhưng vững vàng:

– Nếu đã đối chất, xin hỏi Uyển Nhi: Bản chép tay về Trà Hoàng Đỉnh, muội có biết gốc gác thật sự ở đâu?

Uyển Nhi khựng lại, rồi ngẩng cao đầu:– Dĩ nhiên là Trình gia. Nếu không, mẫu thân ngươi sao lại chết bí ẩn?

Thư Nguyệt lắc đầu:

– Muội nhầm rồi. Bản chép tay vốn thuộc về hoàng cung, chỉ truyền cho Trà sư trưởng. Sau khi mẫu thân ta qua đời, nó biến mất – nhưng không phải Trình gia lấy, mà là người trong cung đánh cắp. Muội có dám thề bản trong tay muội là bản gốc không?

Uyển Nhi thoáng lúng túng, rồi cố tỏ ra vững vàng:

– Dù là bản sao hay bản gốc, cũng đủ chứng minh Trình gia có liên quan.

Hoàng hậu lạnh lùng xen vào:

– Đủ rồi. Bổn cung sẽ cho người kiểm tra bản chép tay. Nếu là thật, sẽ truy xét đến cùng. Nếu là giả, kẻ vu cáo không thoát tội.

Uyển Nhi cúi đầu, bàn tay dưới tay áo siết chặt.

*

Giữa lúc không khí căng như dây đàn, bên ngoài truyền vào tiếng náo động. Một thị vệ chạy vào, quỳ xuống:

– Bẩm Hoàng hậu, kho trà cấm vừa bị đột nhập, trà độc đã bị lấy đi.

Cả đại điện xôn xao. Hoàng hậu biến sắc, lập tức truyền lệnh phong tỏa cung thành, triệu Trà sư trưởng đến kiểm tra kho trà. Uyển Nhi đứng sững, sắc mặt trắng bệch, không ngờ mọi chuyện lại vượt khỏi tầm kiểm soát.

Tử Hành kéo Thư Nguyệt lùi lại, thì thầm:

– Đây là cơ hội. Nếu chứng minh được người lấy trà độc cấu kết với Uyển Nhi, mọi âm mưu sẽ bị lật tẩy.

Thư Nguyệt gật đầu, ánh mắt ánh lên quyết tâm.

*

Đêm buông xuống, cung điện rực ánh đèn lồng. Thư Nguyệt ngồi trong phòng nhỏ phía tây, chăm chú lật từng trang bản chép tay Hoàng hậu cho kiểm tra. Tử Hành đứng bên, ánh mắt canh chừng từng động tĩnh bên ngoài.

– Nàng phát hiện gì chưa? – Tử Hành hỏi khẽ.

– Có. Một số trang bị thay thế, nét chữ không giống mẫu thân ta. Đây là bản giả, chỉ nhằm vu tội Trình gia.

– Nếu chỉ dựa vào sự khác biệt nét chữ, triều đình chưa chắc tin – Tử Hành trầm ngâm – Phải tìm chứng cứ xác đáng hơn.

Thư Nguyệt gật đầu:

– Ta sẽ dò la trong cung, tìm xem ai tiếp xúc với Uyển Nhi và Lâm đại nhân. Chàng hãy điều tra kho cấm.

Tử Hành nắm tay nàng, ánh mắt dịu lại:

– Nàng nhớ cẩn thận. Nếu gặp nguy hiểm, báo ngay cho ta.

*

Cùng lúc đó, Uyển Nhi lặng lẽ rời phòng, hướng về kho trà phía bắc. Lính canh đã được Lâm đại nhân sắp xếp, chỉ cần nàng ra hiệu là đi qua dễ dàng. Trong kho, một người áo đen đợi sẵn. Uyển Nhi trao bản chép tay, đổi lại nhận lấy chiếc thẻ bài khắc hình phượng hoàng – tín vật Trà sư trưởng.

– Giao dịch kết thúc, từ nay cô là người của chúng tôi.

Uyển Nhi mím môi, ánh mắt sắc lạnh:

– Ta hợp tác vì lợi ích chung, không phải thuộc về bất kỳ ai.

Người áo đen không đáp, lặng lẽ rời đi. Uyển Nhi siết chặt thẻ bài, ánh mắt dâng đầy tham vọng. Nàng biết, chỉ cần một bước nữa thôi, mọi quyền lực sẽ nằm trong tay nàng.

Nhưng nàng không biết, ngay sau vách tường, Thư Nguyệt đã nghe trọn vẹn cuộc trao đổi. Tim đập dồn dập, Thư Nguyệt lùi về hành lang tối, lỡ giẫm phải một mảnh gỗ kêu “cạch”.

Uyển Nhi quay ngoắt lại, mắt sắc như dao:

– Ai đó?

Thư Nguyệt nín thở, áp sát tường. Uyển Nhi lắng nghe một lúc, rồi tự nhủ:

– Chắc mèo hoang…

Nàng rảo bước đi mất. Thư Nguyệt thở phào, vội quay về phòng Tử Hành.

