Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

“Tao có thể thay đổi.”

“Câu này cô nên nói với Phó Cảnh.”

“Anh ấy không gặp tao.”

“Vậy chấp nhận hậu quả.”

Tống Dao bỗng quỳ xuống.

Tôi lùi lại.

Cô ta khóc lớn.

“Ninh Ninh, tao cầu xin mày.”

“Chúng ta quen nhau hơn mười năm.”

“Mày không thể thấy chết mà không cứu.”

Tôi nhìn người phụ nữ từng là bạn thân nhất của mình.

Tôi nhớ lần đầu chúng tôi gặp nhau.

Năm mười bảy tuổi, cô ta chuyển vào lớp tôi.

Tống Dao hoạt bát, xinh đẹp, nói rất nhiều.

Cô ta chủ động ngồi cạnh tôi.

Chủ động rủ tôi ăn trưa.

Khi tôi bị người khác xa lánh, cô ta từng đứng ra nói giúp.

Tôi từng thật lòng trân trọng cô ta.

Tôi từng nghĩ cho dù cả thế giới thay đổi, tình bạn của chúng tôi vẫn sẽ còn.

Nhưng người quỳ trước mặt tôi lúc này đã không còn là cô gái năm mười bảy tuổi.

Hoặc có lẽ cô ta chưa từng thay đổi.

Chỉ là trước đây tôi không nhìn rõ.

“Tống Dao.”

Tôi gọi tên cô ta.

“Cô từng cứu tôi sao?”

Cô ta ngẩng đầu.

“Tôi nằm viện một mình.”

“Cô có cứu tôi không?”

“Cô ngủ với chồng tôi trên giường của tôi.”

“Cô có nghĩ đến tình bạn mười năm không?”

“Cô nói tôi là khúc gỗ chết trôi.”

“Cô cười nhạo tôi sống dựa vào chồng.”

“Cô cố ý kể chuyện phản bội vào lúc tôi đau đớn nhất.”

“Khi đó cô có từng thấy chết mà không cứu không?”

Tống Dao không nói được.

Tôi lùi lại một bước.

“Đứng lên.”

“Tôi không nhận cái quỳ của cô.”

“Cũng không tha thứ.”

“Ninh Ninh…”

“Bảo vệ.”

Hai nhân viên lập tức bước tới.

Tống Dao bị kéo ra ngoài.

Cô ta gào khóc.

“Diệp Ninh!”

“Mày sẽ gặp báo ứng!”

“Mày phá hoại gia đình tao!”

Tôi đứng sau cánh cổng.

Bình tĩnh nhìn cô ta.

“Báo ứng của cô đã tới rồi.”

4

Ba ngày sau, Khương Tự vẫn không ký thỏa thuận.

Luật sư lập tức nộp đơn.

Cũng trong ngày đó, báo cáo kiểm toán sơ bộ được công bố.

Tổng số tiền bị sử dụng sai mục đích lên tới hơn mười bảy triệu.

Một phần Khương Tự dùng để mua quà cho Tống Dao.

Một phần đầu tư vào tài khoản cá nhân.

Một phần chi trả cho những buổi tiệc của nhóm bạn.

Hội đồng quản trị bỏ phiếu bãi nhiệm anh ta khỏi chức tổng giám đốc.

Người thay thế tạm thời là cô Trịnh.

Tôi giữ vị trí đại diện cổ đông, phụ trách giám sát tái cấu trúc.

Khương Tự phản ứng dữ dội.

Anh ta cho rằng những khoản tiền ấy chỉ là tạm ứng.

Nhưng không có chứng từ hợp lệ.

Không có biên bản phê duyệt.

Cũng không có phương án hoàn trả.

Vụ việc được chuyển cho cơ quan điều tra kinh tế.

Cùng lúc đó, ngân hàng yêu cầu anh ta bổ sung tài sản bảo đảm.

Không còn sự bảo lãnh của quỹ tín thác, Khương Tự không thể đáp ứng.

Căn hộ riêng anh ta mua trước đây bị thế chấp.

Một số tài sản cá nhân bị phong tỏa để chờ xử lý.

Đám bạn từng vây quanh anh ta nhanh chóng biến mất.

Triệu Lâm xóa Khương Tự khỏi nhóm.

Những người khác đồng loạt nói mình không biết chuyện.

Tống Dao càng tuyệt tình hơn.

Sau khi biết Khương Tự mất chức và có thể phải bồi thường số tiền lớn, cô ta lập tức tuyên bố tất cả tiền đều do Khương Tự chủ động tặng.

Cô ta nói bản thân cũng là người bị lừa.

Thậm chí còn cung cấp tin nhắn Khương Tự hứa sẽ cưới mình cho luật sư.

Hai người từng ân ái lập tức trở thành kẻ thù.

Bọn họ thi nhau đưa bằng chứng để chứng minh người kia mới là kẻ chủ động.

Mỗi một tin nhắn bị công khai đều giống như cái tát vào mặt cả hai.

Trong đó có rất nhiều lời Khương Tự sỉ nhục tôi.

Anh ta gọi tôi là người vợ nhàm chán.

Nói tôi không có bản lĩnh.

Nói chỉ cần dọa ly hôn, tôi sẽ lập tức ngoan ngoãn.

Tống Dao còn nhiều lần đề nghị để tôi phát hiện.

Cô ta muốn tận mắt nhìn thấy tôi suy sụp.

Tối ở Vân Đỉnh chính là kế hoạch do hai người cùng chuẩn bị.

Bọn họ cố ý bảo nhân viên gọi điện cho tôi, nói Khương Tự uống quá nhiều.

Bọn họ cố ý để cửa phòng khép hờ.

Bọn họ còn cá cược tôi có dám bước vào hay không.

Khi những tin nhắn ấy được luật sư gửi tới, tôi đọc rất bình tĩnh.

Không còn đau nữa.

Có lẽ đau đớn cũng có giới hạn.

Khi vượt qua giới hạn ấy, mọi thứ chỉ còn lại sự ghê tởm.

Phiên hòa giải ly hôn đầu tiên diễn ra vào cuối tháng.

Khương Tự đến muộn.

Anh ta gầy đi rất nhiều.

Bộ vest không còn phẳng phiu.

Gương mặt cũng mất vẻ tự tin trước đây.

Khi nhìn thấy tôi, ánh mắt anh ta sáng lên.

“Diệp Ninh.”

Tôi ngồi cạnh luật sư.

Không đáp.

Hòa giải viên đề nghị hai bên trình bày mong muốn.

Tôi chỉ có một yêu cầu.

Ly hôn.

Khương Tự không đồng ý.

Anh ta nói vẫn còn tình cảm.

Nói hôn nhân nhiều năm không thể kết thúc vì một lần sai lầm.

Luật sư Lý lập tức đặt bằng chứng lên bàn.

Đoạn ghi âm tại quán bar.

Camera hành lang.

Tin nhắn giữa Khương Tự và Tống Dao.

Chứng từ mua căn hộ.

Hóa đơn khách sạn kéo dài gần một năm.

Tất cả đều chứng minh đây không phải một lần sai lầm.

Mà là sự phản bội có chủ ý, kéo dài và mang tính làm nhục.

Hòa giải viên hỏi Khương Tự:

“Anh còn điều gì muốn giải thích không?”

Khương Tự nhìn tôi.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 15 - Trong nhóm bạn chung của hai vợ chồng | uTruyện