Trang chủ/Trẫm Không Yêu Ngươi/Chương 28: “Trẫm Không Yêu Ngươi”
Trẫm Không Yêu Ngươi

Chương 28: “Trẫm Không Yêu Ngươi”

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Gió hoàng hôn trườn qua những rặng bách già, quét sạch dư âm của trận binh biến, để lại trên những mái ngói cong ánh chiều tàn đỏ sẫm. Sân điện phía tây tĩnh lặng, mặt đất còn loang vệt máu chưa kịp khô. Lục Dận đứng dưới mái hiên, bóng dáng uy nghi trải dài trên nền gạch xám. Làn gió cuối ngày lùa qua vạt áo bào, mang theo hương cỏ non lẫn mùi tro bụi. Đôi mắt hắn sâu thẳm, đọng lại thứ ánh sáng mơ hồ giữa ranh giới của bóng tối và ánh tà dương.

Ngọc Dao bước ra từ sau tán cây, mỗi bước chân thản nhiên mà dứt khoát. Áo lụa mỏng bay lượn quanh thân hình mềm mại, trâm ngọc giản dị điểm nhẹ trên mái tóc dài. Nàng dừng lại, cách hắn nửa sải tay, đôi mắt sáng tựa nước hồ thu đối diện ánh nhìn lạnh lùng của đế vương.

Hắn lên tiếng, giọng trầm như đáy vực:

– Trẫm tưởng nàng sẽ tránh mặt trẫm.

Nàng không cúi đầu, cũng chẳng né tránh.

– Nếu đã cùng nhau đi đến tận cùng, còn gì phải tránh? Đến hôm nay, chúng ta đều không còn đường lui.

Ánh tà dương rọi qua khóe mắt nàng, ánh lên nét mỏi mệt sau biến cố. Nàng đưa tay chạm nhẹ cổ tay trái, vết sẹo Khế Ước Tâm Ấn ẩn hiện dưới làn da trắng ngần. Vệt bạc mờ ấy, từng là gông xiềng trói buộc, giờ chỉ còn lại như một ký ức nhức nhối.

Lục Dận nhìn nàng, ánh mắt như muốn xuyên thấu mọi phòng bị.

– Nàng muốn gì ở trẫm lúc này?

Ngọc Dao lặng im một thoáng, rồi đáp:

– Ta muốn nghe sự thật. Chúng ta đã vượt qua bao sóng gió, giữ được Đại Lương, giữ được hậu cung, nhưng đến tận cùng, ta vẫn không thể nói ra điều mà chàng mong muốn.

Nàng ngừng lại, môi khẽ mím, nơi khóe mắt lấp lánh ý cười pha lẫn xót xa.

– Chàng cũng vậy, phải không?

Khoảng lặng kéo dài. Lục Dận siết chặt thành lan can, khớp ngón nổi lên trắng bệch. Hắn nhìn về phía chân trời đỏ lửa, hơi thở nặng nề:

– Nàng muốn nghe gì? Một lời hứa, hay một câu nói dối dễ nghe?

Ngọc Dao mỉm cười nhạt, ánh mắt như xuyên qua mọi lớp mặt nạ:

– Ta muốn nghe sự thật. Về chàng, về ta, về ràng buộc này.

Hắn trầm ngâm, rồi nói khẽ:

– Trẫm từng nghĩ, chỉ cần giữ nàng bên cạnh, mọi thứ sẽ ổn. Nhưng càng cố giữ, càng nhận ra, khoảng cách giữa hai ta chỉ thêm xa.

Ngọc Dao lặng lẽ nhìn đôi bàn tay mình, những ngón tay đã từng nắm lấy sinh mệnh, từng cứu người, từng nắm chặt kiếm.

– Chúng ta đều hiểu cái giá của quyền lực, của những lời hứa. Khế Ước Tâm Ấn, là ân huệ hay là trừng phạt, đến lúc này đều không còn quan trọng.

Lục Dận khẽ bật cười, nụ cười trầm lạnh, như thể tự giễu.

– Trẫm chưa từng nói yêu nàng. Nàng cũng chưa từng đòi hỏi. Đến cuối cùng, chỉ là hai kẻ cô độc, bị trói buộc trong một giấc mộng chẳng lối ra.

Nàng nhìn hắn, ánh mắt sáng rực, giọng bình thản:

– Nhưng chàng có thể rời đi không?

Gió xào xạc cuốn qua, vạt áo lay động, hương hoa cuối mùa hòa lẫn vị máu còn vương trên nền đá. Hắn nhìn nàng, ánh mắt khắc ghi từng đường nét, từng cái cau mày, từng giọt nước mắt chưa kịp rơi.

– Trẫm không thể.

Nàng mỉm cười, nụ cười không còn là sự yếu mềm của năm xưa, mà là sức mạnh tôi luyện từ đau thương:

– Ta cũng vậy.

Giữa hai người, chỉ là một khoảng cách nhỏ, nhưng ngăn cách bằng cả một triều đại, bằng những bí mật không thể nói, bằng vết thương chẳng bao giờ lành. Ánh chiều đỏ rực kéo dài bóng họ, hòa vào nhau rồi lại tách biệt.

Lục Dận đưa tay, chạm lên cổ tay nàng, nơi vết sẹo Khế Ước còn âm ỉ.

– Nàng còn nhớ lần đầu Khế Ước phát tác không?

Ngọc Dao nhắm mắt, hồi tưởng lại đêm lạnh lẽo, cơn đau xuyên thấu linh hồn, tiếng thét nghẹn lại nơi cổ họng.

– Ta nhớ. Đó là khoảnh khắc ta biết, từ nay về sau, dù yêu hay hận, ta đều không còn là chính mình nữa.

Lục Dận cúi đầu, mái tóc đen xõa xuống, che đi ánh mắt đang chao đảo.

– Trẫm từng nghĩ sẽ dùng nó để kiểm soát nàng. Nhưng cuối cùng, lại bị chính nó giam cầm.

Nàng dịu giọng, ánh mắt đã bớt sắc lạnh:

– Đế vương cũng là người, cũng biết đau, biết sợ mất. Có lẽ, đó là số phận của chúng ta.

Hắn nhìn nàng, trong mắt dâng lên cơn sóng ngầm không thể gọi tên:

– Nếu có thể quay lại, nàng có chọn con đường này không?

Ngọc Dao lắc đầu, ánh mắt vững vàng:

– Không ai có thể quay lại. Nếu từ bỏ, mọi đau khổ từng trải qua đều hóa vô nghĩa.

Tiếng chuông đồng từ xa vọng lại, nhẹ nhàng như nhắc nhở rằng quá khứ đã khép lại, phía trước là một đoạn đường mới.

Lục Dận siết lấy cổ tay nàng, nơi dấu ấn Khế Ước Tâm Ấn đã nhạt màu:

– Ngọc Dao, trẫm không yêu nàng. Nhưng trẫm không thể sống thiếu nàng.

Nàng bật cười, nước mắt lặng lẽ lăn trên gò má. Nàng không lau đi, chỉ ngẩng đầu nhìn hắn, giữ lấy khoảnh khắc ấy như một điều quý giá cuối cùng.– Ta cũng không yêu chàng. Nhưng mỗi lần nghĩ đến chuyện rời xa, tim ta lại đau không thở nổi.

Lục Dận kéo nàng vào lòng, ôm siết như muốn lấy cả sinh mệnh nàng hòa vào nhịp đập của mình.

– Vậy thì ở lại. Dù chỉ là với danh nghĩa gì, dù là tình hay nghĩa, chỉ cần nàng ở lại.

Ngọc Dao tựa đầu lên vai hắn, giọng nói nhẹ như gió thoảng:

– Có những thứ không cần gọi tên, không cần hứa hẹn. Chỉ cần cùng nhau đi tiếp, thế là đủ.

Một lát sau, nàng rời khỏi vòng tay hắn, ánh mắt sáng lên giữa bóng chiều chạng vạng.

– Đã đến lúc hóa giải Khế Ước Tâm Ấn rồi. Dây xích này vừa giữ chúng ta lại, vừa khiến cả hai không còn là mình. Nếu muốn bắt đầu lại, phải dám buông bỏ.

Lục Dận trầm mặc, nhìn sâu vào mắt nàng:

– Nàng chắc chắn chứ?

– Chỉ khi dám đối diện sự thật, ta mới có thể chọn con đường của mình.

Hắn gật đầu, rút từ tay áo ra một miếng ngọc bội xanh, mặt ngọc khắc hoa văn phức tạp, lạnh lẽo trong lòng bàn tay.

– Nếu hóa giải, từ nay về sau, tất cả chỉ dựa vào ý chí của mỗi người. Không còn ràng buộc, không còn chung nỗi đau, nàng có sợ không?

Ngọc Dao siết miếng ngọc, ánh mắt lấp lánh ý chí:

– Ta không sợ. Ta chỉ sợ bản thân không còn đủ dũng khí để tin vào chính mình.

Lục Dận mỉm cười, nụ cười hiếm hoi thật lòng:

– Trẫm tin nàng, cũng tin chính mình.

Họ cùng quỳ trước bàn đá, đặt tay lên miếng ngọc bội. Ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra, quấn lấy hai cổ tay, vết sẹo Khế Ước bừng lên rực rỡ rồi nhòa dần thành làn khói mỏng cuốn theo gió. Cơn đau cuối cùng tràn qua, dữ dội như sóng lớn, rồi dần tắt lịm. Ngọc Dao run rẩy, môi mím chặt, Lục Dận cũng nhắm mắt, trán rịn mồ hôi, hơi thở dồn dập. Khi ánh sáng tan đi, cả hai ngồi phịch xuống, lồng ngực phập phồng, mệt mỏi như vừa vượt qua một kiếp nạn.

Lục Dận mở mắt trước, nhìn sang Ngọc Dao:

– Nàng còn đau không?

Nàng lắc đầu, giọng khàn khàn:

– Không. Chỉ còn trống rỗng.

– Từ nay, mọi đau đớn đều là của mỗi người. Không ai có thể gánh thay ai nữa.

Ngọc Dao gật đầu, ánh mắt phảng phất nét buồn xa xăm:

– Nhưng như vậy mới là tự do thực sự.

Hắn lặng đi, rồi nhẹ nhàng đặt bàn tay lên tóc nàng:

– Có lẽ, chỉ khi không còn ràng buộc, chúng ta mới biết mình thực sự muốn gì.

Ngọc Dao ngước nhìn hắn, ánh mắt lặng lẽ:

– Chàng muốn gì?

– Trẫm muốn nàng ở lại. Không cần Khế Ước, không cần danh phận, chỉ cần nàng cùng trẫm đối mặt với tất cả.

Nàng mỉm cười, nụ cười dịu dàng mà kiên định:

– Ta sẽ ở lại, không phải vì Khế Ước, cũng không phải vì nghĩa vụ. Ta ở lại vì Đại Lương, vì chính mình, và… vì chàng.

Gió hoàng hôn cuốn lấy vạt áo hai người, hòa quyện như một lời thề không tiếng. Dư vị của đau đớn, của mất mát, của giải thoát, tất cả lắng lại trong ánh mắt họ.

Một lúc sau, Lục Dận đứng dậy, kéo nàng đứng lên theo, nhìn về phía chân trời nơi ánh sáng cuối ngày sắp tắt:

– Đêm nay, triều đình sẽ họp khẩn. Đại Lương cần một khởi đầu mới. Nàng có sẵn sàng cùng trẫm không?

Ngọc Dao gật đầu, dáng vẻ bình thản mà cứng cỏi:

– Ta đã chuẩn bị sẵn sàng từ lâu rồi.

Hắn nhìn nàng thật sâu, như muốn khắc ghi lời hứa ấy vào tận tâm can:

– Tốt. Từ nay, hậu cung sẽ không còn là nơi tranh đoạt sinh mệnh nữ tử. Ta sẽ giao cho nàng quyền tự quyết số phận của mình. Đại Lương cũng sẽ thay đổi, vì nàng, vì những người như nàng.

Ngọc Dao không đáp, chỉ nắm lấy tay hắn. Trong cái nắm tay ấy, không còn sự ràng buộc của Khế Ước, chỉ còn niềm tin và ý chí tự do.

Tiếng chuông đồng lại vang lên, kéo dài ngân mãi khắp cung thành. Từ xa, tiếng bước chân vội vã vọng lại, báo hiệu triều đình đã sẵn sàng cho một thời đại mới.

Nhưng đâu đó trong bóng tối, một đôi mắt sắc lạnh vẫn dõi theo họ. Triệu Tần đứng sau rèm ngọc, khóe môi nhếch lên nụ cười khó đoán. Cùng lúc, ngoài cổng cung, Tiêu Viễn lặng lẽ trao đổi một vật nhỏ cho Lục Tố Linh, ánh mắt cả hai đầy cảnh giác và toan tính.

Gió đêm cuốn theo tiếng xào xạc của những bí mật chưa hé lộ. Trên bầu trời, một vì sao băng xẹt qua, báo hiệu thay đổi lớn đang tới.

Ngọc Dao siết chặt tay Lục Dận, ánh mắt hướng về phía trước, nơi tương lai mở ra với bao ẩn số. Không còn Khế Ước Tâm Ấn, tình cảm chẳng thể gọi tên, nhưng họ vẫn đứng cạnh nhau – giữa ranh giới quyền lực và tự do, giữa dằn vặt và hy vọng.

Một triều đại mới đang bắt đầu. Nhưng bóng tối chưa tan hẳn. Những kẻ thất thế chưa chịu buông tay, những toan tính âm thầm vẫn rình rập sau bức rèm vàng. Trong khoảnh khắc giao hòa giữa ngày và đêm ấy, Ngọc Dao biết, lựa chọn của nàng chỉ vừa mới bắt đầu.

Tiếng trống canh lại vang lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, vọng xa mãi…

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 28: “Trẫm Không Yêu Ngươi” - Trẫm Không Yêu Ngươi | uTruyện