*

Tử Hành đang chờ sẵn, vừa thấy nàng liền hỏi:

– Nàng ổn chứ?

Thư Nguyệt gật đầu, kể lại mọi chuyện vừa nghe được. Tử Hành nhíu mày:

– Nếu Uyển Nhi cầm thẻ bài Trà sư trưởng, Lâm đại nhân sẽ lợi dụng nàng thao túng cả hai nhà. Chúng ta phải ra tay trước.

– Ta sẽ tìm cách trình bày với Hoàng hậu, nhưng cần thêm bằng chứng – Thư Nguyệt nói.

– Ta sẽ cố lấy lại bản chép tay gốc. Nàng yên tâm, ta không để nàng một mình đối mặt hiểm nguy.

Thư Nguyệt mỉm cười, tựa đầu lên vai chàng. Trong khoảnh khắc ấy, mọi âu lo tan biến, chỉ còn lại hơi ấm dịu dàng.

*

Sáng hôm sau, không khí đại hội trà đạo nặng như chì. Uyển Nhi xuất hiện với xiêm y rực rỡ, trâm phượng cài cao, thẻ bài Trà sư trưởng lấp lánh trên thắt lưng. Nàng sải bước vào đại điện, ánh mắt dừng lại nơi Thư Nguyệt và Tử Hành, môi cong lên thách thức.

Hoàng hậu lên tiếng:

– Hôm nay, bổn cung muốn xem ai xứng đáng giữ bí quyết trà đạo. Mỗi nhà cử một người, dùng trà giải độc cho mẫu trà vừa bị lấy cắp trong kho cấm. Ai thành công, người đó giữ bí quyết.

Uyển Nhi bước lên trước, giọng ngọt ngào:

– Thần nữ xin lĩnh mệnh.

Thư Nguyệt cũng tiến lên, ánh mắt trong trẻo:

– Thư Nguyệt xin được thử sức.

Bàn trà được dọn ra, mẫu trà độc đặt giữa hai người. Không khí như đông cứng.

Uyển Nhi bắt đầu pha chế, động tác điêu luyện, ánh mắt sắc như dao. Thư Nguyệt thì lặng lẽ, từng cử chỉ mềm mại, khéo léo phối các loại trà, thảo dược. Hương trà dần lan tỏa, át đi mùi độc.

Đột ngột, Uyển Nhi dừng lại, cười nhạt:

– Trà độc này không thể giải bằng cách thông thường. Ai muốn thử, xin mời.

Thư Nguyệt không đáp, chỉ đặt chén trà vừa pha lên bàn, đẩy về phía Hoàng hậu:

– Xin nương nương thử trước.

Hoàng hậu nhấp một ngụm, gật đầu:

– Vị thanh mát, dư vị ngọt, không còn dấu vết độc tố.

Uyển Nhi biến sắc, bật thốt:

– Không thể! Loại trà này phải dùng bí quyết Trà Hoàng Đỉnh, sao Trình gia có thể giải được?

Thư Nguyệt điềm nhiên:

– Muội quên rồi sao? Mẫu thân ta từng là Trà sư trưởng. Ta học được thủ thuật của bà. Muội chỉ biết dùng độc, không biết rằng đôi khi, giải độc mạnh nhất lại là lòng thành và vị tha.

Uyển Nhi lùi lại, ánh mắt long lanh nước, môi run run:

– Ngươi nghĩ thắng một ván trà là xong sao? Ta còn bằng chứng, còn thẻ bài Trà sư trưởng. Các ngươi không thể thắng ta!

Hoàng hậu lạnh lùng:

– Uyển Nhi, bản chép tay này đã được kiểm tra, là giả mạo. Thẻ bài Trà sư trưởng, ngươi lấy từ đâu?

Uyển Nhi đứng chết lặng, ánh mắt cuồng loạn:

– Ta… ta chỉ muốn được công nhận. Chẳng lẽ bao năm qua, ta không xứng sao?

Hoàng hậu lắc đầu:

– Người không có lòng chính trực, dù tài giỏi đến đâu cũng không thể giữ bí quyết trà đạo.

Uyển Nhi ngã quỵ, nước mắt lăn dài. Đám đông lặng im. Tử Hành bước đến, đặt tay lên vai Thư Nguyệt, ánh mắt dịu dàng như muốn nói: “Nàng đã làm rất tốt.”

Nhưng sâu trong mắt chàng, vẫn ánh lên tia cảnh giác. Cuộc chiến này chưa kết thúc. Thế lực sau lưng Uyển Nhi chưa lộ diện, bí ẩn về cái chết của mẫu thân Thư Nguyệt vẫn chưa có lời giải.

Trong lòng Thư Nguyệt, một nỗi bất an dấy lên. Nàng biết, phía sau thất bại của Uyển Nhi, còn có một bàn tay vô hình đang giật dây tất cả.

Cùng lúc ấy, ở cửa điện, một bóng áo đen thấp thoáng lướt qua, ánh mắt lạnh lùng hướng về phía Thư Nguyệt và Tử Hành.

Trận đấu trí mới, vừa hé mở…

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử